mua xong những món quà này đã là mười hai giờ trưa. Trình Hạo tay xách nách mang, túi to túi nhỏ nhưng lần đầu tiên khuôn mặt anh lộ rõ vẻ vui mừng, tràn đầy hạnh phúc như thể giành được thành quả gì to lớn lắm.
“Anh xem anh kìa, ngày trước đi mua sắm cùng em, khuôn mặt anh trông giống quả mướp đắng nhăn nheo, hôm nay lại biến thành quả dưa vàng căng mịn rồi, trông trẻ ra mấy tuổi đó.” Tiểu Lạc nhìn Trình Hạo trêu chọc.
“Từ trước đến nay anh vẫn rất trẻ mà, ngày nào anh chẳng vui chứ.”
Nhìn Trình Hạo nhanh chóng rảo bước đến trước cửa thang máy, cô không chịu được đành nhắc nhở: “Ở quê anh, Tết năm nào mọi người cũng có thói quen mặc quần áo mới chứ? Em còn chưa có bộ quần áo mới đẹp nào cả.”
“Quê anh chỉ có trẻ con lúc Tết mới mặc quần áo mới thôi.” Trình Hạo đáp lời mà hoàn toàn không hiểu ý của Tiểu Lạc.
“Tại sao anh lại mua quần áo cho mẹ và chị gái anh vậy?” Tiểu Lạc nghĩ Trình Hạo đang nói đùa với cô.
“Anh mua cho họ quần áo để mặc hàng ngày mà.” Anh thành thật trả lời.
Tiểu Lạc có ý tốt nhắc nhở nhưng không thành nên lại nghĩ ra một kế khác: “Ông xã, đây là lần đầu tiên em về nhà anh chơi, không nên mặc quần áo quá khó coi chứ. Em muốn mặc bộ quần áo mới đẹp đẹp một chút.”
“Em mặc quần áo bình thường là được rồi mà, anh thấy áo khoác lông màu trắng của em rất đẹp. Em đừng để vẻ đẹp bên ngoài che đi vẻ đẹp thánh thiện bên trong của em.”
“Ở quê em, mỗi năm Tết đến ai cũng phải mặc một bộ quần áo mới. Áo khoác lông màu trắng đó của em mua từ mùa đông năm kia, đã mặc hơn hai năm rồi còn gì, hơn nữa màu trắng lại không may mắn, Tết đến nên mặc quần áo màu đỏ mới phải.” Tiểu Lạc phát huy tinh thần “không được, không buông tha”, tiếp tục làm công tác tư tưởng với Trình Hạo.
“Nhập gia tùy tục, quê anh không cầu kỳ như vậy đâu. Em mặc quần áo hàng ngày của em lại còn thể hiện em giản dị, chất phác, càng nhanh chóng hòa nhập với mọi người hơn.”
“Có thật vậy không?” Tiểu Lạc bán tín bán nghi rồi lại nghĩ, không đúng, cô hòa nhập với mọi người làm gì chứ? Cô đâu có muốn sống ở đó, tương lai cô vẫn muốn mua nhà ở Bắc Kinh mà.
“Trình Hạo, em muốn mua một chiếc áo khoác anh cũng không bằng lòng sao? Ngày nào em cũng ở trong nhà viết bản thảo, rất ít khi ra ngoài phơi nắng. Hiếm khi được đi dạo phố mua sắm, anh không muốn mua cho em một bộ quần áo thật à?” Tiểu Lạc cũng không vòng vo với Trình Hạo nữa mà nói thẳng ra mình muốn mua một bộ quần áo mới.
Trình Hạo không nói gì.
Tiểu Lạc bực bội nói: “Cứ cho là anh không muốn mua cho em thì cũng phải nói một câu chứ.”
“Nói một câu.” Trình Hạo quay đầu lại nhìn cô, đúng là “nói một câu” rồi.
“Trình Hạo!” Tiểu Lạc giận đến mức đứng lại không thèm đi nữa.
“Ha ha, mua, nhất định phải mua chứ. Em không thấy anh đang đi lên tầng ba, khu chuyên bán quần áo phụ nữ sao. Chẳng lẽ em định ở đây mua quần áo trẻ em à? Em là đại công thần đã lao tâm khổ tứ vì gia đình, anh có thể không mua cho em sao.” Trình Hạo không nén được liền cười phá lên. Thực ra từ nãy đến giờ anh trêu chọc cô thôi.
“Được rồi Trình Hạo, anh dám chọc em à!” Vừa nói Tiểu Lạc vừa sử dụng “cửu âm bạch cốt trảo” ngay tại đại sảnh đông người.
“Nghe lời bà xã, sau khi tan làm anh về nhà luôn, viết bản thảo là vất vả nhất, bà xã là vĩ đại nhất.” Trình Hạo đã kịp thời cao giọng hát bài Nghe lời bà xã do mình “chế” lời trên nền nhạc bài hát Nghe lời mẹ[2]mới có thể thoát khỏi chiêu đó của cô.
[2] Bài hát do ca sỹ Đài Loan Châu Kiệt Luân biểu diễn.
Tiểu Lạc vui vẻ đi đến từng gian hàng bán quần áo phụ nữ rồi thử từng bộ một nhưng lại đau khổ phát hiện ra một điều, sau khi cô tập trung làm một người phụ nữ của gia đình thì đã béo lên, biến thành “sát thủ quần áo”.
Cô đã thử rất nhiều bộ quần áo nhưng Trình Hạo đều lắc đầu nói: “Không đẹp.”
“Haizz, thật sự là không đẹp hay anh giả vờ nói không đẹp vậy? Đừng nói là không đáng để anh mua cho em đó nhé.” Sau khi thử bộ quần áo thứ mười hai, Tiểu Lạc liền nổi nóng với Trình Hạo.
“Thật sự là không thích hợp với em mà. Lẽ nào anh lại không muốn bên cạnh là một đại mĩ nhân khiến anh có thể mở mày mở mặt sao?” Trình Hạo nói với vẻ vô tội.
Tiểu Lạc nghe vậy chỉ biết cố gắng chọn lấy một bộ quần áo thích hợp với mình nhất.
Cuối cùng, cô nhìn thấy một chiếc áo khoác màu hồng thẫm trong một cửa hàng, cô lập tức thích nó ngay từ cái nhìn đầu tiên nhưng giá của nó là 888 NDT. Ở khu chợ lớn này, cái giá đó cũng không phải là đắt, có thể chấp nhận được.
“Quý khách đúng là có con mắt thẩm mỹ! Chiếc áo này của chúng tôi bán chạy nhất đó, chỉ còn lại có mấy chiếc nữa thôi.” Nhân viên bán hàng nhiệt tình đón tiếp, lấy chiếc áo từ ma nơ canh xuống đưa cho Tiểu Lạc: “Thưa cô, bên kia có phòng thử đồ đấy, cô vào đó mặc xem sao.”
Tiểu Lạc nhận lấy chiếc áo rồi đi thẳng đến phòng thử đồ. Sau khi mặc lên người, cô cảm thấy rất vừa vặn liền nghĩ bụng, coi như đã tìm thấy mày, chiếc áo mong ước bấy lâu của ta!
Tiểu Lạc mở cửa phòng thử đồ rồi đi đến trước gương. Chiếc áo khoác màu hồng thẫm càng làm nổi bật lên làn da trắng nõn của cô, phần chiết eo của chiếc áo khiến cô trông có vẻ thon thả hơn.
“Thế nào? Chiếc áo này được chứ?” Tiểu Lạc vội vàng chạy đến khoe với Trình Hạo.
“Ừ, anh xem nào, chiếc áo này rất hợp với em.” Hôm nay Tiểu Lạc cảm thấy không chỉ khuôn mặt Trình Hạo vui vẻ, căng mịn như dưa vàng mà mồm mép cũng giống như bôi mật vậy, rất ngọt ngào nên trong lòng cô vui như hoa nở.
“Chiếc áo này là hàng mới về trong tuần, mỗi ngày chúng tôi đều bán được mấy chiếc.” Nhân viên bán hàng nhân cơ hội đó lại tâng bốc thêm.
“Vật chị gói lại giúp em. Chị nhớ lấy chiếc mới, cỡ M nhé.”
Tiểu Lạc đi vào phòng thử đồ, cởi chiếc áo khoác màu hồng thẫm rồi mặc lại áo khoác của mình lên. Sau khi đi ra ngoài, đang định mặc chiếc áo đó cho con ma nơ canh thì cô lơ đãng nhìn lại giá một lần: 1888 NDT! Nhìn lại lần nữa, vẫn là 1888 NDT. Chỉ vì chữ số 1 viết quá nhỏ nên khiến cô bỏ sót, tưởng chỉ có 888 NDT.
Nhân viên bán hàng đi vào trong lấy chiếc áo khoác mới ra rồi nói: “Quý khách, đây là chiếc áo mới tôi lấy cho cô. Nếu không có vấn đề gì, tôi viết hóa đơn cho cô nhé.”
“Không có vấn đề gì, viết đi.” Trình Hạo khẳng khái vung tay lên nói.
“Chờ một chút.” Trong lúc “ngàn cân treo sợi tóc”, Tiểu Lạc vội vàng ngăn lại. “Tôi muốn đi xem thêm một chút, sau đó mới quyết định.”
“Áo kiểu này của chúng tôi chỉ còn hai chiếc cỡ M thôi, lát sau chị quay lại chưa biết chừng sẽ không còn mà mua được nữa.” Nhân viên bán hàng không muốn đứng trơ mắt nhìn thức ăn đến miệng rồi còn bị cướp đi nên vội vàng tranh thủ khuyến khích.
“Vậy xem như tôi không có duyên với chiếc áo này rồi.” Tiểu Lạc cố trấn tĩnh lại trả lời.
“Mua đi, Tiểu Lạc. Làm phiền cô viết hóa đơn, tôi sẽ thanh toán.” Trình Hạo vẫn không hiểu tại sao Tiểu Lạc lại thay đổi nhanh như vậy.
“Tạm thời em không muốn mua nữa.” Tiểu Lạc nói xong liền lôi Trình Hạo đi, để lại cô nhân viên bán hàng trong tâm trạng đầy thất vọng.
Ra khỏi shop đó, Trình Hạo bèn quay sang hỏi Tiểu Lạc “Chiếc áo đó chẳng phải rất đẹp sao. Tại sao đột nhiên em lại không muốn mua nữa vậy?”
“Anh không nhìn xem giá của chiếc áo đó à, 1888 NDT đó. Anh có biết em đã phải viết bao nhiêu bản thảo cho tạp chí cuối tuần Trí thức vui vẻ mới có thể nhận được số tiền nhuận bút như vậy không?”
“Anh biết giá chứ.”
“Vậy mà anh vẫn muốn mua?” Tiểu Lạc không dám tin vào tai mình nữa. Bình thường anh còn không nỡ mua một chiếc quần tây giá 300 NDT, tại sao lại đành lòng mua cho cô chiếc áo khoác với giá 1888 NDT chứ?
“Em cũng hiếm khi mua quần áo, mua thì mua đồ tốt một chút cũng có sao đâu. Em viết bản thảo đến mức mỏi cả cổ, em không thể mất công mất sức mà không hưởng thụ được.”
Trong lòng Tiểu Lạc bỗng cảm thấy vô cùng ấm áp, cô mỉm cười nói: “Ý tốt của anh em hiểu chứ. Nhưng bây giờ chúng ta không thể mua những thứ đắt như vậy được, phải đẩy nhanh tốc độ tiết kiệm để đủ tiền đặt cọc mua nhà, nếu không chúng ta sẽ không đuổi kịp với tốc độ tăng giá nhà đâu, lúc đó có tiết kiệm được nhiều đến mấy cũng không mua được nhà nữa.”
“Mua nhà không phải là việc trong một sớm một chiều có thể làm được, đây là mục tiêu lâu dài mà. Hơn nữa, chúng ta mua nhà cũng là để hưởng thụ một cuộc sống tốt hơn. Không thể lúc nào cũng vì việc mua nhà mà không hưởng thụ cuộc sống chứ.”
“Có nhà ở mới gọi là có nhà, có nhà mới có thể gọi là hưởng thụ cuộc sống. Bây giờ nếu chúng ta mua chiếc áo đắt như vậy thì chính là lãng mạn suông, nghèo lại càng nghèo, đó không gọi là hưởng thụ cuộc sống.”
Trình Hạo không lên tiếng nữa. Đột nhiên, Tiểu Lạc nói: “Chúng mình đi ăn cơm thôi, có nghèo đi nữa cũng không thể để bụng đói được. Người là sắt, cơm là thép mà.”
Hai người đi xuống nhà hàng ở tầng một gọi hai bát bún. Trong chốc lát, Trình Hạo đã giải quyết xong suất ăn của mình, sau đó quay sang nói với Tiểu Lạc: “Thẻ mua hàng giảm giá của anh hình như để quên ở cửa hàng trên đó rồi. Em ngồi đây trông đồ, anh chạy lên lấy cái thẻ nhé.”
“Ừm, được rồi, anh đi nhanh rồi về.” Tiểu Lạc vừa ăn bún vừa đáp.
Lúc quay lại, trong tay Trình Hạo đã cầm thêm túi đồ nữa.
“Ơ, đây là cái gì vậy?” Tiểu Lạc tò mò hỏi.
“Tang – tang – tang – tang…” Trình Hạo hát theo một điệu nhạc du dương, sau đó đưa túi đồ tới cho Tiểu Lạc: “Coi như anh tặng quà ngày lễ Tình nhân trước cho em.”
Tiểu Lạc kinh ngạc đến mức cằm sắp rụng xuống đất: “A, chẳng phải đã nói là không mua nữa mà, sao anh lại tự mình quyết định như vậy? Anh mau đi trả lại đi, em không cần.”
“Mua thì đã mua rồi, em yên tâm, số tiền này anh sẽ làm thêm để kiếm lại, tuyệt đối sẽ không làm ảnh hưởng đến kế hoạch mua nhà của chúng ta.”
Thấy Trình Hạo kiên quyết như vậy, Tiểu Lạc đành nhận, ai bảo cô thích chiếc áo đó ngay từ cái nhìn đầu tiên cơ chứ.
Nhìn chiếc áo khoác màu hồng thẫm trong túi đồ, cô không trách Trình Hạo nữa, chỉ cảm thấy sống mũi có chút cay cay. Trình Hạo lặng lẽ không nói gì mua cho cô chiếc áo mà cô rất thích. Cô vốn cho rằng hành động này chỉ có những công tử con nhà giàu mới có thể làm, không ngờ anh cũng hành động phóng khoáng với cô như vậy.
Một người đàn ông chỉ khi quá yêu một người con gái mới không chút do dự khi mua đồ xa xỉ cho cô ấy, vì cô mà không tiếc ngàn vàng. Giống như ngày trước khi còn học đại học, mỗi lần đi ăn cơm Trình Hạo đều tranh trả tiền. Giống lúc cô và anh phải xa nhau, anh đều không tiếc tiền điện thoại và chi phí đi lại để đến trường học thăm cô. Giống như giây phút này, chiếc áo đắt đỏ như vậy, nhưng anh vẫn kiên quyết mua cho cô, mặc dù họ đang trong thời điểm rất cần tiền.
Lúc này, Tiểu Lạc vui mừng không phải vì có được chiếc áo mới mà vì cô nhận ra Trình Hạo thật sự rất yêu và quan tâm đến mình. Nếu không phải trong nhà hàng có nhiều người qua lại, cô đã ôm chặt lấy anh, sau đó tặng cho anh một nụ hôn cháy bỏng.
“Ông xã, cảm ơn anh.” Tiểu Lạc ngẩng đầu lên, trong khóe mắt đã đong đầy những giọt lệ long lanh.
“Đã coi nhau như vợ chồng rồi, sao em còn khách sáo với anh như vậy.” Trình Hạo ôm chặt lấy cô rồi n