“Hắn mới du học từ nước ngoài trở về, hình như rất thân quen với chủ tịch, cho nên Đặc Đoan mới có thể sai hắn đến phụ trách gắn hệ thống mới cùng tu sửa.”
“Nghe nói hắn chưa kết hôn đúng không? Hình như cũng chưa có bạn gái đâu.”
“Thật tốt quá, nói không chừng chúng ta đều có cơ hội……”
Thời gian nghỉ trưa, trong phòng nghỉ chật kín nhân viên nữ, người người hưng phấn không chịu nổi, thảo luận về nhân vật chính là kỹ sư mới nhậm chức sáng nay đến công ty kiểm tra máy tính.
Một bên nhân viên nam ghen tị, nhỏ giọng oán giận “Bất quá là bộ dạng có chút suất, có đáng để bàn tán ca ngợi đến như vậy không?”
Một nhóm nhân viên nữ đi qua trừng mắt “Các người nói cái gì, ghen tị người ta sao?!”
Nhân viên nam đề cao âm lượng “Mới không có, ai giống các người vì việc vặt vãnh như vậy mà phân tâm, đối với công ty sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt.”
Một nhân viên nữ kêu so với bọn hắn còn lớn hơn nữa “Hiện tại là thời gian nghỉ ngơi, cũng không phải thời gian đi làm, làm sao tạo thành ảnh hưởng không tốt gì chứ!”
Cứ như vậy, vì kỹ sư máy tính mới nhậm chức, nhân viên nam nữ trong Phạm Dương chia làm hai phái, khắc khẩu không ngớt.
Phạm Ý Hân hồn nhiên không biết đã xảy ra chuyện gì, đang ở trong văn phòng hưởng thụ. Tiểu Lỵ giúp nàng pha ly trà vội vàng tranh thủ một chút thời gian., thuận tiện nói ra sự việc “Rầm rộ” trong công ty sáng nay một chút.
“Phó tổng, chị biết không? Sáng nay Đặc Đoan phái kỹ sư máy tính mới đến, hắn bộ dạng vừa cao vừa suất, cười rộ lên rất hấp dẫn người, mỗi một nhân viên nữ thấy hắn đều mặt đỏ tim đập, em vừa đi ngang phòng nghỉ, mọi người đều đang thảo luận về hắn.” Nghĩ đến Trầm Văn Tề tươi cười tuấn dật, Tiểu Lỵ mặt tròn tròn cũng không tự giác đỏ lên.
Phạm Ý Hân càng nghe sắc mặt càng âm trầm, nàng sớm biết rằng hôm nay Trầm Văn Tề sẽ đến công ty, cho nên sáng sớm liền đi xuống nhà xưởng trước thị sát tiến độ hoàn thành sản phẩm, mục đích chính là để tránh hắn, không nghĩ tới tránh được người của hắn, lại vẫn là tránh không được những bình luận về hắn.
“Di?” Tiểu Lỵ phát hiện sắc mặt của nàng nhìn không tốt lắm, lo lắng hỏi:“Phó tổng, chị làm sao vậy?”
“Không có gì……” Phạm Ý Hân buông ly trà, miễn cưỡng nở nụ cười.“Chị chỉ hơi mệt một chút.”
“Vậy lịch làm việc buổi chiều có cần hủy bỏ hay không?”
Nàng ngẩng đầu nhìn đồng hồ, vẫn còn nửa tiếng nữa mới hết thời gian nghỉ trưa.“Không, không cần, chị nghỉ ngơi một chút là được rồi.”
“Được, vậy em ra ngoài trước.”
Sau khi Tiểu Lỵ rời đi, Phạm Ý Hân đứng dậy đi ra khỏi bàn làm việc, duỗi thân người, đi đến một bên sô pha, chuyên dùng để chiêu đãi khách, cũng là nơi ngày thường nàng dùng để nghỉ ngơi.
Buổi sáng ở nhà xưởng tuần tra, gót chân có chút đau, cần duỗi thân một chút, nàng cởi giày cao gót, sau đó ngã vào trên ghế sô pha lớn mà mềm mại, thư giãn toàn thân, cảm giác vô cùng thỏa mãn.
Đang lúc nàng cảm thấy buồn ngủ, nghe thấy tiếng cửa văn phòng mở ra, có người đi đến.
“Tiểu Lỵ, chị nói để cho chị nghỉ ngơi một chút……” Nàng vẫn nhắm mắt như cũ, hai chân trắng nõn thon dài gợi cảm co lên.
“Anh không phải Tiểu Lỵ, còn có, anh đề nghị em tốt nhất đổi tư thế khác, bởi vì tư thế hiện giờ của em thực…… Nguy hiểm.” Thanh âm nam nhân trầm thấp cùng tiếng cười vang lên, mang theo ý tứ trêu chọc.
“Di?!” Nàng kinh ngạc, đột nhiên mở mắt ra, ánh vào trong mắt là gương mặt nam nhân tuấn nhã nhã nhặn, hai con ngươi đen sáng quắc hữu thần kia không còn trầm ổn như ngày thường nữa, mà là nóng cháy như lửa.
“Anh sao lại tự tiện xông vào đây?!” Phạm Ý Hân cơ hồ là lập tức từ trên sô pha nhảy dựng lên, giày còn không kịp mang, cứ như vậy đứng ở trên thảm cùng hắn mắt to trừng mắt nhỏ, trong lòng vừa tức vừa giận.“Còn có, anh không phải đã đi rồi sao?”
Quá mất mặt, việc vừa rồi vẫn chưa quên được, nhưng cũng là nàng không đề phòng chút nào, hoàn toàn thả lỏng một khắc, lúc này Trầm Văn Tề lại không nói một tiếng xông vào, còn cố ý trêu chọc nàng, thật sự rất đáng giận!
“Trước hết đừng nóng giận, nghe anh giải thích.” Hắn tươi cười bảo đợi, giải đáp nghi vấn của nàng “Anh đến cùng Phạm bá bá. Buổi sáng anh đến kiểm tra trạng thái sử dụng máy tính trước mắt của công ty em, Phạm bá bá hẹn anh cùng ăn cơm trưa, vừa mới ăn xong, nghe nói em đã trở lại, nên muốn cùng em nói chuyện một chút.”
“Ba tôi cùng anh đến? Vậy ba tôi đâu?”
“Bá bá đang nói dặn dò trợ lý em chút chuyện, cho nên anh vào đây trước.”
“Thì ra là như vậy……”
“Còn có.” Hắn hạ thắt lưng, cầm lên giày cao gót của nàng, trước vẻ mặt hoảng hốt của nàng.“Em mang giày vào trước đi.”
“Đưa tôi” Phạm Ý Hân mặt đỏ lên, một phen đoạt lấy giày.“Cho dù là như vậy, anh trước khi vào cũng nên gõ cửa một cái cho tôi biết?”
“Anh là hảo tâm nhắc nhở em.” Hắn bỏ tay ra, cười thật ôn hòa lại có lễ.
“Bên ngoài không chỉ có Phạm bá bá, còn có đồng sự trong công ty anh, bọn họ tới bàn bạc nội dung hợp đồng đổi mới hệ thống máy tính, anh nghĩ cuộc họp này em cũng tham gia phải không?” Nhắc nhở của hắn rất hợp lý chính xác, chỉ là tức mà không thể nói gì được rất khó chịu trong lòng.
“Đương nhiên rồi.” Nàng mang giày, sửa sang lại quần áo đang mặc, bước nhanh đến phòng tắm nhỏ lập thêm trong văn phòng sửa sang lại tóc lộn xộn.
Trầm Văn Tề còn lại là thản nhiên ngồi xuống, an vị ở nơi nàng vừa mới nằm, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve da sô pha bóng loáng, trên đó vẫn giữ lại mùi hương cùng hơi ấm của nàng.
Khi Phạm Ý Hân sửa sang lại quần áo thật tốt, đi ra phòng tắm nhỏ, nhìn thấy hắn ngồi ở trên sô pha bộ dáng dương dương tự đắc, nhịn không được nhăn mi lại.
Cảm giác thực quái, nàng trước đó còn nằm ở phía trên, hắn cũng thấy được, hiện tại lại ngồi ở nơi đó, không chút phật lòng, là mắt nàng quá cẩn thận? Hay là hắn quá lớn phương?
“Đúng rồi.” Trầm Văn Tề chú ý tới vẻ mặt không hờn giận của nàng, lại giả bộ không biết, thậm chí cười yêu cầu “Có thể cho anh một ly trà ô long nóng không?”
“Thực phiền toái.” Phạm Ý Hân đi đến bàn công tác giữ, ấn hạ nút đối ngoại trò chuyện.“Tiểu Lỵ, có bận không?”
Tiểu Lỵ lập tức đáp lại.“Không, có việc sao?”
“Giúp Trầm tiên sinh chuẩn bị một ly trà ô long nóng, còn có, chị cũng cần một ly.”
“Được, lập tức có ngay. Phó tổng, hiện tại chủ tịch đang cùng đặc quả nhiên diệp tổng thất chủ quản của công ty máy tính trao đổi chi tiết của hợp đồng ( câu này ta thấy không thể hiểu được chờ ta tìm đọc lại bản tiếng Trung đã @_@ ), đợi chút nữa bọn họ sẽ tới phòng họp, đến lúc đó lại thông tri chị cùng Trầm tiên sinh được không?”
“Hảo, cám ơn.”
Hắn chậm rãi nhìn quét văn phòng của nàng, tán dương:“Văn phòng của em rất tốt, chỉnh tề, đơn giản, màu thiết kế chủ đạo rất thanh nhã, rất thích hợp phong cách của em.”
“Đa tạ ca ngợi.” Nàng thuận miệng ứng phó, đối với ca ngợi của hắn có chút vô thố.“Kỳ quái, Tiểu Lỵ tại sao vẫn chưa vào?”
“Sao vậy? Không muốn ở cùng một chỗ với anh sao?”
Phạm Ý Hân lập tức trừng mắt liếc hắn một cái, tuy rằng không mở miệng, nhưng ý tứ trong đó không cần nói cũng biết.
Trầm Văn Tề nâng cằm, có chút đăm chiêu nhìn nàng.“Nói như thế nào, chúng ta cũng là bằng hữu nhận thức hơn mười năm…… Mặc dù có nhiều lúc không thoải mái, nhưng cũng không cần thiết phải chán ghét anh đến mức độ này?”
“Đương nhiên là cần thiết!”
“Vì sao vậy?” Hắn nghiêng đầu, vẻ mặt nghi hoặc.
“Anh còn dám hỏi tôi vì sao?” Nàng một đôi mắt chấn động, không thể tin trừng lớn.“Chẳng lẽ anh hoàn toàn quên rồi sao?”
Hơi quá đáng! Vì “Sự kiện kia”, hai người bọn họ mới kết thù.
Người nhíu mày lúc này đổi lại thành Trầm Văn Tề, hắn cực lực suy tư, lại hoàn toàn không rõ nàng đang nói cái gì.“Anh thật sự không nhớ rõ, em có thể nói cho anh biết không?”
“Anh!”
Khi tính tình thật sự của nàng sắp bùng nổ, ngoài cửa truyền đến mấy tiếng vang nhỏ.
“Phó tổng, em đưa trà đến đây.”
Phạm Ý Hân đành phải nhịn xuống lửa giận đầy mình, để cho biểu tình cùng thanh âm chính mình đều khôi phục đến sự bình tĩnh giỏi giang bình thường.“Mời vào.”
Tiểu Lỵ đẩy cửa ra, bưng trà đến, đem hai ly trà phân biệt đặt ở trước mặt Trầm Văn Tề cùng Phạm Ý Hân,“Trầm tiên sinh mời dùng, phó tổng mời dùng. Mặt khác, phòng họp đã chuẩn bị thỏa đáng, hai vị muốn đi qua không?”
Phạm Ý Hân cầm lấy ly trà, uống ngụm trà nhuận nhuận hầu.“Đi thôi, chúng ta nên đi qua đó.”
Trầm Văn Tề cũng uống một ít trà, có lễ nói lời cảm tạ với Tiểu Lỵ.“Cám ơn, trà uống rất ngon.”
“Dạ…… Cám ơn đã khen ngợi……” Nụ cười của hắn làm mặt Tiểu Lỵ đỏ lên.
Lại nữa! Phạm Ý Hân mắt lạnh nhìn phản ứng của Tiểu Lỵ, dưới đáy lòng âm thầm thở dài.
Trầm Văn Tề thiện lương vô hại tươi cười kia, thái độ có lễ nhã nhặn, luôn có thể dễ dàng khiến người ngoài bỏ qua cảnh giác, sau đó đối hắn sinh ra hảo cảm, kế tiếp mặc hắn khống chế mọi nhận thức.
Vì sao người khác đều nhìn không thấu sự đóng kịch của hắn?
Mang tức giận, Phạm Ý Hân dẫn đầu đi hướng phòng họp, lười để ý đến Trầm Văn Tề.
Trong hội nghị, bởi vì Trầm Văn Tề là kỹ sư chủ lực thiết kế hệ thống mới, đương nhiên hắn phụ trách thuyết minh chi tiết, mà khi hắn lên tiếng, Phạm Ý Hân chỉ nghe, không nói một câu.
Máy tính không phải là chuyên môn của nàng, vấn đề liên quan đến máy tính phải để những nhân viên phụ trách can thiệp mới là thích hợp nhất. Nàng cùng phụ thân chủ tịch, những chủ quản cấp cao tham gia hội nghị của hắn, chính là tỏ vẻ công ty đối với lần đổi mới hệ thống máy tính này rất coi trọng.
Trầm Văn Tề đứng ở trước màn hình lớn, tự tin thong dong giải thích,“…… Đó là công năng chính của hệ thống dự định mới lần này. Đương nhiên, chúng tôi ngoài phái kỹ sư đến trang bị máy tính mới cùng với hệ thống mới, cũng sẽ có chuyên gia phụ trách chỉ đạo quý công ty sử dụng hệ thống mới như thế nào. Hệ thống mới ngoài việc có công năng mạnh, việc thao tác cũng rất đơn giản, tôi nghĩ trong vòng hai tháng có thể hoàn thành việc sử dụng hệ thống mới.”
“Thuyết minh của tôi đã xong, xin hỏi các vị có gì vấn đề không?” Con ngươi đen sâu thẳm của hắn nhìn quét mọi người một vòng, cuối cùng dừng lại trên mặt Phạm Ý Hân.“Phạm phó tổng, ngài có nghi vấn gì không?”
“Không, không có.” Cảm giác được tầm mắt mọi người đều dừng ở trên người nàng, nàng tao nhã lộ ra mỉm cười.“Trầm tiên sinh thuyết minh vô cùng dễ hiểu, mọi vấn đề nghi vấn của tôi đều được giải đáp hết.”
Y theo kinh nghiệm cùng Trầm Văn Tề ở chung trong dĩ vãng, mặc kệ là nói về chuyện gì, hai người đến cuối cùng sẽ trở nên ầm ỹ, nàng cũng không muốn để hai bên chủ quản cấp cao nhìn thấy nàng và hắn tranh cãi, bọn họ đã là người trưởng thành rồi, nếu còn khống chế không được cảm xúc chính mình, không phải là quá không chín chắn sao.
Trầm Văn Tề cũng cười, vẫn giữ lại một chút suy nghĩ sâu xa.“Vậy là tốt rồi, cám ơn.”