ư quyện vào tâm hồn, tạm thời xóa đi mọi điều bất hòa trước đó. Cẩm Tú đã dần lấy lại sự bình tĩnh, cô muốn đợi một lát, đợi Kỷ Viễn nguôi đi, để cùng anh trao đổi về những điều trước đây chưa nói.
Nhưng Kỷ Viễn ôm lấy cô. Anh nhẹ nhàng hôn lên bờ vai, lên lưng, lên cột sống, lên cổ và lên tai cô. Anh giống như một con rắn nhỏ. Cô muốn đẩy Kỷ Viễn ra, muốn nói chuyện một cách nghiêm túc với anh, nhưng cô lại không nỡ bỏ qua cảm giác này. Cô thở dài một tiếng, cuộc trò chuyện lần này lại thất bại rồi. Cảm giác vui vẻ khó diễn tả bằng lời như vây lấy cô khiến cô không thể nghĩ tới điều gì khác. Hơn nữa, trong những lúc gần gũi, yêu đương như thế này, cô có cảm giác cô và Kỷ Viễn như một tổng thể không thể tách rời, chẳng còn việc gì nữa.
2
Sáng sớm hôm sau, Kỷ Viễn vẫn đang ôm chặt lấy Cẩm Tú và say trong giấc ngủ. Để không đánh thức Kỷ Viễn, Cẩm Tú không xoay người mà cứ để cho anh ôm. Cô ngửi thấy mùi cơ thể của Kỷ Viễn, cô nghĩ lại những giây phút ngọt ngào đêm qua, cảm giác hạnh phúc trong cô trào dâng. Cô áp vào lòng anh để cảm nhận nhịp đập trái tim anh. Cô ngắm nhìn khuôn mặt anh trong giấc ngủ, bình yên như một đứa trẻ, trong cô lại dậy lên cảm xúc yêu thương, cảm thông. Ý nghĩ muốn chất vấn Kỷ Viễn trong cô giờ tan biến như mây khói.
Cẩm Tú nhìn Kỷ Viễn đang chau mày trong giấc ngủ, cô muốn đưa tay lên xoa nhẹ vầng trán của Kỷ Viễn để xóa nhòa những ưu tư trong anh. Nhưng lại sợ làm anh thức giấc, cô nhớ lại những tính xấu của anh.
Trước tiên là nóng tính. Tính nóng như Trương Phi vậy. Tính khí như thế rất dễ sinh chuyện thị phi. Cô nhớ lại ngày đầu hai người quen nhau là do họ có xô xát với nhau.
Trong một kỳ của chuyên mục tâm tình, tên của nhân vật nam trong bài viết của Cẩm Tú là Kỷ Viễn. Nhưng khi hiệu đính lại, Cẩm Tú không chú ý, đã bỏ mất hai chữ “biệt danh” đằng sau chữ “Kỷ Viễn”. Khi gửi tới ban biên tập để thẩm định bản thảo, chủ biên cũng không phát hiện ra. Khi bản thảo được gửi đi, báo được in ra, thì nhân vật chính trong chuyên mục này tên là Kỷ Viễn. Thật may mắn là nhân vật chính đó cũng hai mươi lăm tuổi, cũng là nhân viên trong một công ty y dược. Nhưng điều gây tai họa không chỉ bởi hai chữ Kỷ Viễn ấy mà còn là câu chuyện trong bài viết đó. Đấy là câu chuyện của một chàng trai. Anh ta kể rằng khi còn nhỏ, trong gia đình luôn diễn ra tình trạng bạo lực gia đình. Anh đã quen với việc nhìn thấy cha đánh mẹ, lại còn nhìn thấy cha ngoại tình với người khác, tâm hồn nhỏ bé đã sớm bị tổn thương. Nghiêm trọng hơn là sau khi bố mẹ li hôn, cha anh lấy người tình của mình. Do công việc làm ăn bận rộn nên cha anh không có thời gian ở bên cạnh bà vợ mới, bởi thế người đàn bà đó đã định lẳng lơ với chính con trai lớn của chồng bà ta – nhân vật chính trong câu chuyện.
Người con trai với biệt danh Kỷ Viễn đã bắt đầu bị chịu đựng cuộc sống căng thẳng ấy với mẹ kế của mình. Sau đó, trong ngày sinh nhật của mình, anh đã bị cha bắt quả tang rồi bị đuổi ra khỏi nhà. Sau này anh đã biết chính mẹ kế đã cố tình sắp đặt để cha anh nhìn thấy cảnh tượng đó, mục đích là muốn đuổi anh ra khỏi nhà. Cũng bởi thế từ đấy trong anh sinh ra căm ghét phụ nữ. Nửa năm sau, trong công ty anh làm, có một cô gái giỏi giang tỏ tình với anh. Anh vốn không muốn đón nhận tình cảm đó, nhưng tình yêu chân thành của cô gái đó đã làm anh cảm động, và anh đã đón nhận.
Nếu câu chuyện chỉ dừng ở đó, sẽ là một câu chuyện kết thúc có hậu. Nhưng không ngờ khi hai nhân vật trong câu chuyện cùng nhau đi đến đoạn kết tuyệt vời nhất của tình yêu, thì anh không thể nào thể hiện “bản lĩnh đàn ông” được. Anh yêu cô nhưng không thể dùng hành động để chứng minh tình yêu của mình, không thể làm cho cô thỏa mãn. Cuối cùng vì hạnh phúc của cô gái anh yêu, anh đã rời xa cô.
Câu chuyện này kể về tâm sự của một người con trai đã trở thành kẻ “bất lực” như thế nào.
Buổi chiều hôm đó, khi báo được bán ra, Kỷ Viễn hùng hổ chạy tới tòa soạn với sự tức giận, anh đạp “ầm ầm” tung cả cửa văn phòng, anh gân cổ xông vào trong văn phòng tòa soạn, gào thét: “Ai là biên tập của chuyên mục tâm tình, Khả Tâm là ai?”
Khi ấy, Cẩm Tú đang tra cứu tài liệu bên bàn làm việc của mình, cô cứ nghĩ độc giả tới tìm cô để tâm sự nên cô vội trả lời và đứng dậy. Kỷ Viễn bước nhanh tới trước mặt Cẩm Tú, bực tức hỏi: “Làm sao mà cô biết tôi bất lực, cô thử rồi đi viết lung tung đấy hả? đúng là đồ phóng viên đểu giả, toàn làm xằng làm bậy! tôi chắc chắn rằng cô đổi nghề làm bà bói thì còn nói hay hơn kẻ mù dở đấy. Làm gì mà ngẩn người ra thế. Đi với tôi, tìm ngay một cái nhà nghỉ rồi thử xem, tôi muốn để cho cô biết rốt cục tôi là người bất lực như thế nào?”
Cẩm Tú bị Kỷ Viễn mắng tới tấp, phải một lúc lâu sau cô mới nhận ra không phải người đến tìm mình tâm sự.
“Đi nào, sao mà ngẩn người ra thế, đi ngay thử xem tôi có phải người bất lực không?” Kỷ Viễn điên cuồng gào thét lên với Cẩm Tú.
Cẩm Tú bị Kỷ Viễn dọa tới mức hoảng sợ, cô chỉ biết khóc. Mãi sau cô mới hiểu được thì ra nhân vật Kỷ Viễn trong chuyên mục tâm tình trùng tên với người này.
Cô đã giải thích với Kỷ Viễn đó chỉ là biệt danh thôi. Nhưng Kỷ Viễn vẫn không tha, bởi trong bài viết này không nói Kỷ Viễn chỉ là tên biệt danh, hơn thế nữa tuổi nhân vật chính cũng trạc tuổi anh. Điều đáng sợ hơn cả là dù không có chuyện kia nhưng cha của Kỷ Viễn cũng ly hôn và lấy một người khác, Kỷ Viễn lại vừa chia tay với bạn gái của mình.
Mọi chi tiết đều có sự tương đồng, chứng tỏ Kỷ Viễn trong bài viết ám chỉ Kỷ Viễn ngoài đời.
“Tôi có thù oán gì với nhà cô, tôi có quen cô không? Cô dựa vào cái gì mà hại tôi, nếu tôi là con gái thì chắc tôi sẽ phải nhảy lầu tự vẫn ở đây rồi. Hôm nay cô phải nói rõ cho tôi biết, hành động của cô là giết người không dao, nhưng cô như cắt một vết dao vào tình cảm giữa tôi và bố mẹ tôi khiến nó trở nên đẫm máu, cô đã phá tan hình ảnh mà tôi không dễ gì có thể xây dựng được, tôi thảm hại hơn cả gặp tai nạn xe cộ. Cô phải chịu trách nhiệm với nửa đời của tôi, nếu không tôi sẽ cho cô biết rốt cuộc tôi có phải kẻ cô dụng hay không.”
Cẩm Tú tức tới phát khóc, một bài viết nhỏ trong chuyên mục tâm tình lại gây ra họa lớn như thế này, sự nhục nhã ấy đổ lên bất cứ ai thì cũng không có ai chịu nổi.
Thấy Cẩm Tú khóc, Kỷ Viễn mới nguôi ngoai cơn giận đi một chút và quyết định bỏ đi, trước khi đi, Kỷ Viễn còn yêu cầu tòa soạn báo phải đăng tin tuyên bố ở vị trí quan trọng nhất của tờ báo ngày hôm sau rằng cái tên Kỷ Viễn trong chuyên mục tâm tình ấy và Kỷ Viễn ngoài đời không có quan hệ gì với nhau.
Trên số báo ngày hôm sau, ngay góc trên bên phải của tờ thứ nhất đã đăng tin đính chính của Kỷ Viễn. Cẩm Tú cho rằng việc tới thế coi như xong, cô đâu biết hai ngày sau, khi Cẩm Tú đang ăn cháo tại một cửa hàng ăn thì đột nhiên Kỷ Viễn xuất hiện trước mặt cô.
“Việc ấy chưa xong đâu, bạn bè tôi vẫn đang cười nhạo tôi. Nếu họ đã cười nhạo tôi như thế thì kẻ gây ra tội lỗi như cô phải có nghĩa vụ xin lỗi tôi trước mặt bạn bè tôi.” Kỷ Viễn đúng là kẻ ngang ngược không biết đạo lý. Anh ta tóm lấy cánh tay Cẩm Tú lôi đi, ép cô tới trước mặt những người bạn của anh ta đang ngồi ăn ở gần đó, bắt Cẩm Tú phải xin lỗi mình trước mặt mọi người.
Cẩm tú thấy những người bạn của Kỷ Viễn đều cũng đã ngà ngà say, họ đang hò hét. Còn cô đơn thương độc mã, nếu cô không xin lỗi thì cô không thể thoát khỏi tên xấu xa này, nên cô đành lí nhí cất tiếng. Cẩm Tú cứ nghĩ như thế là được rồi. Không ngờ, Kỷ Viễn lấy một chai rượu trên bàn đập cái tách một cái làm bật nút chai, rồi rót đầy hai cốc, một đưa cho Cẩm Tú, một cốc Kỷ Viễn cầm, anh ta nói với Cẩm Tú: “Cạn với tôi một ly, mối thù giữa chúng ta coi như xong, sau này chắc chắn tôi sẽ không tìm cô làm phiền nữa."
Vì không muốn tiếp tục gây phiền toái cho mình, Cẩm Tú đành uống hết cốc rượu. Cô không biết đó là rượu 580 . Vừa uống xong cô đã say.
Đến khi cô giật mình tỉnh giấc, thì cô thấy mình đang ở trên một chiếc giường xa lạ. Cô say, và có một người đàn ông đang nằm bên cạnh cô.
Tối hôm đó, Kỷ Viễn đứng chặn cầu thang tòa nhà nơi Cẩm Tú ở để xin lỗi Cẩm Tú. Kỷ Viễn nói: “Tuy anh đã phạm một lỗi không thể nào tha thứ được nhưng anh sẽ chịu trách nhiệm. Bây giờ anh cầu hôn em.”
Kẻ phạm tội cưỡng dâm mà còn có tư cách nói đến chuyện chịu trách nhiệm, lại còn cầu hôn nữa cơ đấy!
Cẩm Tú tức tới mức suýt ngạt thở, cô nghiến răng nói: “Anh, tránh xa tôi ra, để tôi nhìn thấy anh lần nữa thì tôi sẽ không khách sáo nữa đâu.”
Tuy thế, Kỷ Viễn vẫn tỏ ra rất bình thản, ngày nào cũng tới chân cầu thang đợi Cẩm Tú. Ban ngày thì gửi hoa hồng tới văn phòng nơi cô làm việc, khiến cho mọi người nghĩ rằng cô đang có ai theo đuổi.
3
Thực ra khi đó Cẩm Tú cũng đã có đối tượng theo đuổi.
Bạn trai cô sau khi tốt nghiệp đã ở lại Bắc Kinh, hai người sống cách xa nhau, tháng nào Cẩm Tú cũng dành ngày nghỉ của mình để đi tàu hỏa tới Bắc Kinh thăm người yêu. Nhưng kết quả là cô phát hiện ra anh ta đã thay lòng đổi dạ. Ngày hôm đó khi cẩm Tú bước xuống tàu hỏa với tâm trạng đau khổ thì gặp ngay Kỷ Viễn cũng tới đón bạn anh ta. Kỷ Viễn mời cô ăn cơm, cô đã nhận lời ngay. Đúng là việc xưa nay chưa từng có, thực ra cô chỉ muốn uống rượu.
Sau cơn say rượu, Cẩm Tú coi Kỷ Viễn như bạn trai mình.
Sau lần thứ hai ấy, Cẩm Tú đã khóc, Kỷ Viễn đưa tay lau những giọt nước mắt của cô, hành động mà từ trước tới giờ anh chưa từng làm. Anh nói rằng nếu không lấy cô sẽ không lấy ai khác.
“Thực ra hôm đó em uống say, anh cũng say, đám bạn bất lương đã đưa anh và em tới nhà nghỉ muốn chúng ta hóa thù thành bạn. Hôm đó anh không làm gì cả. Thật đấy, hôm đó là anh nói dối em thôi, nếu anh nói dối thì kiếp sau anh sẽ làm rùa, làm ba ba. Thực sự anh không làm gì cả. Hôm đó anh cũng uống quá nhiều, chẳng còn tí sức nào, sau đó hai chúng ta cùng lăn ra ngủ. Chỉ có thế thôi.”
Cẩm Tú cảm thấy vô cùng hối hận, cô cứ nghĩ trước cô và Kỷ Viễn đã “Từng với nhau” một lần, thế nên cô mới lên giường cùng anh mà chẳng suy nghĩ gì. Hóa ra trước đây giữa anh và cô vẫn chưa có chuyện gì cả. Lúc này Cẩm Tú tức điên, thậm chí còn muốn giết chết Kỷ Viễn. Nếu giết người mà không bị tử hình thì có lẽ cô đã ra tay thật, ý nghĩ này của cô chẳng vì bất cứ lý do gì khác, mà chỉ vì muốn trút giận.
Từ đó, Kỷ Viễn kiên quyết cầu hôn Cẩm Tú. Cẩm Tú hỏi anh ta vì sao lại muốn cầu hôn cô, cuối cùng thì Kỷ Viễn cũng phải nói thật lý do:”Bởi vì em rất thuần khiết.”
Cẩm Tú nói: “Em chẳng thuần khiết gì cả, biết nói tục chửi bậy, đánh người, lúc tức lên còn có thể giết người nữa đấy.”
Kỷ Viễn đáp: “Ngày hôm đó em cứ nghĩ anh đã làm gì em rồi nên đã đánh anh một trận tơi bời. Sau đó anh nghĩ, nếu người con gái này mà không thuần khiết thì đã chẳng hành động như thế. Hơn nữa sau đó chúng ta lại rất hòa hợp, anh chưa bao giò có được cảm giác hòa hợp trong chuyện ấy như thế, cuối cùng thì cũng gặp được em, em nghĩ xem anh có thể bỏ qua cơ hội này không?”
Từ câu nói của Kỷ Viễn, Cẩm Tú nghĩ tới rất nhiều điều, trên giường chưa bao giờ được hòa hợp như thế, thì có nghĩa là anh ta ở bên ngoài rất lăng nhăng. Bởi thế Cẩm Tú vẫn không chịu nhận lời Kỷ Viễn. Nhưng không đồng ý cũng không có nghĩa là hai người không hẹn hò cùng nhau. Sau mấy lần