Căn hộ của cô ở trên tầng ba, nhìn qua khung cửa sổ có thể thấy Tiểu Lạc và Trình Hạo đang nắm chặt tay nhau đi ra phía cổng khu đô thị.
Trước đây, Lộ Dao cho rằng tình yêu là sự cuồng nhiệt, hai người yêu nhau phải sống chết vì nhau, yêu tới chết đi sống lại. Nhưng nhìn Tiểu Lạc lúc này, cô mới phát hiện ra rằng những thứ rất đỗi bình thường giản dị cũng được gọi là tình yêu, hạnh phúc. Có lẽ thứ tình yêu bình dị như Tiểu Lạc với Trình Hạo mới thật quý báu, mới khiến hai bên đều biết trân trọng và gắn bó với nhau lâu dài.
Lương Vũ Thành xuất hiện đột ngột như từ trên trời rơi xuống, trong khoảnh khắc đã khiến cô chìm đắm trong hương vị ngọt ngào lãng mạn của tình yêu. Nhưng tình yêu của anh có khác gì hoa trong gương, trăng dưới nước, có lúc lại giống như hoa quỳnh, sao băng trong đêm khiến người ta chìm trong say đắm rồi một ngày bất ngờ biến mất.
Lẽ ra cô nên cảm nhận được điều này sớm hơn một chút, bởi vốn dĩ trên đời không hề có chiếc bánh kem ngọt ngào nào cả. Cô yêu Lương Vũ Thành chính là tự đem bản thân mình cá cược một ván bài được thua với cuộc đời. Những ngày tháng này với cô sao đau khổ đến thế! Mọi chuyện đã qua cô không muốn nghĩ lại nhưng tại sao thỉnh thoảng quá khứ vẫn kéo về như thể mọi chuyện vừa xảy ra ngày hôm qua vậy…
Thời gian đó, cô mang thai nên rất nhàn rỗi, thường đặt báo và tạp chí đọc để giết thời gian. Một hôm, cô vô tình đọc được tiêu đề “Người thừa kế Tập đoàn Lương Thị chuẩn bị kết hôn cùng thiên kim tiểu thư của Tập đoàn truyền thông Phi Dược” trên một tờ nhật báo, cô sững người. Đoạn tin này không kèm hình ảnh minh họa, không nổi bật so với những mẩu tin khác nhưng Lộ Dao vốn nhạy cảm với từ “Lương” nên cô đã đọc đi đọc lại mẩu tin, rồi mới dám xác nhận sự thật là Lương Vũ Thành – người thừa kế gia tộc Lương xuất hiện trong bài báo kia chính là người bấy lâu nay cô gắn bó.
Ban đầu, Lộ Dao còn nghi ngờ tính chính xác của thông tin, trong cô tràn ngập sự hỗn loạn. Phải chăng mấy dòng chữ ấy là do phóng viên muốn thu hút sự chú ý từ phía độc giả mà giật tít thôi? Cuối cùng cô quyết định gọi điện cho Vũ Thành để tìm ra câu trả lời chính xác.
Cô gọi cho anh nhưng chỉ sau vài hồi chuông, điện thoại đã tự động chuyển cuộc gọi sang bàn thư kí. Giọng nói của cô thư kí Vương Lợi lễ phép, dịu dàng: “Sếp Lương đang họp, một lát nữa cô điện lại nhé.”
Lộ Dao đứng ngồi không yên, chờ một tiếng đồng hồ rồi gọi điện lại nhưng lần này vẫn là giọng nói của Vương Lợi: “Sếp Lương vừa ra ngoài với khách rồi.”
“Vậy làm phiền cô khi nào anh ấy về, nhắn là nếu rảnh lập tức gọi điện cho tôi, tôi là Thẩm Lộ Dao.”
Lộ Dao cứ thế ngồi đợi cho tới mười giờ đêm, rốt cuộc cũng đợi được điện thoại của Vũ Thành: “Lộ Dao, cô Vương nói em điện cho anh mấy lần à? Dạo này anh bận lắm, nếu không có chuyện gì thì lần sau đừng gọi cho anh như thế nữa.”
“Anh bận chuẩn bị rước thiên kim tiểu thư về nhà đúng không?” Giọng nói của Lộ Dao lạnh lùng. Cô không thể nhẫn nại thêm được nữa, anh ta lại lấy lý do “bận” để từ chối gặp mặt khiến cô vô cùng phẫn nộ.
“Em đừng nói linh tinh. Em nghe tin này từ đâu thế?” Giọng Lương Vũ Thành đột nhiên thay đổi.
“Tin ấy em đoán ra qua giọng nói của anh.” Lúc này, Lộ Dao vẫn còn hy vọng sẽ nhận được một lời phủ nhận từ Vũ Thành.
“Lộ Dao, anh không biết lúc nào thì thích hợp để nói với em.” Vũ Thành tiếp tục thở dài: “Lần này thật sự anh có nỗi khổ riêng nên mới phải chấp nhận sự sắp đặt của bố mẹ, kết thông gia với tập đoàn Phi Dược. Tập đoàn Lương Thị đang gặp khó khăn, nguồn vốn ngày càng hạn hẹp, ngân hàng đã không cho vay vốn, mà tập đoàn Phi Dược lại có thể cung cấp vốn. Cho nên anh mới…”
“..” Từng câu, từng chữ Vũ Thành nói ra như lưỡi dao cứa sâu vào trái tim Lộ Dao.
“Lộ Dao, em vẫn đang nghe anh nói chứ?” Sự im lặng của cô làm Vũ Thành cảm thấy lo lắng.
“À, vậy anh định giải quyết chuyện của anh và tôi thế nào đây? Lẽ nào thiên kim tiểu thư của tập đoàn Phi Dược lại cho phép anh ở bên ngoài trăng hoa, rồi có cả con riêng?” Lộ Dao gằn giọng hỏi.
“Mấy ngày nay ngoài việc bận rộn huy động vốn ra anh luôn nghĩ tới chuyện hai đứa mình. Người anh yêu là em, người mà anh muốn lấy làm vợ cũng chỉ là em mà thôi. Nhưng anh là người kế thừa duy nhất của nhà họ Lương, anh phải lấy đại cuộc làm trọng. Sự nghiệp của gia tộc do một tay bố mẹ anh xây dựng nên, nếu đứng nhìn công ty phá sản, không chỉ có bố mẹ anh mà ngay cả anh cũng không thể chấp nhận. Lộ Dao, mong em thông cảm cho nỗi khổ của anh.”
Giờ đây, ngoài việc than khóc, cô còn có thể nói gì được nữa. Anh ta muốn làm người con hiếu thuận, vì sự nghiệp của gia tộc có thể hy sinh tình yêu của mình. Nhưng tận mắt chứng kiến người yêu mình làm đám cưới với người con gái khác mà lại giả vờ như không hề có chuyện gì xảy ra thì quả thực cô không làm được. Cô thông cảm với nỗi khổ của anh thì liệu ai thông cảm với nỗi khổ của cô đây? Vì Vũ Thành, cô đã hủy bỏ hợp đồng với công ty giải trí, từ bỏ tất cả để chăm chút cho đứa con trong bụng. Kết quả thì sao, bố của nó không cần nó nữa, cô mất việc, rồi mất luôn người yêu. Cô đã mất hết tất cả.
“Chúng ta… chia tay đi.” Lộ Dao nói trong nghẹn ngào.
“Gì vậy?” Lần này tới lượt Vũ Thành ngạc nhiên. Anh luôn cố giấu mọi chuyện là bởi lo sợ sẽ làm ảnh hưởng tới tình cảm của hai người, sẽ ảnh hưởng không tốt cho đứa con trong bụng Lộ Dao. Thực ra, anh chưa từng nghĩ tới chuyện chia tay với cô. Anh thật lòng yêu cô, hôn lễ với vị thiên kim tiểu thư Hứa Phi Phi kia chỉ nhằm mục đích mang lại lợi ích cho công ty, chứ không hề có chút tình cảm yêu đương nào.
“Tôi nói, chúng ta hãy chia tay đi.” Lộ Dao nhắc lại từng câu từng chữ. Cô không đủ rộng lượng để chia sẻ người đàn ông mình yêu với người phụ nữ khác nên nhanh chóng quyết định ra đi.
“Không được.”
“Vậy anh muốn thế nào?” Lộ Dao lạnh lùng hỏi.
“Anh yêu em, Lộ Dao, anh xin em đừng rời xa anh.” Lương Vũ Thành thật lòng cầu khẩn.
Trước đây, mỗi lần nghe Vũ Thành thì thầm bên tai “anh yêu em”, trái tim cô như tan chảy trong niềm hạnh phúc. Nhưng lúc này, cũng câu nói ấy mà sao trái tim cô vẫn lặng im, không hề có chút cảm giác.
“Lộ Dao, hãy chờ anh một năm thôi có được không? Một năm sau, khi công việc kinh doanh ổn định trở lại, anh lập tức ly dị với cô ta, lúc đó em cũng đã sinh con, anh sẽ cưới em, anh tin lúc ấy bố mẹ anh sẽ không phản đối nữa.”
“Từ trước tới nay tôi chưa bao giờ có ý định đem đứa con trong bụng để uy hiếp anh, cũng không muốn lấy đó làm lý do ép anh phải cưới tôi.” Lệ Dao hét lớn. “Nếu biết xuất thân của tôi thấp hèn, liệu bố mẹ anh còn chấp nhận cuộc hôn nhân này không? Hơn nữa, anh sẽ phải kết hôn hai lần, như vậy chẳng phải tôi sẽ trở thành kẻ thứ ba, phá hoại hạnh phúc gia đình anh sao?” Cuộc hôn nhân của bố mẹ cô tan vỡ cũng vì kẻ thứ ba, chính vì vậy mà Lộ Dao luôn có ác cảm với loại người này. Nếu còn tiếp tục quan hệ với Vũ Thành, chính cô sẽ trở thành kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Cô không thể hạ thấp bản thân để rồi bị thiên hạ coi thường.
“Lộ Dao, em đừng quá kích động. Anh sẽ nghĩ cách huy động vốn ở chỗ khác để hủy bỏ hôn lễ. Trước sự cố chấp của cô, Vũ Thành đành mềm mỏng khuyên giải.
“Vậy tôi sẽ chờ tin của anh. Nhưng nếu anh kết hôn với cô ta, tôi sẽ ra đi.” Lộ Dao nói xong liền cúp máy.
Từ hôm đó, cô không có thêm bất cứ thông tin gì từ anh, còn cô lại không dám chủ động liên lạc vì sợ đáp án sẽ không như mong đợi. Cứ thế cô mòn mỏi chờ đợi trong hy vọng.
Không lâu sau, cô lại thấy trên báo đăng tin về ngày tổ chức của Lương Vũ Thành. Rốt cuộc cô đã tìm được câu trả lời, rõ ràng anh ấy không thể từ bỏ tất cả để về bên cô. Nói cho cùng, đối với một người đàn ông, vị trí của tình yêu mãi mãi đứng sau sự nghiệp. Người đàn ông thành công trong sự nghiệp giống như đang đeo vòng hào quang sáng chói quanh mình. Chính ánh hào quang này đã thu hút các cô gái sau đó mới đến tình yêu. Ngay Lộ Dao cũng không dám khẳng định, nếu sự nghiệp của Lương gia sụp đổ, Vũ Thành trắng tay thì cô còn cam tâm tình nguyện đi theo anh nữa không.
Khi yêu, ai cũng thề non hẹn biển sẽ thủy chung dù giàu sang hay nghèo khó nhưng thường người ta khổ rồi sướng thì dễ, chứ sướng rồi khổ thì khó hơn lên trời. Lộ Dao cũng không bao giờ hy vọng Lương Vũ Thành có thể từ bỏ tất cả vì cô. Cậu công tử được bao bọc trong giàu sang, không lúc nào thiếu tiền chắc sẽ chẳng bao giờ chịu sống trong một cuộc sống túng thiếu, nghèo khổ.
Lộ Dao suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng quyết định ra đi.
Hôm ấy là một ngày đẹp trời, ánh nắng lung linh trải dài khắp phố. Theo lịch âm thì hôm đó là ngày lành tháng tốt, rất thích hợp với việc cưới hỏi.
9:00
Trước cổng lớn của Tập đoàn Lương Thị, hàng chục chiếc xe đắt tiền trang trí bắt mắt xếp thành một hàng dọc khiến khung cảnh thêm phần trang trọng và hào nhoáng.
Trong phòng khám lớn của Bệnh viên Phụ sản, Thẩm Lộ Dao đang xếp hàng chờ tới lượt. Trước cô còn rất nhiều người, họ đều là những sản phụ, ai cũng có chồng đi bên cạnh, chỉ có mình cô là một thân một mình khiến những chua xót nghẹn ngào cứ thế dâng lên trong lòng.
10:00
Hàng chục chiếc xe hoa hàng nối hàng đi trên phố, người dân chen nhau xem, không ngừng xì xào bàn tán.
Thẩm Lộ Dao bận rộn lo liệu các thủ tục, chạy qua chạy lại các phòng làm đủ các loại xét nghiệm, từ xét nghiệm máu, xét nghiệm nước tiểu, rồi chụp chiếu… Sau đó cô lặng lẽ ngồi một mình chờ kết quả.
11:00
Một đôi nam thanh nữ tú trong bộ đồ cưới lộng lẫy tiến vào lễ đường, bên trong bạn bè và người thân của họ đang chờ đón.
Cha xứ bắt đầu hỏi chú rể: “Anh Lương Vũ Thành, anh có đồng ý cưới cô Hứa Phi Phi làm vợ? Dù sau này cô hứa khỏe mạnh hay bệnh tật, giàu sang hay nghèo khó, anh có đồng ý ở bên cô ấy trọn đời không?” Lương Vũ thành nhìn sang Hứa Phi Phi, sau một thoáng phân vân, anh dõng dạc trả lời: “Vâng, con đồng ý.”
Thẩm Lộ Dao ngồi trong phòng khám, bác sỹ khoa sản đang đọc qua tờ xét nghiệm trên tay: “Đứa bé rất khỏe mạnh, cô vẫn muốn phá chứ?” Cô nhìn nét mặt vô cảm của vị bác sỹ kia rồi khẽ gật đầu, trả lời dứt khoát: “Tôi sẽ bỏ đứa bé.”
11:15
Sau khi cha xứ tuyên bố hai người chính thức trở thành vợ chồng, chú rể Lương Vũ Thành và cô dâu Hứa Phi Phi cùng trao nhẫn cưới cho nhau. Hai viên đá kim cương trên hai chiếc nhẫn lóe sáng lấp lánh như minh chứng cho cuộc hôn nhân của hai người.
Lộ Dao nằm trên bàn mổ, cảm giác toàn thân buốt giá như đang hòa lẫn với những dụng cụ phẫu thuật vô tình. Cô mím môi, nhắm chặt mắt.
Trước đó, đứa bé này đã mang lại cho cô một cảm giác vui sướng, hạnh phúc, còn giờ đây nó lại là nỗi tủi nhục, đau đớn đến tan nát cõi lòng.
19:00
Bữa tiệc cưới trong khách sạn năm sao rực rỡ ánh đèn, xua tan sự lạnh lẽo của bóng đêm. Lương gia và Hứa gia đang vui vẻ thết tiệc ăn mừng, tiếng ly chén chạm nhau hòa chung trong tiếng cười nói ồn ào, ai cũng chúc mừng cô dâu chú rể bách niên giai lão, sớm sinh quý tử.
Trong một khách sạn bình dân, Lộ Dao kéo va li hành lý bước vào, vừa đi vừa nhìn mẩu tin trên báo: “Hôm nay, đám cưới của Lương Vũ Thành – người thừa kế tập đoàn Lương Thị được tổ chức long trọng.” Nước mắt cô cứ thế tuôn trào.