Thủ thiện chi đô – thành phố Đài Bắc, như một cô gái thần bí hay thay đổi. (đoạn này không hiểu lắm nên edit đại thui, có ai hiểu rõ nói cho ta biết zới nha)
Đường cái có sự náo nhiệt tràn đầy sức sống của riêng nó, bên trong ngõ nhỏ cũng có một phần thanh tịnh riêng biệt của bản thân, chỉ cần gót chân vừa chuyển, theo đường cái ngoặt vào ngõ nhỏ, tự khắc sẽ phát hiện tọa lạc tại nơi huyên náo giữa nhất phương Niết bàn, sẽ xuất hiện một nơi yên tĩnh, nhàn nhã.
Quán cà phê Gluck[ tiếng Đức dịch: Hạnh phúc ], nằm trong một ngõ nhỏ ở khu phía đông của Đài Bắc, ý nghĩ của chủ quán đó là “Cuộc sống bận rộn cũng muốn vì chính mình tranh thủ thời gian thư giãn hưởng thụ”, trong điếm trang hoàng hết sức công phu nhưng lại có cảm giác thoải mái như ở nhà, có chút tự do tùy thích nhưng vẫn không mất đi phong cách cá nhân, cho dù là thời tiết nào thì âm hưởng phát ra cũng là nhạc jazz, khi thì thoải mái khôi hài, khi thì trầm tư nhẹ nhàng, chỉ cần bước qua cửa kính ngăn cách, lập tức có thể cảm nhận được hơi thở thoải mái, một bầu không khí tranh thủ lúc rảnh rỗi nghỉ ngơi, trở thành nơi tốt nhất dành cho việc nghỉ ngơi vào giữa trưa ở khu đông, có chút danh tiếng.
Lão bản tuấn dật trẻ tuổi là một tay pha cà phê tuyệt hảo, cũng là tay pha trà rất ngon, còn là một người có thể làm ra những món điểm tâm tuyệt vời, phàm ở Gluck lý có thể xem có thể ăn có thể uống, đều được trải qua đôi tay khéo léo của hắn.
Rất khó tưởng tượng đó là một đôi tay của nam nhân, nhưng sự thật xác thực như thế.
Những nét đặc sắc của Gluck đó là — hương thuần cà phê, tinh xảo trà phẩm, điểm tâm nổi bật, tuyệt không bán cơm điểm kiên trì, cùng có được một đôi tay khéo léo của lão bản, cùng với một ít cảm giác thần bí.
Không ai biết lai lịch vị lão bản tuấn dật này, chỉ biết là hắn gọi Vu Kỳ, có một muội muội tên Vu Tiểu Hiểu chưa từng xuất hiện ở quán cà phê.
Nếu ở ngoài lão bản tuấn dật hấp dẫn khách hàng tới cửa là đặc sắc chi nhất, như vậy không chừng khi lộ diện muội muội bói toán sư chính là đặc sắc chi nhị.
Khách quen đều biết, muốn tìm thầy tướng số Vu bói toán, tìm Vu Tiểu Hiểu; muốn biết trước tương lai, tìm Vu Tiểu Hiểu; muốn bói toán tình cảm lưu luyến, tìm Vu Tiểu Hiểu — cảm thấy nhân sinh không trôi chảy, sự nghiệp không thành công, tình cảm lưu luyến xúc tiều, học nghiệp có chướng ngại…… Phàm là các loại nghi nan tạp chứng, nếu có duyên gặp Vu Tiểu Hiểu, tự có thể tìm giải đáp.
Quán cà phê Gluck, có lão bản tuấn dật thức thời, có phác sóc mê ly bói toán sư, hơn nữa làm người ta khen không dứt miệng ẩm phẩm trà bánh, thái độ hòa nhã làm người khác luôn mãi lưu luyến lực hấp dẫn.
Ca một tiếng, cửa đại môn bị đẩy ra, chạm vào đỉnh Linh Đang tạo thành tiếng, hôm nay Gluck sau giữa trưa sinh ý vẫn thân thiện như cũ, đắm chìm trong không khí ở ella fitagerald với tác phẩm [likesomeone in love], khách nhân hoặc đọc hoặc lời nói nhỏ nhẹ nói chuyện với nhau, ai cũng không muốn phá hư không khí nhàn nhã này.
“Hoan nghênh quang lâm.”
“Di?” Khách quen thấy nữ tử xinh đẹp mỉm cười nghênh đón, mọi cảm xúc kinh ngạc viết ở trên mặt.“Lão bản đâu?”
“Anh ta sao……” Vu Tiểu Hiểu tròng mắt nhất lưu, hắc hắc cười nói: “Anh ta có việc ra ngoài, ta ở đây không tốt sao?”
“Đương nhiên hảo.” Nữ khách trẻ tuổi hiểu biết giải thích,“Kỳ thật ta cũng muốn tìm ngươi — như thế này nói sau, hôm nay điểm tâm có cái gì?”
Gluck có được tiếng nhà mình trà bánh cũng là danh chiêu bài chi nhất, khẩu vị hình thức mỗi ngày bất đồng, giống nhau là số lượng cung ứng có hạn làm người ta chờ mong, thường xuyên sau khi mở tiệm khách hàng bên trong đã dùng, mang bên ngoài mua quang (câu này ta không hiểu nên để zậy lun….@@), trong vòng bốn giờ hết là chuyện thường thấy.
“Gluck cookie” Hắc bạch phân minh mắt chớp chớp, Vu Tiểu Hiểu biểu tình cười khẽ.“Một phần này là của ngươi .”
Nữ khách quan tâm vuốt cằm, lại thêm điểm một ly Ireland cà phê lệ, đi đến bàn ở góc khuất ngồi xuống.
Ngay lúc đó, Linh Đang lại lần nữa vang lên, đang ở trong quầy bar pha cà phê Vu Tiểu Hiểu ngẩng đầu nhìn thấy người tới, cái lưỡi không khỏi phun ra lời nói ngọt ngào.
“Anh, anh đã trở lại.”
Không nhìn muội muội kì hảo, Vu Kỳ một đôi mắt nheo lại chỉ để lộ khe hở hẹp không hờn giận.“Nếu anh nhớ không lầm, hôm nay điếm ngoài cửa hẳn là treo lên ‘Hôm nay ngày lễ’ bài tử đi? Còn có, trong khoảng thời gian này em chạy đi đâu?”
“Em đến Trung Đông du lịch.” Vu Tiểu Hiểu trang nghiêm nói, đồng thời dùng thìa đem đường trắng khí Whisky hỗn hợp thiêu đốt, sẽ cùng nấu tốt cà phê cùng nhau đổ vào ly rượu ấm áp, hơn nữa phát phao sữa tươi du, sái chút đường màu sắc rực rỡ, động tác gọn gàng.“Dùng tâm cùng thần linh xưa thượng trao đổi cùng đối đàm, vài ngày trước mới mang theo thần dụ trở về muốn cùng người hữu duyên chia xẻ.” Đem cà phê cùng điểm tâm nhất tịnh đưa hướng ca ca.“Phiền toái anh, lão ca.”( đoạn này ta không rõ về cách pha cà phê lắm, mọi người thông cảm)
Đem cà phê cùng điểm tâm đưa đến trên bàn khách nhân, Vu Kỳ đi mà quay lại, hé ra khuôn mặt tuấn tú dữ tợn ở trước mặt muội muội nhà mình.“Thần dụ là chuyện gì xảy ra?”
“Sở hữu đáp án đều ở nơi này.”
Vu Kỳ tầm mắt theo phương hướng ngón tay muội muội đi tới một cái điểm tâm, trừ bỏ bánh ngọt thông thường bên ngoài, chỉ thấy được bàn tay không lớn quá nhỏ quá, trình ngũ mũi nhọn tinh hình bánh bích quy thủ công.
Hắn nội tâm bỗng sinh một cỗ dự cảm không tốt.
Đúng lúc này –
“Di?”
“Đây là cái gì?”
“……”
Khác hẳn bất đồng phản ứng đến từ khắp các bàn, khách nhân trên tay đều niệp hé ra giấy ghi chép dài nhỏ.
Ngạc nhiên một thoáng, Vu Kỳ hiểu được, bàn tay đổ mồ hôi, thanh âm thẳng chiến:“Em đem giả dối hư ảo thần dụ của em viết ra…… Bỏ vào……”
“Cái gì giả dối hư ảo, đó là em mất vài tháng thời gian, ở mạch thêm cùng thần linh nói chuyện với nhau tâm đắc nha.” Thực không lễ phép!“Yên tâm, thực hiện đối chiếu lucky cookie, tuyệt đối không thành vấn đề.”
Hít sâu, hít sâu, lại một lần nữa hít sâu. Vu Kỳ cắn răng hỏi:“Em nướng mấy cái?”
“Không nhiều không ít vừa vặn một trăm cái, hoàn toàn phù hợp ngươi quy định hạn định số lượng.”
“Bán đi mấy cái?” Trăm ngàn lần không nên là điều hắn nghĩ.
“Trước mắt chỉ còn một cái này.” Vu Tiểu Hiểu vẻ mặt đắc ý.“Xem ra em làm món điểm tâm ngon tuyệt không thua anh đâu — a! Anh, anh nói như thế nào ngủ liền ngủ, anh?!”
Hắn là té xỉu a, bổn tiểu muội!
Trời, Gluck của hắn có thể hay không liền như vậy bị tiểu muội nhanh chóng làm sập rồi?
Ông trời…… Bán ra chín mươi chín cái là thế nào!
“Trầm Văn Tề!” một giọng nữ phẫn nộ trong phòng hội nghị đột nhiên vang lên, rất giống tiếng rống của sư tử Hà Đông , mọi người mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn đến vị khách không mời đột nhiên xuất hiện.
Vị khách không mời mà đến này là một cô gái thập phần xinh đẹp, nàng có một mái tóc dài đen mượt như nhung, trên đó cài một chui kẹp tóc lượng lệ thủy, đôi hàng mi thanh tú tuyệt đẹp, tuy nhiên hai mắt linh động cư nhiên lại mang đầy lửa hận, có sức uy hiếp làm cho người khác không dám nhìn gần.
Nàng là nhân vật nổi tiếng mà bọn hắn đều biết, nhân vật ở đại học phong vân, là hoa hậu giảng đường chi dự quốc mậu hệ hệ học được hội trưởng — Phạm Ý Hân.
“Phạm đồng học, hiện tại là hội nghị theo thông lệ hệ học được của tư công hệ chúng ta vào ngày thứ Hai, ngươi đã không phải là thành viên của phụng hệ hệ học được, lại càng không là học sinh của bản hệ, đột nhiên xâm nhập như vậy, có vẻ như không tốt lắm thì phải?” Tư công hệ hệ học được phó hội trưởng Tần Nhược Dương nâng nâng kính mắt, mỉm cười thử phản đối có lễ.
Thật là, rõ ràng trên cửa đã treo bảng “Hội nghị đang diễn ra, xin miễn quấy rầy”, nàng lại nhìn như không thấy, liền như vậy cố tình xen vào việc tiến hành thảo luận đang diễn ra trong phòng họp.
“Thực xin lỗi.” Phạm Ý Hân mắt to di chuyển, áp chế lòng tràn đầy tức giận, hồng nhuận môi giơ lên, đối với mọi người lộ ra một chút cười ngọt.“Thật sự rất có lỗi, bởi vì chuyện quá khẩn cấp, ta phải lập tức cùng Trầm hội trưởng các ngươi hảo hảo nói chuyện, cho nên không thể không làm gián đoạn các vị hội nghị.”
“Nga? Chuyện gì khẩn cấp như vậy, còn phải phiền ngài đại giá riêng tới tìm ta, ta thật đúng là gánh vác không nổi.” Giọng nam ôn hòa thoạt nghe thập phần có lễ, lại cất giấu ý châm chọc chỉ có Phạm Ý Hân nghe ra được.
“Đúng vậy! Phi thường phi thường phi thường khẩn cấp.” Nàng nheo lại mắt, khóe miệng ẩn ẩn co rúm, hạ đầy đất nhìn chằm chằm nam hài nhã nhặn ngồi trên vị trí chủ vị.
Nam hài thân hình thon dài, có mái tóc ngắn gọn gàng, mặt đẹp mày rậm bừng sáng, mà đôi mắt u ám thâm sâu kia, ngạo nghễ nhìn chính nàng.
Nam hài này đúng là tư công hệ hệ học được hội trưởng — Trầm Văn Tề, hắn cùng Phạm Ý Hân đồng dạng là nhân vật phong vân trong trường học, trừ bỏ việc học có thành tích xuất sắc, đối vận động cũng thập phần am hiểu, tuấn tú bề ngoài, rắn chắc thon dài khí lực, là bạch mã hoàng tử của rất nhiều cô gái
Bất quá, đối với Phạm Ý Hân mà nói, hắn chính là đối thủ của nàng! Từ nhỏ đến lớn đều thế không thể không đối đầu với tên đáng ghét này được.
Tuy nói cảnh đẹp trước mắt có tuấn nam mỹ nữ thập phần vui vẻ, thế nhưng không gian giữa hai người này lại mang đến không khí giương cung bạt kiếm thật sự quá mức mãnh liệt, khiến mọi người nhịn không được đều đổ mồ hôi lạnh, đưa mắt nhìn nhau, lập tức thức thời có chung nhận định – Không quan tâm đến, miễn cho mình bị vạ lây.
Tiếp nhận ám chỉ của mọi người, Tần Nhược Dương thanh thanh yết hầu.“Khụ, Văn Tề, kỳ thật hôm nay những dự định trong chương trình hội nghị của chúng ta thảo luận đã không còn vấn đề gì, cũng nên tan họp, nếu Phạm hội trưởng tìm ngươi có việc, chúng ta đây trước hết rời đi thì tốt hơn”.
“Cũng tốt.” Trầm Văn Tề nhíu mày, ghi nhớ mấy việc trọng điểm trong văn kiện trên mặt bàn, thuận tay giao cho Tần Nhược Dương.“Nhược Dương, ngươi sửa sang lại một chút, tối nay lại chuyển giao ngay cho hệ cán bộ, bản chu điện cơ sống qua động liền như chúng ta thảo luận tiến hành thật tốt đi.”
“Tốt, có vấn đề gì chúng ta về ký túc xá lại thảo luận.”
“Cám ơn các vị.” Phạm Ý Hân hướng mọi người gật đầu cảm kích mỉm cười, ngọt, ôn hòa, cùng đối đãi Trầm Văn Tề thái độ hoàn toàn bất đồng.
Chờ mọi người rời đi xong, Phạm Ý Hân lập tức thần sắc biến đổi, vọt tới trước mặt Trầm Văn Tề, cách cái bàn hung hăng nhìn chằm chằm hắn.“Này! Ta hỏi ngươi, văn hiên lâu chính tường luôn luôn là vị trí mà quốc mậu hệ chúng ta dán áp phích, ngươi làm sao có thể tự tiện chiếm dụng?”
Hàng năm vào tháng năm cái thứ hai tuần là quốc mậu chu, tại đây trong toàn bộ một tuần, quốc mậu hệ sẽ đẩy dời đi các hạng hoạt động, vì hấp dẫn đám đông, nhóm người cán bộ của hệ học được người sử xuất cả người chiêu thức, mà nàng thân là hệ học được hội trưởng, đương nhiên không thể không lo việc gì. Ngay tại mới vừa rồi, phụ trách văn nói cán bộ nhóm thông báo nàng nói tuyên truyền dùng áp phích to lớn họa tốt lắm, thế nhưng vị trí dự định dán áp phích lại bị những người khác nhanh chân đến trước