ề công nghệ - Diệp Nhất đã giải quyết một cách rất đơn giản vấn đề khó khăn bám riết lấy cô suốt cả một buổi tối - Yên tâm đi. Cậu muốn học hỏi thầy ấy, thầy ấy vui mừng còn chưa hết, còn thời gian đâu mà nghi ngờ. Không phải là tôi coi thường thầy Chung, mà là vì thầy Chung không có cái kiểu ấy.
Diệp Nhất khiến Tô Ngu thấy buồn cười.
Nhưng đến khi gặp Chung Bài Bài thì cô không còn cười như thế được nữa.
- Không làm được.
Chung Bài Bài vừa nhìn một cái, đã lập tức đưa ra lời phán quyết.
Toàn thân Tô Ngu run lên, như thể vừa bị giội một chậu nước lạnh.
Diệp Nhất lặng lẽ nắm lấy bàn tay cô.
Bàn tay của Diệp Nhất rất ấm. Tô Ngu cảm thấy sống mũi cay cay, ngước
đôi mắt cầu cứu lên nhìn cậu, thì thấy Diệp Nhất nói với Chung Bài Bài:
- Đừng vội khẳng định như vậy. Chắc chắn thầy có cách, thưa thầy, thầy là là thiên tài về mặt này cơ mà.
Chung Bài Bài nghe thấy hai từ "thiên tài", có vẻ hơi lung lay, nhưng sau
khi nhìn lại bản thiết kế một lần nữa, vẫn lắc đầu:
- Cho dù là tài giỏi đến mức nào, nhưng không làm được là không làm được.
Tô Ngu không nén được, hỏi:
- Vì, sao?
Chung Bài Bài quay sang cô, thở dài:
- Cô em gái của tôi, không lẽ em chưa học trong sách giáo khoa à? Hổ
phách là nhựa của các loài cây họ tùng bách và họ đậu vùi dưới đất sâu sau
nhiều năm hóa thạch mà thành. Thông thường tuổi đời của nó là bao nhiêu?
Tô Ngu trả lời:
- Một trăm năm mươi nghìn năm.
- Chính xác. Vậy em nghĩ xem, một trăm năm mươi nghìn năm mới được
như vậy, rất khó, và thiết kế này nhất định phải đục lỗ. Hổ phách lại là chất xốp và giòn, chỉ cần dùng sức hơi mạnh là nó biến thành bột, hơn nữa nó không chịu nhiệt, không để được dưới ánh mặt trời, dễ bị mất nước và tan chảy. Huống chi lại còn phải đục một cái lỗ và nạm kim cương vào đó. Vì vậy
không thể được. Trừ khi - Đột nhiên Chung Bài Bài dừng lại.
Tô Ngu thấy có hi vọng, bèn hỏi:
- Trừ phi, gì cơ?
Chung Bài Bài trầm ngâm một lúc mới trả lời:
- Nghe nói có một loại hổ phách có tên là "Khu rừng trong mơ", chất lượng
rất đặc biệt, rất cứng, và có thể thử một chút Có điều, loại hổ phách ấy chỉ được biết đến chứ không kiếm được, chắc hẳn giá rất cao và không thể mua được. Vẫn nên thôi, thôi đi - Nói rồi, Chung Bài Bài chuyển chủ đề câu chuyện - Này, người đẹp đi đâu rồi? Vừa mới nhìn thấy đây, thế mà thoắt một
cái đã không thấy đâu nữa? Để gặp được cô ấy, hôm nay tôi đã phải
Chung Bài Bài quay người lại, định đi tìm Tạ Thanh Hoan.
Tô Ngu đứng lặng im tại chỗ, trong lòng rất thất vọng.
Diệp Nhất đảo mắt, rồi đột nhiên nói bằng giọng rất thư thái:
- Quả nhiên anh họ đoán đúng
Bước chân của Chung Bài Bài hơi khựng lại, quay đầu lại hỏi:
- Gì cơ?
- Trước khi đi, em cũng có hỏi anh họ em câu hỏi này, anh ấy cũng nói,
không có cách giải quyết được. Nhưng em không tin, bèn nói, cho dù tất cả mọi người nói rằng không có cách nào, thì nếu đến hỏi thầy Chung, chắc chắn thầy ấy sẽ tạo ra điều kì diệu.
Đôi mắt của Chung Bài Bài lập tức sáng bừng:
- Thật không? Thật không? Ha ha ha
- Nhưng anh họ em, đã cười lạnh lùng và nói - Không thể phủ nhận Diệp
Nhất bắt chước Ôn Nhan Khanh rất giống, từ ánh mắt đến tư thế - Cậu nói tới
Đại Chung ư? Anh ta bắt chước những người đi trước làm chút gì đó về cơ khí
thì còn tạm được, nhưng nếu bảo anh ta sáng tạo thì
Sắc mặt Chung Bài Bài lập tức thay đổi, anh giậm chân, tức giận nói:
- Tiểu Nhan Nhan vẫn coi thường người khác như vậy! Vì thế mới nói S.S
gì đó là đáng ghét nhất!
Diệp Nhất giả bộ thở dài:
- Cứ tưởng rằng anh họ mời thầy làm giáo viên cho chúng em vì đánh giá
cao khả năng của thầy, không ngờ, thì ra chỉ coi thầy là một lao công miễn phí, có mất tiền đâu, nên tội gì.
- Hả?! cậu ta nghĩ thế thật à? - Chung Bài Bài bắt đầu nổi đóa - Chẳng qua người ta nể chuyện hàng tháng S.S đặt rất nhiều đơn hàng cho ông già nên mới lên lớp miễn phí cho các cậu, không ngờ lại bị coi là lao công miễn phí!
Bọn tư bản quả đúng là hiểm độc!
- Thầy Chung - Diệp Nhất bước hai bước rồi nắm lấy tay của Chung Bài Bài với vẻ rất nghiêm túc - Chúng em đã học giờ của thầy, đều đã thấy được tài hoa của thầy, cho nên sẽ không bị dao động trước những lời phiến diện của anh họ đâu! Nếu là thầy Chung, em tin nhất định sẽ giải quyết được vấn đề
đục lỗ trên hổ phách!
Nói rồi, kéo tay Tô Ngu lúc đó đang vô cùng thất vọng ở bên cạnh, rồi nháy
mắt với cô:
- Đúng thế không, Tiểu Ngu? Nếu là thầy Chung, một tài năng như vậy, thì
nhất định sẽ có thể
Mặc dù Tô Ngu không nhìn thấy những lời Diệp Nhất vừa nói với Chung Bài Bài, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần, rồi nhìn Chung Bài Bài với ánh mắt đầy tin tưởng.
Chung Bài Bài nắm bàn tay lại, nói:
- Các em cứ yên tâm! Chẳng qua cũng chỉ là đục lỗ trên hổ phách chứ có gì
đâu? Chuyện nhỏ! Cứ để đấy cho tôi! Tôi sẽ cho mọi người biết, cho dù không có những thứ giấy chứng nhận quái quỷ, cho dù chỉ là giáo viên miễn phí của các em, cho dù không có loại hổ phách quý hiếm "Khu rừng trong mơ", nhưng thiên tài vẫn cứ là thiên tài, chẳng ai có thể phủ nhận được điều đó! - Nói rồi, Chung Bài Bài quay về phía Tô Ngu, nắm bàn tay cô, nói một cách trịnh trọng - Cô em bé nhỏ, cứ yên tâm! Cho tôi mười ngày, vấn đề này, nhất định, tôi sẽ
giải quyết cho em!
Tô Ngu vẫn còn chưa biết nên phản ứng như thế nào thì Diệp Nhất đột ngột xen ngang vào, nắm lấy bàn tay của Chung Bài Bài, nói rành rọt từng
lại nhìn Diệp Nhất, rồi lại nhìn Tô Ngu, sau đó nhìn bàn tay mình, và tỏ ra vẻ đã hiểu rõ sự việc.
Diệp Nhất nhướn mày lên với Chung Bài Bài.
Chung Bài Bài lập tức đập tay lên đầu:
- Ôi, tôi phải đi bây giờ đây, hãy chờ tin tốt lành của tôi nhé! - Nói xong,
quay người bước đi một cách vội vàng.
Tô Ngu đưa mắt nhìn theo bóng Chung Bài Bài, rồi quay lại nhìn Diệp Nhất
và nói với vẻ cảm kích:
- Cậu, thật là, giỏi. Đến cả, thầy Chung, cũng bị, thuyết phục.
- Tất nhiên rồi. Tôi là ai nào? Diệp Nhất không có gì là không làm được. Và
cũng là, Diệp Nhất đáng tin cậy nhất của cậu - Khi nói tới nửa câu sau, Diệp Nhất nói chậm hẳn lại.
Tim của Tô Ngu đập rất nhanh, cô khẽ cắn môi, nói:
- Cảm ơn
- Đừng có mà cảm ơn sớm như vậy. Mặc dù đã thuyết phục thành công
Chung Bài Bài, nhưng thầy ấy có tạo ra được kỳ tích hay không, thì vẫn còn chưa biết được! - Thấy nét mặt của Tô Ngu thay đổi, Diệp Nhất lại nhướn mày và cười - Phải nghĩ thoáng lên một chút, cũng chẳng có gì quan trọng, chỉ là một cuộc thi thôi mà, làm ra vật thật không phải là mục tiêu cuối cùng, điều mà họ coi trọng là tài năng. Vì thế, cậu rất có hi vọng. Nếu thực sự không được nữa, tôi sẽ tìm cách đi cửa sau cho cậu.
- Gì cơ?
- Tôi sẽ đi hỏi xem, ai là người chấm, rồi sắp xếp cho cậu ở vị trí đầu.
- Không cần! - Tô Ngu lắc đầu dứt khoát.
- Vậy bây giờ mới vừa sang tháng Mười, cuộc thi kéo dài đến ngày ba
mươi mốt, cậu vẫn có thể thiết kế một mẫu mới. Dù sao cuộc thi cũng đâu có quy định là một người thì không được gửi hai bài.
Tô Ngu nhìn Diệp Nhất với vẻ buồn bã, nói:
- Cậu, hình như, thầy Chung, nhất định, thất bại.
- Ha ha. Thôi nào, thôi nào. Không trêu cậu nữa, tại cái miệng như miệng
quạ của tôi đây mà. Bây giờ thấy nhẹ nhõm hơn rồi chứ? Nhìn xem này, thời tiết đẹp như thế này, chúng ta đi chơi trò gì đi Vừa nói đến đây, vẻ mặt của Diệp Nhất đột nhiên thay đổi, phải mấy giây sau mới trở lại bình thường, cười
nói - Phải rồi, tôi nhớ ra là phải đi mua truyện tranh. Tôi phải về trước đây.
Chờ khi Tô Ngu đi khuất hẳn, Diệp Nhất mới quay sang một bên, khẽ nói:
- Ra đi.
Từ phía sau một cỗ mày, một bóng người khẽ động đậy rồi bước ra.
Mái tóc dài uốn lượn như làn sóng, thân hình yểu điệu, không phải ai khác
mà chính là Tạ Thanh Hoan - người Chung Bài Bài đang đi tìm.
Diệp Nhất nhìn cô nửa cười nửa không:
- Cho dù là trốn sói già háo sắc thì cũng không cần phải trốn vào đây. Nghe
trộm là một việc rất vô đạo đức đấy.
- Nghe trộm thường phát hiện ra những chuyện rất thú vị, câu danh ngôn
này của Rhett Butler , cậu chưa nghe nói tới bao giờ à? - Tạ Thanh Hoan nhìn [1]
lại với đôi mắt rực sáng, không hề nao núng.
[1] Rhett Butler: Một trong những nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết Cuốn theo chiều gió của tác giả Margaret Mitchell.
- OK, vậy thì nữ thuyền trưởng Rhett Butler, thế nào, cô có được những thu
hoạch gì rồi?
- Thu hoạch rất nhiều. Thì ra, nhà thiết kế của sản phẩm số 291 của cuộc thi "Viên ngọc hi vọng" là Tô Ngu, mà tôi thì nhớ rằng, học sinh của trường S.S không được phép tham gia cuộc thi này.
Đồng tử của Diệp Nhất nhíu lại, nhưng mặt vẫn giữ vẻ vui vẻ, thậm chí là cả nụ cười rất đáng yêu nữa.
- Vậy, cô - người đã phát hiện ra bí mật này định làm gì vậy?
Tạ Thanh Hoa cụp mắt xuống, im lặng trong mấy giây.
Trong lòng Diệp Nhất có một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, khi Tạ Thanh Hoan ngước mắt lên, ánh mắt liền trở nên châm
biếm, chế nhạo:
- Là một học sinh ngoan của thầy Ôn, làm sao tôi có thể để việc trái lời thầy
ấy xảy ra được?
- Thế mà tôi đã không nhận ra lòng trung thành như một con chó của cô
đấy! - Diệp Nhất nói với vẻ khinh mạn, cố tình chọc tức Tạ Thanh Hoan.
Nhưng Tạ Thanh Hoan không mắc lừa, vẫn cười lạnh lùng nói:
- Trong S.S, mọi người là bạn học và cũng là đối thủ cạnh tranh, tôi không
mấy quan tâm đến việc lúc này vẫn đang ở giai đoạn manh nha, mà sẽ loại trừ ngay một đối thủ trong tương lai.
Diệp Nhất cụp mắt xuống, nhếch môi cười:
- Vậy thì, cô còn chờ gì nữa? Mau đi nói đi. Mau đi gặp anh họ tôi và thể
hiện lòng trung thành của mình đi!
Tạ Thanh Hoan nghe trộm được mà vẫn chưa có hành động gì, hắn phải có mưu đồ gì đó. Diệp Nhất đoán, cô ta sẽ không manh động tới tố cáo Ôn Nhan Khanh, vì thế nên mới dám cố tình chọc cho cô ta tức giận.
Nhưng trong lòng Diệp Nhất lại rất thắc mắc: Vì sao sau khi biết được bí mật lớn ấy mà Tạ Thanh Hoan lại không đi ngay? Ngược lại, còn cố đánh động để cho Diệp Nhất biết sự có mặt của mình? Cô ta hoàn toàn có thể lặng lẽ đi tố cáo, khiến không ai hay biết gì về sự việc đã xảy ra, nhưng vì sao cô ta lại ra
mặt để rồi đắc tội với cậu và Tô Ngu?
Trong lúc Diệp Nhất vẫn còn đang suy nghĩ, thì Tạ Thanh Hoan đột ngột
bước lên mấy bước tới trước mặt của Diệp Nhất, hỏi:
- Diệp Nhất, cậu có mong tôi nói chuyện này với thầy Ôn không?
Diệp Nhất cười khẩy, đáp án chẳng phải rất rõ ràng sao? Mặc dù nếu bị anh
họ biết thật thì rất phiền phức, nhưng cậu cũng không muốn bị người khác khống chế, bị người khác dắt mũi. Nếu Tạ Thanh Hoan định dùng điều này để gây áp lực đối với cậu, thì cô ta đã nhầm to.