Nếu như mà biết rõ một lần cuối cùng khi đó em sẽ buông tay anh ra
Nếu như mà biết rõ đó là một lần cuối cùng anh sẽ cười nói gặp lại
Em hỏi anh có một ngày chúng ta đều già đi
Ai tới để lại một chút
Anh ngây ngốc nói muốn để cho em rời đi trước
Bởi vì cách em sẽ ít nhớ lại lần tan nát cõi lòng
Nếu như mà biết rõ một lần cuối cùng khi đó em sẽ buông tay anh ra
Nếu như mà biết rõ đó là một lần cuối cùng anh sẽ cười nói gặp lại
Em hỏi anh có một ngày chúng ta đều già đi
Ai tới để lại một chút
Anh ngây ngốc nói muốn để cho em rời đi trước
Bởi vì cách em sẽ ít nhớ lại lần tan nát cõi lòng
Bài hát này hát xong đầu tiên là một mảnh yên tĩnh, sau đó chính là một mảnh tiếng vỗ tay, không thể không nói cô hát bài này tinh túy ra ngoài. Bởi vì hiện tại cô chỉ thích hợp bài hát này, cũng chỉ nghĩ hát bài hát này.
Lạc Anh để ống nói xuống, một đôi mắt đẹp trở nên ưu thương, vốn là cảm giác rất đau đớn, để cho mình thương cảm như vậy, hát thì càng thương cảm.
Phàm Dịch Hân vỗ tay, căn bản là không có chú ý không khí giữa hai người, chọn một ca khúc, mình rất hưng phấn hát lên.
Lạc Anh chỉ cách anh năm phân, trên người anh dính mùi nước hoa hơi thở phụ nữ. 0 Để cho cô rất không thoải mái. Nhưng mình rốt cuộc không đi. Đi liền chứng minh cái gì?
Phàm Niệm Ngự liếc cô một cái, ý nghĩ đáy lòng cô toàn bộ đều là trong suốt rồi, anh nhìn thấu cô. Phàm Niệm Ngự khẽ nâng môi mỏng lên. Kéo phụ nữ đối diện qua để cho cô ta ngã ngồi trên bắp đùi, nắm cằm của cô ta liền hôn. Trong nháy mắt một mảnh thổn thức, tiếng huýt sáo.
"Oa xuỵt xuỵt"
"Niệm thiếu, vị hôn thê của anh còn ở đây?" Phụ nữ vừa hôn kết thúc thì yêu kiều rên rỉ.
Lạc Anh một bên sắc mặt đã sớm trắng bệch, đôi tay nắm quyền thật chặt, Phàm Dịch Hân một bên vừa định nổi giận, liền bị Lạc Anh ôm xuống. 4 Cô chậm rãi đứng lên, thản nhiên nói, thanh âm rõ ràng có run rẩy.
"Dịch Hân, chúng ta đi thôi. Ngày mai phải đi làm, chị đưa em trở về" Lạc Anh lôi kéo Phàm Dịch Hân liền muốn vượt qua Phàm Niệm Ngự đang thân thiết, nhưng mới vừa bước ra một bước nhỏ. Thân thể liền bị một cỗ sức lực lớn lôi trở lại.
Phàm Niệm Ngự thấy cô đứng dậy chuẩn bị rời đi, cũng đã đẩy người phụ nữ xuống, mà kéo cánh tay Lạc Anh, kéo cô đến trong ngực.
Lạc Anh không có đứng vững liền ngã xuống, ngồi trên đùi một phụ nữ mới vừa ngồi. Lạc Anh vừa định nói chuyện, một đôi môi anh đào liền bị ngăn chặn.
"Ưmh"
Phàm Niệm Ngự nâng khuôn mặt nhỏ của cô liền hôn, Lạc Anh liều mạng phản kháng, mùi thơm người khác tản ra trên làn môi cô. Người chung quanh cũng hít một hơi. b Phàm Dịch Hân cũng ngây ngẩn cả người. Chỉ có Lãnh Thiên cùng Bạc Dực mang trên mặt nụ cười đùa giỡn, xem náo nhiệt.
Lạc Anh hung hăng đánh Phàm Niệm Ngự, căn bản cũng không có tác dụng, cuối cùng hung hăng cắn bể môi của anh, thừa dịp anh bị đau buông ra lập tức đứng lên, kéo lấy cổ áo của anh, để cho anh đứng lên. Cầm lên một ly rượu liền dội xuống.
Một mảnh ồn ào hít vào một tiếng, an tĩnh rất nhiều. Sắc mặt Lãnh Thiên cùng Bạc Dực đổi một cái, cũng không có tâm tư xem náo nhiệt. c Chau mày lại nhìn hai người.
Phàm Niệm Ngự bị hắt, anh vô cùng lười biếng vuốt rượu trên trán mình, khóe môi nhếch lên nụ cười tà tứ.
Lạc Anh cố nén nước mắt, vung tay lên chính là một cái tát. Bốp
Tất cả mọi người bị sợ đến trợn to hai mắt, hít vào thở ra một hơi, rõ ràng lớn hơn rất nhiều so với thanh âm vừa rồi. Lãnh Thiên cùng Bạc Dực cũng đứng người lên.
Lạc Anh nhìn khuôn mặt phóng đãng trước mặt, có một cái tát. 2e Hai mặt cũng bị Lạc Anh tát bốp.
Trong nháy mắt cả bao phòng đều yên lặng, nhìn hai người, đều cho rằng Phàm Niệm Ngự sẽ nổi giận, nhưng cũng không có, cứ nhìn Lạc Anh như vậy, duỗi ngón tay ra, nhẹ nhàng sờ sờ gò má của mình, nhẹ nhàng lau chùi máu bên khóe miệng. 66 Không có bất kỳ động tác cùng ngôn ngữ gì.
Lạc Anh tức giận thở mạnh, ngực phập phồng, cô nhịn nước mắt không rớt xuống, nắm chặt tay nhỏ bé đã chết lặng. Thanh âm nghẹn ngào lạnh lùng nói.
"Đừng đụng tôi, bởi vì You are dirty (Anh rất bẩn)" Lạc Anh nói qua liền xoay người chạy ra khỏi phòng. Lưu lại một đám người. 2a Phàm Dịch Hân nhìn bóng lưng Lạc Anh, nhìn anh mình quát.
"Anh, anh thật là quá đáng." Nói xong cũng đuổi theo. 2.5
Phàm Niệm Ngự nhìn bóng lưng Lạc Anh bị thương trốn chạy, cố nén kích động đuổi theo, một đôi con ngươi lạnh lẽo âm chí nhìn lướt qua đám người đang nhìn anh. Chỉ một cái, tất cả mọi người đều cúi đầu.
"Biến, cút cho tôi" Phàm Niệm Ngự tức giận đạp bể khay trà bằng thủy tinh trước mặt. Hơi thở Satan trên người âm thầm bay vọt.
Mọi người sợ nuốt nước miếng một cái, cuối cùng cũng chạy trối chết. Chỉ còn lại Lãnh Thiên cùng Bạc Dực đứng một bên. Lãnh Thiên cùng Bạc Dực liếc nhìn nhau, vừa định nói chuyện, chỉ nghe thấy thanh âm khàn khàn trầm thấp của Phàm Niệm Ngự.
"Hai người các cậu, cũng biến, cút"
Lãnh Thiên vừa muốn nói gì liền bị Bạc Dực kéo đi ra ngoài, một gian phòng bao hỗn loạn chỉ còn lại một mình Phàm Niệm Ngự. Tóc anh còn nhỏ giọt rượu đỏ, khẽ ngẩng đầu, một đôi con ngươi máu đỏ dọa người. a Khát máu. a Anh hung hăng dùng tay bị thương của mình đấm vào vách tường, vết thương nứt ra lần nữa. Một ngày anh thế nhưng bị ba bạt tai.
Thanh âm trầm thấp nhàn nhạt nói một câu: "Lạc Anh" anh không biết mình làm sao lại làm như vậy, tại sao lại muốn thương tổn cô, là bởi vì ban đầu cô rời đi sao? Anh biết không oán được cô, nhưng ban đầu mình rõ ràng đã nói. Chỉ cần cô rời đi, anh sẽ không chỉ thương yêu một phụ nữ là cô. Anh đang trả thù cô rời đi sao? Anh vô lực ngồi ở trên ghế sa lon, tay dính đầy máu tươi đỡ trán mình.
Lãnh Thiên cùng Bạc Dực tựa vào trên vách tường phòng bao, Lãnh Thiên nhìn Bạc Dực, sau đó nhàn nhạt mở miệng: "Dực, cậu thấy thế nào?"
Bạc Dực liếc Lãnh Thiên một cái sau đó lạnh lùng mở miệng: "Không có thấy thế nào, chính như cậu thấy." Niệm yêu người phụ nữ này, bằng không làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho một phụ nữ dám rất bất kính còn nói ra lời như vậy đối với anh, nếu như là người bình thường, sợ rằng đã bị người đàn ông kia giày xéo đến chết rồi. 7 Điểm này Bạc Dực không có nói ra, bởi vì trong lòng mọi người đều biết rõ.
*
Lạc Anh chạy một đường, không biết chạy bao lâu, cuối cùng không có hơi sức, ngã trên mặt đất, lớn tiếng khóc, gào khóc. Đem tất cả tâm tình của mình bộc phát ra.
"A a huhu" Lạc Anh ngồi dưới đất hướng bầu trời khóc lớn. 3 Tại sao đối với cô như vậy, cho mình khó chịu, còn vũ nhục mình như vậy. Cũng chỉ là bởi vì mình rời khỏi sao? Tại sao? Ban đầu rời khỏi cũng là bất đắc dĩ, tại sao không thể hiểu cho cô, cô là dòng duy nhất nhà họ Lạc, cô phải gánh trách nhiệm. c Tại sao không thể hiểu cho cô.
Cô dùng mu bàn tay mình hung hăng lau chùi môi của mình, còn có vết máu, đó là anh, dù là anh, cô cũng cảm thấy thật bẩn. Đó là một đôi môi không biết hôn bao nhiêu phụ nữ, cô không cần, cô mới không cần dính mùi vị của anh. a Không cần dính hơi thở của anh.
Trong đầu cô tất cả đều là câu nói cuối cùng mười năm trước lúc mình rời khỏi Phàm Niệm Ngự. b "Lạc Anh, nếu như em rời đi, trong lòng của anh không chỉ có một người là em, anh thương yêu cũng sẽ không chỉ một phụ nữ là em"
Những lời này đi theo cô hơn mười năm, mỗi lần nhìn thấy tin tức của anh, lòng của cô cũng rất đau, cô chỉ dùng thời gian mười năm thay đổi mình lớn mạnh, cô chỉ có đi học biết tất cả, là bởi vì cái gì? Đó là bởi vì cô muốn trở lại, muốn trở lại làm công chúa của anh, nhưng buổi chiều đầu tiên trở về, anh liền tàn nhẫn hung hăng đem ý niệm bóp chết rồi.
Lạc Anh hỏng mất, cô thật rất đau lòng, nhìn anh và phụ nữ khác lên giường, thân thiết, hôn, thương yêu những phụ nữ khác, coi thường cô, lạnh nhạt cô, bây giờ lại đối đãi cô như vậy, để cho cô trở thành trò cười, để cho cô khó chịu.
Cô biết, anh thật không có thương yêu mình. 5 Ha ha.
"Ha ha, ha ha, Lạc Anh, mày tỉnh lại đi, người và vật đã sớm không còn rồi, đã sớm không giống nhau, mày thuần khiết như vậy, Phàm Niệm Ngự có thể nào hợp với mày. Ha ha" Lạc Anh đột nhiên cười ra thanh âm.
Phàm Dịch Hân lái xe đến bên người cô, vội vàng mở cửa xe, canh chừng dáng vẻ cô, trong lòng đau, có chút hối hận hành động kích động tối nay của mình. d Cô vội vã đỡ Lạc Anh dậy.
"Lạc Anh, chị không sao chớ, lên xe." Phàm Dịch Hân đỡ cô lên xe.
Lạc Anh ngồi ở trong xe, giờ phút này cô cũng dừng khóc, thay đổi trống rỗng, cứ ngồi như vậy.
Phàm Dịch Hân nhìn mà trong lòng đau. "Lạc Anh, về nhà sao?"
Lạc Anh lắc đầu một cái. Thanh âm rất khàn khàn, dây thanh cũng thay đổi: "Không cần, về nhà ba mẹ sẽ lo lắng, đưa chị trở về phòng làm việc."
"Được rồi." Phàm Dịch Hân chỉ đành chịu đưa cô đến cao ốc Lạc thị. Nhìn bóng lưng Lạc Anh xiêu vẹo chỉ chực sụp đổ, cô muốn đưa cô lên, lại bị cô cự tuyệt. Không thể làm gì khác hơn là rời đi.
Chờ Phàm Dịch Hân về đến nhà, đi vào biệt thự, phát hiện anh trai mình ngồi trên ghế sa lon hút thuốc lá, Phàm Dịch Hân coi như không nhìn thấy, chạy thẳng lên trên lầu.
Phàm Niệm Ngự nhìn em gái mình không để ý tới mình, thanh âm khàn khàn nói: "Cô ấy, như thế nào?"
Lần này Phàm Dịch Hân dừng bước chân lại, đi tới trước sô pha, ngồi đối diện anh trai mình nhìn không còn hình dáng, cuối cùng nhìn tay băng bó của anh, thở dài một tiếng, chắc là tự hành mình để phát tiết rồi.
"Không có việc gì, chị ấy không chịu về nhà, về công ty rồi. bf Anh, anh cũng thái quá rồi, anh thật cho là Lạc Anh không biết chút tin tức đào hoa của anh sao, dù Lạc Anh ở nước ngoài cũng mỗi ngày chú ý tới anh, xem anh mỗi ngày đổi phụ nữ khác nhau đi tới bữa tiệc, chị ấy chỉ có thể gian khổ học tập. Chỉ có thể cố gắng hoàn thành tất cả, cô gái, lấy được học vị tiến sĩ, sau lưng bao nhiêu chua cay, tại sao chị ấy cố gắng như vậy, tại sao gấp gáp trở về nước, anh thật cho là chị ấy muốn tiếp quản Lạc thị ư, đó là một gánh nặng, nhưng chị ấy là con gái một, chú Lạc chỉ có một đứa con gái, không bồi dưỡng thì làm thế nào? Tối nay anh thật là quá đáng, đả thương trái tim người ta như thế, anh thật bẩn, không biết lăn qua bao nhiêu phụ nữ rồi, Lạc Anh đơn thuần như vậy anh thật không xứng, nếu không có khả năng, về sau đừng trêu chọc chị ấy, chú Lạc nhất định sẽ tìm một bạn trai rất tốt cho chị ấy. Anh cứ lưu luyến bụi hoa đi, trước kia anh chơi thế nào coi như xong, đàn ông mà, hiện tại chơi ngay trước mặt Lạc Anh, sớm muộn gì gặp chuyện không may, không phải sớm muộn gì, hiện tại đã đã xảy ra chuyện, em hiểu Lạc Anh, lần này chị ấy tuyệt đối sẽ buông tha anh, chị ấy đau sâu như vậy, chị ấy chỉ là một cô gái nhỏ. 9 Triệt để, biết không? Hoàn toàn buông tha, triệt triệt để để."
Phàm Dịch Hân nói ra ý nghĩ của mình, đây là một ít lời khốc thành công nhất từ lúc cô lớn lên. Phàm Dịch Hân đứng lên, cuối cùng nói một câu.
"Còn có, Lạc Anh nói không sai, You are dirty" Nói xong cũng không quay đầu lại đi lên lầu.
Phàm Niệm Ngự nghe những lời sau của em gái mình, tay anh cầm thuốc lá rõ ràng run rẩy, anh ngước đầu, nhắm chặt hai mắt, trong đầu đều là triệt để, triệt để, hai chữ triệt để. Trong lòng đột nhiên có cảm giác sợ hãi. Để cho anh hít thở không thông.