i của cô. Nếu cản trở con đường phát tài của cô chính là anh đã cắt đứt con đường sau này của mình.
“Em vẫn có thời gian để ăn mà, anh cứ yên tâm!” Tiểu Lạc vẫn tiếp tục cần mẫn gõ bàn phím.
“Tiểu Lạc, hôm nay em thù hằn gì với cái bàn phím mà gõ mạnh thế?” Trình Hạo đứng trong bếp nhưng vẫn nghe rõ mồn một tiếng gõ bàn phím của cô.
“Anh không thấy âm thanh này nghe rất vui tai sao? Giống như tiền đang đến đấy, anh có thấy thế không?” Tiểu Lạc tỏ vẻ vô cùng hài lòng.
“…” Thôi rồi, Tiểu Lạc đúng là đang mờ mắt vì tiền mất rồi, ngay cả gõ bàn phím cô cũng liên tưởng đến tiền.
***
Nhưng tốc độ kiếm tiền của cô cũng không thể nhanh bằng tốc độ tăng giá nhà. Mới hôm nào cô vẫn đang tính sắp kiếm đủ khoản tiền đặt cọc để mua nhà rồi, thế mà bây giờ giá nhà cứ tăng lên vùn vụt khiến cho Tiểu Lạc và Trình Hạo vô cùng sốt ruột.
Để có thể tích được nhiều tiền hơn, Tiểu Lạc đành phải làm thêm bằng nghề cũ. Trong thời gian rảnh rỗi, cô tranh thủ viết bài cho những tạp chí lớn khác. Trình Hạo cũng tìm kiếm thêm nhiều việc để làm hơn. Nhưng giá nhà và giá cả mọi thứ đều tăng lên, lãi suất gửi tiền quỹ chung tại ngân hàng lại ít ỏi và với tình hình lạm phát như thế này, đồng tiền sẽ càng ngày càng mất giá. Trình Hạo nghĩ đi nghĩ lại rồi bàn bạc với Tiểu Lạc xem có nên rút một khoản tiền gửi ở ngân hàng ra để mua cổ phiếu hay không, anh muốn làm cho tiền sinh sôi nảy nở, giống như hòn tuyết càng lăn sẽ càng lớn.
Trước nay, Tiểu Lạc vẫn cho rằng việc mua cổ phiếu không thực tế lắm lại còn rất nguy hiểm, chỉ có gửi tiền định kỳ là an toàn nhất. Trình Hạo nói cô suy nghĩ lạc hậu quá, bây giờ là cơ hội rất tốt, chơi cổ phiếu chỉ có lãi mà không có lỗ, sau đó anh đưa ra những ví dụ thực tế rồi giảng giải cho cô hiểu. Vì muốn nâng cao kiến thức về đầu tư quản lý tài sản cho cô, Trình Hạo còn lôi cả sách dạy cách quản lý cho cô xem. Trong sách có đoạn viết: “Bạn muốn tích tiền ư? Có hai cách cho bạn. Cách thứ nhất, kiếm thật nhiều tiền, sau đó cố gắng tích góp tiếp. Cách thứ hai là tìm cách để tiền sinh sôi nảy nở.”
“Chúng ta sẽ chia nhau ra làm: em theo cách thứ nhất, tức là viết thật nhiều bài kiếm nhiều tiền, sau đó gửi vào ngân hàng tích lũy dần. Còn anh sẽ làm theo cách thứ hai, mang tiền mà em vất vả kiếm được đem đầu tư, làm cho chỗ tiền đó ngày càng đẻ ra nhiều tiền hơn.” Trình Hạo phân tích.
“Hả? Anh dựa vào đâu mà bắt em phải một mình làm theo cách thứ nhất chứ? Anh cũng có thể làm theo cách thứ nhất như em mà.” Đối với Tiểu Lạc thì tích tiền theo cách thứ hai có vẻ không an toàn, chỉ có cách thứ nhất là thực tế hơn cả. Ai nói con trai làm việc giống con gái thì không được chứ? Xưa nay, Trình Hạo đều muốn lười biếng mà.
“Tất nhiên anh cũng sẽ tích tiền theo cách thứ nhất, chỉ có điều anh sẽ tập trung vào cách thứ hai nhiều hơn. Em hãy tập trung hết sức vào cách thứ nhất bởi vì em giỏi giang nên chỉ cần chịu khó làm vất vả một chút là được. Anh thì không may mắn nên không gặp được nữ thần Muses. Bây giờ em được nữ thần may mắn đó phù trợ rồi nên đương nhiên phải nắm lấy cơ hội mà kiếm thật nhiều tiền. Em viết một chữ đã được ba hào rồi, viết nhiều một chút không phải cũng được đó sao?”
Tiểu Lạc nghĩ, hóa ra anh ấy cho mình là cái máy in tiền à? Có phải bài nào cũng được duyệt và có phải tạp chí nào cũng trả phí ba trăm tệ một nghìn chữ cho mỗi bài đâu cơ chứ.
“Em viết bài, còn anh sẽ làm mọi việc trong nhà. Anh biết là làm theo cách thứ nhất mất rất nhiều thời gian và đòi hỏi phải lao động trí óc. Do đó, việc nhà em không phải bận tâm, mọi việc lao động chân tay cứ để đó cho anh.” Kể từ giây phút đó, Trình Hạo đồng thời cũng không nói câu: “Làm việc nhà là tập thể dục, nếu em muốn giảm béo thì phải chăm làm việc nhà.”
Câu này nghe mới mê hoặc làm sao, mặc dù hàng ngày Tiểu Lạc không phải nấu nướng, rửa bát nhưng mà những việc lặt vặt như giặt giũ, lau nhà, lau dọn bàn ghế đều do cô làm. Bây giờ đối với Tiểu Lạc, thời gian là vàng bạc, cô không muốn lãng phí thời gian để làm những việc lặt vặt trong nhà nữa.
Cuối cùng, sau khi cô can dự vào thì Trình Hạo đành phải làm một phương án quản lý tài sản tương đối bảo thủ, đó là “xử lý” tám mươi nghìn tệ tiền tiết kiệm được như sau: Lấy năm mươi nghìn tệ để đầu tư vào cổ phiếu, hai mươi nghìn tệ dùng để mua bảo hiểm, còn lại mười nghìn tệ làm vốn lưu động. Ngoài ra họ sẽ mở thêm một tài khoản “gửi nhỏ lẻ, rút cả cục”, mỗi tháng sẽ gửi định kỳ vào tài khoản đó hai nghìn năm trăm tệ. Trong đó, Trình Hạo sẽ gửi một nghìn năm trăm tệ, còn Tiểu Lạc gửi một nghìn tệ. Số tiền này không cần biết có thể sinh lãi được bao nhiêu, chủ yếu tài khoản này chỉ là để cất tiền mà thôi. Trong cuộc sống mọi thứ đều cần phải tiết kiệm, kiếm được bao nhiêu phải gửi ngay vào ngân hàng. Mục đích là sau một năm, toàn bộ số tiền tích góp được phải đạt một trăm sáu mươi nghìn tệ, lúc đó sẽ là thời điểm rút ra để mua nhà. Như thế, khoản tiền đặt cọc mua nhà sẽ không còn xa vời nữa vì bạn bè đều hứa sẽ giúp họ một tay.
Tiểu Lạc xem qua phương án này xong liền mơ màng tưởng tượng ra ngay viễn cảnh có được ngôi nhà riêng đến nỗi khi Trình Hạo muốn hỏi xem cô có ý kiến gì với phương án này không, anh phải gọi cô hai tiếng mới lôi cô trở về hiện thực được.
Tiểu Lạc nói: “Vậy cứ làm theo kế hoạch của anh đi. Nhưng em phải nhấn mạnh với anh điều này, số tiền vốn năm mươi nghìn tệ đầu tư vào cổ phiếu anh phải cẩn thận đừng để lỗ vốn đấy.”
“Bà xã, em yên tâm, anh còn đang hy vọng năm mươi nghìn tệ tiền vốn này sẽ sớm thực hiện được giấc mơ mua nhà của chúng ta đấy. Anh tuyệt đối sẽ không để lỗ vốn đâu.” Trình Hạo lén nhìn Tiểu Lạc, thấy cô có vẻ đồng ý liền vỗ ngực bảo đảm.
Sau khi kết hôn, Tiểu Lạc vốn định làm “Bộ trưởng” Bộ Quản lý tài sản gia đình, bây giờ vì thiếu kiến thức về quản lý tài sản nên vẫn chưa lên chức đã bị pass rồi. Thật là đáng buồn, thời buổi này không cập nhật kiến thức thường xuyên sẽ bị đào thải ngay! Mạnh thắng yếu thua không chỉ là quy luật của giới tự nhiên mà còn là quy định cơ bản trong gia đình để tìm ra người có khả năng làm chủ.
Tiểu Lạc đặt tiêu đề cho câu chuyện tình yêu của Thẩm Lộ Dao và Lương Vũ Thành là: Tình yêu nóng bỏng. Đặng Giai đọc xong bài viết của Tiểu Lạc thì tâng bốc ngay bằng mấy tính từ có liên quan đến “tốt”: “Viết tốt quá! Tốt quá rồi! Tốt thật!” Nhưng Tiểu Lạc không hài lòng cho lắm với tiêu đề, cô nói với Đặng Giai: “Tiêu đề nghe giật tít nhưng không lãng mạn ngọt ngào lắm.” Cuối cùng, tiêu đề được Đặng Giai đổi thành Tình yêu như đường mật và nhanh chóng được đăng trên tạp chí của tháng.
Tiểu Lạc cảm thấy tiêu đề của Đặng Giai không phù hợp với nội dung tư tưởng của tác phẩm, thà đặt tên là Tình yêu như tia chớp còn chính xác hơn. Thẩm Lộ Dao và Lương Vũ Thành chớp cái là quen nhau, chớp cái là lên giường, chớp cái lại yêu nhau, không phải là tình yêu như tia chớp sao?
Ngoài những công việc thường ngày, Tiểu Lạc giờ đây còn trở thành quân sư tình yêu của Thẩm Lộ Dao. Bất cứ khi nào Lộ Dao cũng có thể hỏi ý kiến của Tiểu Lạc mà Tiểu Lạc cũng được lợi. Thứ nhất, cô có thể giúp xúc tiến tình yêu của họ trở thành một mối nhân duyên đẹp, cũng coi như là làm người tốt việc tốt. Thứ hai, cô sẽ dùng những chi tiết khi Lộ Dao với Lương Vũ Thành sống với nhau để viết thành một cuốn tiểu thuyết đi rao bán, coi như tăng thêm thu nhập cho gia đình để chuẩn bị mua nhà. Việc lợi cả đôi đường như thế này tội gì mà không làm chứ?
***
Sau khi Thẩm Lộ Dao nhận lời yêu Lương Vũ Thành thì trên cổ cô có thêm một chiếc vòng lóng lánh, rất tinh tế và lộng lẫy, khiến cho bao ánh mắt đều đổ dồn vào đó. Mặt trước của dây chuyền còn được gắn kim cương, chứng tỏ người tặng phải là một tay hào phóng, vung tiền không tiếc.
Thật là lãng mạn! Có tiền thì mới có thể lãng mạn được. Tiểu Lạc nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ Lộ Dao thì ngưỡng mộ thèm thường đến mức suýt chảy nước miếng.
“Này, bao nhiêu lãng mạn yêu thương đều tập trung hết vào cậu rồi. Mình thật sự rất muốn biết mặt “bạch mã hoàng tử” của cậu đấy.” Tiểu Lạc vốn không phải là cô gái dễ dàng bị khuất phục trước đồng tiền nhưng bây giờ vì muốn mua nhà nên cô cũng dần dần cúi đầu trước tiền tài.
“Có cơ hội mình sẽ giới thiệu để hai người làm quen.” Thẩm Lộ Dao tươi cười đáp, có gì hạnh phúc hơn khi một người con gái tìm được người đàn ông yêu thương mình chứ?
“Bây giờ cậu sống một mình hay sống cùng với anh ta rồi?” Tiểu Lạc hỏi.
“Tạm thời mình vẫn sống một mình nhưng có lúc anh ấy đón mình qua bên đó ngủ cùng.” Thẩm Lộ Dao đỏ bừng mặt đáp.
“Mình thấy cậu không chỉ hạnh phúc mà là đang rất hạnh phúc đấy! Hi hi.” Tiểu Lạc cười có chút lạ thường.
“Lâm Tiểu Lạc, cậu thật tinh quái!”
“Tinh quái là đặc trưng nghề nghiệp cần phải có của mình, cảm ơn cậu quá khen!” Tiểu Lạc tự hào nói không hề ngại ngùng.
“Cậu cứ tinh quái cũng được nhưng mà đừng có đem chuyện của mình và Vũ Thành viết thành truyện rồi đăng trên tạp chí của cậu đấy.” Mặc dù anh đã tỏ tình với cô, thậm chí còn tặng thêm món quà không nhỏ nhưng cô vẫn cảm thấy yêu một anh chàng quá xuất sắc và đẹp trai như Lương Vũ Thành hơi thiếu cảm giác an toàn. Cũng có thể do cô vừa bị thất tình nên vẫn còn chút hoài nghi về sự bền vững của tình yêu. Nói chung, cô không mong muốn có những chuyện nhỏ nhặt xảy ra trước khi kết hôn làm ảnh hưởng đến tình cảm của cô và anh. Đến tận bây giờ tình yêu của họ vẫn được giữ kín như bưng, như thể họ là đôi tình nhân dưới lòng đất vật. Cô không nói với bạn bè trong giới giải trí, cũng chẳng thông báo với Trợ lý của công ty.
“Đương nhiên rồi, mình tuyệt đối không bán đứng bạn bè đâu. Tuy nhiên, để chuẩn bị một món quà đặc biệt cho cậu, mình đã viết một bài dựa vào câu chuyện tình yêu của hai người.” Vừa nói Tiểu Lạc vừa đưa cho Thẩm Lộ Dao xem cuốn tập san định kỳ trong đó có bài Tình yêu như đường mật.
“Hả?” Lộ Dao ngạc nhiên suýt chút nữa không thốt nên lời. Tiểu Lạc thay đổi cũng nhanh thật, vừa mới nói “tuyệt đối sẽ không bán đứng bạn bè” xong lại nói đã viết câu chuyện của họ rồi, thế này là thế nào?
Thẩm Lộ Dao nhận cuốn tạp chí, mở trang báo Tình yêu như đường mật nhìn qua một lượt rồi hỏi: “Tiểu Lạc, có đúng là cậu viết không? Cậu viết chuyện bọn mình thật lãng mạn, lại rất ngọt ngào nữa, đọc lên thấy tràn đầy hạnh phúc.”
Giờ đến lượt Tiểu Lạc đỏ mặt. Đặng Giai là biên tập mà cũng chỉ dùng ba từ “tốt” để hình dung bài viết của Tiểu Lạc, còn nguyên mẫu ngoài đời của tác phẩm lại dùng những từ ngữ rất cảm động như “lãng mạn”, “ngọt ngào”, “hạnh phúc” để hình dung tác phẩm của cô. Tiểu Lạc thấy rất kinh ngạc vì mọi người lại yêu thích tác phẩm của mình đến như vậy. Xem ra ngày mà cô Đông Sơn quật khởi không còn xa nữa.
Hai nhân vật chính trong truyện đã được thay tên đổi họ, một số tình tiết cũng được thay đổi để mang tính nghệ thuật hơn và đặc biệt nhân vật nữ chính cũng không phải là một ngôi sao nhỏ mà đã đổi thành một trí thức nơi đô thị nên cũng chẳng có ai đoán ra được nhân vật nữ chính lại là Thẩm Lộ Dao. Vì thế, Lộ Dao rất khâm phục sự tinh tế và khéo léo của Tiểu Lạc.