Hai người ngủ một đêm trong khách sạn, kết quả của việc Thiên Sứ đại chiến Ác Ma là Ác Ma toàn thắng.
Sáng sớm, Tiểu Niệm Ngự một mình ngồi ở trên bàn ăn, cái miệng nhỏ nhắn bặm lại, nhìn chỗ ngồi trước mặt trống trơn, trong lòng thực bực bội a~, đêm không thèm về nhà, còn vứt bỏ cậu. Cậu phải làm cho mẹ khôi phục trí nhớ, bằng không sau này cậu sẽ không có ngày nào vui vẻ quá.
Tiểu Niệm Ngự tính toán trong lòng. Nhìn một bàn toàn món ngon, oán giận mà nhồi nhét thức ăn vào miệng. Cũng trong lúc đó tại khách sạn.
An Tuyết Thần vẫn còn chìm trong giấc ngủ say, tối anh không kiêng dè gì mà nuốt cô vào bụng, quá mệt mỏi, nên cô không muốn tỉnh, ngủ thật say. Ngược lại, Phàm Ngự tinh thần rất tốt, sớm đã dậy, ngồi ở trên ban công, nhìn an tuyết thần đang ngon giấc,anh nhếch khóe miệng. An Tuyết Thần giống như một con mèo tinh không, yên tĩnh ngủ. Đôi mi cong, thỉnh thoảng còn khẽ run, đôi môi hơi mở ra, để lộ ra hàm răng trắng đều tuyệt đẹp.
Phàm Ngự chỉ lẳng lặng nhìn An Tuyết Thần, sau đó chuyển hướng nhìn, nhanh chóng xoay người gõ gõ trên bàn, hình như là đang làm việc. Anh không đến công ty, cho nên thông qua máy tính để hoàn thành công việc của ngày hôm nay. Năng lực làm việc của anh cực kỳ tốt nên hoàn thoành hết công việc rất sớm.
----------
Tiểu Niệm Ngự cho rằng, kể cho mẹ nghe chuyện cũ thì mẹ sẽ có thể nhớ lại ít nhiều. Nghĩ đến đây, cậu cũng rất hưng phấn, cũng rất mong đợi. Đôi mắt đen láy chớp chớp. Tất cả đều là hy vọng.
Khách sạn. An Tuyết Thần ngủ một giấc tới chiều, cảm giác thân thể rất mệt mỏi. Cô duỗi thẳng tay, ưỡn ngực, sau đó mở mắt, thấy có ai đó giống như Thiên sứ đang đứng ở ban công, một thân trang phục thoải mái màu trắng , tai phải đeo một chiếc bông tai kim cương chói mắt, đôi mày rậm, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hoàn mỹ đang nhếch lên, lộ ra đường nét gò má hoàn mỹ không tỳ vết. Ánh mặt trời nổi lên, giống như Thiên sứ giáng trần.
"Thiên sứ? Phải anh không?" An Tuyết Thần nghiêng người nhìn Phàm Ngự nói, thanh âm có chút khàn khàn cùng nhã mị (tao nhã, xinh đẹp).
Nghe thấy tiếng cô, ngón tay anh nhẹ nhàng nhấn phím Enter rồi gập máy tính lại, quay đầu nhìn con mèo vừa tỉnh ngủ.
Phàm Ngự nhếch miệng, dịu dàng nhìn cô: "Tỉnh rồi à, có đói bụng không?" Anh chập rãi đứng lên, đi tới bên mép giường, sau đó từ trên cao nhìn xuống, nhưng không phải là loại cảm giác áp bách. Cô nhìn anh, cười một tiếng rồi dang hai tay ra, ý tứ rất rõ ràng.
Khóe miệng Phàm Ngự hơi cong lên, sau đó ngồi lên mép giường, dang tay ra, cả người An Tuyết Thần liền được đặt trê đùi anh. Đầu nhỏ lui ra sau, cần cổ tuyết trắng lộ ra, còn có vài vết hôn của anh, giống như mấy đóa hoa mai trên nền giấy trắng, xinh đẹp động lòng người. Cảnh đẹp này, kiếp này cũng chỉ có Phàm Ngự anh mới có thể thưởng thức vẻ đẹp của cô.
Động tác nhỏ vô ý của cô lại nhẹ nhàng làm cho con ác ma chôn sâu trong vẻ thiên thần kia trỗi dậy. Cổ họng anh chuyển động lên xuống, đôi mắt đen híp lại, ánh mắt thâm thúy, môi mỏng hé mở, nhanh chóng chôn sâu trong cần cổ mê người kia. Đầu lưỡi liếm liếm trên cần cổ trước ngực cô, chọc cho cô cười: "Ha ha, ai da, đừng làm vậy, nhột quá đi."
Nhưng bây giờ anh cũng không thể dừng lại được nữa, có trời mới biết cô mê người như vậy, khiến anh lún sâu vào trong rồi. Cô gái đáng yêu này của mình tựa như một cây hoa anh túc đỏ (thuốc phiện), một khi dính vào thì sẽ trở thành nghiện, một khi chạm vào sẽ chảy máu nhưng cũng vẫn rất vui.
Thanh âm Phàm Ngự trở nên khàn khàn, một tay cố định đầu cô, bàn tay xuyên qua làn tóc mượt, đôi mắt đen khóa chặt khuôn mặt bụ bẫm của cô: "Bảo bối, là em chủ động câu dẫn anh."
An Tuyết Thần trợn mắt nhìn anh, chớp mắt một cái, sau đó quyến rũ cười một tiếng, giơ ngón tay chỏ ra, lướt trên khuôn mặt tuấn mỹ của anh, đôi mắt to xinh đẹp nhìn anh: "Anh nói, anh là thiên sứ, vậy ác ma đâu?"
Ánh mắt anh nguy hiểm nhíu lại, nhìn cô gái ngồi vắt ngang trong lòng mình lớn gan khiêu khích, xem ra tối qua hạ thân của mình còn lưu tình. Anh tà tứ nhếch miệng, tạo thành độ cong mê người, sau đó giữ chặt eo cô. Khuôn mặt cô trở nên biến sắc, từ trắng chuyển sang đỏ, nhìn anh nói: "Xem ra, em không nên ở trên người một con báo, không cần phải vậy." Nói xong cô chạm vào cự long phía dưới đang muốn ngóc đầu dậy. Mới động một cái, liền nghe thấy tiếng Phàm Ngự rên lên. Vừa nghe, anh liền ẩn nhẫn mở miệng: "Đừng nhúc nhích."
An Tuyết Thần cảm giác nơi cứng rắn kia đang chỉa vào nơi tư mật của mình càng lúc càng lớn, cũng hít một hơi, sau đó nhìn anh. Anh nhìn khóe miệng cô nhếch lên một cách tà mị, ý cười càng thêm sâu.
"Bảo bối, em như vậy chẳng lẽ không biết em càng ngày càng cười nguy hiểm đến trắng trợn sao?!"
"Cái gì mà nguy hiểm, em sao?" Cô nhìn anh, khóe miệng cười cũng không kiêng dè gì, ngây ngốc hỏi.
"Chính là vẻ mặt này. Bảo bối, bây giờ em không thể xuống được nữa, tên đã lắp vào cung, không bắn không được. Vì thế, cái bia ngắm còn lại phải để em làm thôi."
Lúc nói cũng chính là lúc anh động thân mà vào, tiến vào thân thể của cô, hai linh hồn hợp làm một, đắm chìm đến chết.
Hai người lại trải qua một cuộc chiến hăng say, buổi tối mới rời khỏi khách sạn trở về biệt thư. Tiểu Niệm Ngự cũng chuẩn bị xong hết mou5 việc rồi.
Cô ngồi trong xe, mệt mỏi dựa người vào ghế, tiếng cũng nhỏ như muỗi.
"Thật sự nghi ngờ anh là gì, tới đâu cũng muốn như vậy, cũng không sợ mất sức."
Mắt phải Phàm Ngự nháy một cái, khóe miệng hơi nhếch lên, nhìn cô gái nhỏ đang cằn nhằn, dáng vẻ cô rất mệt mỏi, nhưng mình cũng không còn cách nào khác, chỉ cần chạm vào cô, mình cũng không khống chế được ý nghĩ muốn cô, yêu cô.
"Bảo bối, xin lỗi, khổ cho em rồi, em chính là thuốc phiện mà một khi dính vào sẽ không dứt ra được." Anh vươn tay vuốt ve gương mặt cô. Cô chu miệng, nghiêng đầu, không để cho anh chạm vào má của mình. Anh chỉ cưng chiều cười một tiếng xượt qua làn tóc mềm mại như tơ của cô.
Hai người trở về biệt thự, ngay cả sức xuống xe An Tuyết Thần cũng không còn, nhất định không xuống. Phàm Ngự mở cửa xe, sau đó thân mật ôm lấy cô, đi về phía biệt thự.
Vào biệt thư, tiểu Niệm Ngự thấy hai người về, vội vã đưa cuốn tiểu thuyết đã được sao chép cho mẹ, nhưng vừa tới gần, Phàm Ngự liền bế cậu lên đưa qua cho vú Trương nói: "Mẹ con đang mệt muốn chết, chuẩn bị nghỉ ngơi, con, không cho con quấy rầy." Nói xong cũng ôm An Tuyết Thần đi lên lầu.
Tiểu Niệm Ngự chui ra khỏi lòng vú Trương, căm tức nhìn Phàm Ngự lên lầu, tức đến giậm chân, sớm muộn gì cũng chỉnh đốn lại ba, không chỉnh lại ba, con thề con cũng không mang họ Phàm. Hừ. Nghĩ thế cậu liền chạy về phòng minh, ngày mai nhất định tìm cơ hội đưa cho mẹ.
Anh đặt cô lên giường, vì cô mà cởi quần áo cho cô, cởi giày cho cô. Đời này chỉ có An Tuyết Thần là đặc biệt, chưa bao giờ anh chăm sóc ai như vậy.
An Tuyết Thần thay đồ ngủ xong rồi tìm một tư thế ngủ thoải mái, hao phí thể lực quá nhiều, nếu không ngủ bì thì mình sẽ không chịu nổi mất. Phàm Ngự nhìn dáng vẻ mệt mỏi của cô, sau đó anh cũng cởi đồ mình ra, nhấc chăn lên rồi chui vào, sau đó kéo eo của cô qua. Cô tựa vào lồng ngực của anh, tìm một vị trí ngủ thoải mái. Xem ra, cô bây giờ rất lệ thuộc vào anh, ngay cả ngủ mà anh cũng bá đạo đoạt lấy cô, từ tư thế ngủ của hai người là có thể thấy được.
Hai người cứ ôm nhau như vậy ngủ qua một đêm, ngủ rất ngon. An Tuyết Thần duỗi thẳng lưng, trừng mắt nhìn Phàm Ngự còn đang ngủ, chọt chọt anh, giọng khàn khàn nói: "Nhanh đi làm, hôm nay em không đi, em còn muốn ngủ chút nữa." Nói xong cũng nhắm mắt lại, đổi tư thế ngủ.
Phàm Ngự dùng sức kéo cô dán chặt vào người mình, gió thổi cũng không lọt. "Anh cũng không cần đi, chỉ muốn ôm em như vật thôi."
"Trời ơi, nhanh đi đi." Mắt An TUyết Thần cũng không mở ra, dáng vẻ còn chưa tỉnh ngủ.
"Không đi." Sao nghe giống như là anh đang làm nũng vậy, hình như là giận rồi.
"Vậy giờ làm thế nào anh mới chịu đi?" An Tuyết Thần nặng nề mở mắt nhìn Phàm Ngự nói, anh chính là yêu nghiệt.
"Trừ phi, anh có lợi ích gì đó." Phàm Ngự vốn là muốn hôn cô luôn, nhưng là nghe câu hỏi của cô lập tức khiến cho tinh thần Phàm Ngự dâng lên.
"Đi đi, chỉ cần anh chăm chỉ làm xong việc ở công ty, chúng ta liền chuẩn bị kết hôn." An Tuyết Thần lại nhắm mắt nói, lần này đôi mắt thâm thúy của anh chợt mở ra, sau đó hai tay lay lay bả vai cô, hỏi: "Em mới vừa nói gì?"
An Tuyết Thần bất đắc dĩ, anh như vậy mà lại vội vàng xác nhận lại lần nữa, cô nói: "Em nói, anh giải quyết xong việc công ty, em liền kết hôn với anh."
Phàm Ngự ngồi dậy, sau đó có chút kích động nhìn cô nói: "Đây... đây là do em nói, chỉ cần anh giải quyết tốt việc công ty, em phải gả cho anh."
An Tuyết Thần chậm chạp lật người, sau đó lười biếng nói: "Ừ, ừ, là em nói, em gả cho anh."
Phàm Ngự cúi người lần nữa, lại định bắt đầu một nụ hôn kiểu Pháp nóng bỏng, sau đó hôn lên trán cô nói: "Vì hôn lễ cuả chúng ta, anh nhất định sẽ xử lý sớm. Anh đi làm, em nghỉ nghơi cho khỏe đi." Nói xong cọ cọ vào trán cô liền cầm quần áo đi vào phòng tắm.
An Tuyết Thần ngã đầu ngủ tiếp, Phàm Ngự rời khỏi biệt thự, nhanh chóng đi đến công ty. An Tuyết Thần ngủ thẳng một giấc tới chiều, nhưng củng không phải tự nhiên tỉnh mà là bị cậu bé đứng bên mép giường làm cho tỉnh.
"Mẹ, mẹ, mẹ dậy mau lên, trời cũng tối rồi, sao mẹ vẫn còn ngủ." Tiểu Niệm Ngự lôi chăn ra khỏi người cô.
An Tuyết Thần trở mình sau đó nói nhỏ : " Trời ơi , bảo bối , để cho mẹ ngủ một lát , mẹ mệt chết đi được . Ngoan nha ." Nói xong cũng không có ý định thức dậy .
Tiểu Niệm Ngự là loại không đạt được mục đích là không buông tha, ôm sách sau đó đi tới mép giường, liền bắt đầu nghĩ cách không để cho cô ngủ nữa.
" Mẹ , con đã có một cuốn sách rất hay ,bảo đảm mẹ sẽ thích ." Tiểu Niệm Ngự chết cũng không buông , hôm nay nhất định phải làm cho mẹ đọc hết cuốn sách này .
An Tuyết Thần thật sự là không chịu nổi , trốn trong chăn . Tiểu Niệm Ngự bực bội giậm chân , chớp mắt một cái ,sau đó chạy vào phòng tắm, nhúng ướt một cái khăn, trở về phòng ngủ, vén chăn lên, đặt lên bụng cô. Lần này, cô hoàn toàn tỉnh hẳn, cảm giác quá kinh khủng. {Thân ái, mọi người cũng có thể thử một chút a.}
"A" An Tuyết Thần vội lấy cái thứ trên bụng mình ra, sau đó mở mắt nhìn tiểu Niệm Ngự đang tươi cười, ô cũng bất đắc dĩ a. Theo như lý thuyết là sẽ tỉnh hẳn, nhưng cậu sợ cô vẫn còn buồn ngủ nên cầm khăn lông lau lau mặt cô, ngược lại cô rất thích.
"Bảo bối, gọi mẹ dậy có chuyện gì?" Lúc này, An Tuyết Thần đã hết sức tỉnh táo, nhìn tiểu Niệm Ngự chất vấn.
Tiểu Niệm Ngự nhếch miệng cười một tiếng: "Không có chuyện gì lớn, cảm thấy quyển sách này rất hay, muốn cho mẹ xem một chút, để xem sau khi xem xong mẹ có cảm tưởng gì không." Vừa nói vừa đặt quyển sách lên tay cô.
Cô cúi đầu nhìn, tác giả tên: "Vô? Tên thật lạ. Bảo bối, con vì cái này mà gọi mẹ dậy?"
"Không phải, con gọi mẹ dậy ă cơm, mẹ không ăn sẽ đói." Cậu tìm một lý do rất tốt. Gương mặt tỏ vẻ quan tâm, nhưng cũng không phải giả vờ, thật sự lo lắng việc cả ngày nay cô chưa ăn cơm, cũng có thể đói bụng. Không nhắc thì thôi, mà nhắc tới thì cô liền cảm thấy đói bụng, tiếng ọt ọt--- phát ra. Cô ôm bụng, sau đó cười một tiếng: "Đói bụng quá, ta xuống lầu ăn cơm đi."
Tiểu Niệm Ngự gật đầu một cái, hai người đi xuống lầu, đương nhiên là vú Trư