ồi. Vì cô, anh nhịn biết bao nhiêu, nhưng mà cô vậy mà còn không biết điều.
An Tuyết Thần đi trên đường đồi, trong lòng tức giận, cô cũng không biết mình bị sao, cô trước đây sẽ không làm như vậy, nhất định sẽ dịu dàng, thục nhã, rất rộng lượng, sẽ không vì loại việc nhàm chán này mà làm ra nhưng chuyện ngốc nghếch như vậy, chẳng lẽ lại giống như sách nói, khi đã yêu thì đều trở nên khờ dại, thường thì sẽ làm chuyện mà mình không hiểu ? Đúng vậy a~, gần đây cô đều làm vệc mà ngay cả mình cũng không thể hiểu được. Cô mãi suy nghĩ cho nên cũng không chú ý có một chiếc xe đang bám theo cô, mãi cho đến khi cô đi một đoạn xa xe mới lao ra.
“Két !!!”---------
Chiếc xe nhanh chóng lao tới phía trước An Tuyết Thần. Vì né tránh nên cô té xỉu ở một bên. Người trên xe mở cửa xuống, sau đó đem bế cô vào trong xe, chiếc xe tăng tốc lao đi.
Phàm Ngự tắm xong ngồi trong thư phòng, buồn bực hút thuốc, nghĩ bụng lát nữa cô sẽ quay lại. Lúc này, điện thoại đột nhiên kêu lên. Anh liếc mắt thấy là số của Mị Ảnh, chau mày sau đó bắt máy.
"Có chuyện gì?"
"Thiếu chủ, An tiểu thư bị bắt cóc trên đồi, máy giám sát ghi lại được cô ấy bị trói trên một chiếc xe không có bảng số xe, người của chúng ta đang lần theo, nhưng mà An tiểu thư hình như không mang theo điện thoại." Mị Ảnh ở đầu dây bên kia nói.
Phàm Ngự nghe một hồi, đôi mắt đen nheo lại thật chặt, toàn thân tản ra hơi thở nguy hiểm, môi mỏng mím chặt, không nói lời nào, sau đó cúp máy, rời khỏi thư phòng.
------------------------
Giờ phút này An Tuyết Thần đang mơ mơ màng màng, vừa mở mắt ra là một gian phòng, rất đơn giản. Cô muốn giảy dụa đứng dậy nhưng phát hiện ra hai tay hai chân mình bị cột vào giường, hơn nữa còn là tư thế chữ Đại (大) đáng xấu hổ nhất. Cô ra sức giùng giằng nhưng cũng không thể nào thoát ra được.
"Người đâu ? Sao các người bắt tôi ? Có ai không ?" Không giãy giụa được, chỉ có thể hét lên. Ít nhất cô cũng muốn biết là có người hay không, là ai bắt cóc mình. Đột nhiên cửa được mở ra, Lâm Mộng Tuyết đi tới, giờ phút này cô ta không còn vẻ rực rỡ như trước, sắc mặt tái nhợt, cũng không hề trang điểm, thật là đáng sợ, đôi mắt sâu hoắm, con ngươi căng tròn. Sao cô ta lại thành ra như vậy ?
Lâm Mộng Tuyết cười lớn đi tới: "Haha, An Tuyết Thần, thế nào ? Thấy tôi thật bất ngờ sao ? Tôi cho cô biết, tôi có ngày hôm nay, tất cả đều là do cô ban tặng." Cô ta cười như điên. An Tuyết Thần nhíu mày nhìn cô ta, "Lâm Mộng Tuyết, tôi khuyên cô, mau thả tôi ra, nếu Tiểu Ngự biết, đến lúc đó không ai cứu được cô đâu." Cô vẫn còn khuyên Lâm Mộng Tuyết, hy vọng cô ta có thể thả mình ra.
Lâm Mộng Tuyết đi tới mép giường, “Chát !!!”---, năm ngón tay hằn trên gương mặt nhỏ nhắn của An Tuyết Thần, khóe miệng cũng rướm máu. Lâm Mộng Tuyết bóp cổ An Tuyết Thần, hét lên: "Cô biết không ? Nếu như không phải cô, tôi cũng sẽ không có ngày hôm nay. Không phải cô cũng rất tò mò tại sao tôi lại biến thành thế này sao ?" Cô ta buông cổ An Tuyết Thần ra. Cổ được thả ra, An Tuyết Thần dùng sức hô hấp, bây giờ cô đã chắc chắn tinh thần cô ta đang có vấn đề. Lâm Mộng Tuyết xắn tay áo lên, sau đó đưa đến trước mặt An Tuyết Thần: "Cô xem đi, cô xem đi, đây là cái gì ? Đúng vậy, ngày đó là cô xin, anh ta mới thả tôi ra, để tôi rời khỏi Hoàng Đế, nhưng lại cho người tiêm ma túy vào cho tôi. Nhìn thấy không, đây là những vết kim cũ mới. Đều tại vì tiện nhân cô. Nếu như không phải là cô, anh ta cũng sẽ không như vậy với tôi. Đều là cô, đều là cô. Cho nên, tôi nhất định sẽ không để các người yên. Phàm Ngự anh ta không có tim, anh ta là động vật máu lạnh, tôi và anh ta lớn lên cùng nhau, anh ta cũng có thể nặng tay với tôi như vậy, còn có gì anh ta không thể làm đây ?"
An Tuyết Thần nhìn cánh tay vốn trắng noãn, hiện giờ đã khô héo, tất cả đều là vết kim chằng chịt, cơ bắp như tàn lụi. Trong lòng một trận run rẩy, không chịu được run lên một cái. Lâm Mộng Tuyết nhìn phản ứng của cô, sau đó nói: "Cho nên, tôi muốn biết anh ta có phản ứng gì khi người phụ nữ của mình bị nhiều thằng đàn ông đè ở dưới, cô nói xem anh ta có giết cô rồi giết hết mấy tên đó hay không ?" Đôi mắt Lâm Mộng Tuyết có chút đỏ, bây giờ cô ta không được bình thường, bởi vì chích quá nhiều ma túy, thần kinh cũng bị ảnh hưởng. An Tuyết Thần nghe nói vậy, trong lòng sợ hãi. Bây giờ cô ta không bình thường, cái gì cũng có thể làm. "Cô … Cô muốn làm gì ?"
Lâm Mộng Tuyết nắm cằm An Tuyết Thần, ánh mắt hung thần á sát, cực kỳ ác độc, nói: "Tôi muốn để cô nếm thử cái cảm giác như tôi ở Hoàng Đế vậy. Sau đó quay lại thành một bộ phim, tôi muốn cho cả thế giới biết, cũng muốn Phàm Ngự nhìn thấy. Ha ha ha ha ….. Rất kích thích … Nghĩ thôi cũng thấy hưng phấn rồi, chi bằng chúng ta thực hiện bây giờ đi ? Haha ..." Lâm Mộng Tuyết cười to, vẻ mặt cực kỳ cực đoan. Sắc mặt An Tuyết Thần cũng tái nhợt, lùi người về phía sau. Lâm Mộng Tuyết nhìn cô, hướng về phía cửa hô: "Tất cả vào đi."
Ngay sau đó năm sáu tên đàn ông, gương mặt tục tĩu, từng tên một đi vào, giống như đang xem một con búp bê, trong lòng An Tuyết Thần khủng hoảng, cô rất sợ hãi, bất an co người lại, đôi mắt đầy sương, cơ thể run rẩy. An Tuyết Thần như vậy làm cho mấy tên kia nhìn chảy nước dãi.
Lâm Mộng Tuyết thỏa mãn nhìn phản ứng của An Tuyết Thần, sau đó mấy tên kia đi tới, gương mặt ngoan lệ. "Làm cho cô ta chết, mấy người tha hồ hưởng thụ đi, tốt nhất là để cô ta chết trên giường, làm đi, ha ha ha ..." Lâm Mộng Tuyết vừa nói vừa an vị trên ghế salon nhìn.
Bọn chúng bước từng bước đi tới, nhìn An Tuyết Thần, gương mặt dâm ô nói: "Đến đây đi, bảo bối, anh sẽ khiến cho em khoái đến chết, tới để cho anh trai yêu, hôn một cái." Hắn ta vừa nói vừa vuốt mặt An Tuyết Thần, ngón tay thô của hắn sờ sờ mặt cô, khiến cho cô đau. Đôi mắt xinh đẹp của cô gắt gao nhìn cái tên đáng ghê tởm này, sau đó hung hăng cắn tay của hắn, cắn cho tới khi máu chảy ròng ròng.
"A !!!" Hắn ta giơ một bàn tay, tát An Tuyết Thần choáng váng mặt mày, không khác ngất xỉu là mấy, khóe miệng cô rướm máu, khuôn mặt nhỏ sưng lên. Hắn ta nhìn bàn tay chảy máu của mình, thét lên: "Mẹ kiếp, tiện nhân, để xem chốc nữa mày còn có thể như vậy nữa không." Vừa nói vừa xé rách quần áo của cô. Cô muốn phản kháng nhưng người mình đang bị trói chặt, chỉ có thể hét lên: "Buông ra !!! Khốn kiếp !!! Cút ngay cho tôi, buông tôi ra !!!" Lâm Mộng Tuyết cười cười ở một bên quan sát, nhớ ngày đó mình cũng hét lên như vậy, nhưng bọn chúng chẳng những không dừng lại mà còn ngày càng quá đáng hơn.
"Ha ha, đến đây, nhỏ như vậy, có thể chịu được mấy anh không, a?\'\' Quần áo An Tuyết Thần bị xé toạc ra, xương quai xanh hoàn mỹ, hai vai trắng noãn lộ ra. Bọn chúng liếm nước miếng, sau đó cặp mắt đỏ lên, nhìn chằm chằm vào cô. An Tuyết Thần cảm giác như đã bị bọn chúng vũ nhục, vẻ mặt thèm thuồng không chút che đậy của bọn chúng như vậy, giống như cô đang không mặt gì vậy. Nước mắt cô rơi lã chã, nhìn bọn chúng đang ngứa ngáy chân tay, cô cắn chặt môi mình, cắn tới mức chảy máu. Lâm Mộng Tuyết nhìn cô, nói: “Cô đừng phản kháng, thả lỏng một chút, thật ra thì cũng rất thoải mái, ửm ? Ha ha. Các người còn chờ gì nữa ?"
Bọn chúng phấn khởi mà lên, cởi dây trói của An Tuyết Thần, như vậy càng thú vị An Tuyết Thần muốn né ra, mặc dù biết mình trốn không thoát, nhưng cô vẫn chạy. "A …" An Tuyết Thần kêu lên, tóc bị kéo lại hung hăng, sau đó hung hăng bị ném lên giường, quần áo còn sót lại trên người cô cũng bị xé nát. Thanh âm từng miếng vải bị xé toạc, giống như là âm thanh từ Địa ngục, cũng xé nát cõi lòng cô. Cô phản kháng bừa bãi, nước mắt theo khóe mắt chảy xuôi xuống, rơi xuống nệm. Hai tay cô bị cố định, không thể phản kháng được nữa, chỉ có thể mặc cho bàn tay của mấy tên kia... vuốt ve trên người *** mình. Cô nhìn trần nhà, có cảm giác như thế giới đang vứt bỏ cô, cô nghĩ: "Phàm Ngự, anh ở đâu, anh có biết em mất tích không ? Nếu anh không tới cứu em, em thề, cả đời này, em sẽ không tha thứ cho anh nữa. Vậy nên, xin anh, đến nhanh lên … nhanh lên … nhanh lên …"
An Tuyết Thần nhìn chúng cởi đồ của mình, cô chỉ muốn chết đi. Một tên dang hai chân cô ra, vừa định dồn sức tiến vào, mắt Lâm Mộng Tuyết đỏ lê, kích thích nhìn An Tuyết Thần bị hủy diệt trong nháy mắt. Thời điểm tên kia chỉ còn cách An Tuyết Thân có vài cm thì cửa bị đá văng.
Mị Ảnh đưa theo mấy người xông tới, chế trụ bọn chúng. Phàm Ngự vừa vào liền nhìn thấy hết thảy mọi thứ trước mắt, cuối cùng, anh cũng bộc phát, đôi mắt đen bây giờ cũng muốn chuyển sang đỏ, giờ phút này anh lại biến thành Satan một lần nữa, toàn thân tỏa ra hơi thở tàn nhẫn, lãnh lệ (lạnh lẽo, ác độc), đôi mắt chim ưng mở ra, chờ đợi tai họa giáng xuống.
Lâm Mộng Tuyết thấy thế vội vàng cầm súng chỉa vào đầu An Tuyết Thần, An Tuyết Thần biết Phàm Ngự tới, cô lấy chăn bao hết người mình lại, không để cảnh xuân lộ ra ngoài. Phàm Ngự nhìn Lâm Mộng Tuyết, đôi ngươi nhuốm đỏ híp lại, bàn tay để trong túi quần đã sớm nắm chặt thành đấm. Thuộc hạ của anh đã biết anh sớm nổi giận, đôi mắt nhuốm màu máu, giống như 10 năm trước, lần đó thật sự là được mở mang tầm mắt. Thiếu chủ của mình quả nhiên tàn nhẫn.
"Thả ra." Thanh âm Phàm Ngự lạnh như băng, không có một chút nhiệt độ, giống như Atula từ địa ngục trở về, cả người tản ra mùi máu, sắc mặt cực kỳ khó nhìn, đó là vì nếu như anh chậm một bước thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Nhớ tới màn ngàn cân treo sợi tóc kia, máu của anh muốn sôi lên. Ánh mắt sắc bén nhìn Lâm Mộng Tuyết, hàm răng nghiến ken két, đôi mắt sáng rực tràn đầy lửa giận, giống như con Báo bị chọc giận.
Lâm Mộng Tuyết nhìn vẻ mặt anh, cô có chút sợ, nhưng vẫn giống như con quái thú cắn xé lòng cô, khiến cô có chút đứng ngồi không yên, nói: "Phàm Ngự, anh không cần làm tôi sợ, hôm nay tôi dám làm như vậy thì đã nghĩ tới việc mình không thể sống được, có điều có chết tôi cũng mang theo người phụ nữ anh yêu theo." Vừa nói, bàn tay đang bóp cổ An Tuyết Thần tăng thêm vài phần sức. Khuôn mặt nhỏ của An Tuyết Thần đỏ bừng, ho khan vài tiếng.
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, lông mày nhíu chặt, ngay cả gân xanh trên trán cũng hiện lên rất rõ, vẻ mặt lãnh nhược băng sương (lạnh như băng) làm người ta kinh sợ.
"Cô dám động đến cô ấy, tôi sẽ cho cô biết thế nào là Địa ngục." Phàm Ngự lạnh lùng nói. Lâm Mộng Tuyết nhìn anh, cười ha hả, sau đó nói: "Phàm Ngự, yêu anh, tôi đã ở Địa ngục; anh vô tình đẩy tôi vào Hoàng Đế, tôi đã ở Địa ngục. Còn có cái gì đáng sợ hơn những Địa ngục đó sao ?"
Mị Ảnh nhìn Phàm Ngự, nhất thời không biết phải làm thế nào. Phàm Ngự cũng không có bất kỳ biểu hiện nào, cũng không ra lệnh gì, chỉ có thể ở bên cạnh lo lắng. Nói thật, thời điểm mình vừa bước vào, nhìn thôi cũng thấy run, nếu Thiếu chủ nhìn thấy thì sẽ như thế nào? {Sau này sẽ biết.}
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, tim dường như đang rỉ máu. Nếu như mình không quát tháo cô ấy thì chuyện này có lẽ sẽ không xảy ra. Suy nghĩ toát qua ánh mắt dạt dào cảm xúc của anh, Lâm Mộng Tuyết hoàn toàn bắt được, cười tự giễu đến thê thảm. "Phàm Ngự, thì ra anh thật sự có tim a~, thì ra anh cũng biết đau."
Phàm Ngự liếc mắt nhìn Mị Ảnh, Mị Ảnh khẽ gật đầu, sau đó lặng lẽ lui ra ngoài. Chỉ là một ánh mắt đơn giản, nhưng đó chính là mệnh lệnh không lời.
"Phàm Ngự, cô ta chính là tim của anh, đúng không, có điều, tôi thích anh không có tim, cho nên tôi muốn lấy đi tim của anh, để cho tim cô ta ngừng đập. Anh nói có được hay không." Cô ta cười đến chảy nước