Lạc Anh hoàn toàn bối rối, thân thể có loại cảm giác chạm điện. Một đôi mắt hạnh mở thật to, mặc cho Phàm Niệm Ngự làm xằng làm bậy. Trong tròng mắt Lạc Anh phản ánh ra ngoài là gương mặt tuấn tú của Phàm Niệm Ngự, con mắt hẹp dài, lông mi thật dài, so với con gái còn dài hơn. Cảm giác chạm điện biến mất, thay thế chính là một loại cảm giác hít thở không thông.
Phàm Niệm Ngự lười biếng mở một đôi mắt tà tứ mị hoặc nhìn Lạc Anh ngây ngẩn, cảm thấy cô căn bản cũng không có hô hấp, một đôi môi anh đào mím thật chặt. Điều này làm cho Phàm Niệm Ngự có chút hưng phấn, cô gái này hàng năm bay đi, anh dĩ nhiên biết trước kia cô chưa từng chính thức hôn qua, không thể nói là nụ hôn đầu, bởi vì nụ hôn đầu đã sớm cho mình rồi.
Phàm Niệm Ngự cảm giác Lạc Anh đã hoàn toàn không thể hít thở, lúc này mới vô cùng miễn cưỡng rời khỏi cánh môi anh đào thơm mềm. Để cho cô hô hấp. a Bởi vì cô căn bản cũng không hiểu hôn tiếp như thế nào, sẽ không lấy hơi.
Lạc Anh được giải phóng vội vàng lui về phía sau một bước, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, lúc này mới phản ứng được hai người mới vừa rồi làm cái gì? Tại sao anh có thể? Bọn họ chỉ là quan hệ bạn bè, không phải sao? Lạc Anh hung hăng lau chùi môi của mình, mãi cho đến khi hơi ửng hồng sưng đỏ, lúc này mới bỏ qua cho môi anh đào của mình.
Nhưng hành động này lại chọc giận Phàm Niệm Ngự bên cạnh vẫn còn đang hưởng thụ, gương mặt anh u ám, nhìn dáng vẻ Lạc Anh chán ghét lau hơi thở của mình. 76 Cứ như vậy không muốn cho mình hôn.
Lạc Anh ngẩng đầu lên căm tức nhìn Phàm Niệm Ngự. aThanh âm có chút nghẹn ngào nổi giận nói: "Phàm Niệm Ngự, anh thật là quá đáng." Nói qua thang máy đã mở ra. Cô nhìn cũng không nhìn Phàm Niệm Ngự một cái liền che khuôn mặt nhỏ chạy ra ngoài.
Phàm Niệm Ngự nhìn khuôn mặt cô khóc, sửng sốt, mới vừa rồi anh nhìn thấy viên nước mắt trong suốt trong đôi mắt đẹp kia. Nhìn bóng lưng che khuôn mặt nhỏ chạy trối chết anh hiển nhiên ngây ngẩn cả người. c Không biết rốt cuộc tại sao cô khóc?
Anh phiền não nắm tóc, từ nhỏ đến lớn chưa từng nhìn thấy cô rơi nước mắt, mặc dù nhỏ đã hung cô, nhưng cô vừa khóc, anh chính là hoàn toàn không có cách nào rồi. Bây giờ mặc dù trưởng thành, anh vẫn trước sau sợ cô chảy nước mắt.
Lạc Anh chạy ra khách sạn, ngồi ở trong xe của mình, nước mắt liền rơi xuống. Giống như tuyệt vọng, căn bản không thắng được công tắc. 9 Lạc Anh che khuôn mặt nhỏ của mình, nước mắt từ trong hốc mắt ra ngoài.
"Tiểu Niệm, tại sao anh đối xử với em như vậy, biết rõ em yêu anh, tại sao anh đối xử với em như vậy. 4 Nhục nhã em như vậy. 9 Vừa cùng một người phụ nữ khác thân thiết, còn như vậy với em. Trước kia không phải anh rất thương em sao? Cuối cùng tại sao? Huhu" Lạc Anh vô lực gục trên tay lái, đau lòng khóc.
Tại sao? Lần này cô trở về, là vì cái gì? Có phải không nên trở lại hay không, tận mắt nhìn thấy anh và cô gái khác lên giường, anh thay đổi, thật sự thay đổi. 7 Tiểu Niệm, anh không phải là Tiểu Niệm trước kia rồi.
Lạc Anh khóc nửa ngày, cuối cùng ngẩng đầu lên, lau nước mắt, sau đó nổ máy xe nghênh ngang rời đi. Lạc Anh vừa lái xe vừa hồi tưởng nụ hôn kia, đùa giỡn trên mặt anh. Cô tức giận.
Cô trở lại phòng làm việc, ngồi vào vị trí, ngẩng đầu lên, cô thật mệt mỏi, sinh ra ở gia đình như vậy. eb Cô sẽ phải đảm đương trách nhiệm nặng nề.
Linh linh, Lạc Anh vô lực cầm điện thoại lên.
"Tổng giám đốc, tổng giám đốc cùng phu nhân tới." Trong điện thoại thanh âm thư ký truyền tới.
"Tốt, biết." Lạc Anh nói nghe hết sức mệt mỏi. 26 Thật hoài niệm cuộc sống ở trường học trước kia.
Cửa bị đẩy ra, Lạc Trạch ôm lấy Giang Lệ Lệ đi tới. Lạc Anh mở mắt, cô thật sự không còn hơi sức, cho nên chỉ nhàn nhạt nói một câu.
"Cha, mẹ, vì sao hai người lại tới." Lạc Anh cầm điện thoại lên hỏi cha mẹ của mình.
"Thư ký Lâm, bưng hai tách cà phê vào." Nói xong cũng cúp điện thoại. 6 Đứng lên đi qua bàn làm việc. bĐi tới trước sô pha ngồi xuống.
Giang Lệ Lệ nhìn bộ dạng Lạc Anh, cánh môi sưng đỏ cùng ánh mắt sưng đỏ, nhìn một cái cũng biết xảy ra chuyện gì. Giang Lệ Lệ chọc chọc Lạc Trạch, Lạc Trạch cũng chỉ nhẹ nhàng lắc đầu một cái.
Giang Lệ Lệ đau lòng cầm tay nhỏ bé của Lạc Anh, gương mặt đau lòng.
"Lạc Anh, con và Niệm Ngự không thích hợp, mẹ nghĩ con nên buông tha thôi."
Lạc Anh sửng sốt, thế mới biết, bây giờ khẳng định mình rất nhếch nhác, cô hướng về phía mẹ mình cười nhạt một tiếng.
"Dạ, con biết rõ, con không giống như những phụ nữ kia của anh ấy, lại nói con căn bản không có ôm bất kỳ hi vọng, chỉ là vài chục năm tình hữu nghị." Lạc Anh nói qua sắc mặt liền ảm đạm.
Lạc Trạch nhìn Lạc Anh, sau đó thanh âm nhàn nhạt mở miệng: "Lạc Anh, ba giới thiệu cho con mấy thiếu gia thật tốt, ngày nào đó con đi xem một chút."
Lạc Anh kinh ngạc nhìn cha của mình. 4e "Cha, cha làm gì đấy? Nói cái gì đó? Con mới mười chín. 5 Không muốn yêu đương sớm như vậy."
Giang Lệ Lệ cũng là gương mặt nghi vấn, cô không biết chồng mình làm sao lại đột nhiên nói như vậy. Lạc Trạch nhìn Lạc Anh gạt gạt tuấn lông mày sắc bén.
"Nghe lời, ngày mai chuẩn bị gặp bọn họ, coi trọng ai thì nói với cha, không xem trúng, vẫn phải có ý. Cứ như vậy, mệt thì nghỉ ngơi đi." Nói qua liền nắm tay Giang Lệ Lệ rời khỏi phòng làm việc.
Ra khỏi phòng làm việc, lúc này Giang Lệ Lệ mới hỏi ra lời. "Ông xã, anh có ý gì, Lạc Anh của chúng ta còn nhỏ, em không cho phép anh dùng phương thức kết thân."
Lạc Trạch ngắt khuôn mặt nhỏ của Giang Lệ Lệ sau đó gương mặt cưng chiều: "Sẽ không, anh dĩ nhiên có chỗ dùng, em ấy, cũng đừng quan tâm."
Giang Lệ Lệ liếc anh một cái, nhưng vẫn lo lắng cho con gái cô.
Lạc Anh nhìn cha mẹ rời đi, thật là im lặng, nhỏ như vậy, lại phải xem mắt, chuyện tình cẩu huyết như vậy. Thật đúng là sẽ xảy ra. Thôi, cứ xem đi, ngộ nhỡ có người mình thích, Lạc Anh, bây giờ mày nhất định phải quên mất cái người đàn ông vong ân phụ nghĩa, coi như anh trở lại cầu xin mày, mày cũng không thể động lòng. 3b Anh rất bẩn rồi.
Lạc Anh tỉnh lại lần nữa, sau đó trở về chỗ ngồi, bắt đầu xử lý công việc, cô rốt cuộc hiểu rõ tại sao ba mẹ muốn đưa cô xuất ngoại, chính là vì có thể trở về sớm chút tiếp nhận công ty trong nhà. Cái gọi là dùng quan tâm chăm sóc. Mặc dù cô là một nữ sinh, nhưng cô nhất định sẽ đem Lạc thị, gọn gàng ngăn nắp.
Trong lúc nhất thời, Phàm Niệm Ngự ngồi ở trong một gian phòng bao trong Đế Vương, mấy thiếu gia ngồi bên trong coi như cao giá, có hai người là bạn thân của Phàm Niệm Ngự. Một vị tên, Lãnh Thiên, một vị tên Bạc Dực.
"Ui, người nào chọc Niệm thiếu của chúng ta tức giận, vừa mới tiến đến liền mặt đen thui, người khác nợ cậu tiền à. 3c Vậy cũng không cần cho chúng tôi xem mặt thối. Cậu thấy đúng không, Dực" Nói chuyện đương nhiên là Lãnh Thiên rồi, công tử trời sinh hoa hoa, tính tình kẻ dở hơi kiểu sáng sủa.
Bạc Dực cho Lãnh Thiên một cái mắt lạnh, ý là (Nếu cậu muốn chết, xin đừng liên lụy tôi.) Bạc Dực tính tình kiểu lạnh lùng. Kiểu suy tư.
Quả nhiên, Phàm Niệm Ngự quét hai người một cái, rốt cuộc anh đang giận cái gì? Vừa nghĩ tới cô gái nhỏ kia thế nhưng ghét bỏ nụ hôn của mình, anh cũng không thể bóp chết cô. 4 Phải biết có bao nhiêu thiếu nữ đang chờ được lâm hạnh hay không. Cô thế nhưng khinh thường nụ hôn của bản thiếu.
Thanh âm ly rượu bể tan tành.
Lãnh Thiên cùng Bạc Dực liếc nhìn đối phương, cuối cùng đem tầm mắt khóa ở trên người Phàm Niệm Ngự, có thể làm cho anh tức giận như vậy nhất định là người khác.
Phàm Niệm Ngự nghĩ tới liền đem ly rượu trong tay đập bể, rượu đỏ tươi kết hợp máu tươi chảy ra. Lãnh Thiên nhìn, mặt lông mày anh đều chau không hạ xuống, lông mày đào hoa cau lại.
"Niệm, không có ai nợ tiền thật chứ, tại sao một bộ mặt âm chí như vậy." Lãnh Thiên nhìn khuôn mặt yêu nghiệt của Phàm Niệm Ngự càng ngày càng u ám, anh biết chuyện có chút không đúng.
Phàm Niệm Ngự kéo phụ nữ bên cạnh qua, tháo váy người phụ nữ, đem tay mình ghim vào. b9 Nhíu mày.
"Thiếu? Cô ấy thiếu tôi một người vợ." Phàm Niệm Ngự lạnh nhạt nói. 4b Một đôi tay mang máu hung hăng vuốt ve trước ngực người phụ nữ, rước lấy thanh yêu kiều của người phụ nữ.
Lãnh Thiên cùng Bạc Dực nghe vậy liếc nhìn đối phương, bà xã?
Lãnh Thiên nhìn mặt Phàm Niệm Ngự chí cực, Tu La bình thường biến thành Satan.
"Niệm, bà xã? Không phải cậu bởi vì phụ nữ mà tức thành bộ dáng như vậy chứ?" Lãnh Thiên thử hỏi, đổi lấy một bình rượu từ Phàm Niệm Ngự, may Lãnh Thiên tránh thoát, Lãnh Thiên cũng hít một hơi. 4 Nhìn Bạc Dực một bên không có vẻ mặt.
Lãnh Thiên lại gần Bạc Dực nhỏ giọng nói: "Thật đúng là phụ nữ à? Vậy người phụ nữ này không tầm thường, có muốn gặp một lần hay không?"
Bạc Dực chán ghét đẩy Lãnh Thiên ra, lạnh lùng liếc anh một cái, thanh âm châm chọc nói: "Muốn chết cứ việc nói thẳng, đừng lôi kéo tôi."
Lãnh Thiên bịt bịt miệng, nhìn Phàm Niệm Ngự đang cùng phụ nữ làm loạn, thứ người giống như cậu ấy, sẽ có tình sao? Nếu như có, tôi thật muốn nhìn một chút rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Ngày hôm sau, Lạc Anh mặc một bộ váy hồng phấn, một đầu tóc quăn tùy ý xõa ra, một đôi giày cao gót màu hồng. Thật không biết tại sao mẹ phải mua cho cô loại y phục này. Lạc Anh thoa son nước, sau đó đi ra khỏi biệt thự, lái xe chuẩn bị đến phòng ăn gặp mặt người đàn ông kia. e Tên gì mà Lãnh Thiên. Chỉ là tại sao lại là phòng ăn của Phàm Niệm Ngự.
Ngược lại Phàm Niệm Ngự không có hứng thú gì, chỉ lo cùng phụ nữ bên cạnh **. Lãnh Thiên chau mày lại, sau đó thanh âm rất bất đắc dĩ nói.
"Đúng vậy, người này Niệm cũng biết. a Tôi không chọc nổi." Lãnh Thiên liếc Phàm Niệm Ngự một cái, uất ức nói.
Nghe nói, Phàm Niệm Ngự một bên không có việc gì bỗng nhìn Lãnh Thiên. eb Khởi động môi mỏng khêu gợi của anh.
"Tôi biết?"
Lãnh Thiên miễn cưỡng nhìn Phàm Niệm Ngự sau đó nói: "Thiên kim Lạc thị, đại tiểu thư Lạc Anh."
Thông báo nhỏ: phần này mình làm mình, tốc độc cứ như hiện tại, /ngày, rảnh sẽ đăng thêm
2.2
Hô ~~ từng trận gió lạnh lẽo thổi qua. 9b Lãnh Thiên vốn ỉu xìu, lập tức có tinh thần, rùng mình một cái. Tìm kiếm nơi phát ra gió lạnh.
Quả nhiên, sau khi Lãnh Thiên nói xong, mặt Phàm Niệm Ngự lười biếng mị hoặc trong nháy mắt âm chí. ea Hơn nữa còn tản ra tín hiệu cực kỳ nguy hiểm. 50 Thân thể Lãnh Thiên run lên, nhìn Bạc Dực, mà Bạc Dực cũng chỉ nhún nhún vai, nói anh không biết.
Hôm nay Lãnh Thiên cố ý tìm hai bia đỡ đạn, nói là xin bọn họ ăn cơm, thì ra là có chuyện như vậy, chỉ là Bạc Dực ngược lại không có hứng thú gì. Xem ra còn phải là Phàm Niệm Ngự bắt được.
Phàm Niệm Ngự dùng một đôi mắt chim ưng sắc bén quét về phía Lãnh Thiên, thanh âm hung ác lệ âm chí nói: "Vậy cậu, nghĩ như thế nào?"
Lãnh Thiên không biết Phàm Niệm Ngự đột nhiên như thế, anh nuốt nước miếng một cái, sau đó như nói thật: "Nếu như là mỹ nhân liền nhìn khắp nơi, nếu như không đẹp mắt, liền gây phiền toái hai vị tiếp thu một chút. Hắc hắc." Lãnh Thiên nói xong cũng nghe thấy một hồi tiếng giày cao gót.
Lạc Anh nhìn bảng số trên bàn một cái sau đó đi tới, nhìn Lãnh Thiên, bởi vì Bạc Dực cùng Phàm Niệm Ngự đưa lưng về phía cô ngồi, cho nên cô không nhìn