Lạc Anh cảm thấy cổ đau nhức một hồi, cô đưa tay của mình ra vuốt cổ mình, sau đó mở đôi mắt mông lung, nhìn vòng quanh, cũng hồi tưởng lại chuyện vừa mới xảy ra. Cô lập tức lên tinh thần, vội vàng ngồi dậy, nhảy xuống giường, vội vàng đi dép vào, tay nhỏ bé vẫn còn vuốt cổ mình, tên Mị Ảnh chết tiệt kia, xuống tay quá nặng.
Lạc Anh vội vàng mở cửa, nhìn một vòng không có ai, nhanh chóng chạy xuống lầu dưới, trời ạ, Phàm Niệm Ngự dám bắt cóc mình thật, anh điên rồi phải không, cha cô lập tức sẽ biết, như vậy nhà họ Phàm cũng sẽ biết. Nếu anh không điên rồi, cô cũng không muốn điên khùng cùng anh.
Lạc Anh theo cầu thang chạy xuống, nhìn cửa chính, chạy thẳng tới cửa chính, bỏ quên tất cả chung quanh, Lạc Anh túm tay nắm cửa, đẩy nửa ngày cũng không đẩy ra được, không phải là khóa rồi chứ, cô xem hệ thống bên cạnh, phân biệt vân tay. Cô nghĩ mà muốn phun máu, cổ đau quá, cô vuốt cổ của mình.
Lạc Anh thở hốc vì kinh ngạc, mới vừa rồi quá kích động, đau đến lập tức ngồi xổm người xuống, nước mắt cũng đảo quanh đôi mắt, tại sao ư? Xuống tay nặng như vậy.
Phàm Niệm Ngự ngồi ở trên ghế sa lon, con ngươi lạnh lùng nhìn lướt qua Mị Ảnh, Mị Ảnh lập tức cúi đầu, rõ ràng mình đã rất thu lực nhưng là đàn ông nên khó tránh khỏi.
Lạc Anh đứng lên sau đó xoay thân thể lại, lúc này mới nhìn thấy Phàm Niệm Ngự lười biếng ngồi ở trên ghế sa lon đang dùng vẻ mặt đùa giỡn nhìn mình, Lạc Anh nhất thời tức giận lên, giờ phút này trạng thái giống Tiểu Bạch Thỏ muốn nghĩ cách trốn chạy khỏi sói xám lớn, không công mà lui.
Lạc Anh đầy lửa giận đi qua, một đôi mắt đẹp hung hăng trợn lên nhìn Mị Ảnh bên cạnh, chú này ra tay với con gái cũng vô cùng nặng, một cái tay của Lạc Anh vẫn còn đang xoa cổ mình, lúc nào thì mình chịu đối xử như vậy. Lạc Anh hít sâu một hơi, hiện tại cô cần tỉnh táo, lạnh nhạt, bình tĩnh.
Lạc Anh mặc váy ngủ liền màu trắng nhìn Phàm Niệm Ngự, đáy mắt cũng sắp có thể phun ra lửa.
"Phàm Niệm Ngự, anh biết bản thân mình đang làm gì chứ?" Giọng của Lạc Anh run rẩy cực độ, không phải bởi vì sợ mà bởi vì vô cùng tức giận, thật muốn đánh chết người đàn ông tuấn mỹ trước mắt. Nhất là tư thái lười biếng không sợ trời không sợ đất kia.
Phàm Niệm Ngự tùy ý khoác một cái tay lên trên ghế sa lon, một cái tay khác tùy ý đặt trên hai chân vắt chéo của mình, cố ý vô ý gõ có tiết tấu.
Phàm Niệm Ngự đưa một tay nhẹ nhàng đỡ trán của mình, lười biếng nhấc một đôi con ngươi trầm tĩnh lên, gương mặt tuấn tú như cười như không nhìn Lạc Anh đang vô cùng tức giận. Môi mỏng hoàn mỹ nhẹ nhàng cong cong, tuấn lông mày nhướng lên, thanh âm cực kỳ khàn khàn, tản ra khêu gợi mị hoặc.
"Biết, bắt cóc."
Bắt cóc? Lạc Anh tức giận nhìn Phàm Niệm Ngự, nói nhẹ nhõm thế, Lạc Anh hết ý kiến, cô xoay thân thể lại, đưa lưng về phía anh, cô cần bình tĩnh tỉnh táo, bình tĩnh, Lạc Anh đóng chặt hai mắt lại, sau khi trấn an tâm tình của mình, trở thành Lạc Anh lạnh lùng, tài ba, lạnh nhạt.
Phàm Niệm Ngự nhìn bóng lưng Lạc Anh tự trấn an mình, con mắt mị hoặc nhìn lướt qua Mị Ảnh bên cạnh, Mị Ảnh chỉ hơi hơi gật đầu bất tri bất giác rời khỏi phòng khách, giờ phút này chỉ còn sót lại hai người, người giúp việc đã sớm nhận được lệnh trở về phòng nghỉ ngơi.
Lạc Anh rốt cuộc trấn an xong tâm tình, xoay thân thể lại, nhìn lướt qua bên cạnh, người đâu? Nhưng cô không chú ý quá lớn, một tay nhỏ bé thủy chung che cổ của mình, thật là đau nhức chết rồi.
"Phàm Niệm Ngự, anh biết mà anh còn làm như vậy, cha tôi khẳng định đã biết, anh sẽ phải giải thích với chú, anh mau thả tôi trở về, tôi coi như không xảy ra chuyện gì." Lạc Anh nói xong lạnh lùng liếc Phàm Niệm Ngự, nhìn tư thái đó của anh, cô liền tức giận.
Phàm Niệm Ngự nhìn vô cùng lười biếng dùng tay chống trên ghế sa lon đỡ đầu mình, nhìn khuôn mặt nhỏ của Lạc Anh đỏ hồng.
"Sẽ không, bọn họ sẽ không tới, em nên hiểu anh, anh sẽ không làm chuyện mà bản thân mình không dám chắc."
Lạc Anh hơi sửng sốt. Đúng vậy, chuyện tình giống như vậy, anh làm sao sẽ không sắp xếp xong, bầu trời đã tối, nếu cha muốn tìm mình, bằng thực lực của nhà họ Lạc thì đã sớm tìm tới.
Phàm Niệm Ngự nhìn Lạc Anh kinh ngạc suy tính, nụ cười khóe miệng sâu hơn, anh không gấp gáp, anh muốn để cô hiểu, vô luận cô làm thế nào, cũng không chạy thoát khỏi Phàm Niệm Ngự.
Lạc Anh quay đầu, gương mặt lạnh tanh, ngả bài ư, vậy cũng tốt, bày thì bày đi, Lạc Anh nhìn Phàm Niệm Ngự, thanh âm lạnh lùng: "Tiểu Niệm, rốt cuộc anh muốn thế nào?"
Phàm Niệm Ngự nhìn Lạc Anh, lông mày tuấn tú hơi nhướng, rõ ràng không có mừng rỡ vừa rồi, rất nhiều lo lắng.
"Anh muốn em" Ba chữ đơn giản, có sức không tha kháng cự, giống như thánh chỉ làm cho người ta không thể không tuân thủ, uy mãnh có lực.
Lạc Anh nghe vậy thì lại cười, cô ngồi trên ghế sa lon đối diện anh, một khuôn mặt mỹ lệ, miệng anh đào hé mở.
"Anh muốn tôi? Anh nói anh muốn tôi? Vậy sao?" Lạc Anh cười hỏi Phàm Niệm Ngự, cô thế nhưng cảm thấy rất buồn cười.
Nghe nói, một đôi mày kiếm khẽ nhíu, môi mỏng hoàn mỹ khẽ mím, Phàm Niệm Ngự nhìn vẻ mặt giễu cợt của Lạc Anh thì gương mặt tuấn tú lo lắng vô cùng.
"Còn không có thứ anh muốn mà không có được." Nói rất kiên định.
Lạc Anh thả bàn tay nắm cổ ra, khuôn mặt châm chọc.
"Sai rồi, Lạc Anh tôi chính là thứ anh muốn không nổi, biết không? Tôi thuần khiết, là anh phúc hắc muốn không nổi, tôi dốc lòng, thật lòng, từ đầu đến cuối Phàm Niệm Ngự đều là muốn không nổi, ngực miệng trái tim tôi, anh muốn không nổi, Phàm Niệm Ngự anh muốn không nổi."
Lạc Anh càng lúc càng kích động, câu nói kế tiếp gần như gào ra, đúng vậy, Phàm Niệm Ngự bây giờ muốn không nổi. Lạc Anh nhìn Phàm Niệm Ngự, thanh âm khôi phục lạnh lùng.
"Biết tại sao anh muốn không nổi không? Bởi vì anh dơ bẩn, anh bẩn, tôi tự nhận mình hiểu rõ anh, nhưng anh không hiểu tôi, anh biết rõ tôi hướng tới dạng tình yêu gì, nhưng anh cố tình đánh nát, cho nên hiện tại anh muốn không nổi tôi, càng không xứng với tôi. Có lẽ thế giới không có anh thì không được, nhưng Lạc Anh tôi lại đâu đặc biệt, tất cả người đàn ông hiểu rõ chung tình đều xứng với tôi, duy chỉ có anh hiện tại, Phàm Niệm Ngự bây giờ, không xứng với tôi, cũng không xứng đoạt lấy tôi."
Lạc Anh nói rất khẳng định, kiên quyết, lời này cô đã sớm muốn nói, vừa đúng lúc ngả bài, vậy thì nói tất cả ra, cho anh biết, tại sao anh không xứng với mình.
Phàm Niệm Ngự nghe Lạc Anh nói xong, cả khuôn mặt lạnh lùng, anh đứng lên, sải bước đi tới chỗ Lạc Anh, trong lòng Lạc Anh cả kinh, cô làm sao lại quên tính khí của Phàm Niệm Ngự. Người khác nói như vậy, không cho anh mặt mũi, là muốn gặp nạn. Lạc Anh mới vừa đứng lên, bước ra một bước, đã bị người vác lên vai.
Thân thể Lạc Anh treo lơ lửng, trái tim cũng treo lơ lửng, tạm ngừng đập.
"Phàm Niệm Ngự, anh thả tôi xuống, thả tôi xuống, buông tôi ra." Lạc Anh bắt đầu hô to, nếu như giờ phút này cô nhìn thấy vẻ mặt lạnh lẽo âm u của Phàm Niệm Ngự thì cô tuyệt đối sẽ bị hù đến không dám nói lời nào.
"A" Lạc Anh bị anh quẳng trên chiếc giường mềm mại, nhưng cái mềm mại kia tập kích khiến cô nhất thời có triệu chứng ngất xỉu, Lạc Anh hô lên một tiếng, không biết vì sao anh lại điên khùng.
Lạc Anh lắc lắc đầu, đã nhìn thấy gương mặt tuấn tú Phàm Niệm Ngự lạnh lùng, Lạc Anh có chút sợ, cô đây là? Ở trên giường? Trong lòng cả kinh, vội vàng muốn nhảy xuống giường, nhưng một cái chân vừa rơi xuống đất, cái chân còn lại đã bị anh kéo, thô lỗ ném lên trên giường lớn.
Cổ Lạc Anh thật là đau, Lạc Anh cảnh cáo nhìn Phàm Niệm Ngự.
"Anh, anh muốn làm cái gì? Tôi, tôi cho anh biết, cấm đụng tôi."
Phàm Niệm Ngự vuốt ve trán của mình, hình như đang ẩn nhẫn cơn giận của mình, cuối cùng anh khẽ nhếch môi, tay bắt đầu cởi cà vạt của mình ra, tây trang, cuối cùng là áo sơ mi, một loạt động tác dọa Lạc Anh.
Phàm Niệm Ngự tháo quần áo trên người mình ra, chỉ còn lại một cái quần lót màu đen, quần lót sớm bị thẳng lên. Lạc Anh không cần nhìn cũng biết đây là gì. Trong đầu nhớ tới hai lần đó, cô có chút sợ, thân thể không khỏi dựa vào sau, giống như cách anh xa một chút là có thể tránh được kiếp này.
Phàm Niệm Ngự kéo chân của cô áp chế cô dưới thân thể mình, đôi con ngươi có chút u ám, nhìn khuôn mặt kinh hoảng của Lạc Anh, bàn tay ấm áp vuốt ve khuôn mặt Lạc Anh, giọng nói rất nhẹ.
"Lạc Anh, tại sao anh không thể có em, một lòng, chẳng lẽ anh không một lòng ư?" Chẳng lẽ anh không một lòng ư? Chưa từng có một phụ nữ nào chiếm cứ tim anh, từ đầu đến cuối chỉ có cô gái tên Lạc Anh. Chỉ có cô gái này tồn tại trong lòng anh, những phụ nữ kia cũng chỉ là công cụ phát tiết ** mà thôi.
Lạc Anh có chút sững sờ, nhìn đáy mắt Phàm Niệm Ngự có bất đắc dĩ cùng dịu dàng vô tận, trong lúc nhất thời cô hoảng hốt, bị ánh mắt anh vây hãm.
Cảm giác trước ngực chợt lạnh, suy nghĩ của cô quay lại, cô trừng mắt nhìn, y phục của mình đã bị xé nát, trong lòng Lạc Anh cả kinh.
"Anh buông tôi ra, anh không thể đối xử với tôi như vậy, anh không được cưỡng ép tôi, không phải anh có rất nhiều phụ nữ sao? Họ rất thích đấy, buông tôi ra" Lạc Anh bắt đầu phản kháng.
Quả nhiên Phàm Niệm Ngự nghe vậy sắc mặt bỗng khó coi, u ám. Anh nắm cằm Lạc Anh, thanh âm càng lạnh lùng, tràn đầy hung ác.
"Em bảo anh đi tìm phụ nữ khác?" Phàm Niệm Ngự vô cùng tức giận hỏi, bao nhiêu phụ nữ đều quỳ gối van xin anh sủng hạnh, cô thế nhưng đẩy anh ra, bảo anh đi tìm phụ nữ khác.
Lạc Anh bị nét mặt của anh dọa sợ, nhưng vẫn lớn gan nói: "Dạ, họ sẽ vui mừng."
Phàm Niệm Ngự vặn khuôn mặt tránh né của cô qua, một đôi mắt chim ưng sắc bén nhìn chằm chằm Lạc Anh, sắc bén như muốn xem thủng cô, thanh âm càng ác liệt.
"Tại sao, họ cũng rất hi vọng anh tìm đến cửa họ, vì cớ gì em muốn đuổi anh đi."
Lạc Anh nhìn Phàm Niệm Ngự, đáy mắt có nhàn nhạt bất đắc dĩ cùng thất vọng, là cô nhìn lầm rồi.
"Dạ, anh cũng nói, các cô là họ, tôi là tôi, họ yêu quyền thế, yêu gương mặt của anh. Tất cả sức quyến rũ của anh. Tôi không thiếu gì, chỉ thiếu một tình yêu chân thành tha thiết mà thôi, tình yêu chân thành tha thiết với một mình tôi, anh hiểu không?" Lạc Anh nói rất kiên định bởi vì cô chính là cô, toàn thế giới đều tìm không ra cô khác.
Phàm Niệm Ngự nhìn Lạc Anh, tiêu hóa lời cô nói, cuối cùng nằm ở bên người cô, kéo cô qua, hai người nằm mặt đối mặt ở trên giường. Lạc Anh có chút sững sờ, hình như tối nay hành động của anh có chút không theo khuôn mẫu.
Phàm Niệm Ngự nhìn Lạc Anh, đáy mắt đầy bất đắc dĩ, thở dài một tiếng."Vậy em muốn anh làm thế nào đây? Anh làm thế nào mới có thể có được em?"
Lạc Anh sửng sốt nhìn gương mặt tuấn tú chân thành tha thiết của anh, thế nhưng nhất thời loạn, không biết nói gì? Chỉ ngơ ngác nhìn Phàm Niệm Ngự.
Phàm Niệm Ngự nhìn Lạc Anh, cho là cô không muốn nói, lại nhẫn lại tính tình hỏi một câu.
"Vậy em muốn anh làm thế nào? Anh làm thế nào mới có thể có được em?"
Lạc Anh coi như nghe rõ, Lạc Anh nhìn Phàm Niệm Ngự, nuốt nước miếng sau đó hỏi ngược lại: "Anh có ý gì?"
Phàm Niệm Ngự nhìn Lạc Anh sau đó thanh âm có cảm giác vô lực: "Chính là chữ trên mặt ý, anh muốn em