"Xin hỏi là Lãnh Thiên, Lãnh tiên sinh sao?" Lạc Anh dùng thanh âm ngọt ngào đả động lòng của Lãnh Thiên, Lãnh Thiên nhìn Lạc Anh, một đôi mắt cũng đăm đăm. Nhưng lại không có chú ý hơi thở nguy hiểm truyền tới từ đối diện.
Lãnh Thiên vội vàng đứng lên đi về phía cô, sau đó rất lịch sự vươn tay.
Lạc Anh giống như không bài xích đối với anh, cho nên cầm bàn tay to của anh, tùy anh kéo mình tới ngồi xuống.
Lãnh Thiên liếc Lãnh Thần đối diện một cái sau đó xin lỗi giới thiệu: "Lạc tiểu thư, đây là bạn của tôi, Bạc Dực, còn có Phàm Niệm Ngự."
Khuôn mặt nhỏ của Lạc Anh trong nháy mắt trở nên có chút khó coi, cũng có chút trắng bệch, đây là tình huống gì, tại sao anh lại ở chỗ này. Làm thế nào? Tỉnh táo, tỉnh táo.
Lạc Anh rất tao nhã xoay người sau đó nhìn Phàm Niệm Ngự, kéo ra nụ cười nhạt.
Lạc Anh cười cười xấu hổ, thế nào đi đâu cũng có thể gặp anh.
Lãnh Thiên biết hai nhà bọn họ là thế giao, cho nên cũng không còn chú ý cùng kinh ngạc. 97 Chính là mặt ái mộ nhìn Lạc Anh, da mềm mại, cánh môi hồng hào, giống như là hoa anh đào Guingamp nở rộ, hoa thơm cỏ lạ xinh đẹp.
"Đi thôi, Lạc tiểu thư, không ngại tôi tìm bạn chứ." Lãnh Thiên rất lịch sự vì Lạc Anh kéo cái ghế ra. Ý bảo Lạc Anh ngồi xuống.
Lạc Anh lúng túng cười nhẹ một tiếng, cô không có xem mắt qua, nhìn thấy trong ngực hai người đối diện ôm phụ nữ, mình bị nhìn như một con ngựa lớn, cô không phải người ngu, anh thế nhưng hứng thú với vẻ đẹp của mình, cô cứ việc nói thẳng thôi. Dù sao còn có rất nhiều người không thấy đấy.
Lạc Anh ngồi xuống, căn bản cũng không dám nhìn chăm chú phía trước, cô biết giờ phút này anh nhất định đang chăm chú nhìn cô, Bạc Dực một bên, đã sớm phát hiện không bình thường, đều nói nhà họ Phàm thế giao đổi lại nhà họ Lạc, quan hệ hai người khẳng định không đơn giản, Bạc Dực liếc mắt Lãnh Thiên đào hoa một cái, vẫn là tự cầu nhiều phúc thôi. Thật không mắt nhìn thần. 5 Từ khi cái tên Lạc Anh xuất hiện, người đàn ông bên cạnh anh cũng đã tản ra hơi thở nguy hiểm âm chí.
Phàm Niệm Ngự ôm phụ nữ trong ngực, một đôi mắt chim ưng vẫn nhìn Lạc Anh, cô gái 18 thay đổi lớn, hôm nay vừa nhìn, cô thật là càng ngày càng đẹp. f Lần đó ở nhà nhìn thấy cô, cho là cô còn là cô gái nhỏ xấu hổ, thời gian có thể thay đổi đồ vật.
Lạc Anh khẽ nghiêng người nhìn gương mặt Lãnh Thiên cười, cô nhẹ nhàng nói: "Lãnh công tử, tôi nghĩ chúng ta không thích hợp."
Lãnh Thiên gương mặt tươi cười, tất cả đều cứng ngắc. a Nhưng anh còn rất lịch sự nhìn Lạc Anh, nhẹ giọng hỏi: "Lạc tiểu thư, chúng tôi còn chưa có làm cái gì? Làm sao cô biết không thích hợp."
Lạc Anh nghe nói, đôi mày thanh tú nhăn nhăn sau đó nhìn Lãnh Thiên, thực giả bộ. Cô không chút khách khí mở miệng.
"Lãnh công tử, anh tìm bạn, không phải vì trốn tránh xem mắt sao? Tôi sẽ không làm khó anh, kế tiếp tôi còn muốn gặp rất nhiều người." Lạc Anh thừa nhận, một câu nói cuối cùng của cô là cố ý .
Lãnh Thiên nghe nói, cười cười xin lỗi, lúc ban đầu anh là có ý này, nhưng nhìn thấy người thì anh không phải là ý đó rồi.
"Ách, Lạc tiểu thư, tôi thừa nhận, mới bắt đầu đó là ý tứ đó. Nhưng sau khi nhìn thấy người tôi thay đổi chủ ý."
Lạc Anh nghe nói có chút tức giận. 3 "Thay đổi chủ ý? Tôi là con gái một Lạc thị, lúc nào thì đến phiên người khác tới thay đổi chủ ý đối với tôi. 4 Anh không có cơ hội rồi. Ngại quá, xin lỗi không tiếp được." Lạc Anh nói xong cũng đứng lên rời chỗ ngồi, không chút lưu tình. Loại đàn ông trông mặt mà bắt hình dong, cô khinh thường.
Mặt Lãnh Thiên cũng tối, vẫn là lần đầu tiên có người cự tuyệt anh, lớn như vậy vẫn là lần đầu tiên bị cự tuyệt. Anh hiển nhiên có chút không nhịn được. Vô cùng tức giận uống cạn rượu trong cốc.
"Mẹ kiếp, phụ nữ gì thế, bề ngoài nhìn rất dịu dàng nhỏ yếu, thế nào nội tâm mạnh mẽ như vậy. Dựa vào chi" Lãnh Thiên uống xong dựa vào trên ghế sofa, kìm nén bực bội. Hoàn toàn không để mắt đến vẻ mặt Phàm Niệm Ngự giờ phút này.
Bạc Dực liếc mắt nhìn Phàm Niệm Ngự cuối cùng yên lặng cầm ly rượu lên uống, lúc này còn chưa phải nói lời nói tốt, bởi vì giờ khắc này sau khi Phàm Niệm Ngự nghe cô gái nói xong còn có rất nhiều người muốn gặp, mặt liền đen tối không thể hình dung, ngay cả anh ngồi ở bên cạnh, cũng bị ảnh hưởng.
Phụ nữ trong ngực Phàm Niệm Ngự quả thật đang phát run, biết người đàn ông này chọc không được, chỉ có thể giả bộ thuận theo. Người đàn ông này khí thế thật sự là quá lớn. Trên người tản ra hơi thở nguy hiểm lạnh lẽo, khiến mồ hôi người phụ nữ chảy ròng ròng.
*
Lạc Anh đi tới phòng vệ sinh, cô lấy điện thoại ra, hiện tại cô vô cùng tức giận, cô nhanh chóng gọi ra ngoài. 4 Rất nhanh bên kia liền tiếp thông.
"Này, cha, cha sắp xếp cho con người gì thế, có thể bình thường một chút hay không, không cần Phú Nhị Đại, bình thường cũng được, những người này cũng không bình thường, xem mắt còn mang theo bạn, mang theo người, cha cũng nghĩ không đến." Lạc Anh không đợi đối phương nói chuyện, liền dừng lại răng rắc nói một đống lớn.
"Vậy sao? Người sau xem sao?" Thanh âm Lạc Trạch khàn khàn trầm thấp ở bên kia nói.
Lạc Anh hít thật sâu một hơi rất chững chạc hỏi một câu. "Kế tiếp? Còn có mấy người cần con gặp?"
"Bảy."
"Bảy?" Lạc Anh đề cao thanh âm. c Cô bất đắc dĩ.
"Cha, con không ăn lương thực của cha, cha không phải gấp gáp đem con đẩy ra ngoài chứ?" Lạc Anh im lặng triệt để rồi, một cô gái nhỏ như cô phải đi xem mắt. Con gái một Lạc thị lại phải xem mắt. de Bi ai sao? Bi ai.
Lạc Anh còn chưa nói hết, Lạc Trạch cũng đã cúp điện thoại. Lạc Anh a lô nửa ngày, tức giận đưa nước hắt trong tay hướng gương. Lạc Anh ngẩng đầu nhìn trong kính, mặc dù rất không rõ ràng, nhưng có thể nhìn thấy một người dựa vào cửa. 8e Trong lòng Lạc Anh cả kinh. cd Liền vội vàng xoay người.
"Niệm Ngự? Nơi này là toilet nữ." Lạc Anh dĩ nhiên sẽ không ngốc đến mức cho rằng anh đi nhầm toilet.
Phàm Niệm Ngự lười biếng dựa vào trên cửa, lời nói mới rồi toàn bộ nghe vào. Anh đứng lên, đụng một tiếng liền đóng cửa. Một đôi con ngươi lãnh mị khóa thật chặt Lạc Anh hôm nay diễm lệ như vậy. Lại còn thoa son nước.
Lạc Anh bị một tiếng ầm kia làm giật mình, nhìn Phàm Niệm Ngự biến đổi mặt, mình như thế nào chọc tới anh. Lạc Anh ưỡn ngực nhìn Phàm Niệm Ngự.
"Niệm, Niệm Ngự, anh có chuyện nói với em? Bằng không chúng ta đi ra ngoài trước rồi nói đi, hoặc là ngày nào đó tụ họp, bây giờ em còn có một ít chuyện. b Phải rời đi trước." Lạc Anh có chút khẩn trương mà nói. 3 Bởi vì mặt Phàm Niệm Ngự âm chí đã lạnh lùng tới cực điểm, Lạc Anh biết anh đang tức giận, nhưng đến tột cùng là đang giận cái gì.
Phàm Niệm Ngự tiến tới gần cô, Lạc Anh đứng ở trước bồn rửa tay không có đường lui, chỉ càng ngày càng đi vào bên trong. Mắt thấy Phàm Niệm Ngự muốn tới gần mình rồi, cô không thể nhịn được nữa. Nhìn anh nói.
"Tiểu Niệm, chúng ta nói rõ đi, anh muốn như thế nào? Tức cái gì, từ khi trở lại đến bây giờ, anh không để ý em, em cũng không nói cái gì, dù sao trưởng thành, nam nữ khác nhau, em biết rõ, nhưng anh muốn làm cái gì, em không trêu chọc anh. Thế nào như vậy đối với em, dầu gì chúng ta cũng cùng nhau lớn lên."
Lạc Anh nhìn người đàn ông đang tới bên cạnh mình nói, giữa hai người chỉ cách nhau mười phân. Lạc Anh đi một đôi giày cao gót, cho nên không đến nỗi rất thấp, khẽ ngẩng đầu là có thể nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ kia. Thật không biết người đàn ông này dáng dấp thế nào. 0 Như vậy sẽ mị hoặc phụ nữ.
Phàm Niệm Ngự nghe Lạc Anh nói những lời này, một đôi con mắt nguyên bản là nửa hí lại mị chặt mấy phần. 0 Lạc Anh thế nào không thấy động tác nhỏ này của anh, xem ra hiểu rất rõ một người, không phải chuyện tốt.
Phàm Niệm Ngự khơi cằm mềm mại của Lạc Anh, khẽ cúi người, cùng cô nhìn nhau. 8 Quan sát một phen, khóe miệng khẽ giơ lên độ cong tà tứ. 7e Mùi thuốc lá bạc hà nhàn nhạt đánh về phía hơi thở của cô.
"Tiểu Niệm? Em thật giống như lần đầu tiên sau khi trở về cứ gọi anh như vậy. d Hả? Lạc Anh, nhớ lời của anh sao?" Phàm Niệm Ngự nói, thanh âm trầm thấp hỏi.
Lạc Anh nhìn Tiểu Niệm Ngự lớn hơn mình, cô u mê rồi.
"Nói cái gì? Gần đây anh có nói lời gì với em sao?" Nghe hình như là có mùi vị oán trách.
"Em đang oán giận anh không có dành thời gian với em sao? Anh nói rồi, em là của anh, từ một khắc em tồn tại em cũng chỉ có thể thuộc về anh, quên mất? Còn đi xem mắt?"
Lạc Anh nhìn nét mặt phóng đãng của anh, trong lòng có lửa giận, môi anh đào mím chặt, một đôi mắt hạnh bán đứng tâm tình cô giờ phút này. ca Một đôi mày thanh tú cũng khẽ nhíu lên.
"Không dám oán giận anh, hơn nữa, cũng không phải là cả đời không gặp mặt. Nào dám quấy rầy anh cùng bạn thân thiết với phụ nữ." Lạc Anh nói xong, giống như là ghen. 9 Cất giấu oán giận. 2.3
Phàm Niệm Ngự nghe xong, tâm tình tốt hơn phân nửa, thấy cô gái nhỏ đang giận mình? Phàm Niệm Ngự nắm cả eo của cô ôm sát vào trong ngực mình, sau đó lại gần vành tai mềm mại của cô. ba Từ từ hà hơi.
"Là anh không đúng, em đang ghen phải không? Em cũng muốn như họ sao?"
Thoáng cái ồn ào, khuôn mặt Lạc Anh trong nháy mắt bạo hồng, ngay cả vành tai cũng ửng hồng. Hơn nữa là tức giận, giống các cô? Anh nói như thế nào, quan hệ bọn họ rất thân mật. Thế nhưng nói mình như vậy. 6 Cảm giác mình bị trêu chọc, cảm giác rất quỷ dị.
Phàm Niệm Ngự nhìn vành tai cô đỏ hồng, thật muốn cắn một cái, trên thực tế anh cũng làm như vậy.
"Phàm Niệm Ngự, anh làm cái gì? Buông em ra. Buông em ra." Lạc Anh bị cảm giác đột nhiên ướt át làm giật mình, vội vàng muốn đẩy Phàm Niệm Ngự ra. Nhưng hơi sức của mình ấy sao nhỏ, căn bản không rung chuyển được anh, gì chỉ là một chút.
Phàm Niệm Ngự ôm Lạc Anh thật chặt, mới bắt đầu ở vành tai sau từ từ trượt xuống phía dưới, dừng lại phía trên xương quai xanh tinh mỹ của cô. 37 Gặm cắn qua lại. Một cỗ lửa dục dâng lên trong người. f Bụng dưới một hồi buộc chặt. fd Nó đã sớm căng cứng. 6 Bàn tay theo váy cực ngắn của cô vuốt ve bắp đùi. c Hiện tại anh thật muốn cô. 1Bàn tay ấm áp trượt đến đùi cô, du tẩu dọc theo quần lót cô. Bàn tay vừa định xé toang quần lót của cô, liền ngẩn người tại đó, bởi vì cảm thấy trước ngực ẩm ướt.
Lạc Anh giùng giằng ở trong lòng anh, nhưng căn bản không được. 7 Cho nên cũng không từ chối, tùy bàn tay thô ráp làm loạn, nhưng mà trong nội tâm lại rất đau. Nước mắt xông ra hốc mắt. 5 Thấm ướt áo sơ mi của anh. Đả thương da thịt của anh.
Con mắt Phàm Niệm Ngự đỏ sậm tràn ngập lõa lồ trong nháy mắt biến trở lại, anh đang làm cái gì? Anh buông cô gái trong ngực ra, nhìn bộ mặt đầy nước mắt của cô. c Muốn nói gì?
"Lạc Anh, anh"
Bốp một tiếng giòn giã vang lên trên gò má của Phàm Niệm Ngự, anh hơi hơi nghiêng mặt. b Vài sợi tóc dán chặt trên gương mặt đỏ của anh. Lần đầu tiên bị đánh. Phụ nữ toàn thế giới, một người phụ nữ duy nhất dám đánh anh cũng chỉ có Lạc Anh, cũng chỉ có một người phụ nữ có tư cách này thôi.
Lạc Anh hung hăng đánh, tay nhỏ bé của mình đều chết lặng, có thể thấy được cô dùng bao nhiêu hơi sức. Đôi mắt Lạc Anh đẫm lệ lau mắ