rồi nhưng anh cũng nhất định kéo theo tiểu tử này, biết cô đau lòng nhất là tiểu tử này. Cô càng không thể tin, hoàn toàn không nghĩ tới con trai mình lại nghĩ tới loại biện pháp này.
Tiểu Niệm Ngự nhìn cô, khóc lóc, nói: "Mama, mama tha thứ cho con đi, đó là bởi vì, bởi vì baba quá yêu mama, sợ mama không tha thứ cho nên mới như vậy. Mama ghĩ xem, baba cam tâm tình nguyện chịu một phát súng như vậy mà. Đúng, là tập kích giả, nhưng mà bị thương là thật, nói thế nào thì cũng là vì mama, lúc đầu chỉ có ý giữ lại mama, con cũng vậy, con cũng muốn có một gia đình đầy đủ cho nên mới giúp baba."
Cô nghe cậu giải thích, không thể nói không có lý, nhưng nghĩ tới việc mình bị hai cha con đùa giỡn, thật tức mà. Cô nhìn anh, quát: "Phàm Ngự, anh muốn hết hôn ư, tìm người khác đi, tôi không làm nữa." Nói xong liền rời đi, để lại hai cha con đang trừng mắt nhìn nhau.
Phàm Ngự nhìn chằm chằm tiểu Niệm Ngự, "Con nói phải làm sao bây giờ? Lần này thì không xong rồi, con cứ nhắc chuyện này hết lần này tới lần khác, vốn là đã viên mãn rồi, lại bị con làm thành ra như vậy, làm sao bây giờ? Ta cho con biết, tiểu tử, con phụ trách việc cứu vãn cuộc hôn nhân của ta, nếu không con dám ra ngoài xem."
Cậu ủy khuất không nói, cũng trở thành mặt heo rồi. "Trông chờ vào con làm gì, nếu không phải tại người ăn vạ thì làm sao con cẩu cấp khiêu tường nói ra (tức nước vỡ bờ), nơn nữa, ai biết mama đang ở ngoài cửa chứ."
Anh liếc cậu một cái, "Được rồi, nói xem, làm sao bây giờ." Nếu là ngày trước thì anh đã buộc cô phải kết hôn rồi. Bây giờ, phương án cực đoan đó không thể thực hiện được.
"Con cũng không biết, để con nghĩ đã." Cứ như vậy, hai cha con bắt đầu kế hoạch hợp tác. Còn An Tuyết Thần thì trở về phòng, ngồi trên giường lớn, suy nghĩ một chút cũng nín thở. Con trai của mình vậy mà đi giúp người ngoài? A, không đúng, không phải người ngoài, vậy mà giúp đỡ cha nó, lừa mẹ. Cô nhìn chằm chằm vào tủ quần áo, mở cửa tủ, cầm đồ của Phàm Ngự, đi xuống lầu, miễn là đồ của anh thì cô ném hết, cũng không màng người khác khuyên như thế nào, nổi trận lôi đình. Lần đầu thấy cô như vậy, không ai dám ngăn cản. Vú Trương thấy thế liền gọi vào thư phòng.
Reng reng--------
Phàm Ngự không nhịn được nhấc máy: "Alo, nói."
"Thiếu gia, Tuyết Thần không hiểu sao nổi giận, ném hết đồ của cậu ra ngoài, chúng tôi khuyên thế nào cũng không được." Thanh âm gấp gáp của bà truyền vào tai anh, mắt anh đen lại, người phụ nữ chết tiệt. Cúp máy, đi tới phòng ngủ, anh liền nhìn thấy đồ của mình rơi đầy trên sàn, người làm vừa dọn, cô ở trên lại ném xuống.
Anh sải bước tới phòng ngủ của mình, liền bị cô hắt nước. Gương mặt anh trở nên lạnh lẽo, hình như muốn nổi giận nhưng lại không thể cứng rắn với cô được. Cô chỉ tay vào anh mắng, cũng không màng có người hay không: "Phàm Ngự, tôi cho anh biết, sau này anh đừng hòng vào đây. Cút cho tôi." Cái gì? Bảo anh cút đi, đây là biệt thự của anh, phòng của anh, bảo anh cút? Phàm Ngự có chút nổi giận, thanh âm đề cao gấp mấy lần: "Đây là biệt thự của anh, phòng của anh, tại sao anh phải cút!"
Cô nhìn anh, đột nhiên cười một tiếng, "Được, là biệt thự của anh, phòng của anh, vậy tôi xách hành lý cuốn xéo khỏi đây là được chứ gì?" Nói xong cô trở vào phòng thu dọn đồ của mình. Anh vừa nhìn liền phát hoảng, vội vàng tiến lên, khí thế ban đầu cũng biến mất hầu như không còn nữa, ngăn cô lại, nói: "Được, anh cút, anh sang phòng khác, em đừng đi."
Cô nghe xong vội vàng đẩy anh ra khỏi cửa, đóng cửa lại. Tiếng vang kia làm cho người giúp việc kinh ngạc nhìn anh, trong mắt hoàn toàn không thể tin. Anh đảo mắt qua một lượt. "Dọn nhanh một chút."
Sau đó, anh phũi nước trên người, xoay người rời đi. Cô tức giận nằm trên giường lớn, thật tức chết cô mà. Không được, thế nào cũng phải báo thù. Phàm Ngự, em thừa nhận là anh yêu em, cũng vì em mà cam tâm tình nguyện bị thương, chỉ là em không thích cảm giác bị người khác gạt, cho nên em muốn chỉnh đốn anh cho đến ngày kết hôn. Anh tiếp chiêu đi?
Phàm Ngự và tiểu Niệm Ngự vô lực nằm trên giường, hết cách rồi, chỉ có thể ngủ cùng con trai, lớn nhỏ đều khổ thân. Ngượng quá?
"Baba nói xem, chúng ta làm sao bây giờ?" Tiểu Niệm Ngự hỏi.
"Con hỏi ta, ta hỏi ai, rối quá đi." Trời ơi má ơi, từ khi nào mà Phàm Ngự lại nói như vậy, lúc là người đang yêu, lúc là người cha, thật không giống nhau.
Tiểu Niệm Ngự đột nhiên ngồi bật dậy, xoay người lại, ngồi xếp bằng, vẻ mặt kiên định nói: "Bây giờ chúng ta cũng chỉ còn một cách."
Phàm Ngự nhướn mắt nhìn cậu: "Cách gì?"
"Vẫn là chết cũng quấn lấy, bất kể mama nói gì thì cũng phải làm, cho dù có lên núi đao, xuống biển lửa cũng phải làm được." Tiểu Niệm Ngự nói.
"Có được không?" Nhưng thật ra là anh sợ anh không làm được, anh là ai cơ chứ, Phàm Ngự. Trời ạ, vì phụ nữ mà phải như vầy, nếu để người ngoài biết được, không phải bọn họ sẽ cười đến rụng răng à. Tiểu Niệm Ngự nhìn vẻ mặt anh có chút rối rắm, mở miệng nói: "Baba muốn vợ, muốn con hay là muốn danh."
"OK, nghe lời con." Cha con hai người nói xong cũng ngã xuống giường tâm sự. Cách này rất tốt nha, một bên thì ra chiêu, một bên thì liều mạng tiếp chiêu.
{Ấm áp nhé, hahaha}
Ngày hôm sau---------
An Tuyết Thần ngồi ở phòng ăn, sau đó bắt đầu bữa sáng của mình, cũng không chờ cha con bọn họ. Phàm Ngự cùng tiểu Niệm Ngự lúc này mới xuống, hai cha con nhìn nhau, sau đó ngồi vào chỗ của mình. Cô cũng không đếm xỉa gì tới họ, ăn một lúc, cô mở miệng nói: "Em khát, lấy nước lạnh cho em."
Vú Trương vừa nghe liền nói: "À, ta đi liền." Vừa nói xong liền muốn xoay người rời đi, lại bị cô gọi lại.
"Vú Trương, người không cần đi, con không bảo người." Cô nhìn rõ ràng hướng về phía Phàm Ngự, vú Trương thấy thế liền nói: " Tuyết Thần, để ta đi."
Tiểu Niệm Ngự nhìn mẹ, sau đó nhìn Phàm Ngự, Phàm Ngự dùng khăn lau khóe miệng một cái, sau đó đứng dậy, mở miệng: "Vú Trương, không cần, để tôi đi lấy." Vừa nói liền đi xuống bếp. Cô nhìn theo bóng lưng anh, khẽ mỉm cười, nói: "Vú Trương, mọi người xuống ăn cơm đi, ở đây không cần mọi người nữa."
"Vú Trương, nghe con, đi đi." An Tuyết Thần mở miệng lần nữa.
"Vậy cũng được, ta đi xuống trước." Vú Trương nói.
"Vâng, người xuống đi."
Đợi đến khi Phàm Ngự rót một ly nước lạnh, đặt trước mặt An Tuyết Thần. Mới đặt mộng xuống ghế, cô lại mở miệng: "Em muốn sốt cà chua."
Phàm Ngự khẽ cắn răng, sau đó xoay người xuống phòng bếp một lần nữa, lần này cầm xốt cà chua. Mỗi lần đợi đến khi anh ngồi xuống, cô liền kêu lên. Tiểu Niệm Ngự ở một bên nhìn Phàm Ngự thật đáng thương, thật đồng tình a. Con trai mình quả nhiên không tồi.
"Em muốn xì dầu."
"Tương ớt."
"Nước chanh."
"Bánh kem."
Sắc mặt anh trở nên xanh mét, nếu là trước kia anh đã giết người rồi, "Đùa anh à? Đủ chưa?" Rốt cục anh cũng phản kháng.
An Tuyết Thần thực sự phẫn nộ, nhìn anh sau đó lấy điện thoại ra gọi, áp lên tai nói: "Alo, gia gia, dạ, người muốn con tiếp quản nhá hát, còn giới thiệu con trai thị trưởng cho con à, vậy ngày mai con qua."
Cô còn chưa nói hết, anh liền đoạt lấy điện thoại trong tay cô, tắt máy sau đó ném lên bàn, xoay người đi lên lầu. Cái mặt đó a, muốn thối bao nhiêu thì thối bấy nhiêu a. Trong lòng cô cảm thấy thoải mái a. Tiểu Niệm Ngự nhìn cô, sau đó nói: "Mama, mama thật quá đáng."
Cô trở về ghế của mình, nhìn trên bàn bày bừa bảy tám món mình kêu anh lấy, trong lòng thật thoải mái. "Quá đáng, lúc anh ta đùa bỡn mình thì không quá đáng à. Còn con nữa, nếu con để ý tới baba, coi chừng mama không quan tâm con nữa."
Tiểu Niệm Ngự gật đầu lia lịa, sau đó nhìn lên lầu. Trời ạ. An Tuyết Thần nhìn lên bàn, khóe miệng lại cong lên, không ngờ anh cũng có ngày này, trước đây đều là khi dễ mình, hiện giờ khá tốt, nhìn dắng vẻ im hơi lặng tiếng ấy, mình sẽ sống thọ thêm mười năm a. Quá đã.
Trên lầu, Phàm Ngự vừa vào phòng ngủ liền bắt đầu cởi cà vạt của mình, gương mặt tuấn tú méo mó, bầu không khí như bị đè nén. Chết tiệt. Người phụ nữ này, được voi đòi tiên.
Phàm Ngự đổi bộ quần áo khác rồi đến công ty, thà ở công ty xử lý văn kiện cũng còn hơn về nhà. Trước kia là trông mong để được về nhà, giờ lại không muốn về tí nào. Không được, không thể tiếp tục như vậy, mình phải nghĩ cách. Cách gì đây?
---------
Trời tối rất nhanh, không biết cô gái nhỏ kia nghĩ ra cái gì nữa. Phàm Ngự cất xe, bước xuống. Nhìn đèn phòng ngủ đã tắt, nghĩ là cô đã ngủ rồi. An Tuyết Thần đứng bên cửa sổ, nhìn Phàm Ngự bước từng bước một vào, khóe miệng càng cong hơn.
Phàm Ngự đẩy cửa, soạt---, toàn thân đều ướt hết. Anh nhìn thùng nước dưới đất, hai tay nắm chặt thành đấm, trán nổi gân xanh. Vú Trương nghe tiếng động, tới nơi liền giật mình.
"Thiếu... thiếu gia, cậu.... mau vào tắm, coi chừng cảm." Bà vội vàng đi tới, nhìn anh, không biết ai đã làm, cứ như vậy hoảng hồn nhìn.
Anh gần như nghiến răng ken két, nặn từng chữ: "Cô ấy đâu?"
"À, con bé, Tuyết Thần đang ngủ." Vú Trương vừa nói xong, anh liền xông lên lầu. Tự mình cầu cho mình đi. An Tuyết Thần đứng ở cửa nghe ngóng, cho tới khi nghe tiếng bước chân của anh, liền cầm điện thoại lên, làm bộ nói: "Gia gia à, không phải con không muốn đi, người nói con tiếp quản nhà hát, chuyện này thì có thể, về việc đi gặp thiếu gia gì đó, nhất định con sẽ gặp."
Phàm Ngự tới trước cửa, vừa định đạp cửa ra nhưng lại nghe thấy tiếng nói của cô, hai tay càng nắm chặt hơn. Anh biết cô cố ý, chết tiệt. Cọp không khi nào cắn mèo bệnh. Khóe miệng anh giật giật, sau đó xoay người rời đi. Cô nghe thấy tiếng bước chân anh rời đi, thả lỏng. Vỗ vỗ ngực, sau đó trở lại giường, mặc dù không nhìn thấy bộ dạng ướt sũng của anh nhưng không nhìn cũng biết.
Tiểu Niệm Ngự đang đọc sách thì Phàm Ngự tới, dọa cậu trợn trắng mắt. Không dám tin đây là lão ba không ai địch nổi. Dáng vẻ ấm ức như thế này. "Lão... lão ba, sao người lại thành ra thế này? Trời mưa sao?"
Anh liếc cậu một cái rồi đi thẳng vào phòng tắm. Cậu xuống lầu, nhìn một cái liền hiểu hết chuyện, mama thật quá đáng.
Tiểu Niệm Ngự thì thầm bên tai anh, không biết thì thầm cái gì mà vẻ mặt anh từ từ dịu xuống, sau đó khẽ động khóe miệng. Anh nhìn cậu: "Con thật sự là một đứa trẻ bốn tuổi sao? Ai dạy con thế? Có điều cũng không tệ lắm."
{Cha con nhà này đang nghiên cứu cái gì nữa đây.}
--------------------------------
Sáng sớm, ba người ngồi ăn điểm tâm, không đợi An Tuyết Thần gây phiền toái, điện thoại của Phàm Ngự vang lên. Phàm Ngự liếc mắt nhìn, sau đó lạnh nhạt nhận điện: "Trạch, có chuyện gì?"
"Cái gì? Cậu nói Hoàng Đế vừa mới có một cô bé 17 tuổi, là xử nữ, cậu muốn đi sao? Mình? Được rồi, chờ mình, mình liền đến." Nói xong anh cúp máy, chuẩn bị đứng dậy rời đi, chỉ thản nhiên nói: "Anh có việc đi trước."
An Tuyết Thần nhìn bóng lưng Phàm Ngự, nhưng lời anh nói vừa rồi cô đều nghe cả. Cô bé 17 tuổi, là xử nữ, anh ta đi sao? An Tuyết Thần vội vàng uống một hớp