hông thích tiểu tử này thôi, kể từ ngày gặp mặt, Phàm Ngự cũng có thể nói là thấy được uy lực của tiểu tử này.
"Ừ, bà ơi, con có chuyện rất quan trọng muốn hỏi, là chuyện về baba và mama." Vẻ mặt cậu thành khẩn, nhìn lên gương mặt phúc hậu của vú Trương.
Vú Trương cười một cái, nói: "Được, về phòng con rồi nói." Vú Trương vừa nói vừa ôm cậu đi lên lầu.
Trong phòng, Vú Trương đặt tiểu Niệm Ngự đặt trên giường, sau đó nhìn cậu, hỏi: "Con muốn hỏi chuyện gì, lúc nãy con nói là chuyện của thiếu gia và Tuyết Thần?"
Tiểu Niệm Ngự gật đầu, sau đó nói: "Là như vầy, không phải mama mất trí nhớ sao? Tuy nói là tạm thời, nhưng mà mama nói nếu chưa hồi phục trí nhớ thì sẽ không gả cho baba, cho nên con mới lên mạng tra một chút về bệnh mất trí nhớ. Trên đó nói, muốn cho người mất trí nhớ nhớ lại chuyện trước kia thì phải gợi lại những chuyện đã xảy ra, nhất là chuyện kích động. Bà có thể nói cho con biết không?"
Vú Trương nghe không khỏi gật đầu, nói: "Đứa bé ngoan, suy nghĩ cho ba mẹ như vậy. Được, bà sẽ nói cho con biết."
Tiểu Niệm Ngự gật đầu, trong lòng cũng hồi hộp vô cùng." Dạ, vậy bà nói nhanh một chút, con muốn giúp mama."
Vú Trương gật đầu một cái rồi bắt đầu kể chuyện, tiểu Niệm Ngự chăm chú lắng nghe.
----------------------------
Công ty, An Tuyết Thần nằm ngủ trong phòng nghỉ, theo anh đi làm thật là chán. Lầu này cao như vậy, hay mình hay là mình đi một vòng xem sao, nghe nói có rất nhiều nghệ sĩ ở đây. Điều này làm cho mắt cô sáng rực lên. Lúc nãy đang đi trên đường, nhìn thấy màn ảnh rộng ở phía trên mấy tòa cao ốc có rất nhiều diễn viên, ca sĩ của Phàm thị. Nghĩ vậy, cô liền bước ra ngoài, vẫn còn buồn ngủ, chân cũng không mang giày mà đi tới chỗ Phàm Ngự, cũng không để ý thấy trong phòng có bốn người đàn ông và một người phụ nữ mà ngồi vào lòng anh, nghiêng đầu nói: "Chán quá đi, ngủ đến ngu người luôn rồi." Nói xong, đôi chân nhỏ cũng bắt chéo trên đùi Phàm Ngự.
Đột nhiên An Tuyết Thần xuất hiện, tất cả đều dồn mắt nhìn cô chắm chú. Nhìn hành động của cô, hơn nữa lại có thể thấy được chuyện khó tin này, hai mắt họ cũng không dám chớp. Rõ ràng, trong mắt Phàm Ngự đều là thâm tình sủng ái, gương mặt thoáng cái trở nên dịu dàng như nước. Phản ứng đầu tiên của bọn họ chính là... cô gái này không phải là người bình thường. Thật ra tất cả bọn họ đều là người trong giới nghệ thuật, hôm nay đến đây là để báo cáo lại tình hình của các nghệ sĩ trong công ty.
Phàm Ngự cưng chiều nâng chân cô, mặc dù nhìn vào giống như đang khiển trách nhưng không phải: "Sao lại không mang giầy mà để chân không thế này."
An Tuyết Thần vùi đầu vào ngực Phàm Ngự, lười biếng nói: "Em chán, ngủ đến đần cả người rồi, em muốn ra ngoài đi dạo một chút, hay là đi xem mấy nghệ sĩ của công ty anh đi, em rất hiếu kỳ."
Phàm Ngự vuốt ve cái đầu nhỏ nhắn của cô, như nhận thấy được điều gì, cô ngẩng đầu lên, cười hì hì nhìn anh, hôn một cái lên cằm anh. Vốn là định hôn môi anh, nhưng vì không với tới cho nên đành chu miệng. Phàm Ngự dịu dàng nhìn cô, nhẹ nhàng như mặt nước, sau đó chủ động nghĩ trong đầu, An Tuyết Thần lúc này mới hài lòng cười một tiếng, nói: "Ngoan, như thế mới ngoan." Nói xong liền xạch--- một tiếng, đó là tiếng văn kiện rơi trên bàn.
An Tuyết Thần liếc mắt nhìn Phàm Ngự, sau đó quay đầu lại, hét lên một tiếng rồi vùi người mình vào lòng Phàm Ngự, không khác gì muốn nhập thân thể cô vào người anh.
"A-------" Vừa la vừa nắm chặt tây trang của Phàm Ngự, vùi mình vào trong trang phục của anh, ngượng đến mức đỏ cả mặt, thanh âm rầu rĩ: "Phàm Ngự, anh khốn kiếp, sao anh lại không nói với em là có người ở đây?!" Nghĩ gì nói thế.
Phàm Ngự cúi đầu nhìn An Tuyết Thần, cảm thấy cô đáng yêu vô cùng, cũng biết thể nào cô cũng sẽ như thế mà. Anh mạnh mẽ kéo cái đầu nhỏ đang nép trong ngực mình ra, sau đó nhìn vẻ mặt vừa xấu hổ vừa tức giận của cô, nói: "Họ đã ở đây từ nãy rồi, lúc nãy em không thấy sao?" Anh biết cô mới ngủ dậy, vẫn còn trong trạng thái mơ mơ màng màng thì làm sao nhìn thấy được.
"Hả? Phải không, sao em không biết?!" Cô nghiêng đầu, len lén nhìn họ, mặt lại trở nên đỏ hơn. Phàm Ngự nhìn vẻ mặt xấu hổ hồng hồng kia, rất muốn cắn một cái. Vì thế, anh nâng cằm cô lên, cũng không màng tới việc đang có người trong phòng mà hôn lên môi cô. Tất cả mọi người trong phòng đều há hốc miệng. Phàm Ngự hơi hé hé mắt nhìn An Tuyết Thần đang kinh ngạc, trợn to mắt như trái trứng gà. Cứ như vậy mà cô bị cưỡng hôn trước mắt tất cả mọi người.
"Ưm...ưm..." An Tuyết Thần đẩy Phàm Ngự ra, mặt giống như bị luộc chín vậy. Cô cảm thấy có cái vật gì đó cứng cứng đang chỉa vào mông mình. Trong nháy mắt, cơ thể trở nên cứng ngắc, sau đó giật mình nhìn anh. Cô bày ra vẻ mặt vô tội nhìn anh, cũng đồng thời lấy lòng anh.
Phàm Ngự phát ra giọng nói trầm thấp như trong lúc làm việc: "Mọi người ra ngoài đi." Bọn họ liền hiểu, sau đó cũng gật đầu, cuối mình rồi rời đi. An Tuyết Thần biết tình hình đang trở nên không tốt, liền muốn nhảy xuống, nhưng Phàm Ngự đã kịp ôm lấy cô đi vê phía phòng nghỉ. Vào phòng, anh đặt cô lên giường, nhìn vẻ mặt hoang mang của cô, khóe miệng tà mị kéo lên: "Bảo bối, là em tự mình nhảy lên người anh, em đốt lửa, đương nhiên phải chịu trách nhiệm diệt nó, có phải không?"
An Tuyết Thần nuốt nước bọt, hối hận vì phản ứng vừa rồi của mình. Thế nhưng Phàm Ngự đang rất chắc chắn rằng, cái gì đó trong quần đang khao khát cô.
"Phàm Ngự, anh lưu manh." Tiếng kêu thảm thiết từ phòng nghỉ phát ra. Cứ như vậy mà An Tuyết Thần bị Phàm Ngự ăn sạch.
{Tự tưởng tượng đi nhá, ta đang bị cấm, cho nên miễn H.}
Một màn kích tình qua đi, An Tuyết Thần tắm ra liền thấy Phàm Ngự vẫn còn đang làm việc. Khi người đàn ông này làm việc, dáng vẻ thật đẹp trai, sao vậy a... so lại liên tưởng tới cầm thú vừa rồi chính là anh. Cô tức nghẹn họng, tức giận ngồi lên ghế salon, tóc vẫn còn chưa khô hoàn toàn. Phàm Ngự nhìn cô, khóe miệng hơi nhếch lên. Vừa nãy giày vò cô thảm thương như vậy, ai bảo cô hấp dẫn như vậy chứ.
"Chán sao?" Phàm Ngự mở miệng hỏi.
"Rất chán là đằng khác." An Tuyết Thần hồi đáp.
"Vậy để anh cho người dẫn em đi dạo một vòng."
Quả nhiên ánh mắt cô sáng rực, nhưng liền thu lại, ho khan: "Khụ khụ. Ừm, vậy cũng được, 既然你邀请我的话"
Phàm Ngự nhìn vẻ mặt đáng yêu của cô, cũng chiều theo ý cô, dù sao vừa rồi cũng làm cô rất thảm. "Được rồi, đích thân anh dẫn em đi."
Nói xong anh liền nhấc điện thoại nội tuyến, gọi đi: "Gọi thư ký Lâm tới phòng làm việc của tôi."
Một phút rôi qua, một cô gái đi vào, cô gái liêc mắt nhìn An Tuyết Thần, gật đầu với cô một cái. Nhìn tóc cô còn ướt là biết vừa mới xảy ra một cuộc chiến đấu ác liệt. An Tuyết Thần cũng gật đầu chào, có chút quýnh quáng a.
Phàm Ngự cũng thấy cô có chút không tự nhiên, sau đó mở miệng: "Đưa Phàm phu nhân đi xem phòng nghệ sĩ một chút, cô ấy đang chán." Một câu nói bình thường của Phàm Ngự như đang ra lệnh vậy, ngay cả An Tuyết Thần cũng thấy sự thờ ơ trong lời nói của anh. Chỉ có điều, thư ký Lâm hơi kinh ngạc, Tổng giám đốc kết hôn từ khi nào?
"Vâng, thưa Tổng giám đốc. Phàm phu nhân, mời đi theo tôi." Thư lý Lâm cười cười nhìn An Tuyết Thần, An Tuyết Thần liếc mắt nhìn Phàm Ngự, Phàm Ngự cũng nhìn cô, dịu dàng nói: "Đi đi. dạo một vòng, tan làm anh đón em."
An Tuyết Thần đứng lên, sau đó nói: "Vậy em đi đây." Xoay người bước đi, tới bàn làm việc của Phàm Ngự, lấy một cái máy ảnh từ trong hộc bàn của anh, sau đó cười cười rồi xoay người rời đi.
Phòng dành cho các nghệ sĩ----------
An Tuyết Thần vào phòng chụp ảnh, liền nhìn thấy rất nhiều minh tinh điện ảnh, mắt cô sáng lên nhìn thư ký Lâm, nói: "Thư ký Lâm, tôi có thể chụp hình không?"
Thư ký Lâm nhìn cô nói: "Dĩ nhiên có thể, Phàm phu nhân, cô có thể chụp thỏa thích."
Vừa nghe thế, An Tuyết Thần liền đi vào bên trong, dạo cả nửa ngày, cô cảm thấy hơi khát , sau đó nhìn thư ký Lâm nói: Thư ký Lâm, tôi hơi khát, có nước trái cây không?"
"À, có có, để tôi lấy cho cô." Thư ký Lâm nói xong liền rời đi, để lại An Tuyết Thần một mình. Cô đi dạo một vòng, sau đó cô đi ra sau khán đài, bên trong có âm thanh là lạ, không ngờ rằng đó lại là một màn không thể chịu nổi.
An Tuyết Thần sợ hãi la lên, quấy rầy hai người đang lăn lộn kia. Một người đàn ông to béo đang đè lên người một mỹ nhân xinh đẹp, thân thể đang ***. Hai người bị tiếng kêu sợ hãi của An Tuyết Thần làm cho giật mình, sau đó thấy cô đang cầm một cái máy ảnh.
Khuôn mặt cô đỏ lên, nói: Thật xin lỗi, tôi không cố ý, tôi đi ngay đây." Vừa định xoay người đi tới chỗ có nhiều người. Mới vừa đi được vài bước thì hai người phía sau đã mặc đồ chỉnh tề. Cô gái kia đến bên cạnh An Tuyết Thần, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, nói: "Cô mới tới, không hiểu quy tắc à?"
An Tuyết Thần gật đầu, đúng là mới tới. Cô gái nhìn cô, nói: "Vậy cô thấy gì rồi?"
Giờ cô mới hiểu được đây là ý gì, sau đó lắc đầu một cái nói: "Không có, tôi không thấy gì hết."
Cô gái hài lòng gật đầu một cái, sau đó nhìn máy ảnh trên tay An Tuyết Thần, nói: "Đưa tôi."
An Tuyết Thần thấy cô ta muốn lấy máy ảnh của mình, nhưng trong máy có rất nhiều hình mình mới chụp, dĩ nhiên cô cũng quên mất chuyện không mấy tốt đẹp vừa rồi, ôm chặt máy, nói: "Không muốn, đây là của tôi."
Cô gái kia liền thay đổi sắc mặt, tên đàn ông to béo cũng đi tới. Cô ta vừa thấy liền dính chặt vào người ông ta, nói: "Đạo diễn Trương, tối đi đâu?"
Ông ta nhìn cô gái một cách dâm tặc, sau đó vuốt ve bộ ngực của cô ta, vỗ cái mông của cô ta: "Tao Dạng, chưa thỏa mãn sao?"
Cô gái rên rỉ một tiếng, An Tuyết Thần nhìn chỉ muốn ói, nhất là cái tên kia, dáng vẻ thật ghê tởm. Cô định rời đi thì cũng đúng lúc hắn ta nhìn thấy cô thanh thuần, hắn liền lộ bộ mặt háo sắc; hắn ta nhìn An TUyết Thần từ trên xuống dưới một lượt, sau đó nói: "Mới tới?"
An Tuyết Thần mặc kệ, nhất là cái ánh mắt lõa lồ đó, liền muốn rời đi. Cô gái kia tiến tới kéo cô, gương mặt âm ngoan: "Đưa máy ảnh."
"Không muốn" An Tuyết Thần ra sức bảo vệ máy ảnh của mình. Tên đàn ông to béo kia thấy An Tuyết Thần lộ ra khuôn mặt trắng thuần, sau đó thèm thuồng nhìn cô, khiến cho cô ghê tởm đến phát ói. Nhưng mà cô gái kia cứ lôi kéo cô không buông, cho nên cô nhìn xung quanh tìm kiếm thư ký Lâm.
"Em gái nhỏ, có muốn nổi tiếng hay không, chỉ cần em bỏ ra một chút, anh có thể thỏa mãn giấc mộng minh tinh của em. Sao nào?" Nước dãi như muốn chảy khỏi miệng của hắn ta, An Tuyết Thần rùng mình.
"Buông ra." An Tuyết Thần giãy dụa. Cô gái kia thấy dáng vẻ mê đắm của cái tên gọi là đạo diễn Trương, sau đó nhìn vẻ mặt thất kinh của An Tuyết Thần.
"Thật sự là một hồ ly tinh quyến rũ đàn ông." Cô ta hung tợn quát vào mặt An Tuyết Thần.
An Tuyết Thần vừa nghe liền nổi giận. Hồ Ly Tinh? "Cô nói ai là hồ ly tinh, cô là hồ ly tinh mới đúng." An Tuyết Thầ sôi máu đáp trả.
Chát---------
Cô gái giơ tay cho An Tuyết Thần một bạt tai, cô ngã ngồi trên mặt đất ôm gò má nóng hực, nước mắt trực trào. Cô chưa bao giờ bị hạ nhục như thế này, nhưng vẫn quật cường ngẩng đầu lên, đôi mắt to trong veo như nước. Đạo diễn Trương dương dương tự đắc, đi tới chỗ An Tuyết Thần, ngồi xổm xuống nhìn cô, cô cảnh giác lùi người về sau.
"Tiểu mỹ nhân, em thật là xinh đẹp, ngủ cùng anh một đêm, anh sẽ để em làm diễn viên chính. Thế nào?" Đạo diễn Trương mê đắ