ông ấy đúng là làm cho Tạ Thanh Hoan thấy đau đầu hơn cả chuyện bài thi vào thứ năm tuần sau. Vì làm bài thi chỉ cần có mánh khóe đối phó là xong, còn khi ở trong xưởng gia công thì phải đối phó với một gã háo sắc.
Diệp Nhất nhún vai:
- Tôi thì thế nào cũng được! - Vì hiện tại cậu đang ở trong trường S.S, nên
cho dù có muốn đi thẳng tới đó thì thầy Ôn biến thái cũng sẽ không cho.
Quan Tiểu Đông hỏi:
- Thế còn Tiểu Ngu thì sao?
Quay lại nhìn thì thấy Tiểu Ngu cứ ngồi im, đôi mắt nhìn về phía xa xăm, vô
định, dường như cô đang nghĩ tới điều gì đó. Quan Tiểu Đông chợt nhớ ra rằng cô không nghe được, bèn "à" lên một tiếng, đang không biết nên làm thế
nào thì Diệp Nhất đứng dậy, đáp thay cho Tiểu Ngu:
- Cô ấy sẽ đi cùng với tôi, chúng tôi sẽ đi xe của nhà trường.
- Ừ, được. Vậy ngày mai tôi cũng đi xe của nhà trường, như vậy sẽ có thêm
người nói chuyện! - Quan Tiểu Đông nói như trút được gánh nặng, rồi nhìn Diệp Nhất bằng ánh mắt đầy vẻ cảm kích - Vậy, tôi về trước đây.
Diệp Nhất đưa tay vẫy:
- Ừ, bye!
Tạ Thanh Hoan cầm chiếc laptop lên, khi ra tới cửa lớp học, đột nhiên cô
quay đầu lại nhìn Diệp Nhất với vẻ như đang suy nghĩ, sau đó lại nhìn Tô Ngu nhưng không nói gì rồi cũng rời khỏi lớp học.
Trong phòng học rộng lớn chỉ còn lại Diệp Nhất và Tô Ngu.
Diệp Nhất đứng bên cạnh Tô Ngu, thấy cô vẫn không nhìn mình, cậu bèn
kéo ghế ngồi xuống trước mặt cô, rồi viết con số 291 lên bàn.
Cảm thấy có sự thay đổi của luồng ánh sáng, đôi mi của Tô Ngu khẽ rung lên, cuối cùng cô cũng quay lại, ngạc nhiên nhìn Diệp Nhất.
Diệp Nhất khẽ mỉm cười, rồi ra hiệu bằng tay: "Số 291, bạn giỏi lắm".
- Cậu, cậu - Tô Ngu run rẩy không nói lên lời. Một phần vì thấy Diệp Nhất
nói chuyện với cô bằng ngôn ngữ bàn tay, một phần vì thấy Diệp Nhất đã biết
bài thi của cô mang số 291
"A ha, cậu, quả nhiên là số 291! Bị tôi đoán đúng rồi nhé!".
Đôi mắt của Diệp Nhất thoáng nụ cười tinh quái, và khi nó lọt vào mắt của
Tô Ngu thì lại biến thành sự châm biếm. Sống mũi cô chợt thấy cay cay, cô run
rẩy lên tiếng hỏi:
- Vì, vì sao
"Muốn biết, vì sao, tôi đoán trúng hả?".
- Đoán, như thế nào? - Vì sao Diệp Nhất lập tức đoán ngay ra bản thiết kế
ấy là do mình vẽ?
"Đó là vì" - Diệp Nhất đột nhiên tỏ vẻ tự cao tự đại, và ra hiệu bằng tay, "Tôi, là người kế tục, của S.S, để có được một mã xác nhận của quản trị, rất đơn giản. Vì thế, vừa nhìn thấy số 291, Mĩ Cảnh Gia Viên, thì tôi biết ngay đó là cậu".
-
Tô Ngu thực sự không biết nói gì nữa.
"Có điều", Diệp Nhất đột nhiên để hai tay xuống, lên tiếng:
- Cậu có biết tất cả các thiết kế của cậu đều có một điểm chung là gì
không?
Tô Ngu lắc đầu.
Diệp Nhất đưa ngón tay ra:
- Thứ nhất, cậu luôn theo đuổi ý nghĩa, vì thế rất ít khi chú ý đến nền để
làm tôn ngọc lên, mà lựa chọn cách để trống trừu tượng.
Tô Ngu ngẫm nghĩ kĩ về những lời nói đó, đúng là khi thiết kế cô rất không thích tạo nên những bối cảnh lòe loẹt, mà hầu như chỉ dùng đến ánh sáng và hình khối.
- Thứ hai, cậu rất cầu toàn, không có những yêu cầu đặc biệt, tất cả những bản vẽ hoàn thiện của cậu đều có kích thước giống như thật. Điểm này, sẽ đạt được yêu cầu tuyệt đối khi Chung Bài Bài yêu cầu chúng ta vẽ về đá hồng ngọc.
Lại bị nói trúng rồi trước khi sáng tác, cô thường nghĩ thật kĩ về độ lớn nhỏ của vật thật, sau đó vẽ theo số liệu một cách chặt chẽ, hầu như cô không biết cách phóng to hoặc thu nhỏ lại.
- Thứ ba, cách vẽ của cậu rất giống với Hạ Ly. Nhưng, cậu có biết là giống
anh ta nhất ở điểm nào không?
Tô Ngu mở to mắt.
Diệp Nhất ghé sát cô, mũi đối mũi, mắt đối mắt, rồi nói rành rẽ từng tiếng
với vẻ kì lạ:
- Là, ma, mị.
Mắt của Tô Ngu càng mở to hơn, đôi con người trong suốt in trọn vẹn
khuôn mặt của Diệp Nhất. Diệp Nhất phì cười:
- Nhìn cậu căng thẳng kìa.
Đôi môi Tô Ngu khẽ run run, khó khăn thốt ra từng tiếng:
- Thật sự là ma, mị?
- Nói thế này, Hạ Ly rất giỏi nắm bắt mặt tối trong lòng người khác, sau đó
thể hiện ra bằng phương thức đầy sức mê hoặc. BLOOD chính là ví dụ điển hình. Rõ ràng là bạo lực, đổ máu, nhưng qua cách thể hiện của anh ta thì lại trở nên vô cùng hấp dẫn. Về mặt này, cậu rất giống với anh ta.
Tô Ngu cảm thấy như có vật gì đó bất ngờ xuyên qua tim, đau nhói.
- Nhưng, cậu lại cũng không giống anh ta. Vì, phong cách của Hạ Ly là
chìm đắm đến cùng, không để cho người ta có chút hi vọng nào.
Nhưng còn cậu thì vẫn giữ được, sự trong sáng, mang đến cho người ta,
một cảm giác tích cực. Giống như tác phẩm 291 - Diệp Nhất nói đến đây thì không cười nữa, mà nhìn cô bằng đôi mắt sáng long lanh, và với vẻ rất chân thành, Vết thương lòng, vết thương trong lòng, rõ ràng là trái tim đã tan vỡ, nhưng vẫn rất kiên cường trụ lại, đem tất cả những nỗi đau, từ vết thương đau đớn, biến thành sức mạnh lấp lánh. Rất giỏi. Rất giỏi, Tiểu Ngu ạ.
Tiểu Ngu cắn môi dưới, cố hết sức nhưng vẫn không sao kìm được những giọt nước mắt đang trào ra.
Diệp Nhất mãi mãi cũng không biết được, những lời của cậu quan trọng như thế nào đối với Tiểu Ngu.
Vừa mới đây thôi, câu "hão huyền" của Tạ Thanh Hoan đã như một cú đẩy
rất mạnh, rất lạnh lùng và cay nghiệt, khiến cô rơi xuống vực sâu đen tối.
Nhưng bây giờ, chỉ một câu "rất giỏi" của Diệp Nhất đã lập tức kéo cô lên khỏi vực sâu.
Hơn nữa, tâm trạng nặng trĩu, rối ren, buồn bã cũng dường như đều tan biến vì câu nói đó.Hồi 11.2
Diệp Nhất, thật ấm áp
Ấm áp, đến như vậy
Tô Ngu nhìn Diệp Nhất chăm chăm, đôi mắt đen và những ngấn nước của
sự cảm kích càng trở nên đáng yêu. Vẻ mặt của Diệp Nhất liên tiếp diễn ra những thay đổi, cậu khẽ ho hai tiếng với vẻ không tự nhiên, rồi mới đưa mắt
nhìn lại khuôn mặt của Tô Ngu:
- Vì thế, không cần phải hoài nghi bản thân, cậu, nhất định sẽ thành công.
- Nhưng Tạ Thanh Hoan, nói, công nghệ, sẽ, rất khó, thực hiện
Rốt cuộc cũng là vì khi mới bắt đầu học về ngành này, cô đã nghĩ ra rất
nhiều khả năng, chỉ riêng điều "có thể tạo ra được hay không" thì không nghĩ tới.
Tạ Thanh Hoan nói không sai, một bản thiết kế đẹp đến mấy mà kĩ thuật
công nghệ của loài người không thể đạt đến thì cũng chỉ là một tờ giấy lộn.
- Vì thế, phải nghĩ cách.
- Cách? Nghĩ, như, thế nào?
Diệp Nhất nháy mắt với cô:
- Đừng quên là, chúng ta có một ông thầy quái thai, Chung Bài Bài. Càng
không nên quên, từ trước tới nay thầy ấy luôn tự cho rằng mình là một thiên tài về mặt gia công ngọc.
Chỉ một câu thôi đã đủ để đánh thức người đang say sưa trong giấc mộng.
Những hoang mang, băn khoăn, tiêu cực trong lòng cô lập tức tan biến hết,
một lần nữa Tô Ngu thoát khỏi u ám trở về với thế giới rực rỡ.
Cuộc thi "Viên ngọc hi vọng" tiếp tục diễn ra rầm rộ. Lướt xem các trang
sản phẩm, những bình luận đùa vui của cộng đồng cư dân mạng cũng đã trở
thành niềm vui lớn nhất bên lề của cuộc thi.
BADNEWS vẫn giữ phong cách sắc sảo, ngắn gọn, độc địa và khác người. Mãi tới sáng thứ ba, người ấy mới đột ngột xuất hiện dưới tác phẩm số 291 và
để lại một đoạn như sau:
"Những đôi tình nhân gắn bó máu thịt suốt mười năm, bây giờ đã mỗi người một ngả; những người mười năm trước là bạn bè bình thường, mỗi người một hướng thì hôm nay lại có thể cùng ngồi uống rượu. Vì thế mới thấy câu nói của người xưa \'Thân thiết quá sẽ có lúc không còn tôn trọng nhau\' quả là rất đúng. Nhớ lại mười năm qua, duyên đến rồi duyên lại đi, giống những dấu ấn in mãi trong lòng tôi, rõ ràng là rạn nứt, nhưng nhìn lại chỉ thấy rạng rỡ vô cùng".
Đây là lần đầu tiên BADNEWS để lại lời nhắn dài như vậy!
Cũng là lần đầu tiên BADNEWS không giữ cái vẻ khe khắt mà thay vào đó là
những tình cảm rất thật!
Khi lời bình luận được đưa ra, mọi người đều rất sửng sốt.
"Thưa nhóm trường, anh thất tình à?".
"Nhóm trưởng, anh bị cướp à?".
"A ha ha, nhóm trưởng bộc lộ tuổi tác rồi nhé, mười năm, vậy thì ít nhất
cũng ba mươi rồi?".
"Nhóm trưởng, anh là phụ nữ à? Đúng là tin mới động trời!".
Sau khoảnh khắc sững sốt, cười cợt, nịnh hót, có người đã đi vào vấn đề
chính về tác phẩm:
"Có điều, bản thiết kế sợi dây chuyền ấy rất đẹp, vợ tôi đứng bên nhìn thấy cứ trố cả mắt lên!".
"Người thiết kế đó thật can đảm, không lẽ người ấy không biết câu \'Sau Hạ
Ly không có hổ phách\'? Dám thách thức người có danh tiếng, và cũng lại dùng hổ phách!".
"Được nhóm trưởng đưa ra nhưng lời bình như vậy, cảm giác ý nghĩa của sợi dây chuyền này hẳn rất sâu sắc".
Những người theo dõi càng ngày càng nhiều, những lời bình luận cũng kéo
dài tới hơn hai trăm trang. Có rất nhiều người bàn luận về sợi dây chuyền hổ phách Vết thương lòng, thậm chí còn tìm kiếm ra nó là ai.
Nhưng trang giới thiệu về người thiết kế thì lại trống trơn, ngoài tác phẩm ra, không hề có hình ảnh hay những dòng viết về lai lịch người ấy. Hơn nữa, được nhiều người bàn luận như vậy mà vẫn không xuất đầu lộ diện để cảm ơn.
Vì vậy, sự im lặng và bí hiểm của người ấy cũng đã tạo nên một sức hút khác của tác phẩm.
Tô Ngu tất nhiên không thể nào cảm ơn được.
Lúc đó, cô gần như bật khóc đến nơi.
Vì thế, sáng sớm ngày hôm sau, cô cầm bản photo của bản thiết kế đến
trường S.S gặp Diệp Nhất. Sau khi gặp Diệp Nhất, nhớ đến vấn đề quan trọng nhất, cô vội đưa tay ra làm hiệu: "Nếu chẳng may, thầy Chung hỏi, do ai thiết kế thì trả lời như thế nào?".
Kết quả là Diệp Nhất cứ nhìn cô chăm chăm, một hồi lâu không nói năng gì.
Nhìn thấy bộ dạng ấy của Diệp Nhất, Tô Ngu thất vọng, tiếp tục "nói" bằng
tay: "Quả nhiên là không có cách nào, để giữ kín được? Nói thế nào mới được? Tôi".
Mới "nói" đến đây, thì Diệp Nhất đã bất ngờ túm chặt lấy tay cô.
Tô Ngu sững người, mở to mắt nhìn.
Vẻ mặt Diệp Nhất vừa như chẳng để ý đến điều đó, nhưng lại dường như
rất chú tâm, sau cùng, cậu trề môi nói:
- Cậu không thể nhận xét một chút về ngôn ngữ bàn tay mà tôi đã học sao?
"? ? ? ?" - Trong mắt của Tô Ngu toàn những dấu hỏi.
Diệp Nhất khẽ ho mấy tiếng, rồi chìa bàn tay ra vẻ bất lực:
- Thôi được, mặc dù thầy giáo dạy ngôn ngữ bàn tay cho tôi thừa nhận, tôi
đúng là một thiên tài, nhưng phần nhiều, ông ấy cho rằng, tôi có, những đặc trưng rõ rệt, không đến nơi đến chốn, của sao Song Tử.
Mặc dù những lời của cậu ấy rất không rõ ràng, nhưng Tô Ngu hiểu, việc học ngôn ngữ bàn tay của Diệp Nhất không đến nơi đến chốn, nên không thể nói chuyện với cô hoàn toàn bằng ngôn ngữ bàn tay được.
Không hiểu vì sao, tâm trạng lo lắng bồn chồn ấy bất giác tan biến hết sau
sự xen vào của chi tiết nho nhỏ ấy. Tô Ngu bặm môi, cười, rồi nói:
- Tôi, sợ, thầy Chung, hỏi, là ai, thiết kế.
- Thì nói rằng, vào website của "Viên ngọc hi vọng", thấy nó đặc biệt, vì thế,