Thẩm Lộ Dao nhẹ nhàng bước vào bồn tắm, nước nóng trong bồn nhanh chóng ngập kín thân thể cô. Cô từ từ nhắm mắt lại tận hưởng cảm giác được Lương Vũ Thành nhẹ nhàng vuốt ve.
“Anh thích nhìn em như thế này.” Lương Vũ Thành nói.
“Tại sao?” Thẩm Lộ Dao mở to mắt.
“Bởi vì, bây giờ em chỉ mặc mỗi một bộ quần áo.”
“…” Thẩm Lộ Dao không hiểu ý của anh, rõ ràng bây giờ cô chẳng mặc gì. “Ý anh là em đang mặc kiểu y phục mới à?” Cô vừa cười vừa nói.
“Không phải, mà là nó đấy.” Lương Vũ Thành chỉ vào mặt dây chuyền óng ánh trên cổ cô. “Bên trên có tên của chúng ta được viết bằng chữ phiên âm, đó là chiếc áo của tình yêu.”
Thẩm Lộ Dao cầm mặt dây chuyền lên xem, nhìn kỹ mới thấy quả thực bên trong mặt dây chuyền có khắc tên của hai người.
“Chiếc áo tình yêu”, cái tên đầy ý thơ. Thẩm Lộ Dao cười nói: “Anh sắp trở thành nhà thơ rồi đấy.”
“Anh hy vọng sau này chỉ có anh được nhìn em thường xuyên. Như vậy, em chỉ thuộc về mình anh thôi.” Nghe xong câu này của Vũ Thành, cô không thể cười được nữa.
“Ý của anh là, sau này em không đi làm nữa sao?” Lần này, Lệ Dao phản ứng nhanh lạ thường.
“Không phải thế, chỉ là anh muốn em sau này không theo con đường nghệ thuật nữa. Em cũng biết giới giải trí trong ít đục nhiều, chứa đựng nhiều quy tắc ngầm. Lần trước, cái tên họ Vu gì đó không phải định chiếm đoạt em sao? Anh không muốn em bị lợi dụng và phải chịu bất cứ thiệt thòi nào.” Thật ra không phải anh không tin tưởng cô mà bố mẹ anh không muốn anh yêu ai theo nghiệp nghệ thuật, nếu là bạn bè hay yêu chơi bời thì còn được, chứ yêu thật lòng hay kết hôn thì hoàn toàn không thể. Cũng như lần đầu tiên nhìn thấy Lộ Dao, anh đã có ý nghĩ muốn bảo vệ cô. Khi tiếp xúc với cô lâu dần, anh phát hiện cô không giống với những người khác trong giới giải trí. Dường như cô không thuộc về nơi đó vì nhiều lúc cô ngây thơ giống như những cô gái còn non dại. Bắt đầu từ lúc ấy, trong anh đã có ý định muốn chiếm cô làm của riêng mình. Nhưng anh cũng không thể không nghĩ đến những điều mà bố mẹ đã nói, nếu muốn thuyết phục bố mẹ thì chỉ còn cách để cô ấy không dính dáng gì đến giới giải trí nữa mà thôi.
Lộ Dao nghĩ, lời của Vũ Thành cũng có lý, hơn nữa vì anh ấy yêu cô nên mới làm như vậy. Cô lại hỏi: “Nếu em không làm việc ấy nữa thì em có thể làm gì? Nếu không tìm được việc khác, anh có nuôi em không?”
“Đương nhiên là vậy rồi. Em có thể suy nghĩ đến việc làm mẹ và sinh cho anh một đàn con.” Lương Vũ Thành giữ vẻ mặt nghiêm túc nói với cô.
“Đáng ghét! Anh coi em là gì vậy? Lại còn một đàn con nữa chứ.” Lộ Dao té nước vào người Vũ Thành.
“Nếu cứ theo quy luật nói ngược của con gái thì vừa nãy em nói “đáng ghét” có nghĩa là “em đồng ý” rồi. Còn nữa, em làm anh ướt hết thế này, có nghĩa là đang muốn mời anh cùng tắm với em đúng không?” Nói xong, Vũ Thành không ngần ngại bước vào bồn tắm.
Khi cảm hứng dạt dào của Vũ Thành trỗi dậy thì Lộ Dao không thể đẩy anh ra được. Đương nhiên, cô cũng hy vọng anh sẽ giữ mãi ngọn lửa tình ấy. Cô thà hưởng thụ sự mãnh liệt của ngọn lửa đang hừng hực cháy còn hơn là chịu sự lạnh lẽo của tảng băng.
***
“Ha ha, Tiểu Lạc, em lại bị anh tóm được rồi.” Tiểu Lạc vừa bước lên cầu vượt đi bộ thì nghe thấy tiếng của Trình Hạo từ phía sau. Đợi cô quay người lại, Trình Hạo đã nhanh chân bước đến nắm lấy tay cô.
“Ấy, không phải anh nói trên QQ là hôm nay phải làm thêm sao?” Tiểu Lạc quay người lại rồi tiếp tục bước về phía trước, dường như cô không hề bị ảnh hưởng bởi sự hứng khởi của anh.
“Bắt trẻ con” là một trò chơi riêng của hai người. Chẳng hạn, nếu hai người tình cờ gặp nhau tại bến xe, người nào bị người kia “tóm” thì sẽ bị gọi là “trẻ con” và sẽ bị người kia dắt về nhà. Thời gian hai người tan ca không giống nhau, thêm vào đó họ cũng ra khỏi nhà theo hai hướng khác nhau nên rất hiếm khi gặp nhau tại bến xe. Trước đó, bất kể ai bị làm “trẻ con” thì cả hai đều cảm thấy cực kỳ vui vẻ. Có lần, Trình Hạo đến cầu vượt trước, sau đó nếu anh nhận được tin nhắn biết Tiểu Lạc còn khoảng một, hai bến nữa là tới thì anh sẽ đứng trên cầu vượt đợi cô. Họ gọi đó là “Hỉ thước tương hội”[2].
[2] Ngụ ý: Vợ chồng hoặc tình nhân trùng phùng.
“Có làm thêm giờ một chút, sau đó rất may là sếp của bọn anh cũng qua bên này để đi ăn tiệc, thế là anh đi nhờ xe của sếp về cùng luôn. Vợ yêu à, hôm nay sao trông em buồn thế?” Trình Hạo vừa nói vừa đỡ túi xách của Tiểu Lạc.
“Ây da, hôm nay thật là đen đủi! Em phải cắn răng cắn lợi mới mua được hộp phấn mắt nhưng lại vứt đâu mất rồi. Cũng tại “lão yêu bà” Từ Lợi, trước kia mỗi khi biên tập bài viết của một kỳ báo, vừa sửa chữa vừa sắp xếp ít nhất cũng phải mất hai ngày, nhưng lần này bà ta bắt bọn em trong một ngày phải làm xong, như thể hôm nay là ngày cuối cùng bà ta làm việc vậy, làm em bận đến nỗi không còn thời gian để mà uống nước nữa, trên bàn chỉ toàn bản thảo với bản thảo. Đến khi làm xong thì em không tìm thấy hộp phấn mắt đâu nữa.”
“Thế cái đó bao nhiêu tiền?” Xem kìa, chỉ mất hộp phấn đã làm cho Tiểu Lạc nhà ta buồn thế này. “Lát nữa anh sẽ mua cho em hộp khác nhé.” Trình Hạo âu yếm xoa đầu cô.
“Em mua mất sáu mươi tệ. Hôm nay cửa hàng khuyến mãi nên mới rẻ như thế, bình thường phải mất ba trăm tệ đấy. Đồng nghiệp của em thấy đại hạ giá nên mua liền một lúc hết sáu trăm tệ tiền mỹ phẩm. Nếu không phải tiết kiệm tiền để mua nhà thì em cũng sẽ mua một đống về dùng. Anh không biết thôi, rất nhiều mặt hàng giảm tới 90% cơ đấy.” Vẻ mặt Tiểu Lạc hiện rõ nét buồn rầu.
“Con gái, ha ha…” Trình Hạo cười to và nói: “Bệnh chung của con gái chính là nhìn thấy cửa hàng giảm giá là không thể đi tiếp được.”
“Em “tẩn” cho anh một trận bây giờ.” Tiểu Lạc giả vờ tức giận, đứng yên không thèm đi nữa.
“Ấy đừng đừng, quân tử động khẩu không động thủ. Không phải là đã mất hộp phấn mắt sáu mươi tệ rồi sao? Vợ yêu à, chỉ cần em thích thì mua mười hộp phấn mắt như thế cũng không thành vấn đề, hôm nay cổ phiếu của anh tăng lên hơn tám trăm tệ đấy, ha ha.” Trình Hạo tranh thủ thông báo với Tiểu Lạc tin vui.
“Thật không? Thế anh đã bán đi chưa?” Nghe nói kiếm được tiền, mắt Tiểu Lạc cứ sáng lên, khuôn mặt rạng rỡ như hoa nở.
“Vẫn chưa, tình hình bây giờ đang tiến triển tốt thế, cổ phiếu sẽ còn tăng thêm.” Trình Hạo nói rất tự tin và mãn nguyện.
“Em không hiểu lắm về cổ phiếu, dù sao anh cũng nên tính toán xem, kiếm được tiền thì nhanh chóng thu về, đừng có để thua lỗ đấy.”
“Em yên tâm, chồng của em ngày nào cũng lên sàn cổ phiếu xem, không sai được đâu.” Vẻ mặt ngắn tũn của Tiểu Lạc trong mắt anh lúc này trông đáng yêu hơn rất nhiều.
Trình Hạo nhất quyết đòi chúc mừng thắng lợi trong việc chơi cổ phiếu nên hai người quyết định xuống quán cơm dưới nhà để ăn tối. Lúc ngồi ăn, anh cứ thao thao bất tuyệt kể câu chuyện thần kỳ về anh chàng đồng nghiệp chơi cổ phiếu làm giàu. Điều khiến anh phiền muộn nhất đó là anh chàng quản lý mạng trong công ty, vốn dĩ lương tháng của anh ta ít hơn anh những một nghìn tệ nhưng tham gia thị trường cổ phiếu sớm hơn nên bây giờ tài sản của anh ta đã tăng lên gần gấp đôi. Trình Hạo thở dài rồi nghĩ tại sao mình lại thành người xếp sau chứ? Nếu chơi cổ phiếu sớm hơn chút nữa thì bây giờ cũng kiếm đủ khoản tiền đặt cọc để mua nhà rồi.
Cuối cùng hai người nhất trí phải làm việc chăm chỉ và tích góp thật nhiều vốn, sau đó thông qua cách quản lý tài sản để tiền sinh sôi nảy nở, nhanh chóng thực hiện giấc mơ mua nhà của mình.
***
Ngày hôm sau, khi lò dò bê bữa sáng bước vào trong văn phòng, Tiểu Lạc bỗng cảm thấy không khí hôm nay có gì đó khang khác. Các đồng nghiệp đều đã ngồi vào chỗ của mình gõ bàn phím lách cách, không ai nói chuyện gì cả. Tiểu Lạc đưa ánh mắt thăm dò qua chỗ của Vương Miêu ngay bên cạnh, Vương Miêu liền ra hiệu nhanh nhanh lên nhóm chat QQ.
Tiểu Lạc không để ý đến bữa sáng của mình nữa, vội vàng mở máy tính, đợi đến lúc đăng nhập vào nhóm QQ “ổ buôn dưa lê của yêu tinh” và đọc phần mọi người chat với nhau trước đó thì cô đã hiểu đại khái được đã xảy ra chuyện gì. Lãnh đạo cấp cao của công ty sẽ có những bước điều chỉnh quan trọng về phương hướng hoạt động của tạp chí. “Lão yêu bà” Từ Lợi đã chính thức từ chức hôm qua nên bây giờ các đồng nghiệp của cô đang thảo luận xem liệu công ty có sa thải luôn cái nhóm biên tập này không, nếu công ty cắt giảm nhân viên thì mọi người sẽ phải làm thế nào.
Thật đúng là “trời khi mưa thì nắng, người có phúc có họa”! Vừa mới hôm qua Tiểu Lạc còn dự định sẽ chuẩn bị trước những bài viết theo định kỳ, dành nhiều thời gian hơn cho những kế hoạch chuyên đề và thu thập tài liệu, sẽ làm hết sức để “lão yêu bà” Từ Lợi hài lòng, để bà ta nhanh chóng tăng lương cho cô. Giờ thì thôi rồi, sắp sửa thất nghiệp đến nơi rồi, nói gì đến việc làm thế nào để nâng cao chất lượng công việc nữa!
Tiểu Lạc nghĩ lại, Từ Lợi chắc là sớm biết được tin này, nếu không thì tại sao mấy hôm nay bà ta bỗng nhiên đối xử với mọi người tốt như vậy, yêu cầu bài viết cũng không đòi hỏi cao như trước nữa? Hơn nữa, hôm qua bà ta còn khùng lên đòi tạp chí kỳ này phải làm thật tốt. Chắc là bà ta muốn đặt một dấu chấm đẹp đẽ trong sự nghiệp của mình đây mà.
Đúng lúc mọi người trong công ty đang rơi vào tình trạng khủng hoảng thì Phó giám đốc Tiêu bước vào Phòng Biên tập, Anh ta vỗ tay, ra hiệu cho mọi người đứng lên, đảo mắt nhìn một lượt rồi cất giọng nói: “Tôi nghĩ chắc hẳn mọi người đều biết tin cả rồi, công ty sẽ tiến hành điều chỉnh phương hướng hoạt động, đồng chí Từ Lợi vì lý do cá nhân nên đã xin từ chức Chủ biên. Còn đối với các bạn ngồi ở đây, lãnh đạo công ty đang tiến hành đàm phán với nhà đầu tư mới, chiều nay sẽ cho các bạn câu trả lời hài lòng nhất. Tạm thời cứ như vậy nhé, mọi người làm việc tiếp đi.” Nói xong, anh ta đi thẳng ra ngoài.
“Làm cái cứt ấy!” Gần như lúc cửa vừa đóng lại thì Vương Miêu cũng chửi một câu đầy căm giận.
“Thế này là thế nào? Trước đó cũng chẳng có ai thông báo là sao? Sao có thể nói đổi là đổi luôn được?”
“Đúng thế! Tôi thấy “lão yêu bà” Từ Lợi cũng chẳng tốt tốt đẹp gì, đã sớm biết rồi vậy mà không tiết lộ trước cho chúng ta.”
Phòng Biên tập bỗng chốc ầm ĩ như cái chợ vỡ, Tiểu Lạc chỉ thấy đầu ong ong, rối như mớ bòng bong. Làm thế nào bây giờ? Khó khăn lắm cô mới khích lệ được tinh thần mua nhà của Trình Hạo, hai người đều đang đồng tâm hiệp lực phấn đấu vươn lên thế này, bỗng nhiên lại sắp thất nghiệp, đúng thật là bi kịch!
“Tiểu Lạc, đừng ngây người như thế nữa, chúng ta ra ngoài hành lang ăn sáng đi!” Vương Miêu vỗ vai Tiểu Lạc nói.
Đúng lúc bụng Tiểu Lạc sôi lên “ùng ục”, cô bèn lấy món trứng cuộn và sữa đậu nành rồi quay lại nói với Vương Miêu: “Tớ không muốn đi nữa, ăn ở đây thôi.”
“Không được ăn trong phòng làm việc mà, không phải là cậu quên rồi đấy chứ?” Vương Miêu tốt bụng nhắc nhở.
“Công việc này đến 80% là không được làm tiếp nữa, còn quan tâm đến điều đó làm gì.” Tiểu Lạc tỏ vẻ bất cần.
Vương Miêu nghe xong cũng chẳng biết nói gì, đành cầm bữa sáng của mình đi ra ngoài.