Buổi tối, hai người trở về nhà, suốt đường đi, An Tuyết Thần tự hỏi làm thế nào để cho những người phụ nữ xung quanh người đàn ông này nhanh chóng tự thoái lui, có phải là viết tên mình lên mặt anh, hay là viết anh là hoa đã có chủ? Vừa nghĩ cô vừa dùng ánh mắt nóng rực dò xét nhìn Phàm Ngự.
Phàm Ngự đang lái xe, cảm giác được ánh mắt nóng rực kia nhưng không quay đầu lại, lại còn vô cùng thích ứng với ánh mắt dò xét không chút kiêng kị kia, anh khẽ kéo khóe miệng, sau đó hơi nghiêng đầu hỏi: "Sao? Rất đẹp trai phải không?"
An Tuyết Thần thật sự gật đầu, nói: "Ừm, không tệ, đúng là rất đẹp trai. Em đang nghĩ có nên viết lên mặt anh câu "hoa đã có chủ" hay không."
Phàm Ngự chỉ cười, cười vì cô đang ghen, nếu là An Tuyết Thần trước đây, căn bản sẽ không làm những việc nhàm chán này.
"Không cần đâu, sau này anh đi đâu cũng đưa em đi theo là được rồi, em không phải là cái bảng \'cấm người lạ\' sao?" Phàm Ngự đùa giỡn.
An Tuyết Thần liếc mắt một cái, ngồi ngay ngắn lại, hừ. Anh nhìn cô, cảm nhận cuộc sống thế này thật là tốt, khiến cho con người ta cảm thấy hưng phấn, mong đợi.
"Hay là chúng ta kết hôn đi."------------------------
Câu nói đột ngột của An Tuyết Thần như dòng điện chạy qua người Phàm Ngự, anh quay đầu nhìn cô, chất vấn: "Em vừa mới nói gì?"
Cô tựa đầu vào ghế, nhìn anh, đôi môi đỏ mọng mấp máy lần nữa: "Em-nói-chúng-ta-kết-hôn-đi." Cô nhắc lại từng chữ một.
Anh nhìn cô cả nửa ngày, sau đó nói: "Khi nào?"
"Anh quyết định là tốt rồi, nhưng mà em muốn nó phải là nhất, phải vô cùng kinh hỉ." Gương mặt cô kỳ vọng, có phải không? Theo như báo chí nói, con trai họ cũng lớn như vậy, còn anh lại là một siêu cấp cực phẩm nam nhân, không muốn thì quá phí sao? Hơn nữa lại cực kỳ nhiều tiền. Chỉ có kẻ ngu mới không lấy anh ấy. Mọi người nói có đúng hay không? { Tác giả: Ừ, đúng, đúng.}
Phàm Ngự vươn một bàn tay ra vuốt ve cái đầu nhỏ nhắn của cô, vẻ mặt cưng chiều. Một Phàm Ngự như vậy, e rằng chỉ xuất hiện trước mặt An Tuyết Thần mà thôi. An Tuyết Thần lè lưỡi ra, đáng yêu vô cùng. Trái tim Phàm Ngự thỏa mãn, có chút ngứa ngáy.
Biệt thự-------
Hai người xuống xe, đi vào biệt thự. Tiểu Niệm Ngự vừa nhìn thấy mẹ liền lao ra, thanh âm non nớt: \'\'Mẹ, mẹ về rồi, con rất nhớ mẹ." Vừa nói cậu vừa lao vào lòng An Tuyết Thần, ngay khi cậu nhào vào vòng ôm mềm mại, một bàn tay to lớn đột nhiên xuất hiện, xách tiểu Niệm Ngự đang vòng cổ An Tuyết Thần lên như xách một chú gà con. Cậu nhìn Phàm Ngự, ánh mắt lăng mẫn (lăng mẫn này mình k biết thay bằng từ gì nên để tạm vậy nhen mấy nàng :]] ), chu môi: "Ông làm gì thế, thả ra, tôi muốn ôm mama. Ông nhìn tôi làm gì?"
Anh lạnh lùng liếc nhìn cậu, sau đó đặt cậu ngồi trên ghế sofa, nói: "Bắt đầu từ bây giờ, vợ của ta, ai cũng không được chạm vào, dĩ nhiên trừ ta." Phàm Ngự kéo An Tuyết Thần qua, bá đạo tuyên thệ.
Tiểu Niệm Ngự nhảy từ trên ghế xuống, hai tay chống nạnh, ngẩng đầu nhìn anh, nói: \'Không công bằng, mama là vợ ông nhưng cũng là mama của tôi, mama của tôi tại sao không cho tôi chạm vào?!" Cậu phản kháng cái kiểu chỉ có baba mới được chạm vào mama mà cậu thì không thể đó.
An Tuyết Thần ngồi xổm xuống, sau đó vuốt ve gương mặt cậu, nói: "Tiểu Niệm Ngự ngoan nhất, chờ sau khi mama kết hôn, mama nhất định thương con nhất." Cô cũng hết cách, chỉ có thể dụ dỗ cậu con trai nhỏ của mình.
Tiểu Niệm Ngự chu môi, vuốt nước mắt, hỏi: "Có thật không? Chờ đến khi hai người kết hôn rồi mama sẽ thương bảo bối nhất."
An Tuyết Thần nhìn dáng vẻ đáng thương của tiểu Niệm Ngự, đau lòng, chẳng lẽ đây chính là tình mẹ con? Cô liền vội vàng gật đầu liên hồi: "Bảo bối, con đừng khóc, con khóc thì lòng mama cũng khó chịu lắm, mama hứa, khẳng định sẽ thương con nhất."
Tiểu Niệm Ngự nghe liền khóc ầm, vừa khóc vừa nói: "Oa-----mama, người rốt cục cũng gọi con là bảo bối, trước đây người đều gọi con như vậy." Cái mũi của cậu một lần nữa đỏ ửng lên vì khóc.
Cô nghe thế, hốc mắt củng ửng đỏ. Nhìn thấy nước mắt cô sắp trào ra, Phàm Ngự liền bế cô đi lên lầu, cũng không màng đến phản kháng của cô. Tiểu Niệm Ngự nhìn theo bóng lưng của cô, chu môi thật nhọn. Cậu hạ quyết tâm phải giúp mama khôi phục lại trí nhớ. Nghĩ đến đây, cậu liền đi lên lầu, nhốt mình trong phòng, bế quan tu luyện.
Phàm Ngự đạp cửa, sau đó bế An Tuyết Thần đi vào, đặt cô lên giường. Cô tức giận nhìn anh: "Anh làm gì thế? Thằng bé là con trai anh, anh làm cha thế à? Nhìn hai cha con anh thế nào cũng không thấy hòa thuận được." An Tuyết Thần rất chi là tức giận với hành động bá đạo vừa rồi của anh. Đó cũng là con trai anh, không thể nói nổi. Người đàn ông này bị bệnh à?
Anh cũng không quan tâm cô nói gì, chỉ lẳng lặng giúp cô cởi giày cao gót. Cô nhìn động tác của anh, trái tim không khỏi nhảy dựng lên, một chút tức giận cũng không, động tác dịu dàng như vậy làm cho trái tim cô mềm nhũn.
"Việc... việc này... tự em làm được rồi." Cô đỏ mặt nói. Nếu để người khác thấy được, e là sẽ có chuyện lớn. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng cô vẫn rất vui vẻ, nhận được sự sủng ái của người đàn ông như vậy, cô cảm thấy rất hạnh phúc, khóe miệng cũng hiện lên một tia cười yếu ớt, nghiêng không mặt nhỏ nhắn.
Anh vừa ngẩng đầu lên liền thấy cô đang cười lén lút, ngay sau đó, khóe miệng anh hơi nhếch lên, sau đó thanh âm mang theo hơi thở phà vào gương mặt cô: \'\'Cảm thấy hạnh phúc sao?"
Cô cười cười, đỏ mặt, đôi mắt cũng có thể nặn ra nước mắt. Anh luồn ngón tay ra sau gáy cô, nhìn những sợi tóc dài xuyên qua kẻ tay, không có bất kỳ trở ngại nào (ý bảo tóc chị mượt đấy mấy nàng), làn tóc tung bay trong gió lộ rõ khuôn mặt trắng noãn của cô, một vẻ quyến rũ khác hiện trên gương mặt khả ái của cô. Anh cuối người, con ngươi hẹp dài yêu mị nhìn khuôn mặt trắng nhỏ nhắn của cô, bàn tay kia nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt trơn láng của cô.
Khoảng cách gần như vậy nhìn anh đẹp trai đến nhân thần cộng phẫn (đại khái là thần linh cũng phẫn nộ), tim loạn nhịp: "Anh làm gì vậy?!"
Nhìn gương mặt kiều mị của cô, đôi mắt anh càng trở nên thâm thúy, thanh âm trầm thấp, khàn khàn nói: "Bảo bối, anh nghĩ là anh muốn em."
Sột soạt một hồi, cô đỏ mặt ngước lên, ước chừng khuôn mặt nhỏ nhắn đang nóng lên của cô có thể làm bỏng cả bàn tay anh, cô xấu hổ nhắm mắt, không dám nhìn đôi mắt thâm tình tràn đầy ** kia. Anh nhìn biểu hiện xấu hổ của cô, môi mỏng khẽ nhếch lên, sau đó nâng cằm cô, hôn lên cái cằm thon của cô.
Cuối cùng, đôi môi mỏng cũng dán chặt vào đôi môi anh đào, đầu lưỡi nhẹ nhàng trượt trên đôi môi của cô, sau đó cạy mở cánh môi cô, lưỡi dài chạy thẳng vào, quấn quanh cái lưỡi thơm tho của cô. Cái lưỡi của anh lướt qua từng ngóc ngách trong khoang miệng của cô, để cho cả khoang miệng cô lưu lại mùi hương của anh.
#Bị chặn# 0
Hai người cứ như vậy, vui sướng, cảm thụ lẫn nhau, người động thì rên rỉ, tiếng thở trầm thấp, một bản nhạc khiến cho người ta nghiện, kéo dài mà áp lực vô cùng, lâu thật lâu.
Mặt trời vừa ló dạng, tinh thần phấn chấn, ánh sáng màu hồng tứ phía, làm cho cả thế giới đều sáng lên. Sáng sớm, lười biếng duỗi cánh tay, mặt trời tỏa ra ánh sáng chói lọi. Tia sáng vàng rực, ấm áp chiếu vào căn phòng, nhuốm căn phòng trở nên vàng ươm. Đó là cảnh tượng khiến người ta một khi đã thấy sẽ không bao giờ quên được.
An Tuyết Thần mở mắt, nhìn Phàm Ngự đang ngủ. Nhìn như vậy mới phát hiện ra, dáng vẻ anh khi ngủ giống như một cậu bé lớn xác. Cô khẽ mỉm cười, sau đó xuống giường, rửa mặt rồi rời khỏi phòng. Sau khi xuất viện, cô sống cũng rất vui vẻ, vô tư vô lo. Cô đi ra vườn hoa, thấy có một cái xích đu, vô cùng vui vẻ mà chạy nhanh qua đó, sau đó bắt đầu đung đưa. Sáng sớm vẫn còn chút lạnh, trên núi còn làn sương mỏng, hoa cỏ vẫn còn đọng vài giọt sương theo đó mà rơi xuống, làm dịu cả một vùng đất.
Cô ngồi trên xích đu, ngắm cảnh đằng xa, đột nhiên cô cảm thấy rất thõa mãn, giống như sau khi trải qua rất nhiều chuyện mới có thể đi đến ngày hôm nay, cái loại cảm giác thõa mãn khi đạt được thảnh quả. Thật tốt. Cái cảm giác này thật an toàn.
Lúc An Tuyết Thần thức dậy thì Phàm Ngự cũng đã tỉnh, không có hơi thở của cô, anh không tài nào ngủ được. Anh lười nhác dựa vào cửa sổ , sau đó nhìn người con gái mặc bộ váy màu xanh biếc trông giống như một nàng tiên đang ngồi trê xích đu, một màu xanh thật hài hòa. Anh nhếch môi nhìn cô, đột nhiên cảm thấy thỏa mãn. Bây giờ chỉ còn thiếu một cuốn sổ hồng, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy được, nhất định anh sẽ cho cô một hôn lễ khó quên.
An Tuyết Thần cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm, vừa xoay đầu đã nhìn thấy Phàm Ngự mặc một bộ đồ trắng ở nhà đang tựa bên cửa sổ nhìn mình, cô vẫy tay với anh, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt. Phàm Ngự cũng cong môi cười với cô.
An Tuyết Thần nhảy xuống xích đu, sau đó chỉ tay ý nói mình muốn vào nhà. Phàm Ngự nhìn cô gái nhỏ hoạt bát, lanh lợi kia, gật đầu rồi cũng xoay người rời đi.
Đại sảnh--------
Tiểu Niệm Ngự suy tư ngồi trên bàn ăn, không biết là cậu đang suy ngĩ cái gì nhưng khẳng định là rất nghiêm túc, ngay cả baba mama tới cũng không biết, chỉ ngây ngốc ăn bữa sáng.
An Tuyết Thần ngồi bên cạnh Phàm Ngự, nhìn tiểu Niệm Ngự đang thất thần kia, xoay đầu nhìn Phàm Ngự. Phàm Ngự nhún vai, ý bảo mình cũng không biết. Cô nhìn cậu, mở miệng: "Bảo bối, con sao vậy?"
Dường như cậu không hề nghe thấy, cô lại hỏi: "Tiểu Niệm Ngự, con đang nghĩ cái gì vậy?"
Tiểu Niệm Ngự lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn thấy hai người đối diện với mình, sau đó nhíu mày thật sâu, cuối cùng lại chỉ thở dài, nói: "Không có gì!"
"Có tâm sự à?!" An Tuyết Thần nhìn bộ dạng kia, hỏi lại lần nữa.
Tiểu Niệm Ngự chỉ lắc đầu,. Hôm qua cậu lên mạng tra hết một đêm, cái gì mà cách làm cho người mất trí nhớ nhớ lại được chuyện trước kia, cậu vì việc này mà đau đầu. Cậu làm sao biết được. Chẳng lẽ phải hỏi Phàm Ngự? Không, làm thế giống như đi tự sát không bằng. Nghĩ rằng anh sẽ cho cậu biết sao. Mình phải làm thế nào đây? Chỉ khi mama khôi phục trí nhớ thì mình mới có được những ngày hạnh phúc.
Tiểu Niệm Ngự cuối đầu, sau đó lặng lẽ bước lên lầu, tiếp tục bế quan tỏa cảng cho đến khi nghĩ ra được biện pháp mới thôi. An Tuyết Thần tịch mịch nhìn bóng dáng nhỏ nhắn kia, lo lắng hỏi Phàm Ngự: "Thằng bé sao vậy? Rầu rĩ không vui như thế."
Phàm Ngự hờ hững liếc mắt nhìn tiểu Niệm Ngự một cái: "Không sao, không cần phải để ý đến tiểu tử này, nó không sao đâu." Tiểu tử kia mưu kế một bụng như Chương Ngư, bề ngoài không thay cơm được.
An Tuyết Thần nhìn vẻ mặt Phàm Ngự như thế, cũng không hỏi nữa, hai người bắt đầu ăn sáng. Trên lầu, tiểu Niệm Ngự chăm chú nhìn màn hình máy tính, một hồi lâu sau, cậu đột nhiên nghĩ ra một cách, sau đó xoay người chạy ra cửa, đi vào bếp. Cũng may họ đã ăn xong và đến công ty rồi.
"Bà Trương, bà hết bận chưa?" Thanh âm non nớt của Tiểu Niệm Ngự truyền vào bếp. Vú Trương quay đầu lại nhìn cậu, sau đó ôm lấy cậu, nói: "Ừ, sao thế bảo bối?"
Tiểu Niệm Ngự nhìn vú Trương, nói: "Bà, bà tới phòng con đi, con muốn hỏi vài chuyện."
Vẻ mặt vú Trương thắc mắc: "Chuyện gì mà thần bí như vậy, còn phải về phong mới nói, ở đây không nói được sao?" Bộ dạng vú Trương sủng ái. Tiểu tử này đúng thật là nhân kiến nhân ái, hoa kiến hoa khai (đại loại là ai gặp cũng thích), duy chỉ có Phàm Ngự là k