Cẩm Tú chưa kịp hiểu đang xảy ra chuyện gì, thì thân hình to lớn của Quách Trường An đã vụt qua chỗ cô, chồm lên người đang ngồi bàn bên cạnh, làm cho người đó ngã bổ nhào xuống đất.
Người bị xô ngã là Tiền Cảnh!
Hai người họ xô đổ cả bàn ghế, túm lấy nhau, lộn đi lộn lại trên sàn. Tiền Cảnh bất ngờ rút từ trong người ra một con dao nhỏ, rồi đâm vào ngực Quách Trường An.
Cẩm Tú đứng bên cạnh khiếp sợ đến đờ đẫn cả người. Cô không thể ngờ được mọi việc lại thay đổi nhanh đến thế. Trong đầu cô không còn nghĩ tới việc gì nữa, khi nhìn thấy máu từ ngực Quách Trường An chảy ra, cô hét lên kinh hãi, rồi cô như người điên lao về phía trước.
Cẩm Tú không phải cảnh sát, cũng chưa từng trải qua huấn luyện, thậm chí khi cô lao lên, trong đầu cô không nghĩ tới hành động của mình có nguy hiểm hay không, dường như Cẩm Tú không nghĩ gì cả. Khi nhìn thấy máu của Quách Trường An rỉ ra, cô lao lên phía trước như một quả pháo. Cô đã hành động, một việc làm mà không ai ngờ tới, hai tay cô tóm lấy con dao găm của Tiền Cảnh đang đâm tới Quách Trường An.
Cẩm Tú chân yếu tay mềm, mà lại dám xông lên nắm lấy con dao trên ngực Quách Trường An. Nếu như lúc này Cẩm Tú đang cầm một thứ vũ khí nào đó để có thể tấn công tên sát nhân kia, thì chắc chắn sẽ hiệu quả hơn việc giằng lấy con dao ấy bằng tay không.
Nhưng cũng chính bởi vì Cẩm Tú đã xông lên cướp lấy con dao…
Sau này, Tiền Cảnh kể lại rằng, hắn nhìn thấy một bóng người lao lên, theo bản năng, hắn cho rằng đối phương sẽ tấn công hắn, thế nên hắn chuẩn bị sẵn sang, nhưng đối phương lại hành động trái với suy nghĩ của hắn.
“Mẹ ơi, tôi đã từng giết một người phụ nữ, tôi không muốn giết ai nữa. Khi ấy tôi đã nhận ra người đã túm lấy tôi là anh Trường An, trước đó bố tôi đã gọi điện cho tôi, nói anh Trường An đã nộp tiền viện phí cho ông, anh ấy là ân nhân của tôi, khi ấy tôi đã sững sờ hết cả người…” Tên tội phạm khai.
Quách Trường An đã nhân lúc Tiền Cảnh sững sờ, anh đá hắn ngã sõng soài, rồi rút còng tay khóa hai tay hắn lại.
Khi quay đầu nhìn Cẩm Tú, anh thấy Cẩm Tú đang ngồi thất thần trên mặt đất, trên tay đầy máu, trên tay cô vẫn nắm chặt con dao găm vừa giằng được.
Có những nỗi đau bắt nguồn từ thể xác, cũng có những nỗi đau xuất phát từ tâm hồn.
Nỗi đau của Cẩm Tú là nỗi đau thể xác, còn nỗi đau của Quách Trường An lại bắt nguồn từ trái tim. Anh đã hoàn toàn quên mình đã bị tên tội phạm chạy trốn đâm, ngực vẫn đang chảy máu, anh chỉ biết một điều là cần phải đưa Cẩm Tú tới bệnh viện ngay lập tức, thấy tay Cẩm Tú chảy máu, tim anh đau đớn khôn cùng.
Quách Trường An ôm Cẩm tú dìu vội vào bệnh viện. Cẩm Tú dường như không cảm nhận được sự đau đớn trên tay, bởi Quách Trường An ôm cô quá chặt, cánh tay Trường An ghì chặt vào cánh tay cô.
Cô nghe thấy tiếng tim anh đập thình thịch, rồi đột nhiên mọi thứ xung quanh chìm vào im lặng. Hình ảnh của những ngày tháng ấu thơ như những thước phim hiện về, từng bức, từng bức hiện ra trước mắt cô. Cô nhắm mắt chìm vào cơn mơ, khi tỉnh lại cô thấy dường như thời gian đã trôi qua mười năm rồi. Bác sĩ khâu vết thương ở tay cho Cẩm Tú, cũng may là vẫn chưa bị tổn thương tới gân. Sauk hi cô y tá đưa Cẩm Tú vào giường bệnh, họ trở ra, Trường An liền chạy ngay tới giường Cẩm Tú.
Vết thương của anh cũng đã được băng bó, bị khâu vài mũi. Nhưng với anh một chút thương tích này có nhắm nhò gì, đàn ông mà, da dày lắm, có bị đâm một nhát dao, máu có chảy ra, càng giúp cho việc tuần hoàn máu tốt hơn, huống chi lúc này Trường An chỉ quan tâm tới Cẩm Tú nên dường như anh cảm thấy mình rất khỏe, không hề hấn gì. Nhìn đôi môi khô của cẩm Tú, Trường An đỡ lấy chai nước đưa cho cô. Cẩm Tú muốn đưa tay cầm chai nước, nhưng vừa cử động tay, cô đã cảm thấy đau đớn, may mà vẫn còn thuốc mê nên Cẩm Tú không cảm thấy đau, nhưng bàn tay cô bây giờ đã tê dại cả, cô có cảm giác bàn tay này không còn là tay của mình nữa.
“Để anh giúp em!” Trường An nói, rồi anh mở nút chai, đưa chai nước lên gần miệng Cẩm Tú giúp cô uống.
“Em có đói không, nếu em đói thì anh sẽ mua đồ ăn cho em, em muốn ăn gì?” Thái độ của Quách Trường An đầy quan tâm.
Cẩm Tú lắc đầu, cô không đáp lại.
“Em cảm thấy không thoải mái à?” Trường An đi ra phía sau hạ thấp giường cho cẩm Tú, rồi kéo chăn đắp ngang chân cho cô. “Em nằm ngủ một lát đi, bây giờ không còn sớm nữa, anh sẽ ngồi đây với em, nếu em cần gì thì cứ nói với anh, tay em vẫn còn đau đấy.”
Cẩm Tú lắc đầu, cô không đáp lại và cũng không chịu nằm xuống, thực ra là giờ Cẩm Tú đang muốn vào nhà vệ sinh. Nhưng nếu muốn đi vệ sinh thì rất bất tiện, hai tay cô bây giờ đếu không cử động được, không thể gỡ nổi thắt lưng nữa, thế thì phải làm thế nào, cô quay sang nhìn Quách Trường An, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Dù thế nào đi chăng nữa thì cô cũng không thể nhờ Quách Trường An giúp cô việc này được, có lẽ cô chờ y tá vậy.
Cô cảm thấy đúng là phụ nữ thật phiền toái, nếu có Kỷ Viễn ở đây thì tốt biết bao. Nhưng cô không muốn gọi điện cho Kỷ Viễn, cô sợ Kỷ Viễn lo lắng, và cũng sợ cơn ghen của Kỷ Viễn. Nếu Kỷ Viễn biết tay Cẩm Tú bị thương như thế này là vì Quách Trường An, thì không biết chừng Kỷ Viễn còn đánh nhau với Quách trường An nữa.
Cô nhịn đi vệ sinh tới mức không thể chịu đựng được nữa, cuối cùng đành phải nhờ Trường An gọi y tá tới.
“Tay em khó chịu à?” Quách Trường An căng thẳng.
“Không phải, em có việc phải nhờ chị y tá giúp.” Cẩm Tú tỏ ra hơi xấu hổ, cô không thể nói với Quách Trường An, nếu nói ra thì đúng là sẽ khiến cả hai khó xử.
Quách Trường An bèn chạy ra ngoài gọi y tá, mười phút sau anh mới quay trở lại. Nhưng người mà anh đưa tới không phải là y tá mà là một cô gái.
“Các y tá đều về cả rồi, còn y tá trực ban thì đang ở phòng cấp cứu để giúp bác sĩ cấp cứu một bệnh nhân.” Trường An giới thiệu cô gái đi cùng với Cẩm Tú. “Đây là người nhà bệnh nhân phòng bên cạnh, nếu em muốn đi vệ sinh, thì cô ấy đi cùng em có được không?”
Quách Trường An đã thay đổi rồi, câu nói của anh trở nên dễ nghe hơn, không còn chối tai như trước nữa. Cẩm Tú nhìn Trường An bằng ánh mắt đầy cảm kích, Trường An thật chu đáo biết bao. Nếu như những lời anh nói ra không đen đủi, thì anh sẽ không đáng ghét như vậy nữa.
Trời về khuya, không gia trở nên tĩnh lặng, Cẩm Tú mơ hồ chìm vào giấc ngủ. Giấc mơ nối tiếp giấc mơ, cô mơ thấy mẹ, rồi cô lại mơ thấy mẹ kế, lại mơ thấy hình ảnh bố cô đang đánh Quách Trường An. Cẩm Tú cảm thấy như mình vẫn đang thức, bởi cô có cảm giác có ai đó ngồi bên, vỗ vỗ vào vai cô, người ấy còn kéo chăn cho cô, dém lại góc chăn nữa. 77F1.XTGEM.COM - Đọc truyện trên điện thoại (77F1.XTGEM.COM)
Hay là Kỷ Viễn đang ở bên cạnh mình? Cô cảm thấy rất nhớ, rất nhớ Kỷ Viễn. Cô đã không còn hận Kỷ Viễn, cho dù trong công ty ấy không có Kỷ Viễn, dù cho Kỷ Viễn không làm việc ở nơi đó thì có sao đâu, chẳng qua cũng chỉ là một công việc, đúng không nào. Có điều gì có thể ngăn được trái tim yêu đương thật lòng của hai người? ổ, đúng rồi, lại còn chuyện về cô gái mặc váy đỏ đi cùng Kỷ Viễn nữa. Chắc chắn hai việc đó hoàn toàn khác nhau, nếu như Kỷ Viễn thích cô ta thì cứ đi theo cô ta, sao lại phải kết hôn cùng Cẩm Tú?
Tất cả những điều có liên quan tới việc Kỷ Viễn nói dối cô mà cô vẫn đau đáu suy nghĩ trước đây, thì trong giấc mơ này, đều không còn là vấn đề gì to tát nữa. Thậm chí cô còn nghĩ rằng vì sao lúc ấy cô lại nhỏ nhen đến thế.
Cô trở mình, dựa vào người bên cạnh, lần này cô ngủ say hơn. Nhưng cô vẫn mơ, trong giấc mơ cô luôn nhìn thấy Kỷ Viễn. Anh đang đánh nhau với ai đó, rồi Kỷ Viễn kéo tay cô chạy, chạy mãi, chạy mãi cho tới khi người mệt lả. cẩm Tú chợt tỉnh giấc, bởi có điện thoại của Kỷ Viễn gọi tới. Tiếng điện thoại trong túi sách cô vang lên liên hồi. Cô vừa nhổm người dậy thì người bên cạnh cô cũng đứng dậy, đó là Quách Trường An
Từ nãy tới giờ Quách Trường An không hề ngủ, anh chỉ dựa vào cạnh giường của Cẩm Tú. Trường An không cảm thấy buồn ngủ, cũng không cảm thấy mệt mỏi, càng không cảm thấy sự đau đớn từ vết thương. Khi bác sĩ khâu vết thương, anh cũng không cần tiêm thuốc mê, bởi nếu dùng thuốc mê, vết thương sẽ lâu lành hơn, dù sao cũng chỉ có hai ba mũi tiêm thôi mà, chỉ cần cắn răng chịu đau một lúc sẽ xong cả thôi.
Quách Trường An ngồi bên đầu giường của Cẩm Tú, ngắm nhìn cô đang chìm trong giấc ngủ, cuộn tròn mình như một đứa trẻ, một cảm giác thương mến xen lẫn xót xa trào lên trong anh. Anh muốn ôm Cẩm Tú vào lòng nhưng anh biết, ước mơ này không bao giờ trở thành hiện thực.
Trong giấc mơ, Cẩm Tú cứ nhầm tường Trường An là Kỷ Viễn, khi Cẩm Tú dựa lưng vào Trường An, anh không thể kìm nén được cảm xúc của bản thân, cả người anh run lên.
Cảm giác run lên của Quách Trường An rốt cuộc là cảm giác như thế nào, Trường An cảm giác như máu trong cơ thể anh đang reo lên, các thớ thịt nhảy nhót như muốn kéo Trường An bay lên tận mây xanh, Trường An thấy dường như đôi tay mình nóng ran, mặt cũng nóng bừng bừng, cả cơ thể cũng nóng lên, thậm chí anh còn cảm thấy một số bộ phận trên cơ thể mình cũng cứng đờ.
Mọi việc diễn ra không như dự kiến ban đầu của Trường An. Cũng may là lúc này cẩm Tú đang mơ, cô không trông thấy sự ngượng ngùng của anh. trường An thôi không suy nghĩ miên man nữa, anh muốn ra ngoài hành lang hút thuốc, nhưng lại sợ nếu không có anh bên cạnh, nhỡ Cẩm Tú trở mình lại ngã xuống giường thì làm thế nào? Nên anh đành cứ ngồi như vậy, ngồi yên lặng cho tới khi Cẩm Tú tỉnh giấc.
Thoạt nhìn thấy Quách Trường An trong phòng, Cẩm Tú sững người, rồi cô đột nhiên nhớ ra tối qua, khi cô chìm vào giấc mơ, cô đã dựa lưng vào ai đó, người đó chắc không phải là Quách Trường An đấy chứ, thật là xấu hổ. Lúc đó tiếng điện thoại trong túi xách của Cẩm Tú cũng vang lên
Quách trường AN mang điện thoại tới bên giường cho cô. Cẩm Tú đưa tay nhận chiếc điện thoại, tay cô đau tới mức cô kêu “á!” một tiếng. Bây giờ chỗ vết thương đã không còn tác dụng của thuốc tê, chỉ cần cử động một chút thôi là lại đau như có kim châm. Quách Trường An đứng bên cạnh nhìn thấy thế, anh giật mình, trái tim anh như bị dao cứa. Nếu như lúc đó, con dao của Tiền Cảnh vẫn cứ đâm ở ngực anh, thì Cẩm Tú sẽ không nắm lấy con dao ấy rồi.
Quách Trường An bèn ấn nút nghe trên điện thoại rồi áp vào tai của Cẩm Tú, còn anh thì cố đứng xa hơn một chút. Cẩm Tú đành phải dùng cách này để nói chuyện với Kỷ Viễn.
“Vợ ơi! Em đang làm gì đấy? sao anh gọi mãi mà em mới chịu nghe điện thoại thế? Có phải đang ở cùng anh chàng đẹp trai nào không?” Giữa không gian thanh tĩnh, tiếng của Kỷ Viễn vang lên rất to. Cẩm tú ngước mắt nhìn Quách Trường An đang đứng gần cầm điện thoại, chắc chắn là Trường An đã nghe thấy nhưng vẫn tỏ ra không nghe thấy gì.
“Em…em ngủ say quá ấy mà.” Cẩm Tú nói ngập ngừng. Cô đưa mắt nhìn ra phía cửa sổ, bầu trời tối đen, cô không nghe thấy tiếng xe cộ từ bên ngoài vọng vào, cô nghĩ bây giờ chắc đã là nửa đêm. “Bây giờ mấy giờ rồi, sao anh lại nhớ tới việc gọi điện cho em thế? Có việc gì à?”
“Anh nằm ngủ gặp ác mộng, anh mơ thấy người em toàn là máu, anh sợ quá, nên gọi điện cho em xem thế nào.”
“Em có sao đâu, anh đừng lo.” Cẩm Tú cảm thấy giữa cô và Kỷ Viễn có thần giao cách cảm. Cẩm Tú thấy hình như mũi mình cay cay, cô r