Cô gái kia nhìn đạo diễn Trương, thanh âm mị hoặc nói: "Đạo diễn Trương, anh đồng ý cho em làm diễn viên chính rồi mà."
Đạo diễn Trương sốt ruột nhìn cô ta, sau đó liền muốn đi về phía An Tuyết Thần. Đúng lúc vừa chạm vào người An Tuyết Thần, liền nghe thấy tiếng đàn ông la lên kêu đau, sau đó mặt cô liền áp vào vòng ngực quen thuộc, khiến cho cô thả lỏng tâm tình, nhưng lại vô cùng ủy khuất. Dù sao cô cũng chỉ là một cô gái mới qua tuổi đôi mươi, nước mắt liền trào ra, thấm vào áo Phàm Ngự, chậm rãi áp sát vào người anh. Thư ký Lâm bước nhanh tới, liền nhìn thấy cảnh tượng này, thời điểm nhìn thấy dấu tay 5 ngón rõ mồn một trên mặt An Tuyết Thần, trái tim cũng muốn nhảy ra ngoài, sau đó run rẩy nói: "Tổng...tổng giám đốc, phu nhân."
Tất cả mọi người có mặt đều há hốc vì kinh ngạc, cô gái cho An Tuyết Thần một bạt tai cũng đơ người, từ lúc nhìn thấy Phàm Ngự, trong mắt đều là ái mộ, nhưng khi nghe thư ký Lâm gọi An Tuyết Thần là phu nhân, cả người như đông cứng lại.
An Tuyết Thần ôm chặt Phàm Ngự, sau đó nức nở: "Tiểu Ngự, sao giờ anh mới đến?!" Giọng nói đều là ủy khuất và trách cứ, nhất là một tiếng "Tiểu Ngự" kia, cô nói mà tim anh cũng muốn vỡ ra. Anh dịu dàng nâng mặt cô lên, liền nhìn thấy dấu tay chói mắt trên gương mặt trắng nõn của cô. Ngay sau đó cuồng phong bão táp cuộn đến, Đôi mắt dịu dàng liền trở nên âm lãnh, cương quyết quét qua hai người kia; gương mặt mù mịt cùng với giọng nói lạnh đến cực hạn, tất cả mọi người đều rùng mình, coi như không nhìn thấy vẻ mặt của Phàm Ngự, người phía sau cũng cảm giác được đó là hơi thở nguy hiểm của một con dã thú.
"Cô làm?" Thanh âm của Phàm Ngự như Satan đến từ địa ngục, nói ra như một lời nguyền xuyên qua lòng cô gái bẩn thỉu kia, khuôn mặt từ trắng trở nên xanh tái, nhìn ánh mắt Phàm Ngự liền sụi lơ trên mặt đất.
Tên đạo diễn kia thấy vậy, ôm bụng quỳ xuống trước mặt Phàm Ngự, trán đầy mồ hôi, nói: "Phàm tổng, là tôi có lỗi với nữ của anh, nếu cho tôi ăn gan hùm tôi cũng không dám. Phàm tổng, anh tha cho tôi đi." Hắn ta vừa dập đầu vừa cầu xin
Cô gái kia thấy thế cũng bò qua, khóc lóc cầu xin tha thứ: "Tổng... tổng giám đốc... , thật xin lỗi, tôi không phải cố ý, tôi không biết cô ấy là phu nhân Tổng giám đốc, thật sự không biết, tha cho tôi đi." Cô ta khóc lóc cầu xin, lớp trang điểm đẹp đẽ cũng trôi hết đi, bộ dạng thật thê thảm.
Phàm Ngự nhìn hai người, sau đó nhìn cô gái nhỏ trong lòng đang giữ chặt máy ảnh trong tay. Vừa nhìn đã biết, sắc mặt càng đen hơn, vô cùng u ám.
"Cô đánh cô ấy, vợ của tôi một chút tôi cũng không đành lòng, ai cho cô có cái quyền đánh cô ấy. Phàm Ngự nói ra giống như đang tuyên án tử vậy. Cô ta khóc lớn, Phàm Ngự cũng không them nhìn, mà chỉ kiểm tra gương mặt sưng đỏ của An Tuyết Thần, lửa giận trong lòng hừng hực. Anh nhìn nam thư ký của mình, anh ta liền nói: "Các vị ở đây, hễ ai có ý định đánh cô gái này một cái tát thì sẽ trả lại gấp đôi." Sau đó anh ta cho cô gái kia hai bạt tai, từng tiếng từng tiếng giòn tan, An Tuyết Thần nghe cũng không đành lòng, cô ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ, ý nói: đừng đánh nữa.
Phàm Ngự nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt sưng đỏ của cô, sau đó nhẹ giọng nói: Ngoan, cô ta cũng nên nhận sự trừng phạt."
An Tuyết Thần cũng không nói gì, Phàm Ngự quét mắt qua người đàn ông đang quỳ, mồ hôi đầm đìa kia, cũng không dám nhìn tình huống thê thảm kia. Nhưng cảm giác được ánh mắt kia, chút can đảm cuối cùng cũng biến mất, mất hồn mất vía. Phàm Ngự nhẹ nhàng mở miệng: "Thiến hắn." Câu nói xém làm đạo diễn Trương bất tỉnh.
Hắn vội vàng ngẩng đầu xun tha thứ: "Phàm tổng, Phàm tổng, anh tha cho tôi đi, tôi biết sai rồi. Cứu tôi với, tôi sai rồi." Tiếng kêu cứu thê thảm của hắn ta càng ngày càng xa. An Tuyết Thần nhíu mày nhìn Phàm Ngự, sau đó khàn khàn nói: "Đừng, quá ác độc."
"Ngoan, không có gì." Phàm Ngự nhìn cô gái thiện lương bên cạnh, dịu dàng nói. An Tuyết Thần định quay đầu lại nhìn theo hướng tiếng kêu còn thảm hơn cả cô gái kia, vừa định xoay qua chỗ khác liền bị Phàm Ngự kéo tới, sau đó anh ôm lấy cô đi ra ngoài. Nếu như cô ấy xem, chắc chắn sẽ nằm mơ, đó chỉ là một khuôn mặt heo, sợ rằng khuôn mặt ấy không giữ được, phải huỷ a.
An Tuyết Thần mặc cho Phàm Ngự ôm, đến khi hoàn toàn không nghe được âm thanh thảm thiết kia nữa, cô mới ngẩng đầu nhìn anh. Người đàn ông như thế này thật tốt. Sau đó, cô không nghĩ ngợi gì, liền hỏi: "Phàm Ngự, cuộc sống sau này anh tính như thế nào?"
Phàm Ngự nhìn An TUyết Thần, sau đó nói: "Chẳng lẽ mất trí nhớ thì sẽ trở nên ngốc ngếch sao?!"
Anh nhìn cô, sau đó đi về phía thang máy, trở về phòng làm việc của mình, "Lúc nãy anh vừa công khai với mọi người em là vợ anh rồi."
Lúc này cô mới nhớ đến lời nói vừa rồi, sau đó nhếch miệng cười một tiếng: "Haha, à, ai da." Cười một chút mặt cũng đau. Anh đau lòng nhìn khuôn mặt vừa hồng vừa sưng của cô, cực kỳ đau lòng.
"Đau lắm hả?!" Ánh mắt của anh tất thảy là dịu dàng. Cô ngẩng đầu nhìn đôi mắt đen dịu dàng, tựa như một cái đầm đầy rêu, một khi rơi vào thì có muốn cũng không rứt ra được.
"Ừm, đau chứ." Ma xui quỷ khiến cô trả lời câu hỏi của anh.
Anh ôm cô vào phòng làm việc, sau đó đi vào phòng nghỉ, đặt cô lên giường. Anh xoay người đến chỗ tủ lạnh, lấy vài viên đá thoa lên mặt cô.
"A, lạnh quá." Cô tránh né, nói.
Anh giữ cái đầu nhỏ của cô, nói: "Ngoan, chườm đá thì mặt mới không bị sưng lên, chẳng lẽ em muốn bộ dạng mình thế này, xấu chết được." Vừa nói vừa tiếp tục chườm đá cho cô, còn cô chỉ bĩu môi.
Chườm một hồi, mặt cô cũng hết sưng, bụng cô cũng hăng hái kêu lên, ọt ọt----
Cô đỏ mặt, nói: "Em đói, chúng ta ra ngoài ăn cơm đi, không muốn về nhà đâu, ra ngoài ăn đi, anh chưa đưa em đi ăn bên ngoài."
Anh thấy mặt cô đã hết sưng, sau đó thấy vẻ mong đợi của cô, gật đầu: "Được, chúng ta đi tới khách sạn, tối nay cũng không về, đi ngắm cảnh đêm một chút."
Nghe thế mắt cô liền sáng rực, sau đó cầm hai tay anh nói: "Thật chứ, vậy đi, bây giờ đi đi, em đói lắm rồi."
Anh nhìn cô làm nũng, đột nhiên nghĩ nếu năm mười tám tuổi, cô không gặp phải mình, chắc cô cũng sẽ như thế này. Nghĩ rồi nhéo cái mũi nhỏ của cô, đứng dậy nói: "Đi thôi."
Nghe thế cô liền đứng dậy, tiện thể kéo anh đi ra ngoài.
Khách sạn, An Tuyết Thần thấy cái khách sạn cao như vậy, xoay đầu nhìn Phàm Ngự. Phàm Ngự nhìn dáng vẻ tò mò của cô, sau đó nắm hai vai của cô, nói: "Đừng nhìn nữa, vào thôi, đứng trên đó nhìn xuống cảnh phía dưới là tốt nhất."
Hai người đi vào khách sạn, tất cả mọi người đều gật đầu chào anh, sau đó nhìn về phía thang máy V.I.P, cô hỏi, thay vì hỏi nhưng đúng hơn là tự mình trả lời vấn đề của mình: "Nó là của anh."
"Em biết rồi còn hỏi." Phàm Ngự nhìn cô gái nhỏ trong ngực, nói.
Cô đẩy anh ra, dựa vào thang máy, sau đó quan sát anh. Anh cũng tựa người vào thang máy, hai tay khoanh trước ngực đón nhận ánh mắt nghiền ngẫm của cô, thật tò mò lát nữa cô sẽ nói gì.
Cô nhìn anh, mở miệng: "Cuối cùng là anh có bao nhiêu tài sản?"
"Cũng có vài tỷ mấy trăm triệu." Anh thành thật trả lời, xém chút nữa là nghẹn chết cô. (Vài tỷ mấy trăm triệu nhân dân tệ mà đổi ra tiền Việt chắc cũng.... @@)
"Anh nói... là vài tỷ mấy trăm triệu?!" Cô hỏi lần nữa.
"Ừm hửm."
Cô ngậm miệng, sau đó gật đầu một cái, tỏ vẻ hiểu rồi, nói: "Em rõ rồi."
Anh nghiền ngẫm nhìn vẻ mặt hào hứng đã hiểu rõ mọi chuyện của cô: "Em rõ cái gì?"
"Em hiểu, chắc chắn anh là một phần tử khủng bố, anh nói anh không có liên quan gì đến Bin Laden sao?!" Cô chất vấn { Ặc, Bin Laden không phải là đã chết rồi sao?! Ai không biết có thể lên mạng tìm hiểu một chút về Bin Laden, thủ cấp của phần tử khủng bố.}
Bin Laden? Phàm Ngự co rút khóe mắt: "Trí tưởng tượng của em khá phong phú. Trước đây có gặp qua Bin Laden."
"Hả?" Hiển nhiên An Tuyết Thần thất kinh, qua nhiên anh rất nguy hiểm. Hai tay cô làm dấu X trước mắt anh.
Phàm Ngự buồn cười nhìn động tác của cô: "Em làm gì vậy?"
"Anh xem mà không biết sao? Ý là, anh là phần tử khủng bố, tránh xa đóa hoa của tổ quốc ra."An Tuyết Thần hất cằm, nói. {Ngất, mẹ của các loài hoa~}
Cơ mặt Phàm Ngự co rút, sau đó kéo cô qua chỗ mình, hơi thở ma quỷ vòng qua người cô: "Cho dù có nguy hiểm, em cũng phải xả thân nhảy vào."
"Tại sao?" An Tuyết Thần ngây ngô hỏi, lại nhận được nụ cười xấu xa của Phàm Ngự: "Bởi vì em là của anh."
An Tuyết Thần liếc mắt một cái, thang máy cũng mở cửa ra. Phàm Ngự ôm eo cô bước ra khỏi thang máy, rồi đi vào phòng ăn. Hai người ngồi vào vị trí trước đây vẫn hay ngồi, nơi có những ký ức tốt đẹp, cũng có những ký ức kinh khủng.
An Tuyết Thần ngồi xuống, sau đó nhìn anh nói: "Nơi này rất quen, trước kia em đã tới đây sao?"
Phàm Ngự chọn món xong rồi nhìn cô, nói: "Ừ, trước đây chúng ta đến đây rồi."
"Cảm giác rất quen thuộc, nhưng lại có chút bi thương, cái cảm giác đó." An Tuyết Thần rối rắm nhìn Phàm Ngự, giống như muốn anh cho cô lời giải đáp vậy.
"Được rồi, em đừng suy nghĩ nhiều, ngắm cảnh đêm đi." Phàm Ngự chuyển đề tài. An Tuyết Thần xoay đầu nhìn, thật là kinh ngạc, đẹp quá.
"Thật đẹp, tầm nhìn ở đây rất đẹp." An Tuyết Thần nâng cằm, nói. Gò má kia thật mê người, Phàm Ngự nhìn thôi cũng thấy say.
"Tổng giám đốc, có thể dọn bữa lên chưa ạ?" Một nhân viên hỏi.
"Ừ."
"Woaaaaaaaaa"
Nhìn một bàn toàn món ngon, An Tuyết Thần la lên, nuốt nước bọt, nghĩ thầm, phục vụ sao còn chưa đi? Rốt cuộc, họ vừa mới rời khỏi, cô cũng không cần để ý đến hình tượng mà ăn lấy ăn để, không quan tâm người khác nghĩ thế nào.
Sau khi chiến đấu hăng say, cũng được hơn phân nửa, cô dựa người vào ghế, ợ một cái thật to, vung tay nói: "Không được, em ăn không nổi nữa. Anh gọi nhiều như vậy, là anh muốn nghẹn chết em à, khôn ăn nổi nữa, không ăn."
Phàm Ngự nhìn dáng vẻ của cô, nói: "Em không cần ăn hết, ăn một chút là được rồi."
An Tuyết Thần trừng mắt với anh một cái, nói: \'\'Tiền rơi từ trên trời xuống à?!"
Phàm Ngự cũng không nói, chỉ cười cười. An Tuyết Thần đứng dậy, đi chậm chậm, tay vuốt ve bụng căng tròn của mình, nói: "XOng rồi, em sợ nó nổ mất."
Phàm Ngự lười biếng dựa vào ghế, nhìn cô. Anh cũng chẳng ăn bao nhiêu, nhưng mà thấy cô ăn ngon miệng như vậy, mình cũng ăn nhiều hơn.
"Đi thôi, em no rồi, mau đi thôi." Vừa nói vừa kéo anh đi ra ngoài, tiền cũng không trả, dĩ nhiên cũng không cần trả.
An Tuyết Thần ngẩng đầu nhìn anh, nói: "Chúng ta đi đâu?"
"Anh đi mở cửa phòng." Phàm Ngự tà mị nói, nhìn là cô muốn nổi cả da gà.
"Nói cho anh biết, em... em bà dì đang đến thăm em (đến ngày đó mờ :]] )." An Tuyết Thần đỏ mặt nói.
Phàm Ngự nhìn cô, nâng cằm cô lên nói: "Phải không? Bảo bối, em biết gạt anh sẽ phải trả giá đắt không?\'\' Vừa nói vừa chậm chạp mơn trớn chân cô. Cơ thể cô run lên.
"Nhạy cảm vậy sao?" Phàm Ngự trêu chọc cô trog thang máy, sau đó bàn tay bao trùm lên đỉnh núi cao của cô. Cô đỏ mặt nhìn anh, nhưng cũng không lên tiếng, chỉ cắn môi. Anh nắm lấy tay cô, buộc cô cầm lấy Cự Long đã sớm kêu gào lên. Cô sợ hãi kêu một tiếng, liền muốn rút tay ra nhưng tay đã bị anh cố định lại, mặt cô càng đỏ hơn.
Phàm Ngự lộ vẻ mặt tà mị đẹp trai, khóe miệng cong lên tà tứ, sau đó nói vào tai cô: "Bảo bối, cảm nhận được nó không, nó gầm lên vì nhớ em, muốn vào cơ thể em." «123