ng chúa hạnh phúc nhất trên thế gian này. Trình Hạo dùng hành động thực tế để nói cho Tiểu Lạc biết tình yêu của anh từ trước đến nay không hề thay đổi. Anh có thể tận dụng những điều kiện có hạn để thể hiện một tình yêu vô hạn khiến người mình yêu hạnh phúc hơn nữa.
***
Sáng sớm ngày hai mươi chín tháng Chạp, khi Tiểu Lạc thức giấc thì Trình Hạo đã dậy từ lúc nào rồi. Cô vốn định trùm chăn ngủ tiếp thì chưa đầy một phút sau, cánh cửa “cót két” kêu, vì không nhìn nên Tiểu Lạc cứ tưởng đó là Trình Hạo, liền nói: “Đừng làm phiền em mà, em vẫn còn muốn ngủ thêm một lát nữa.”
Thế nhưng trước cửa lại ló vào một cái đầu nhỏ nhỏ, xinh xinh. Duệ Duệ rón rén từng bước, từng bước đi đến bên giường của Tiểu Lạc. Trình Hạo đứng đằng sau con bé, ghé vào bên tai thì thầm: “Cháu gọi mợ dậy đi.”
Duệ Duệ rất nghe lời cậu, liền mở tung chăn ra khiến Tiểu Lạc giật mình rồi nhanh chóng đắp chăn lại nói: “Haizz, Trình Hạo anh dậy sớm như vậy làm gì? Lại còn bảo Duệ Duệ làm tiên phong của anh vào gọi em dậy nữa.”
“Vẫn còn sớm à? Đã mười giờ trưa rồi đó.” Trình Hạo vừa nói vừa ra lệnh cho Duệ Duệ: “Cháu nói mợ “xấu xấu xấu” đi.”
“Xấu xấu xấu, xấu hổ quá, con chuột sẽ cắn rốn mợ.” Giọng nói của Tiểu Duệ Duệ không chỉ rất trong mà còn phối hợp nhịp nhàng với động tác khiến cô bé trở nên đáng yêu vô cùng.
Tiểu Lạc chưa từng nghe loại vè này, hơn nữa lại là qua tiếng địa phương của một đứa trẻ nên khi nghe cảm thấy rất bùi tai. Lại thêm những động tác phối hợp đáng yêu của Duệ Duệ khiến cho Tiểu Lạc không nhịn được phá lên cười: “Đáng yêu quá, Duệ Duệ cháu nói lại một lần nữa đi.”
“Cháu không nói nữa.” Duệ Duệ quay người, thoăn thoắt ra ngoài cửa, nhìn phía sau lưng trông cô bé giống một chú chim cánh cụt, thật sự vô cùng đáng yêu.
“Haizz, Duệ Duệ, cháu hãy đi chậm một chút.” Trình Hạo thấy vậy đi ra cùng cô bé.
Nhìn dáng vẻ Trình Hạo đuổi theo cháu gái, khuôn mặt Tiểu Lạc đột nhiên tràn ngập niềm vui. Cô bắt đầu hình dung sau này khi cô và Trình Hạo kết hôn rồi có con, chắc anh ấy sẽ là một người bố rất có trách nhiệm. Bây giờ bà Trình và Trình San đang bận bán hàng Tết nên nhiệm vụ trông coi, chăm sóc Duệ Duệ là nhiệm vụ quan trọng của Trình Hạo và Tiểu Lạc. Duệ Duệ lại rất thân với Trình Hạo nên anh lập tức trở thành “bảo mẫu chính” chịu toàn bộ trách nhiệm. Cũng tốt, coi như là tham gia miễn phí một lớp tập huấn sớm hơn dự định, để tạo cơ sở cho tương lai làm “bảo mẫu siêu cấp”, như vậy cô cũng có thể bớt lo lắng rồi.
Bị Duệ Duệ đánh thức, Tiểu Lạc không thể tiếp tục ngủ được nữa. Sau khi cô gập gọn chăn màn thì Trình San và bà Trình cũng trở về.
Trình San nói hôm nay nhà anh Cả - Trình Vịnh tổ chức bữa cơm đoàn viên nên cần có hai người đến đó đại diện. Trình Vịnh là con trai cả của bác Trình Hạo, lớn hơn Trình Hạo mười lăm tuổi, chỉ nhỏ hơn bố Trình Hạo có tám tuổi. Trình Hạo và anh ấy xưng hô với nhau là anh em nhưng giữa hai người lại có sự khác biệt tuổi tác rất lớn.
Thực ra, Trình Hạo không thích đến nhà anh Cả ăn cơm. Đối với người anh này, Trình Hạo vừa sợ vừa kính trọng. Kính trọng là vì sự nghiệp của anh ấy rất thành công, anh đã nhiệt tình giúp đỡ gia đình mình vượt qua hết khó khăn này đến khó khăn khác. Còn sợ là vì anh ấy là anh lớn giống như bố vậy, lúc nào cũng cầu toàn, trách nhiệm, thậm chí có lúc còn làm thay người khác một số chuyện. Chẳng hạn như khi Trình Hạo đăng ký chọn trường thi vào đại học, Trình Vịnh bắt anh phải đăng ký thi vào chuyên ngành Tài chính, kết quả là Trình Hạo tự lựa chọn học ngành Công nghệ Thông tin. Trước khi Trình Hạo tốt nghiệp đại học, Trình Vịnh nhờ mối quan hệ với Phòng Nghiệp vụ thuế ở huyện mình xin cho anh một công việc tốt nhưng Trình Hạo lại khéo léo từ chối vì anh muốn thoát khỏi vùng quê nhỏ bé này. Trình Vịnh vốn có ý định giới thiệu con gái của một vị Phó phòng cho Trình Hạo nhưng anh cũng từ chối khéo. Bây giờ, Trình Hạo dẫn một người vợ ở nơi khác về, mặc dù sợ phải gặp anh ấy nhưng về tình về lý thì không thể không đi.
Khách tới nhà Trình Vịnh quả thực không ít. Khi Trình Hạo và Tiểu Lạc đến, một đám người đang vây quanh chiếc bàn tròn lớn, vừa đánh mạt chược vừa nói chuyện vui vẻ. Trong những người vây quanh chiếc bàn đó có người thân của Trình Vịnh, cũng có đồng nghiệp và bạn bè của anh nữa.
Trình Hạo lễ phép bước tới chào hỏi người thân của anh Cả: “Cháu chào bác Cả, bác Hai, em chào anh Cả…” Đồng thời anh cũng giới thiệu Tiểu Lạc để mọi người làm quen. Lúc này, Tiểu Lạc cảm thấy Trình Hạo giống như thầy Chủ nhiệm, còn cô thì giống như học sinh chuyển trường, phải đối mặt với rất nhiều “bạn học mới” lạ lùng. Cô vừa nở nụ cười vừa chào lần lượt: “Cháu chào bác Cả, bác Hai, em chào anh Cả…”
Những câu hỏi của mọi người dành cho Tiểu Lạc chủ yếu xoay quanh “Cháu là người ở đâu?”, “Cháu làm nghề gì?”, “Lương được bao nhiêu?”. Đối với câu hỏi về “công việc” và “lương” thì Tiểu Lạc áp dụng câu trả lời của nửa năm về trước, đó chính là công việc ở một tòa soạn tạp chí giải trí, lương 3000 NDT. Trước khi cô đến đây, Trình Hạo đã dặn trước, nếu có ai hỏi về công việc thì tuyệt đối không được nói những từ như “viết lách”, “tác giả”, bởi vì ở huyện Z mọi người vẫn cảm thấy rất lạ lẫm với những công việc như thế, hoặc có thể nói là không chấp nhận được những loại công việc như thế này.
Mặc dù sau khi thất nghiệp, Tiểu Lạc dự định sẽ hiến dâng cả tuổi thanh xuân của mình cho sự nghiệp viết lách nhưng “hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình”, việc tạp chí Trí thức vui vẻ ngừng xuất bản, từ chối trả nhuận bút và trả lại bản thảo đã làm cô tổn thương và mất hết hứng thú viết văn. Thực ra, cô đã dự định nếu ai hỏi cô về công việc, cô sẽ trả lời là “dân SOHO” nhưng Trình Hạo nói họ hàng nhà anh ấy ngay cả “tác giả” cũng không thể hiểu được, vì thế càng không thể hiểu “dân SOHO[3]” là gì. Cuối cùng cô đành phải nói những lời nói dối vô hại, lấy công việc trước đây ra làm lá chắn.
[3] SOHO: viết tắt chữ cái đầu của cụm từ tiếng Anh “Small Office – Home Office”, tức là làm việc tại nhà.
Sau khi hỏi rõ công việc và tiền lương của Tiểu Lạc xong, mọi người lại chuyển sang hỏi Trình Hạo: “Tiểu Hạo à, tiền thưởng cuối năm của cháu được bao nhiêu vậy?” Người đặt ra câu hỏi nhạy cảm chính là thím Hai của anh.
Tiểu Lạc phát hiện ra, mỗi khi Tết đến mọi người quan tâm nhất đó là những chủ đề liên quan đến tiền. Các em nhỏ quan tâm nhất đến tiền mừng tuổi, còn người lớn quan tâm nhất đó là thu nhập.
“Không nhiều lắm ạ.” Thật ra, Trình Hạo vẫn chưa lấy được tiền thưởng Tết, Giám đốc của anh có thói quen phát tiền thưởng Tết vào ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ. Chưa đến ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Giám đốc kiên quyết giữ chặt tiền trong túi, giống như số tiền đó có thể sinh thêm lợi nhuận nếu mang theo bên mình vậy. Trình Hạo xin nghỉ trước nên không nhìn thấy bóng dáng của tiền thưởng Tết đâu cả.
“Vậy cụ thể là thưởng bao nhiêu?” Thím Hai vẫn rất có hứng thú nên tiếp tục hỏi.
“Năm nghìn ạ.” Trình Hạo suy nghĩ một chút, sau đó trả lời với số tiền thưởng Tết của năm ngoái. Kỳ thực cái gọi là tiền thưởng Tết cũng chính là tiền lương hai tháng, có lẽ là con số này.
“Đúng là cũng không nhiều.” Thím Hai lại so sánh: “Tiểu Vũ còn được thưởng Tết hai vạn. Cháu làm ở Bắc Kinh, thím nghĩ thế nào thì cũng phải được ba vạn chứ. Không phải cháu cố ý giấu đấy chứ?”
“Tiểu Vũ” mà thím Hai nhắc tới là con trai của thím ấy, tên là Trình Vũ. Trình Vũ là anh họ của Trình Hạo nhưng chỉ hơn Trình Hạo hai tháng tuổi, là một trong số rất ít những người bằng tuổi đỗ đại học và cũng là người có tài trong mắt mọi người của gia tộc họ Trình, từ nhỏ thành tích học tập đã rất tốt. Hai người đều được coi là những trụ cột tương lai của cả họ. Sau này hai người bọn họ không phụ lòng mong mỏi của mọi người, cùng thi đỗ đại học. Nhưng điều khác nhau là, Trình Hạo thì thi vào hệ chính quy của trường đại học trọng điểm, còn Trình Vũ lại thi vào chuyên ngành của một trường đại học của tỉnh. Hơn nữa, sau khi tốt nghiệp, một người chọn làm việc tại tỉnh nhà, còn một người lựa chọn bon chen nơi Thủ đô náo nhiệt.
Trình Hạo cảm thấy khó giải thích, anh nói sự thật, tại sao lại biến thành giấu giếm vậy? Mọi người trong thôn ai cũng cho rằng Bắc Kinh là một nơi tốt, có vẻ như cứ đến Bắc Kinh là đất ở đó như có vàng. Chỉ có những người đã thật sự đặt chân đến Bắc Kinh mới hiểu, công việc ở đó mặc dù có nhiều cơ hội phát triển nhưng không những chi phí sinh hoạt cao mà áp lực cuộc sống và công việc đều rất lớn, hơn nữa lương cũng không nhiều như mọi người vẫn nghĩ. Vì chi phí sinh hoạt cao nên dù lương mỗi tháng có là 5000 NDT thì cũng chỉ là người có thu nhập trung bình mà thôi.
“Haizz, lương của anh là năm nghìn. Năm nghìn đó anh nói là lương hai tháng, tiền thưởng ba vạn sáu mới là tiền thưởng Tết chứ.” Tiểu Lạc dùng cùi chỏ thúc nhẹ vào Trình Hạo, lại nháy mắt với anh, giúp anh giải vây. Tiểu Lạc không muốn người khác coi thường bạn trai của mình nên cô muốn nâng cao “tầm” của Trình Hạo lên.
“Ồ, đúng là như vậy.” Trình Hạo lúc này cũng thầm hiểu, anh trao cho Tiểu Lạc ánh mắt cảm động, nếu không có cô giúp anh nói dối, anh cũng không biết làm sao để trả lời câu hỏi của thím Hai nữa. Nhưng, ba vạn sáu, liệu Tiểu Lạc đã nói quá cao không?
“Ồ, vậy thì cũng gần như nhau thôi.” Lúc nãy, thím Hai còn tưởng rằng tiền thưởng Tết của con trai mình cao hơn của Trình Hạo nên có chút tự cao, vì vậy thái độ lúc này hơi giống quả bóng bị xì hơi. Con người có lúc cũng có tâm lý ganh đua, luôn cố tình so sánh con mình với con nhà người khác, hy vọng con mình oai phong hơn… Ngay cả là anh em thân thích, cũng không tránh khỏi bị lôi ra so sánh xem ai hơn, ai kém.
Trong lúc ăn cơm, chủ đề cứ thế thay đổi, vừa nãy còn đang thảo luận về thu nhập của mỗi người, bây giờ hứng thú của mọi người đã chuyển sang bàn bạc về Trưởng phòng Nghiệp vụ thuế rồi. Chủ đề này, Trình Hạo và Tiểu Lạc đều không biết nói gì, ngược lại hai người bọn họ lại thấy vui vì được nhàn nhã, đôi đũa của Trình Hạo đang “tung hoành ngang dọc” trên mâm cơm, chuyên chú “tấn công” gắp những món mà Tiểu Lạc thích ăn.