t tức giận nhìn chằm chằm Phàm Niệm Ngự hô lớn: "Phàm Niệm Ngự, em không như những người phụ nữ kia của anh, em vĩnh viễn đều không phải."
Lạc Anh đẩy anh ra liền chạy ra khỏi phòng vệ sinh, đợi Phàm Niệm Ngự lấy lại tinh thần đuổi theo thì đã sớm không thấy bóng người. 7 Khuôn mặt anh trở nên âm chí. Một đôi mắt có chút đỏ lên, hai tay nắm quyền, hung hăng nện lên vách tường, máu tươi trong nháy mắt phun ra, vách tường rõ ràng lõm vào.
Nơi khúc quanh, Lãnh Thiên cùng Bạc Dực nhìn hai người mà lòng kinh ngạc, thì ra là có chuyện như thế, phụ nữ khiến Phàm Niệm Ngự như vậy, thì ra là thanh mai trúc mã của anh.
Phàm Niệm Ngự rũ quả đấm của mình xuống, mặc cho máu từ trên tay anh nhỏ giọt xuống. 7 Mới vừa rồi tại sao anh lại rối rắm. 83 Anh làm cái gì? Từ nhỏ vẫn thương yêu cô, hôm nay lại tổn thương cô, chỉ một đụng chạm vào cô, anh thật muốn ngừng mà không được. Yêu thích không buông tay, chưa từng có một phụ nữ cho anh cảm giác như thế, chính anh biết, Lạc Anh có một chút địa vị ở trong lòng anh, nhưng đàn ông không phải là như vậy sao?
Lạc Anh chạy ra khách sạn, cô tan nát cõi lòng rồi, mới vừa rồi hoàn toàn tan nát cõi lòng đối với người đàn ông trong lòng mình, tại sao đối với mình như vậy. f Coi như không thích cô, nhưng bọn họ cùng nhau lớn lên, tại sao đối với mình như vậy. Phàm Niệm Ngự, anh thay đổi, đã không còn đặt em ở trên lòng bàn tay nữa rồi. Những phụ nữ kia, đừng mơ tưởng, đời này cô cũng không thể là một người trong đó. Chết cũng sẽ không.
Lạc Anh vuốt ve xương quai xanh có phần đỏ lên, chui vào xe nghênh ngang rời đi. Gọi một cú điện thoại.
"Dịch Hân, buổi tối đi ra ngoài, cùng chị đi ca hát." Lạc Anh gọi một cú điện thoại cho Phàm Dịch Hân. Hiện tại cô cần phát tiết tâm tình của mình. Nhưng không biết là một người khác bắt đầu tan nát cõi lòng.
*
Ban đêm, Phàm Dịch Hân cùng Lạc Anh tới Đế Vương, muốn một gian khách quý, hai người liền bắt đầu hát. Còn gọi rượu nhiều gấp mấy lần, rượu cồn nồng độ không lớn.
Phàm Dịch Hân ôm Lạc Anh nhìn ra cô không vui, hỏi: "Lạc Anh, chị làm sao vậy? Có phải anh em khi dễ chị hay không."
Lạc Anh để ống nói xuống một đôi mắt đẹp mờ đi, tựa vào bả vai Phàm Dịch Hân, cũng không nhịn được, khóc rống lên. Cái gì cũng không để ý, cứ khóc như vậy.
"Huhu Dịch Hân, chị phải làm thế nào? Làm thế nào? Chị không nên trở lại." Lạc Anh khóc lớn.
Phàm Dịch Hân ôm Lạc Anh, nhìn cô khóc rống như vậy, cô cũng muốn khóc, tên anh trai khốn kiếp của cô thiếu trừng trị, chị dâu chỉ có thể là Lạc Anh, vẫn còn làm loạn cùng tô mì phụ nữ.
"Đừng khóc, Lạc Anh, em cho chị hả giận, đừng khóc." Phàm Dịch Hân khuyên can.
Nhưng Lạc Anh chính là không nghe lọt, lớn tiếng khóc, khóc một đoạn thời gian, rốt cuộc dừng khóc, cô nâng khuôn mặt nhỏ lên, nhìn Phàm Dịch Hân cũng đôi mắt đẫm lệ, xì cười ra tiếng.
"Ha ha, Dịch Hân, làm sao em cũng khóc." Lạc Anh lau nước mắt cười nói, khóc lớn một hồi tâm tình thoải mái hơn nhiều.
"Còn nói, đều lây bệnh của chị, chờ, em đi chút" Nói qua rời khỏi gian phòng bao.
Dịch Hân biết tối nay Phàm Niệm Ngự cũng ở đây, chạy thẳng tới gian phòng bao 0000, không chút thục nữ đá văng cửa chính, mấy đôi nam nữ ** giật nảy mình.
"Mẹ kiếp, đứa nào, mày muốn chết hả. Nơi này cũng dám xông vào." Một người đàn ông trong đó tức giận hô, căn bản là không thấy rõ ai ở cửa. Phàm Dịch Hân mở đèn trong phòng, trong nháy mắt sáng lên.
"Dựa vào chi, bà đây không muốn sống, đứa nào vừa nói, cút ra đây cho tôi." Đôi tay Phàm Dịch Hân chống nạnh đứng ở cửa quét nam nữ trong gian phòng kia, cô muốn ói. Vỗ vỗ dạ dày bản thân.
Phàm Niệm Ngự buông phụ nữ cùng mình hôn nóng bỏng ra, thời điểm nghe thanh âm anh biết là ai. Phàm Niệm Ngự nhìn em gái tức giận ngất trời ở cửa. e Gương mặt thương yêu cùng bất đắc dĩ.
"Tiểu Hân, sao em lại tới đây."
Lúc này Phàm Dịch Hân mới ở trong đám phụ nữ tìm được anh trai mình quần áo xốc xếch, đi tới. 3 Tức giận hô một tiếng.
"Anh" một tiếng này, khiến người đàn ông mới vừa rồi nói lớn bị sợ không nhẹ. d Vội vàng nói: "Phàm tiểu thư à, thật xin lỗi, tôi có mắt không nhìn thấy thái sơn, không biết là Phàm tiểu thư, thứ lỗi."
Phàm Dịch Hân hừ một tiếng, liếc mắt nhìn phụ nữ trong ngực anh, vội vàng kéo ra ngoài.
"Nha, A" Hai người phụ nữ kêu ra tiếng.
Phàm Dịch Hân chán ghét nổi giận nói: "Câm miệng, kêu la cái gì? ** đây?"
Phàm Dịch Hân là bảo bối nhà họ Phàm, lời của cô..., ai dám không nghe, quả thật chính là tìm chết, Phàm Niệm Ngự cũng không qua được. 6. . . . . Phàm Niệm Ngự bất đắc dĩ nhìn em gái mình yêu thương đang tức giận, thanh âm rất cưng chiều hỏi: "Ai chọc em gái bảo bối của anh tức giận."
"Anh, là anh" Phàm Dịch Hân nhìn Phàm Ngự chĩa về phía anh nói, chỉ sợ cũng chỉ có cô em gái này dám chỉ vào anh như vậy, còn có một cô gái khác.
Phàm Niệm Ngự đốt một điếu thuốc, gương mặt tuấn tú yêu mỵ ở dưới làn khói lượn lờ. d Nửa hí một đôi mắt câu hồn.
"Anh chọc giận em khi nào." Phàm Niệm Ngự khàn khàn mở miệng.
"Anh làm hại Lạc Anh khóc, đả thương tâm." Phàm Dịch Hân chỉ trích anh trai hết sức thương yêu mình.
"Anh chờ đó." Phàm Dịch Hân nói xong lại chạy đi. 39 Trở lại gian phòng bao.
Lạc Anh nhìn Dịch Hân trùng trùng đi tới vừa định hỏi, liền bị cô lôi kéo đi ra ngoài. Lạc Anh đã sớm cởi bỏ quần áo xinh đẹp, một thân đồ thể thao màu hồng, cùng giày Cavans, tóc quăn rất tự nhiên chợt buộc đuôi ngựa. Nhìn qua như cô bé, mà không phải Tổng giám đốc Lạc thị.
"Dịch Hân, em lôi kéo chị đi đâu, Dịch Hân." Lạc Anh bị cô lôi kéo chạy. 9 Chỉ có thể mở miệng dò hỏi.
"Tới đây, tính sổ." Dịch Hân đem Lạc Anh kéo vào gian phòng bao. Nhìn Phàm Niệm Ngự nói.
Lạc Anh bị lôi kéo còn chưa có phản ứng kịp, thở hổn hển hỏi: "Rốt cuộc em kéo chị đi đâu? Em" Lạc Anh vừa định nói tiếp, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy một nhóm người đều dùng ánh mắt tò mò nhìn Lạc Anh.
Lạc Anh khẽ cau mày, nhìn lướt qua cuối cùng rơi vào Phàm Niệm Ngự, nét mặt lo lắng lông mày nhíu chặt, chỉ một giây cô liền dời tầm mắt.
"Chà, đây không phải là Lạc tiểu thư sao? Thật là trùng hợp, cô cũng tới chơi à, chỉ là cô mặc có chút?" Lãnh Thiên đứng lên đi tới bên người Lạc Anh, quan sát trên dưới.
Đúng vậy, tất cả tới đây đều ăn mặc trịnh trọng, cô lại mặc đồ thể thao rất đơn giản, nếu không nói, thật không biết cô là thiên kim đại tiểu thư.
Lạc Anh không hài lòng đối với ánh mắt nóng rực của Lãnh Thiên, lạnh lùng nhìn anh, nhàn nhạt nói ra mấy chữ, đủ để cho anh không xuống đài được, lúng túng hơn.
"Lãnh thiếu gia, có biết hai chữ lễ phép viết như thế nào hay không, mặc dù tôi lớn lên ở nước ngoài, nhưng tôi không ngại chỉ bảo anh." Thanh âm của Lạc Anh mặc dù trong veo nhưng lại lạnh lùng. 2.4
Khóe mắt Lãnh Thiên kéo ra, không nghĩ tới cô gái này, cay như vậy, không trách được, Niệm nắm giữ không nổi. Lãnh Thiên cười cười xấu hổ.
"Ha ha, Lạc tiểu thư, thật biết nói đùa. Ha ha" Nói xong Lãnh Thiên trở về chỗ ngồi xuống. 5 Lạc tiểu thư? Cái họ Lạc này sợ rằng chỉ có một nhà như vậy, lại cùng Phàm tiểu thư tới khẳng định không sai.
Phàm Dịch Hân lôi kéo Lạc Anh đi tới giữa, như là công chúa đến, cả người Lạc Anh không thoải mái, quá nhiều ánh mắt dò xét, để cho cô vô cùng không vui, mày chặt ở chung một chỗ, nhìn những thứ phụ nữ phơi bày kia, cô muốn rời đi. 56 Nhưng Dịch Hân lại gắt gao lôi kéo. Xem ra tìm cô ấy đi ra ngoài là sai lầm nghiêm trọng.
Suy nghĩ cùng động tác nhỏ Lạc Anh, hoàn toàn không có tránh được con mắt của Phàm Niệm Ngự. Hai người cứ cứng ngắc như vậy. 3 Ngược lại Phàm Niệm Ngự ôm phụ nữ, vẫn nhìn chằm chằm vào Lạc Anh, Lạc Anh cũng sắp điên rồi, là cố ý sao? Phàm Niệm Ngự, xem như anh lợi hại. Cô nhịn.
Một người thiếu thông minh đi tới, làm bộ gương mặt thân sĩ sau đó đưa tay mới vừa sờ bộ ngực phụ nữ của mình ra.
"Lạc tiểu thư sao vậy? Nghe nói cô bây giờ đảm nhiệm chức vụ Tổng giám đốc ở Lạc thị, nghe nói gần đây còn xử lý mấy báo cáo lớn, hạnh ngộ, chào cô"
Lạc Anh biết cùng Phàm Niệm Ngự đi chung với nhau đều là phú gia, nhưng người đàn ông này, cô, im lặng, cô khẽ lướt qua người đàn ông, đi về phía khay trà, rút ra mấy trang giấy, rất rộng rãi đưa cho người đàn ông. fc Lạnh lùng mở rộng miệng.
"Chào anh"
Người đàn ông hơi sững sờ, nhận lấy khăn giấy xoay thân thể lại, trong nháy mắt một mảnh tiếng cười.
"Ha ha, ha ha" Bởi vì bên trên khuôn mặt người đàn ông còn có một dấu môi son thật to.
"Trên mặt anh có đồ, hay là đi soi xem đi. e Ha ha." Một người cười nói. Người đàn ông sờ soạng một cái, trên tay đều là son môi, mặt đỏ lên vội vàng đi vào phòng vệ sinh.
Khóe mắt Lạc Anh không nhịn được co quắp, đây là tình huống gì, có gì đáng cười, cô không hiểu, cô kéo Phàm Dịch Hân hướng mình. a Đến gần cô.
"Dịch Hân, em điên rồi sao, dẫn chị tới nơi này." Lạc Anh tận tâm nói qua. e Không nghĩ tới lời nói kế tiếp của Dịch Hân khiến cho cô muốn đập đầu vào tường.
"Em không điên, em dẫn chị tới để tuyên bố một chuyện. a Chị ấy. 7 Thiên kim Lạc thị, chị dâu tương lai của tôi." Phàm Dịch Hân rất không chút kiêng kỵ tuyên bố. Tất cả mọi người đều hít một hơi, nhìn Lạc Anh cùng Phàm Niệm Ngự.
Lạc Anh nghe xong, mặt mũi trắng bệch, hối hận khôn nguôi, thật không nên tìm cô ra ngoài. Thật mất thể diện. 2f Lạc Anh đần độn nhìn mặt Phàm Dịch Hân hưng phấn, giờ phút này thật rất im lặng, cũng không biết nói gì rồi.
Phàm Dịch Hân nhìn nét mặt đần độn của Lạc Anh, sau đó lôi kéo cô đi về phía Phàm Niệm Ngự, thuận tay kéo người phụ nữ bên cạnh anh ra, đem Lạc Anh an bài ngồi ở chỗ đó. Một loạt động tác này rất nhanh. b7 Chờ Lạc Anh phản ứng kịp, đã ngồi bên cạnh Phàm Niệm Ngự. Mùi nước hoa rất nồng nặc, để cho cô hắt xì, cô dị ứng đối với mùi nước hoa Lavender.
"Hắt xì" Lạc Anh che cái mũi của mình, gương mặt chán ghét, rất rõ ràng.
Phàm Dịch Hân thấy thế đẩy người phụ nữ bên cạnh ra. Biết Lạc Anh hơi dị ứng nước hoa.
Lạc Anh bây giờ muốn tâm muốn chết đều đã có, ngồi ở bên người Phàm Niệm Ngự, động cũng không được, bất động cũng không được, thật như ngồi trên lửa. Phàm Dịch Hân vô cùng hài lòng cách làm của mình, cầm ống nói đưa cho Lạc Anh, sau đó mình cầm ống nói một người khác nói.
"Nghênh đón chị dâu mới vì mọi người biểu diễn một ca khúc. f Hoan nghênh" Nói qua Phàm Dịch Hân liền điểm một bài Lạc Anh hát mình thích nghe nhất《 một lần cuối cùng 》
Lạc Anh nhìn ống nói trong tay mình, khóe miệng cô cứng rắn co quắp, đây là một chuyện làm mình hối hận nhất, đó chính là tìm Phàm Dịch Hân ra ngoài.
"O o. Hoan nghênh Lạc tiểu thư, hoan nghênh." Một nhóm người cũng ồn ào lên theo. Lạc Anh thật không hát cũng không được. 45 Bài hát này, là khi còn bé cô thích hát nhất, cũng thường hát cho bọn họ nghe.
Âm nhạc vang lên. Lạc Anh nhàn nhạt hát lên, bởi vì nguyên nhân mới vừa khóc làm giọng cô tô cho đẹp một phần, nghe vào có chút ưu thương. f Cô hát vốn rất sầu bi. Có thể không ưu thương sao?