/>“Tôi nghĩ, Trầm tiên sinh thuyết minh đã chấm dứt, kế tiếp chi tiết hiệp ước cứ giao cho nhân viên bộ phận máy tính nói chuyện cùng quý công ty, tôi một lát còn có công tác phải xử lý, nên phải rời khỏi trước.”
Sau khi rời đi phòng họp, nàng hít một ngụm khí thật sâu, tâm tình cũng không cảm thấy thoải mái, ngược lại càng trầm trọng thêm. Cho dù tạm thời tránh được, sau này Trầm Văn Tề nhất định vì những vấn đề liên quan đến hệ thống mới mà thường xuyên đến công ty, mà Trầm gia lại ở bên cạnh nhà nàng, cho dù nàng về nhà, cũng sẽ gặp mặt hắn thường xuyên hai người khắc khẩu sẽ ngày càng nhiều, nhiều đến mức làm nàng chịu không nổi.
Không được! Nàng nhất định phải nghĩ biện pháp làm một lần nhưng hiệu quả lâu dài, nhưng…… Nàng có năng lực làm như thế nào đây?
******
Sau khi chấm dứt một ngày công tác, Phạm Ý Hân lái xe về nhà, xa xa liền nhìn thấy đứng ngoài cửa Trầm gia là một nam một nữ, nam đúng là Trầm Văn Tề, nữ thân hình kiều nhỏ, có một mái tóc dài óng đen mượt, ánh mắt thật to tròn, diện mạo ngọt ngào, hình như có chút quen mặt.
Xuất phát từ lòng hiếu kỳ, nàng dừng xe lại, muốn nhìn sự phát triển kế tiếp của hai người một chút, đáng tiếc là, cách một đoạn khoảng cách, nàng không nghe thấy bọn họ đối thoại, chỉ có thể mượn hành động từ hai người mà đoán mối quan hệ giữa bọn họ.
Chỉ thấy cô gái vẫn lôi kéo Trầm Văn Tề, biểu tình thực vội thực tha thiết, dường như đang thỉnh cầu hắn cái gì, còn hắn chỉ muốn đẩy tay cô gái ra, trên mặt mặc dù vẫn bảo trì tươi cười như trước, nhưng có chút miễn cưỡng cùng bất đắc dĩ.
Phạm Ý Hân nhíu mày, trong đầu có một hình ảnh hiện lên.
Di, cảnh tượng này hình như đã thấy ở đâu đó…… Cô gái kia…… Không phải là học muội Tạ Thanh Di năm đó đối với Trầm Văn Tề có tình ý sao?
Nàng nghĩ được người này đến, chắc là vì Trầm Văn Tề, thật sự là si tình!
Đang lúc Phạm Ý Hân cảm động vì thâm tình không hối hận của nàng, Trầm Văn Tề đột nhiên hướng phương hướng của nàng gọi vọng đến, con ngươi đen lợi hại vừa nhìn thấy nàng, lập tức đã đi tới, đương nhiên, Tạ Di Thanh cũng đi theo phía sau hắn.
Phạm Ý Hân sửng sốt một chút, tuy rằng không rõ vì sao hắn hướng nàng đi tới, nhưng nàng chính là có loại dự cảm đại sự không ổn.
“Xin chào.” Trầm Văn Tề tươi cười đầy mặt hướng nàng đánh tiếp đón.
“Xin chào……” Nếu đã bị phát hiện, trốn cũng không còn kịp rồi, nàng ngoài mỉm cười, che giấu xấu hổ vì nhìn lén bị bắt quả tang.
“Di? Vị này không phải Phạm học tỷ sao? Đã lâu không thấy.” Trong quá khứ hai người không chung khoa hệ, lại chưa từng nói chuyện với nhau, nhưng Phạm Ý Hân năm đó là nhân vật phong vân trong trường học, lại cùng Trầm học trưởng mà nàng ái mộ có quan hệ ái muội, cho nên Tạ Di Thanh đối với vị học tỷ này ấn tượng thập phần khắc sâu.
“Thật sự là đã lâu không thấy.” Căn cứ vào lễ phép, Phạm Ý Hân đành phải tâm không cam lòng không muốn dừng xe lại.“Quấy rầy đến các người, thật sự là không phải.”
“Không quan hệ, em tới đúng lúc, anh đang cùng Tạ học muội giải thích một việc, em đã đến rồi đúng lúc có thể giúp anh.” Trầm Văn Tề cười xem xét nàng, tươi cười so với bình thường càng thêm ôn nhu, ôn nhu đến mức làm nàng sợ hãi.
“Ách……” Nàng sửng sốt một chút, chỉ cảm thấy lông tơ trên lưng dựng thẳng.“Kỳ thật tôi đang muốn về nhà, hai người muốn nói cái gì cứ tiếp tục, tôi nghĩ chuyện mà hai người nói nhất định không liên quan gì tới tôi, tôi cũng không giúp được việc gì, nên đi trước thì tốt hơn.”
“Đợi chút!” Trầm Văn Tề động tác nhanh hơn so với nàng, đầu tiên là giữ chặt tay nàng, lại đem nàng kéo vào trong lòng, cánh tay rắn chắc gắt gao hoàn thắt lưng mảnh khảnh của nàng, làm cho thân hình mềm mại của nàng dán sát ở trên người mình.
“Trầm Văn Tề, anh đang làm cái gì!” Nàng vừa sợ vừa giận, dùng sức đẩy hắn ra, cũng là vô ích.“Mau thả tôi ra!”
“Tiểu Hân, em cũng đừng thẹn thùng, đã đến lúc công khai.” Hắn kiềm chặt nàng, trên mặt vẫn bảo trì tươi cười.“Học muội, ngượng ngùng, Tiểu Hân còn chưa quen công khai quan hệ của chúng tôi.”
“Học trưởng…… Học tỷ…… Các người?” Tạ Di Thanh nhìn hành động vô cùng thân thiết của hai người, không dám tin trừng lớn mắt.
Giãy không được, Phạm Ý Hân dùng sức đạp mạnh xuống chân Trầm Văn Tề, tức giận lớn tiếng mắng “Anh nói cái quỷ gì vậy chứ! Chúng ta có cái gì tốt cần phải công khai?!”
Hắn thần sắc không thay đổi, cúi đầu, nhìn như môi đang hôn hai gò má của nàng, kì thực ở bên tai của nàng thấp giọng uy hiếp “Nếu em không giúp anh, anh cam đoan về sau mỗi ngày đều đến Phạm Dương tìm em uống trà nói chuyện phiếm.”
Nàng dừng lại động tác, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi “Anh đang uy hiếp tôi?”
“Nếu em không đáp ứng, như vậy uy hiếp của anh rất nhanh sẽ biến thành sự thật.” Hắn cười đến tao nhã, ánh mắt lại vô cùng kiên định.
Nàng hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, giận dữ phản cười.“Thì sao nào, anh nghĩ hù dọa được tôi sao, tôi không sợ anh!”
Nàng không cần để cho hắn vừa lòng đẹp ý, hắn không trải qua sự đồng ý của nàng liền đối nàng vừa ôm vừa sờ, nàng nhất định phải khiến hắn trả giá đắt! Hừ, hắn muốn Tạ Thanh Di thấy vậy mà từ bỏ ý định với hắn? Nàng càng muốn Tạ Di Thanh đối với hắn không thể hết hy vọng!
“Tạ học muội, hãy nghe tôi giải thích –”
“Tiểu Hân, hay là để anh nói đi!” Trầm Văn Tề trên mặt vẫn duy trì mỉm cười thong dong, đồng thời âm thầm sử dụng lực đè đầu Phạm Ý Hân lại, đem mặt của nàng áp vào ngực mình, làm cho nàng không thể nói chuyện.
“Ngô……”
Nàng giãy dụa muốn mở miệng, lại chỉ có thể phát ra thanh âm kháng nghị mơ hồ, nói không đầy đủ câu.
Trầm Văn Tề mặt không đổi sắc nhìn về phía Tạ Di Thanh nói dối không chớp mắt “Học muội, kỳ thật Tiểu Hân là hàng xóm của ta, chúng ta từ quốc tiểu liền nhận thức, tuy rằng chúng ta ở trước mặt người bên ngoài thường cãi nhau, bất quá, tình cảm thật sự của chúng ta vô cùng tốt, đã kết giao thật lâu, hai bên cha mẹ cũng đều đồng ý, chúng ta cũng có dự tính kết hôn.”
Nghe được lời hắn nói, Tạ Thanh Di mắt đỏ lên, nước mắt rốt cuộc nhịn không được đổ rào rào rơi thẳng, mà Phạm Ý Hân vẫn giãy dụa mạnh mẽ, nàng nắm chặt quyền đầu, dùng sức chủy hắn, thậm chí còn há mồm cắn hắn, hắn cũng không động cứ yên như núi, gắt gao ôm nàng như trước, không cho nàng có cơ hội nói chuyện.
Tạ Di Thanh hai mắt đẫm lệ sương mù nhìn hắn.“Học trưởng…… Anh thật sự rất thích Phạm học tỷ, đối với em không hề có chút cảm tình nào sao?”
Hắn trầm ổn trả lời “Học muội, thực sự rất có lỗi, trong lòng anh chỉ có một mình Tiểu Hân, ngoại trừ nàng ra, anh không thể chấp nhận được người khác.”
Phạm Ý Hân ở trong lòng hắn, tuy rằng không thể nói chuyện, cũng rất tinh tường nghe được hai người đối thoại, biết rõ đây là vì Trầm Văn Tề muốn thoát khỏi Tạ Di Thanh mà nói dối, nhưng…… Rất kỳ quái, vì sao lời nói của hắn nghe qua lại thật sự kiên định như vậy, hại lòng của nàng có chút rung động, có chút rối loạn…… Tràn ngập cảm xúc không hiểu, khiến cho nàng không biết làm sao.
“Em…… Em hiểu được. Học trưởng, học tỷ…… Chúc hai người hạnh phúc……” Tạ Di Thanh khóc không thành tiếng, vừa khóc vừa chạy đi.
Chờ nàng đi xa, Trầm Văn Tề mới buông Phạm Ý Hân ra.“Thật có lỗi, vừa rồi tình thế bắt buộc, chỉ có thể dựa vào em hỗ trợ –” Nói còn chưa dứt lời, một quyền đầu có lực nặng nề mà huy hướng bụng của hắn.
Nàng giận trừng hắn “Ai muốn giúp anh! Tôi vừa rồi thiếu chút nữa đã bị anh làm tức chết!”
Hắn cười khổ thở dài.“Thực xin lỗi, bất quá em vừa mới nãy cũng ‘Anh dũng chống cự’, làm cho anh bị không ít giáo huấn, có thể xem như trả giá không?”
“Anh nghĩ thật hay! Chỉ bằng hành vi vừa rồi của anh, tôi có cho anh thêm mười quyền cũng không thể hết giận!” Nàng thật sự rất tức giận, cũng không phải tất cả đều vì hành động đột ngột của hắn, một phần cũng vì suy nghĩ miên man trong nháy mắt mới vừa rồi của mình.
“Tất cả là do anh sai.” Trầm Văn Tề mở ra hai tay, bày ra tư thái đầu hàng.“Em muốn anh bồi thường cho em như thế nào cũng được, bất quá, chúng ta nên về nhà ăn cơm trước đi?”
“Được.” Trải qua quá trình trì hoãn như vậy, thời gian đã trễ, nàng vội vàng ngồi vào trong xe, cách cửa kính xe cảnh cáo hắn “Tôi nói cho anh biết, lần sau nếu lại phát sinh chuyện như vậy, tôi sẽ đến đồn công an tố cáo anh!”
“Hảo, tái kiến.” Hắn mỉm cười, thanh thản mà thoải mái, giống như cảnh cáo của nàng chỉ là vui đùa.
Phạm Ý Hân lười tiếp tục để ý đến hắn, miễn cưỡng kiềm chế cơn tức xuống, lái xe về nhà.
Xem đi! Nàng chỉ biết, gặp gỡ Trầm Văn Tề đúng là không có chuyện gì tốt.
Ô ô…… Nàng giữ gìn hai mươi lăm năm trong sạch, cứ như vậy hủy ở trong tay đối thủ một mất một còn này, bất quá, may mắn chính là bị hắn dọa một chút, ôm một chút, cũng không có gì quá mức.
Nàng nhất định phải ghi nhớ giáo huấn, cùng tên đáng chết Trầm Văn Tề bảo trì khoảng cách!
*****
Thực đáng tiếc, không như mong muốn, vừa mới ăn xong bữa tối, chuông cửa Phạm gia liền vang lên, Phạm Ý Hân đang ở bàn rửa chén, Phạm mẫu đi ra mở cửa.
Bởi vì khi rửa chén tiếng nước ào ào, Phạm Ý Hân cũng không nghe thấy chuông cửa vang, cũng không biết được là ai đến đây, nàng rửa sạch bát, cầm lấy khăn sạch sẽ lau tay, bởi vì đưa lưng về phía cửa phòng bếp, nàng nghe thấy có người đi vào phòng bếp, còn nghĩ rằng là mẹ mình.“Mẹ, con rửa bát xong rồi.”
“Vất vả.” Người đến không phải Phạm mẫu, mà là Trầm Văn Tề người nàng đang định bảo trì khoảng cách.
Nàng kinh ngạc, lập tức xoay người.“Là anh!”
Trầm Văn Tề khuôn mặt tươi cười ôn hòa như trước, đem một hộp giấy đóng gói tinh mỹ đưa cho nàng.“Đây, đền tội với em.”
“Bánh ngọt màu cầu vồng?” Phạm Ý Hân mở to mắt, lực chú ý hoàn toàn đặt ở trên hộp giấy kia.
“Anh biết em thích nhất là bánh ngọt của Black Forest, vừa nãy riêng lái xe đi mua, nhận lấy đi.”
“Không đơn giản như vậy!” Nghĩ đến bánh ngọt thực mê người, nhưng tức giận của nàng cũng không dễ dàng mất đi như vậy.“Tôi không cần!”
“Thật vậy sao?”
Trầm Văn Tề có chút tiếc nuối đem bánh ngọt đặt ở trên bàn phòng bếp, mở hộp giấy ra, mùi hương ngọt ngào lập tức phát ra. Hắn nhìn miếng bánh ngọt chocolate thở dài “Quả nhiên là tiệm nổi tiếng, thoạt nhìn ăn ngon thật…… Bất quá, em đã không cần, anh chỉ còn cách đem về nhà.”
“Tôi……”
Nàng trong lòng thiên nhân giao chiến, muốn kháng cự lại sự dụ hoặc.
Thấy nàng dao động, Trầm Văn Tề nói thêm một câu “Bất quá, trong nhà anh lại không ai thích ăn đồ ngọt, mang về cũng không có người ăn, ai, thật sự là rất đáng tiếc.”
Thật sự không đành lòng nhìn mỹ thực bị lãng phí, Phạm Ý Hân vội vàng ngăn cản hắn “Đợi chút!”
“Muốn sao?” Hắn mỉm cười, sớm biết rằng nàng không thể kháng cự mỹ thực dụ hoặc. Từ nhỏ nàng liền đối mỹ thực rất thích thú, nhất là món điểm tâm ngọt, có thể nói là vết thương trí mệnh của nàng.
Nàng thanh thanh yết hầu, ra vẻ khoan dung “Anh đã có thành ý mua lễ vật đền tội như vậy, tôi sẽ miễn cưỡng nhận lấy.”