Tuy rằng giờ hẹn là 6 giờ rưỡi, nhưng Phạm Ý Hân đến sớm hơn, ngồi ở góc yên lặng, nàng nắm chặt hai tay, nội tâm hoảng loạn.
Cho dù đã hạ quyết tâm, nhưng sợ hãi của nàng vẫn chưa biến mất……
Ở trong lúc nàng miên man suy nghĩ, kẻ đầu sỏ làm cho nàng phiền não rốt cục xuất hiện.
“Thật có lỗi.” Trầm Văn Tề cười yếu ớt ngồi xuống ở đối diện nàng.“Em chờ có lâu không?”
“Không có, tôi cũng vừa mới đến.” Phạm Ý Hân thuận miệng đáp, suy tư về việc nên mở miệng như thế nào.
Sau khi gọi đồ uống, Trầm Văn Tề lập tức đề cập đến chủ đề chính “Em hôm nay tìm anh, là muốn nói với anh chuyện gì?”
“Tôi……” Nàng cúi đầu, quấy trên mặt cà phê, muốn nói lại thôi.“Anh có nhớ, có một lần anh cùng tôi nói qua, chúng ta làm bằng hữu so với làm địch nhân tốt hơn hay không?”
“Anh nhớ rõ.” Hắn nheo mắt lại, không dấu vết quan sát nàng.
“Từ lúc nhỏ đến giờ, chúng ta nhận thức hơn mười năm, lúc trước luôn ầm ỹ đến ầm ỹ đi, bất quá, gần đây từ kẻ địch biến thành bằng hữu, thay đổi rất lớn……” Nàng căn bản không dám ngẩng đầu nhìn hắn, cảm thấy tim mình đập thật nhanh, rất nhanh, trong đầu cũng loạn rừng rực.
“Tôi không biết nên nói như thế nào mới tốt……” Cho dù cúi đầu, nàng cũng có thể cảm nhận được tầm mắt của hắn chăm chú nhìn trên người mình, khiến cho nàng khẩn trương không biết nên làm cái gì bây giờ mới tốt.
Xong rồi, nàng nói không nên lời…… Rõ ràng đã hạ quyết tâm, nhưng…… Nàng nói không thành lời!
“Em làm sao vậy? Có việc gì cứ nói.” Hắn thử dẫn đường nàng.
Không biết vì sao, thái độ hòa hoãn cùng miệng của hắn, đột nhiên làm nàng tức giận.
Đáng giận! Vì sao nàng lại yêu thương hắn? Khi nàng phiền não đến đòi mạng, vì sao hắn còn có thể bình tĩnh như vậy?
Nàng ngẩng đầu, bất mãn nhìn chằm chằm hắn.“Không có việc gì, chuyện gì cũng không có.” Lại cẩn thận ngẫm lại, nàng cảm thấy…… Hắn căn bản là không thích nàng, nếu hắn cũng thích nàng, hẳn sẽ giống nàng bất an mới đúng.
Một khi đã như vậy, vậy nàng làm sao muốn dễ dàng đem tâm ý chính mình nói thành lời?! Nàng tình nguyện trước mắt duy trì tình trạng làm bằng hữu như trước, sau đó chậm rãi tìm kiếm phương pháp làm cho hắn yêu thương nàng.
Trầm Văn Tề nhíu mày, dễ dàng nhìn ra biểu tình biến hóa của nàng.“Em đang tức giận?”
“Tôi nói không có việc gì.” Cho dù có cũng không nói cho hắn! Nàng hiện tại lại đột nhiên cảm thấy, hắn thật sự là người đáng ghét nhất toàn thế giới!
“Thật sự không có việc gì?” Hắn một chút cũng không tin tưởng.
“Thật sự không có việc gì!” Nàng đáp chắc chắn.
Trầm Văn Tề yên lặng nhìn nàng, sau đó thở dài.“Được rồi, vậy đến lượt anh có việc.”
Từ ngôn hành và thái độ gần đây của nàng, hắn có thể khẳng định, nàng chính là như hắn đã hy vọng yêu thích hắn, hắn cũng không hy vọng bởi vì sự lùi bước của nàng, khiến cho khoảng cách hai người thật vất vả kéo tới gần lại càng lúc càng xa.
“Anh có việc?” Phạm Ý Hân trừng lớn mắt.
Hắn ôn nhu cười, vẻ mặt thật sự.“Đúng, anh cũng có chuyện rất trọng yếu muốn nói với em.”
Nếu nàng nói không nên lời, vậy để hắn đến nói thay nàng.
“Nói đi.” Nàng lại nhíu mày, cảm thấy số lần nhíu mày gần đây của mình gia tăng từng ngày, nếp nhăn đều nhanh chóng xuất hiện.
“Được.” Hắn đột nhiên cầm tay nàng đang đặt trên mặt bàn, đôi mắt tối tăm nhìn thẳng nàng, thổ lộ bằng giọng điệu chân thành “Anh yêu em, anh hy vọng có thể lấy kết hôn làm điều kiện quyết định để kết giao với em, em nguyện ý làm bạn gái anh không?”
Những lời này từ trước khi xuất ngoại vẫn giấu ở trong lòng hắn, hôm nay, rốt cục có thể chính miệng nói cho nàng.
Phạm Ý Hân ngây ngẩn cả người, tay cứ để cho hắn nắm như vậy, ngây người 5 giây. Sau khi nàng lấy lại tinh thần, lập tức thu hồi tay mình, vừa sợ vừa giận.“Gạt người!”
Trầm Văn Tề sớm đoán trước được nàng sẽ có phản ứng này, hơi hơi cười khổ.“Anh không có lừa em, chúng ta nhận thức lâu như vậy, cãi nhau thì cãi nhau, nhưng anh cho tới bây giờ chưa từng lừa gạt em, trước kia đã không, hiện tại cũng không, tương lai lại càng không.”
Ai, lần đầu đối với người ta thông báo, đổi lấy đáp án lại là chỉ trách hắn gạt người? Thật sự là khiến người ta thương tâm!
“Không…… Không có khả năng, anh làm sao có thể yêu em? Chúng ta luôn ầm ỹ đến ầm ỹ đi, hơn nữa khi anh xuất ngoại còn cố ý gạt em, trong lúc ở nước ngoài học, cũng chưa từng liên lạc với em……” Nàng trong đầu loạn thành một đống, các loại cảm xúc hỗn tạp, không thể tự hỏi.
“Anh trước đó từng nói qua với em, yêu hoặc không yêu, có khi chỉ là một loại cảm giác, không có lý do gì. Từ tiểu học đến đại học, chúng ta vẫn đối lập, anh thường bị em làm tức giận đến chết khiếp, cảm thấy em thực phiền, thực chán ghét, nhưng nhìn thấy bộ dáng em tức giận, lại cảm thấy thực đáng yêu.
“Anh nghĩ…… Anh hẳn là thật lâu trước kia đã yêu thích em, chính là vẫn không phát hiện, đến khi anh chuẩn bị xuất ngoại du học, mới đột nhiên nghĩ đến, nếu ra nước ngoài tỏ vẻ chúng ta sắp phải tách ra, anh sẽ có một đoạn thời gian rất dài không thể gặp mặt em……” Hít một hơi thật dài, thần sắc hắn có chút ảo não.“Khi đó anh đột nhiên cảm thấy rất khó khăn, thực luyến tiếc, mới hiểu được anh đã yêu thương em –”
“Nói bậy!” Phạm Ý Hân đột nhiên đánh gãy hắn, sắc mặt nàng phiếm hồng, tâm tình lộn xộn.“Nếu anh thích em, luyến tiếc xa cách em, vì sao khi đó không nói cho em biết tâm ý của anh?”
Nghe thấy hắn nói hắn yêu nàng, nàng đương nhiên thực vui vẻ, nhưng có càng nhiều hoài nghi và không tin, bởi vì ngôn từ cùng hành vi của hắn căn bản làm người ta thấy mâu thuẫn!
“Anh trước khi xuất ngoại không phải có đi sang nhà em sao? Lần đó anh vốn đã định nói cho em tâm ý của anh, nhưng khi đó em thực chán ghét anh, anh sợ em không tin anh, cự tuyệt anh, huống hồ, cho dù em nguyện ý chấp nhận anh, anh vẫn như cũ muốn xuất ngoại du học, chúng ta vẫn phải chia cách…… Đối với anh mà nói, đã rất thống khổ, anh không muốn khiến em giống anh phải chịu loại dày vò này.” Hắn khẩn thiết giải thích, hy vọng có thể khiến cho nàng tin tưởng lời nói của hắn.
“Anh nói là thật sao?”
“Đương nhiên là thật, em hẳn là so với anh hoàn hiểu rõ, tình hình đối lập của chúng ta lúc trước có bao nhiêu nghiêm trọng, không phải sao?”
“ Đúng vậy……” Nàng không thể không thừa nhận. Xác thực, lúc trước nàng đối với Trầm Văn Tề trình độ phản cảm rất nhiều, nếu hắn đột nhiên thổ lộ, nàng nhất định sẽ nghĩ hắn cố ý chọc nàng, chẳng những không tin tưởng, ngược lại lại càng thêm chán ghét
“Em không biết được, khi anh ở nước ngoài du học, ngoại trừ cố gắng làm nghiên cứu, chính là lo lắng cho em.” Chỉ cần có chút không gian, hắn sẽ nhớ tới nàng, bao gồm bộ dáng nàng tức giận, bộ dáng vui vẻ, lần lượt xoay quanh ở trong đầu hắn.
“Lo lắng em cái gì?” Sự thông báo chân tình của hắn, dần dần rút đi ngờ vực vô căn cứ của nàng, khiến cho lòng của nàng không hề bố trí phòng vệ, bắt đầu tin tưởng hắn.
“Lo lắng em yêu thích nam nhân khác. May mắn, ba năm này em vội vàng công tác, không có thời gian kết giao bạn trai. Em biết không? Khi anh về nước, rất hy vọng có thể nhìn thấy em tới đón máy bay, nhưng em không tới…… Cho nên anh biết, em nhất định vẫn thực chán ghét anh……” Con ngươi đen xuất hiện một tia bi thương, thanh âm của hắn chuyển thấp.
Nhìn thấy vẻ mặt hắn như vậy, Phạm Ý Hân tâm thu nhanh, nhịn không được đem oán hận chất chứa trong ba năm tất cả đều nói hết ra “Còn không phải là anh không tốt, ai bảo anh lúc đó xuất ngoại cũng không nói với em trước một tiếng, em nghĩ rằng anh cố ý gạt em, chọc giận em, hại em tâm tình thật không tốt, mới có thể càng chán ghét anh.”
“Thực xin lỗi……” Hắn lại cầm tay nàng, ôn nhu thỉnh cầu “Tha thứ cho anh được không?”
“Hiện tại đã biết nguyên nhân, em sẽ không tiếp tục tức giận.” Lúc này đây, nàng không hề bỏ tay khỏi hắn.“Bất quá, em muốn anh nói lại lần nữa……”
“Cái gì?”
Mặt nàng đỏ như đắc tượng phiên gia*.“Lời anh vừa thổ lộ với em…… Nói lại lần nữa được không?” 0
“Đương nhiên được.” Hắn nở nụ cười, đáy mắt sủng nịch cùng yêu say đắm không bao giờ cần che giấu nữa.“ Anh yêu em, anh hy vọng có thể lấy kết hôn làm điều kiện quyết định để kết giao với em, em nguyện ý làm bạn gái anh không?”
“Được……” Nàng cúi đầu, mặt vừa đỏ vừa nóng, tâm tình hạnh phúc và thỏa mãn trước nay chưa từng có.
**********
Khi về nhà, hai người không lái xe, mà lựa chọn đi xe điện ngầm, lại cùng nhau đi trở về nhà.
Hai người sóng vai đi tới, Trầm Văn Tề tự nhiên nắm cả người Phạm Ý Hân, thập phần thân thiết.
“Hân, anh có việc muốn hỏi em.” Trong lòng hắn vẫn có nghi vấn chưa được giải đáp.
“Chuyện gì?”
“Em trước kia đến cuối cùng là vì nguyên nhân gì chán ghét anh?”
“Cái gì!” Phạm Ý Hân ngây người một chút, đô khởi cái miệng nhỏ nhắn.“Nguyên lai anh thật sự không nhớ rõ.”
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
“Kỳ thật cũng không phải chuyện gì lớn lắm.” Nàng ngượng ngùng cười cười.“Anh có nhớ tình hình lần đầu tiên chúng ta gặp mặt hay không?”
“Ân, anh nhớ rõ khi đó nhà anh vừa chuyển đến bên cạnh nhà em, ba mẹ em mang theo em tới nhà anh làm quen, đúng không?”
“Đúng vậy, ngày đó mẹ em nướng một quả táo phái làm lễ gặp mặt, ba mẹ anh cùng ba mẹ em nói chuyện phiếm tán gẫu thật sự khoái trá, quả táo phái kia để tự hai tiểu hài tử chúng ta phân chia, nhớ rõ không?”
“Anh nhớ ra rồi, là do anh chỉ trích em một mình ăn hết quả táo phái kia sao?”
“Đó là do anh nói anh không thích ăn đồ ngọt, em mới một mình ăn hết.” Nhớ tới chuyện cũ, nàng vẫn căm giận bất bình.“Kết quả anh sau đó cư nhiên ở trước mặt ba mẹ chúng ta cười em là quỷ tham ăn, hại em quá mất mặt!”
Trầm Văn Tề đầu tiên là sửng sốt, lập tức bật cười.“Nguyên lai vì chuyện nhỏ như vậy, em lại ghi hận lâu tới vậy?”
Khi đó hắn cũng không phải cố ý cười nàng, chính là nhìn nàng một cô gái kiều nhỏ đáng yêu như vậy, cư nhiên một mình có thể giải quyết hết toàn bộ quả táo phái, với người đối đồ ngọt không hứng thú gì như hắn, thật sự hoảng sợ, mới có thể vui đùa một chút, cũng không có ác ý, không nghĩ tới sẽ làm nàng tức giận như vậy.
“Cái gì việc nhỏ, chuyện đó liên quan tự tôn một nữ hài tử, thực nghiêm trọng!” Phạm Ý Hân bất mãn chủy hắn một chút.“Anh chính là như vậy, mới có thể thường chọc em tức giận, ngu ngốc!”
Hắn phóng thấp tư thái, ôn nhu nhận lỗi “Tốt lắm, là anh không đúng, anh làm bị thương tâm của em, thực xin lỗi, tha thứ cho anh được không?”
Nàng tà nghễ hắn “Anh thật sự biết sai rồi?”
“Ân, thực xin lỗi, tha thứ anh đi?” Hắn thành tâm thành ý, chỉ hy vọng nàng có thể không tiếp tục giận hắn.
“Vậy cũng còn được.” Phạm Ý Hân nghĩ nghĩ, quyết định cũng thẳng thắn nói ra tâm ý chính mình “Kỳ thật, em hôm nay hẹn anh, là muốn nói cho anh biết…… Em thích anh…… Bất quá, vừa