Giống như sự trưởng thành phải xé nát tim gan kia,
Cuối cùng cũng đều phát hiện ra, tất cả chỉ là một bi kịch.
Bạn đang đọc truyện online tại website: 77F1.XTGEM.COM
Chín giờ sáng chủ nhật. Ở thành phố E dĩ nhiên là ánh nắng rực rỡ, nhưng
thành phố B thì sắc trời lại u ám.
Tô Ngu dậy hơi muộn, lúc cô hớt hơ hớt hải chạy đến nhà Hạ Ly thì đã
không thấy anh ta đâu cả. Có điều, cả bốn chiếc bình đều đã được đổ đầy nước xếp thẳng hàng trên bậc thềm. Có lẽ là chủ nhân đang định ra tưới hoa nhưng thấy trời sắp mưa nên đã từ bỏ ý định.
Nhưng nếu không tưới hoa thì lúc này Hạ Ly đi đâu? Tô Ngu đi tìm một vòng quanh sân không thấy liền đi vào trong ngôi nhà sơn trắng tiếp tục tìm
kiếm. Bỗng nhiên cô nhận thấy có vấn đề:
Ngôi nhà đẹp lộng lẫy này nhìn qua có vẻ như không có bất kì điều gì khác thường, nhưng nếu quan sát kĩ lưỡng thì sẽ phát hiện ra rằng Nó không có phòng khách.
Vừa bước vào cửa là đến ngay một hành lang dài hun hút, bên cạnh hành lang là một khoảng không đi sâu xuống lòng đất, trên tay vịn hành lang quấn vải gai, vốn được thiết kế tỉ mỉ dành riêng cho mèo, đồng thời cũng thể hiện rõ một sự thật.
Khách đến nhà không nên vịn tay vào đó.
Căn phòng hình vuông nửa chìm nửa nổi, phía bên trái thông sang cửa
phòng làm việc, phía bên phải là nhà bếp cũng không có chiếc bàn ăn bốn chỗ ngồi theo lẽ thông thường, mà chỉ có một chiếc bàn vuông rất nhỏ dựa sát vào tường. Nếu lí giải nó được thiết kế dành riêng cho một cặp tình nhân, thì xem ra không hợp lí bằng cách giải thích rằng, thực ra nó chỉ đơn giản là thiết kế dành cho một người ngồi ăn.
Chắc chắn nếu không phải là trước đây từng có một dạo mẹ Hạ Ly đến ở thì có lẽ một trong hai chiếc ghế ăn cũng đã bị bỏ đi rồi.
Trong ống đũa có một bộ dao dĩa, một đôi đũa.
Trong tủ bếp chỉ lác đác vài chiếc bát đĩa.
Mỗi một chi tiết đều đang nói lên rằng
Đây là ngôi nhà của một người. Hơn nữa, quanh năm suốt tháng sống cô
độc.
Vì sao Hạ Ly không tìm người phụ việc?
Những người bảo vệ mặc âu phục đen của anh ta đâu? Mấy lần đến đây
đều không thấy họ.
Bác Hạ đã đến nhưng tại sao lại không ở luôn đây? Người mẹ già và đứa con cùng sống chung, nương tựa giúp đỡ lẫn nhau không phải là lẽ đương
nhiên hay sao?
Quan sát càng nhiều, vấn đề phát hiện ra cũng càng nhiều.
Tô Ngu nhìn quanh ngôi nhà trống không, từ tận đáy lòng cảm thấy một
thứ gì đó gọi là "cô độc" đang từ từ lan tỏa.
Nếu là Tô Hòa thì trong tình cảnh này chắc chắn sẽ không nói thêm lời nào mà lập tức xắn áo dọn dẹp giúp, bởi vì cô luôn có tinh thần trọng nghĩa, hơn nữa còn biết làm việc nhà. Nhưng Tô Ngu là người được nuông chiều từ bé, điều cô làm được lúc này chỉ là tiếp tục đi xuống phía dưới.
Tầng hai dưới lòng đất là phòng chế tác của Hạ Ly. Trên chiếc bàn gỗ ở gần cầu thang nhất, cô nhìn thấy chiếc vòng đeo tay.
Chiếc vòng bằng vàng đen, từ chỗ là bản phác thảo trên giấy giờ đã thực sự hiển hiện trước mắt cô một cách kì diệu.
Cô vội vàng bật tất cả đèn lên, ánh sáng trắng từ mười hai ngọn đèn công suất lớn lập tức soi tỏ từng ngóc ngách trong phòng, chiếc vòng bằng vàng đen phơi bày dưới ánh sáng rõ như ban ngày, lớp vỏ thô kệch của ngày hôm
qua đã hoàn toàn được lột bỏ, trở thành một tác phẩm nghệ thuật đích thực.
Tô Ngu cầm chiếc vòng lên.
Chiếc vòng nặng trịch nằm trong tay đem đến cho cô cảm giác ấm áp dịu
dàng. Hạ Ly đã vứt bỏ cấu tứ ban đầu của mình để chuyển sang làm theo thiết kế của cô, đồng thời trên cơ sở đó còn gia công tỉ mỉ để nó trở nên hoàn mĩ h ơn .
Tổ hợp trái tim bằng vàng, hoa hồng bằng đá đỏ và thân vòng bằng vàng đen khiến cho màu sắc đạt đến cảnh giới cao nhất của sự lộng lẫy.
Rốt cuộc anh đã phải dùng bao nhiêu thời gian mới có thể hoàn thành được nó? Tối qua, lúc cô ra về, chiếc vòng mang tên Hi vọng này rõ ràng mới chỉ ở dạng thô mà thôi. Thế mà giống như có phép màu, giờ đây khi cô quay lại thì nó đã được hoàn thiện - đẹp đẽ, sống động hệt như trong một giấc mơ, quả là một kì tích.
Không kìm lòng được, Tô Ngu lồng thử chiếc vòng vào tay mình, hơi rộng một chút. Bấy giờ cô mới nhớ lại hôm qua lúc mình vẽ đã không tính toán đến kích thước. Như thế cũng có nghĩa là kích thước hiện tại của nó là do Hạ Ly quyết định.
Vậy thì anh làm nó theo kích thước cổ tay của ai?
Mải suy nghĩ về câu trả lời khiến cô ngẩn người ra.
Cô đợi trong phòng đã rất lâu, rất lâu, nhưng Hạ Ly vẫn không xuất hiện.
Lúc này cô mới nhận ra rằng, mình không có số điện thoại của Hạ Ly. Hoặc cũng có thể nói, ngoài ngôi nhà này ra, cô không biết bất kì nơi nào anh có thể đến cũng như bất kì phương thức nào để liên lạc với anh.
Không hề có.
Mười hai giờ.
Sau bữa ăn trưa ngập tràn tình thân thuộc, Ôn Nhan Khanh và bà ngoại Tô
Hòa bắt đầu chuẩn bị thưởng thức trà. Còn bà Đổng Tiểu Thanh thì đi vào phòng ngủ, đá cho Tô Hòa - lúc này đang nằm bò trên giường say sưa ngắm chiếc nhẫn trên tay một cái.
- Đừng có ngắm nghĩa mãi nữa, đã hai tiếng rồi đấy! Chẳng phải chỉ là một
viên đá hay sao mà phải đến nỗi thế? Rảnh rỗi thì giúp mẹ làm việc đi!
- Không phải đâu mẹ, đây là Thần hộ mệnh đấy! - Tô Hòa say sưa vuốt ve chiếc nhẫn, giọng như mơ ngủ - Ban đầu, lúc đọc thấy bài báo của đồng nghiệp viết về chiếc nhẫn này trên tạp chí, con có nằm mơ cũng không thể
ngờ rằng nó lại trở thành nhẫn cưới của mình
- Thế ra là vì nó mà con đã nhận lời lấy chồng phải không? - Bà Đổng Tiểu Thanh tỏ vẻ rất coi thường - Thật chẳng ra sao cả.
- Mẹ nói thế mà không ngượng à, chẳng phải mẹ cũng bán đứng con gái chỉ vì
một hòm đĩa DVD sao?
- Cái gì gọi là một hòm đĩa DVD, chưa biết chừng đó là cả một bộ sưu tập đĩa DVD đầy đủ tất cả phim ảnh từ thời Chiến tranh thế giới thứ nhất trở lại đây đấy! Con có biết không hả? Trong đó có ít nhất một trăm bộ hiện nay đã
không còn phát hành nữa!
- Thế mẹ có biết chiếc nhẫn Thần hộ mệnh này không, trường S.S đã sản xuất
tổng cộng 999 chiếc đấy. Có tiền cũng không mua được đâu!
Sau một hồi lâu mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau, cuối cùng hai mẹ con không hẹn mà cùng bật cười khì khì.
Rồi bà Đổng Tiểu Thanh cũng ngồi lên giường, lắc đầu than thở:
- Mẹ hết cách với con rồi, vẫn tính khí trẻ con như vậy, thế mà cũng đòi lấy
chồng
Tô Hòa ngây ra một lát rồi đứng dậy, bước tới xoa bóp vai cho mẹ:
- Con cũng không ngờ là lại nhanh đến vậy Con luôn nghĩ duyên phận vẫn
còn ở rất xa mình, ai nghĩ là bỗng nhiên xuất hiện thế này
- Con có yêu cậu ta không? - Bà Đổng Tiểu Thanh liếc qua khe cửa nhìn Ôn Nhan Khanh lúc này đang ngồi hầu trà bà ngoại ở phòng khách.
Cô nghiêng đầu suy nghĩ một lúc:
- Thực ra con cũng không rõ lắm.
- Việc trọng đại như vậy mà cũng hồ đồ thế à?
- Thì mẹ biết đấy, anh ấy đẹp trai, gia thế tốt, ngoài ra còn có tài, là mẫu đàn ông hoàn thiện mà rất nhiều cô gái khao khát có được. Nhưng khi gặp được anh ấy, chính những thứ này lại khiến con nghi ngờ: Liệu có phải mình bị vẻ bề ngoài của anh ta mê hoặc không? Hay là mình không thể cưỡng nổi sức mạnh kinh tế to lớn của anh ta? Hay là bởi vì mình cô đơn lâu rồi nên khao khát được chung sống với một người đàn ông? Bao nhiêu sự nghi ngờ đan xen nhau khiến con không thể nào chắc chắn điều gì cả - Cô gục đầu lên vai mẹ
- Mẹ, tình yêu là gì vậy?
Bà Đổng Tiểu Thanh nắm tay cô:
- Tình yêu à
- Tình cảm giữa cha và mẹ thế nào?
- Khi ở gần cha con, mẹ luôn cảm thấy thật dễ chịu, bao nhiêu khát vọng về mặt tình cảm đều được thỏa mãn. Lúc mẹ nói, ông ấy đáp lời; lúc mẹ gặp phiền phức, ông ấy giúp đỡ; lúc mẹ ốm, ông ấy chăm sóc; lúc mẹ không ở bên, ông ấy nhớ mong. Ngược lại, mẹ đối với cha con cũng như vậy, cũng mong nhớ lúc ông ấy đi vắng, cũng hào hứng lắng nghe lúc ông ấy nói, cũng buồn phiền mỗi khi ông ấy gặp phiền phức, cũng luôn mong muốn ông ấy mau khỏe lại mỗi khi bị ốm Vợ chồng là bạn đời, tình nhân của nhau. Phải cùng nhau đi suốt cuộc đời thì mới được gọi là vợ chồng.
Nói rồi bà quay lại vuốt mà con gái:
- Con à, đừng có mãi hồ đồ như thế, cũng đã đến lúc nên tự hỏi mình xem có thể cùng con người này đi hết cuộc đời, mãi mãi không rời xa nhau không. Hôn nhân của những kẻ giàu có phần lớn đều chỉ là trò đùa. Mẹ không muốn con gái mẹ trở thành kẻ bị hại trong trò đùa này.
Vẻ mặt Tô Hòa chợt trầm lắng lại. Đúng lúc này bỗng nhiên có bóng người
thoáng qua phía ngoài cửa, thì ra là Ôn Nhan Khanh đột nhiên đứng dậy, bước nhanh đến gõ cửa. Vẻ mặt anh rất lo lắng, một biểu hiện vô cùng hiếm thấy ở
Ôn Nhan Khanh. Tô Hòa hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
- Em ra đây một lát.
Cô nhảy vội xuống giường, theo anh ra đến cửa chính phòng khách.
Ôn Nhan Khanh tay cầm điện thoại, nói rất khẽ:
- Anh có chuyện khẩn cấp phải quay về ngay. Vừa rồi vệ sĩ gọi điện nói là Diệp Nhất mất tích rồi.
- Hả? - Tô Hòa thất kinh - Sao lại thế được?
- Hôm qua Diệp Nhất đột ngột bảo họ nghỉ, không cho đi theo mình. Họ đương nhiên không nghe theo, nhưng trên đường đi đã bị nó cắt đuôi.
- Cái cậu thái tử gia này, không biết đang nghĩ thế nào nữa! Biết rõ mình là miếng thịt Đường Tăng mà còn đi lại lung tung, đùa giỡn với bọn yêu ma quỷ quái! - Cô gần như nổi cáu.
Diệp Nhất lại mất tích, nếu Tô Ngu biết thì sẽ lo lắng đến mức nào! Đúng là chỉ biết lo chơi bời cho sướng bản thân mình, không quan tâm gì đến cảm
nhận của những người xung quanh!
Ôn Nhan Khanh vỗ vỗ vào tay cô:
- Anh xin lỗi
- Gì cơ? - Diệp Nhất mất tích đâu phải lỗi của anh ấy.
- Anh vốn định ở lại đây sắp xếp mọi thứ cho thật ổn thỏa để
Tô Hòa vội lắc đầu, nói:
- Công việc ở đây không có gì gấp gáp, em về thành phố B cùng anh. Cứu
người như cứu hỏa!
- Em ở lại đây thêm mấy ngày nữa đi, đằng nào cũng đã xin nghỉ rồi.
- Nhưng
- Nghe lời anh đi, bà ngoại và bác đã lâu lắm rồi không gặp em - Giọng nói của Ôn Nhan Khanh thậm chí còn dịu dàng hơn cả thường ngày, nhưng Tô Hòa phát hiện ra rằng, đối với cô, những lời dịu dàng như thế này còn có sức nặng hơn nhiều. Cô không thể không nghe theo, đành chỉ còn biết gật đầu.
- Vậy anh về đây, em giải thích với bà và bác hộ anh nhé! - Ôn Nhan Khanh nói rồi vơ lấy áo khoác treo trên giá.
Tô Hòa chợt thấy trong lòng rất căng thẳng, bất giác đưa tay ra nắm lấy tay áo của Ôn Nhan Khanh.
Ôn Nhan Khanh ngoái đầu lại, hơi có chút ngạc nhiên nhưng rồi lập tức trở về trạng thái bình thường.
Cô bỗng thấy vô cùng bối rối.
Sao trong lòng bỗng thấy như có lớp lớp con sóng cuộn dâng lên? Sao
sống mũi bỗng cay cay một cách lạ lùng thế này? Bàn tay nắm chặt không nỡ
rời thế này là sao? Là sao? Là sao?
Cô vội rụt tay lại, ai ngờ vừa buông khỏi tay áo Ôn Nhan Khanh thì đã bị anh nắm lấy, rồi tiện đà đẩy một cái khiến lưng cô tựa sát vào tường, cùng lúc
đó anh ôm lấy đầu cô rồi cúi xuống hôn. Tô Hòa liên tục giãy giụa: