t bất đắc dĩ phải mua trà rút thưởng, rất buồn rầu mà vẫn phải mua trà rút thưởng, rất mệt mỏi đi mua trà rút thưởng, rất đỗi vui mừng đi mua trà rút thưởng.
Trà mua nhiều đến mức uống không hết, phải nhờ những người mua trà phía sau uống hộ mà vẫn chưa rút trúng thưởng. Tưởng chừng không thể rút được, phiếu thưởng miễn phí mãi vẫn không xuất hiện, mắt thấy phiếu rút thưởng trong túi vải nhiều màu càng ngày càng ít, các vị áo đen càng thêm nhốn nháo, vẻ mặt AJ càng ngày càng khó coi, chính xác hơn là ông càng lúc càng lo lắng.
Một lúc sau, chủ cửa tiệm Tinh Tinh đi ra, mời mấy vị khách náo loạn nãy giờ đi vào trong nói chuyện, lúc AJ trở ra, trong túi nhét đầy 300 phiếu ưu đãi mua hàng, ông ra lệnh một tiếng, lập tức đám thuộc hạ rút lui hết.
Để lại xung quanh một đám quần chúng nhìn chằm chằm chủ quán xầm xì bàn tán. Sao lại như vậy nhỉ ??? …bla...bla…
Chủ quán chột dạ, lau mồ hôi cười với mọi người: "Hôm nay quán đóng cửa sớm, xin mọi người ngày mai tiếp tục đến thưởng trà."
Haiz ~~
"Rút được, rút được rồi ~~" AJ cầm lấy phiếu ưu đãi hừng hực tới chỗ cậu chủ báo công.
Sài Trọng Sâm cầm tập phiếu ưu đãi trên tay cân nhắc, mặc áo khoác bước đi. Có cớ đi tìm Tổ Dĩnh rồi! AJ báo công với anh, còn anh thì muốn báo công với người đẹp.
AJ sững sờ ở trước cửa, nhìn chằm chằm vào bóng lưng cao gầy đã đi xa, khó chịu khoanh hai tay trước ngực lầm bầm."Hic, ít nhất cũng phải khen người ta một câu chứ, người đâu mà ham sắc quên bộc!" AJ mắng, bỗng nhiên cậu chủ bất ngờ quay trở lại, đi vào trong đình viện, AJ biến sắc : không phải chứ, vừa nãy mình mắng rất nhỏ mà…
"Ông đứng đây làm gì thế?" Sài Trọng Sâm dừng lại trước mặt AJ, ánh mắt dài hẹp dò xét."Vẻ mặt cùng bộ dáng như đang chột dạ thì phải."
"Không có... Không có đâu ạ."
"Ông có bằng lái xe chứ?"
"Dĩ nhiên, có chứ ạ." Năm ngoái ông mới đi thi lấy bằng lái xe kia mà.
Sài Trọng Sâm vỗ vỗ vai ông, kéo ông đi cùng ra ngoài."Xe của tôi thế nào cũng bị chặn lại, ông đưa tôi đi."
"Hic, cậu chủ à, bây giờ mới hai giờ, Tiết tiểu thư còn chưa tan ca mà. Ý tôi là sao chúng ta không chờ chút nữa hãy qua?" Mệt chết đi được, vừa mới từ bên kia trở về mà.
"Không cần." Sài Trọng Sâm kéo cửa xe đẩy AJ vào trong, vòng qua đầu xe, bước vào bên trong xe, cài dây an toàn, lấy kính mát đeo lên.
"Đi thôi." Mấy ngày không gặp cô, trong lòng khó chịu, một giây cũng không muốn đợi.
"Nhưng mà cô ấy đang làm việc thì gặp sao được ạ?" AJ khởi động xe.
"Cô ấy biết tôi tới, sẽ xuống gặp tôi thôi."
Sài Trọng Sâm nói chắc chắn, AJ thấy buồn cười, nhưng không dám biểu lộ, sự thật không phải như vậy, ấn tượng trong đầu luôn là cậu chủ nhà mình cứ đi theo người ta.
AJ liếc nhìn Sài Trọng Sâm, cậu chủ đeo kính râm, sống mũi cao thẳng, khóe miệng hơi nhếch lên, bộ âu phục màu đen trên người lộ rõ phong cách của người có tiền, thoạt nhìn anh tuấn phi phàm, nhưng dáng vẻ đó càng khiến không ai dám tới gần
Kỳ quái hơn là mỗi lần cùng cậu chủ ra ngoài xã giao hoặc thăm hỏi, người khác nhìn thấy cậu chủ không phải là khẩn trương chỉnh trang y phục thì cũng nói chuyện lắp bắp, bọn họ đều bị khí thế của cậu chủ uy hiếp.
Thậm chí AJ còn đọc trên tạp chí, có một bài báo viết về Sài Trọng Sâm, phóng viên đó nói cùng ăn cơm với Sài Trọng Sâm, cho dù cách cái bàn, cũng có thể cảm nhận mãnh liệt tính cách đặc biệt của Sài Trọng Sâm, cả người anh tỏa ra một luồng khí nguy hiểm, cho dù không nói lời nào, cũng có thể dễ dàng làm người ta sợ hãi.
Nhất là khi ánh mắt anh và phóng viên giao nhau, cặp mắt sắc bén, đủ khiến phóng viên dựng hết tóc gáy, muốn hỏi bao nhiêu chuyện cũng dám thốt lên chỉ có thể nuốt trở lại trong bụng. Cuối cùng phóng viên kia hình dung —— Sài Trọng Sâm có thể khiến người ta mất dũng khí chỉ bằng một ánh mắt xuyên thấu đó, đối mặt anh, giống như soi mình trong gương, rất dễ dàng nhìn thấy thiếu sót của mình, cho nên càng cảm thấy lúng túng khẩn trương...
AJ nghĩ không ra, tại sao Tiết tiểu thư lại chẳng bao giờ để ý tới cậu chủ nhà mình? Mà tại sao cậu chủ lại để Tiết tiểu thư chà đạp biết bao nhiêu lần? Thậm chí còn vì Tiết tiểu thư, ở đài phát thanh đó nói đùa chuyện kết hôn, trêu cợt MC của đài phát thanh, kết quả hại danh tiếng của mình bị hao tổn, báo chí còn đăng người MC đó trách cứ Sài Trọng Sâm nói dối, đùa giỡn với giới truyền thông.
"Aiz!" Nghĩ đến cậu chủ uy phong lẫm liệt của mình bị phụ nữ khi dễ, AJ không nhịn được thở dài liên tục.
"Cậu chủ!" AJ quyết định phải giúp cậu chủ."Tôi nghĩ, có lẽ cậu chủ nên thay đổi lại phương thức theo đuổi Tiết tiểu thư, để tôi bày cho cậu nhé?"
~oOo~
Sóng gió kết thúc, cộng thêm có trà sữa Tinh Tinh để uống, tâm tình Tổ Dĩnh rất sảng khoái, vừa sửa bản thảo vừa lẩm nhẩm hát ca khúc của Đặng Lệ Quân, cô cắn ống hút, nghiêng đầu, hát nhỏ ——
"Good-bye my love~~ tạm biệt anh yêu nhé. Good-bye my love, không biết đến bao giờ mới gặp lại..." Ừ, câu này phải sửa lại, cúi đầu tiếp tục viết, ý tưởng bay đầy đầu, lại tiếp tục vừa cặm cụi viết, vừa hát nho nhỏ!
"Em sẽ mãi mãi yêu anh ~~ hy vọng anh đừng quên em ~~" ủa, câu này viết cái gì vậy? Oạch, xem không hiểu gì cả! Tay Tổ Dĩnh viết lia lịa, sửa lại bài, tốt rồi, lưu loát hơn nhiều. Ném bút xuống, nhấp một ngụm trà sữa, tiếp tục vui mừng hát, còn hát rất lớn tiếng.
"Em sẽ luôn nhớ về giây phút anh dịu dàng ~~ nhớ đến tình yêu say đắm của anh ~~ nhớ tới nụ hôn ngọt ngào ~~ nhớ đến giọng hát say lòng người của anh..."
“Bốp! ”Ai u ~~" Tổ Dĩnh xoa xoa chỗ đau.
Biên tập viên ngồi đối diện ném cục tẩy trúng đầu cô, biên tập viên ngồi bên phải dùng một quyển sách để đập cô, còn người ngồi bên trái lại vô cùng tàn nhẫn, đứng lên một tay vác ghế, tay cầm cái chén, vận sức chờ một người nào đó phát động, liếc cô một cái.
Trời ạ, dễ sợ quá ~~ Tổ Dĩnh cười hi hi."Các bạn, các bạn, đang giờ làm việc, vui vẻ lên chút nha, ca hát có thể giúp thư giản tâm tình căng thẳng."
Mọi người hít một hơi thật sau . Bắt đầu đồng thanh quát ——
"Đầu đất, cái bản thảo này sắp làm tôi phát điên lên, cô lại còn ở bên đó hát cái gì mà Good-bye my love."
"Mẹ kiếp, tôi đang phải chỉnh một tác phẩm bi kịch nhân gian, cô lại cứ hát về tình yêu thiết tha như thế, làm ăn thế nào được?"
"Cái gì mà tình yêu say đắm? Cô có sĩ diện hay không vậy?" Vị cầm chén lúc nãy nóng nảy quát.
Tổ Dĩnh nhìn mọi người, lắc đầu than thở, mọi người đều đồng tâm bắt nạt cô, muốn khóc quá.
Đoạn bản thảo sắp tới,... bình thường các đồng nghiệp như hoa như ngọc, yêu kiều mê lòng người, lúc này mọi người giống như quái thú thời tiền sử, tóc tai bù xù, quần áo xốc xếch, người đi dép lê, người mặc áo ngủ, có người còn khoa trương hơn, ngay cả áo lót cũng không mặc, tùy tiện mặc bộ váy ngủ mỏng manh tới làm việc.
Chỉ mới giống như quỷ, không cần hóa trang đã thấy giống lắm rồi, mắt người nào cũng thâm quầng đen thui ( bởi vì nhận được bài viết kém quá, thật muốn lao ra ngoài cửa sổ ), mắt đầy tơ máu ( tác giả bản thảo còn suốt ngày thay đổi nội dung, làm các biên tập chỉnh sửa không kịp ), còn có da khô, đôi môi nứt nẻ ( đây là bởi vì ngồi chửi rủa tác giả đến mức nẻ cả da mặt ). Được rồi, *chống tay vào thắt lưng* Tổ Dĩnh cô sẽ lấy thân phận biên tập viên lâu năm, khuyên nhủ cho mọi người!
"Các bạn, các bạn, đoạn bản thảo sắp tới, mọi người áp lực rất lớn, tôi phát hiện mọi người có khuynh hướng u buồn nghiêm trọng, tôi sẽ giới thiệu bác sĩ tâm lý của tôi cho mọi người. Mọi người mau đi khám xem, trị liệu tập thể không tốt không lấy tiền." Tổ Dĩnh phát danh thiếp, quả nhiên lại bị đánh.
Mọi người tiếp tục mắng ——
"Cười đã chưa?"
"Cô còn dám cười chúng tôi sao?"
"Tưởng có thâm niên là giỏi lắm sao?"
"Xí ! Làm bản thảo vội tới mức còn không có thời giờ rảnh, còn có thời gian đi khám bác sĩ nữa chắc!"
Tổ Dĩnh vô tội lui về chỗ ngồi. "Có thể gọi bác sĩ tới chuẩn đoán cũng được mà." Dù sao nơi này đông bệnh nhân còn gì.
"Haiz ~~ "
Mọi người mắng Tổ Dĩnh xong, tinh thần tốt hơn một chút, trở về chỗ ngồi tiếp tục sáng tạo. Nơi này tràn ngập đoạn bản thảo áp suất thấp, Tổ Dĩnh không dám ca hát, nhấp một ngụm trà sữa, biết điều ngồi im hiệu chỉnh lại bản thảo.
Lúc này, giọng nói ngọt ngào của cô gái trực tổng đài vang lên từ loa điện thoại nội bộ. "Biên tập Tiết Tổ Dĩnh, bên ngoài có Sài Trọng Sâm đến thăm ~~ Tổ Dĩnh xin mời ra ngoài, có vị Sài Trọng Sâm tới..."
Ầm ~~
Ban biên tập xôn xao, các biên tập vứt bỏ bản thảo, luống cuống tay chân, bận rộn bôi son trát phấn, vừa cởi quần áo vừa thay y phục, ngồi xổm xuống mò giày cao gót, giành lược chải tóc, lâm vào tình trạng hỗn loạn.
Híc, xem kìa... các quái thú tiền sử đang biến hình, chuyển xác, Tổ Dĩnh hút lấy một ngụm trà sữa nói vọng vào điện thoại: "Tôi đang bận lắm, cô nói với Sài Trọng Sâm tôi không có ở đây, có việc gì thì bảo anh ta nhắn lại."
Một đám tiền sử quái thú giật mình, nhìn chằm chằm Tổ Dĩnh, trong mắt lóe mong đợi, muốn nghe Sài đại tác gia nói...
Tổ Dĩnh thảnh thơi an nhàn tiếp tục uống trà sữa, không thèm nhìn ánh mắt tràn đầy khao khát của mọi người, tiếp tục chỉnh sửa bài viết. Đột nhiên, điện thoại của cô vang lên giọng giận dữ của Tổng giám ——
"Tiết Tổ Dĩnh, cô tới đây cho tôi!" Rống lên rồi~~ đại hỏa khí chứ chẳng chơi.
Tổ Dĩnh nghiêm túc cúi đầu, nói vào điện thoại: "Tổng giám, có chuyện gì sao?" Không ổn, mau nhớ lại xem, có mắc lỗi nào hay không?
Tổng giám phát điên kêu lên: "Sài đại tác gia tìm cô, vì sao cô không ở chỗ làm? Cô muốn tôi phải ăn nói thế nào với anh ấy đây? Qui định của Lam Kình để ở đâu? Hả?"
"Tôi... Tôi... Tôi đang..."
"Lại đang uống trà sữa phải không? Đặt xuống cho tôi, lập tức tới đây!" Rống ~~
Quả nhiên là Tổng giám thông minh cơ trí, mặc dù không có mặt tại ban biên tập nhưng lại biết rất tõ chuyện ở đây. Tổ Dĩnh chửi mắng Sài Trọng Sâm một hồi, lúc này mới lưu luyến buông cốc trà sữa xuống, đi ra ngoài tiếp khách.
Trong phòng tiếp khách, Tổng giám đang nói chuyện phiếm với Sài Trọng Sâm, chủ biên cười khanh khách ngồi bên cạnh pha trà.
"Ai za, cuối cùng người cũng tới rồi." Chủ biên hướng về phía Sài Trọng Sâm nói, cộng thêm một nụ cười nịnh hót.
"Từ giờ tới chiều cô ấy không bận việc gì đâu, hai người từ từ hàn huyên." Tổng giám nói, tặng thêm một cái nháy mắt.
"Gì chứ, tôi còn đầy việc phải làm kia kìa..." Tổ Dĩnh nói thầm. Nhưng ánh mắt cảnh cáo của Tổng giám và chủ biên hướng về phía cô, cô thông minh nhanh chóng thay bằng nụ cười nhiệt tình, hỏi Sài Trọng Sâm: "Hôm nay anh rảnh rỗi quá nhỉ?" Giọng nói ngọt ngào đủ khiến người đối diện chân tay mềm nhũn, nhiệt huyết sôi trào.
Sài Trọng Sâm nhìn trộm Tổ Dĩnh. Hứng thú nhướng mày. Anh nghe được trong tiếng nói ngọt ngào ấy ẩn chứa vô số sát khí. Mỗi khi Tổ Dĩnh dùng kiểu nói chuyện ngoại giao nói chuyện với anh, đều chứng tỏ trong lòng côkhông thoải mái, bão tố đang nổi lên.
Sài Trọng Sâm trả lời: "Anh có việc đi qua nơi này, tiện đường qua thăm em một chút."
Tổ Dĩnh cười rực rỡ. "Thật sao? Thật là vinh hạnh cho tôi quá ~~" ăn no nên rảnh rỗi phải không? Tổ Dĩnh hai tay tiếp nhận công việc của chủ biên, giúp pha trà. Bực mình, đến chiều phải nộp bản thảo rồi mà giờ vẫn còn phải ở đây tiếp anh ta à?«123»