nước chanh, sau đó cũng đi theo. Tiểu Niệm Ngự nhìn mẹ, cầm điện thoại gọi cho Phàm Ngự: "Alo, Lão ba, mama đuổi theo kìa, phần còn lại đều trông vào người đấy."
"Ừ, được rồi." Phàm Ngự lái xe, cúp máy, khóe miệng hơi nhếch lên. Em à, đừng trách anh quá đáng, đây chính là em tự tìm tới. Vừa nói vừa tăng tốc, chạy về hướng Hoàng Đế.
An Tuyết Thần đi theo, nếu để mình phát hiện anh ta lam gì, để xem mình xử anh ta như thế nào.
Hoàng Đế, An Tuyết Thần đậu xe qua một bên, nhìn Phàm Ngự đi vào, sau đó mình cũng xuống xe đi theo. Nhìn thấy Phàm Ngự đi vào phòng bao, căn phòng đó là căn phòng mà anh và Lạc Trạch thường lui tới. Hai tay cô nắm thành đấm, nắm thật chặt. Dán chặt vào cửa, muốn nghe thử bên trong xảy ra việc gì, bởi vì chưa bao giờ họ mở nhạc trong phòng này cả.
Phàm Ngự và Lạc Trạch ngồi trên salon, Lạc Trạch nhìn Phàm Ngự, cười nhạo: "Cậu, cậu nói cậu, đời này vậy mà cậu lại chịu thua một người phụ nữ. Có điều không sao, mình tìm giúp cậu một cô bé, lát nữa sẽ đưa tới." Thật ra là Lạc Trạch cố ý nói.
Phàm Ngự liếc mắt không nói gì, chẳng qua khóe miệng nhếch lên vui vẻ. An Tuyết Thần ở ngoài cửa, đột nhiên có mấy cô bé mặc đồng phục học sinh đi tới, thấy giống mình lúc trước. Quả nhiên là vào cái phòng bao này. Trong lòng cô giống như hừng hực lửa giận. Được, còn muốn trâu già gặm cỏ non?
Phàm Ngự cũng nhìn mấy cô học sinh này, dĩ nhiên họ đều là nhận tiền diễn trò, Lạc Trạch mở miệng nói: "Mấy em hầu hạ anh, nếu phục vụ tốt thì đời này các em thăng tiến rất nhanh."
"Dạ, Lạc thiếu." Tất cả đều đồng thanh.
Hai thiếu nữ xấu hổ ngồi bên cạnh Phàm Ngự, Phàm Ngự nhìn Lạc Trạch nói:" Tìm ở đâu vậy?"
"Đương nhiên là trường học." Lạc Trạch lưu manh đáp.
An Tuyết Thần đột nhiên nghĩ ra một cách, Lạc Trạch, anh chờ đấy. Cô cầm điện thoại lên: "Lệ Lệ, Lạc Trạch lên giường với gái ở Hoàng Đế, cậu tới mau."
Nói xong, Lệ Lệ lập tức chạy tới. Lạc Trạch dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, lập tức vừa sờ vừa hôn. Lệ Lệ liếc mắt nhìn An Tuyết Thần, sau đó đạp cửa vào. Nghĩ người đạp cửa là An Tuyết Thần, không ngờ lại là Lệ Lệ.
Lạc Trạch vừa định quay đầu lại xem kịch vui, nhưng vừa quay lại, nụ cười kia lập tức cứng đơ, vội vàng đẩy cô gái đang ngồi trên đùi mình ra. Lệ Lệ nhìn Lạc Trạch, nói: "Lạc Trạch, chúng ta, GAME OVER." Nói xong liền rời đi, Lạc Trạch vội vàng đuổi theo, nhìn thấy An Tuyết Thần liền hiểu chuyện gì xảy ra, chết tiệt.
An Tuyết Thần tựa vào cửa nhìn Phàm Ngự, anh cũng nhìn lại cô, không biểu hiện gì, nói: "Các em chờ gì nữa, biểu hiện tốt lắm."
Phàm Ngự chính là cố ý co thường An Tuyết Thần. Trong lòng cô có cái gì đó tưng tức, thế nên thanh âm đề cao, hét lớn: "Phàm Ngự, chiều nay tôi chuẩn bị trở về thành phố X."
"Không tiễn." Phàm Ngự còn lãnh đạm nói, thỉnh thoảng còn trêu đùa tình thú với các cô gái.
Cô tức tới mức giậm chân, sau đó xoay người rời đi. Cô cũng nhanh chóng ra khỏi cửa, thấy anh không đuổi theo, trong lòng không khỏi sợ hãi. Đợi một lúc, thấy anh cũng không ra, cô nghĩ thầm, không thể nào. Cuối cùng cũng không còn cách nào khác, đành phải quay lại, đẩy cửa, la to: "Này, Phàm Ngự, anh ra đây."Gương mặt cô tức giận.
Anh lạnh lùng nhìn cô, nói: "Sao? Không về nữa?"
Cô nổi đóa, đi tới trước mặt anh, đẩy mấy cô nữ sinh bên cạnh anh ra, sau đó kéo cà vạt anh, đi ra ngoài. Nếu như lúc này cô quay đầu lại sẽ phát hiện anh đang cười. Miệng nhếch cong lên rõ ràng như vậy kia mà. Dọc đường đi, mọi người đều dán mắt vào nhìn họ, một cô gái kéo cà vạt của Phàm thiếu, hơn nữa nếu không lầm thì Phàm thiếu còn đang cười. Một chút tức giận cũng không, thậm chí thích là đằng khác. Thật không thể tin được.
An Tuyết Thần cứ đi, cũng không quan tâm tới ánh mắt của người khác, cứ vậy mà kéo Phàm Ngự đi, cuối cùng nhét anh vào trong xe, đây là cái tình huống gì đây a, tất cả mọi người đều dồn mắt vào cặp nam thanh nữ tú này. An Tuyết Thần hai tay chế trụ hai vai Phàm Ngự, đôi đồng tử xinh đẹp tản ra lửa giận hừng hực.
"Anh có ý gì?" Cô thở hổn hển, hỏi.
Phàm Ngự ngược lại rất vui, không hề gì, nói: "Như em thấy đấy, em không để ý tới anh, anh cũng chỉ là người đàn ông bình thường, không phải em rất rõ ràng sao?"
"Cho nên anh muốn buông tay phải không?" Cô nhìn anh có thể lớn gan nói như vậy, trong lòng bực bội.
"Trả lời."
"Phải không?" Cô dí sát vào mặt gương mặt đẹp trai của anh, cảnh này đẹp mê người.
"Phàm Ngự, anh không phải muốn kết hôn sao, lại dám chụp mũ tôi." Cô tức giận chất vấn.
"Dĩ nhiên, chẳng qua, hiện giờ em không cho anh vào phòng. Đúng lúc anh rất cần phụ nữ."
"Anh, cút." Nói xong cũng đi về phía xe của mình, không so đo với anh nữa.
Phàm Ngự nhìn bóng lưng cô rời đi, trong lòng càng thêm vui, cũng không tin em không động lòng. Sau đó, anh chui vào xe của mình. Nếu đã làm thì làm tới cùng, xem ra phải thêm chút sức nữa. Anh lái xe lướt qua cô, nghênh ngang rời đi. Cô ngồi trong xe nhìn xe anh phóng như bay, bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay lái.
Gặp nạn, thời khắc nguy hiểm.
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần tái nhợt nằm đó, đôi môi vốn đỏ thắm nay tái nhợt, băng gạc trắng quấn quanh đầu. Anh nhìn cô, trong lòng có cái gì đó đau nhói.
Vú Trương đưa tiểu Niệm Ngự tới phòng bệnh. Tiểu Niệm Ngự nhìn mẹ bình thản nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, sống mũi cậu cay cay, chạy đến bên giường bệnh, bàn tay nhỏ bé đặt lên khuôn mặt cô, nức nở: "Hu hu, mama, mama sao thế, tiểu Niệm Ngự tới thăm mama nè."
Về biệt thự, Phàm Ngự cũng không để ý tới An Tuyết Thần, điểm này làm cho cô đặt một dấu chấm hỏi thật to trong lòng, chuyện gì đây ? Người tức giận phải là mình mới đúng chứ, anh ta rốt cuộc bị gì vậy? Cô cũng tức nghẹn họng, đi vào biệt thự. Hai người cứ như vậy, một trước một sau bước vào. Người khác nhìn vào cũng thấy bối rối.
Hai người lên lầu, Phàm Ngự thì vào phòng con trai, An Tuyết Thần một mạch đi vào phòng mình, “Ầm !!!!!!” --- tiếng cánh cửa đóng lại. Cô tức giận ngồi trên giường, trong lòng thật khó chịu a~, thật muốn đánh anh ta một trận thật mạnh tay.
Phàm Ngự vừa vào phòng con trai, đã nhìn thấy Tiểu Niệm Ngự khoanh tay trước ngực cười gian tà nhìn anh: "Lão ba, sao rồi ? Hình như mama rất tức giận á."
Phàm Ngự ném áo khoác lên giường, kéo cà vạt, đi vào phòng tắm, thật bức bối a~. Tiểu Niệm Ngự bĩu môi, sau đó chạy về giường, nhảy một cái nảy mình, nằm trên giường, chơi game. "Hừ …."
Ngày hôm sau-----------------
An Tuyết Thần thu dọn hành lý, chuẩn bị rời đi. Cô cho rằng làm vậy anh sẽ sợ rồi sẽ năn nỉ mình ở lại, nhưng là lại làm cô thất vọng. Dưới lầu, hai cha con đang ăn điểm tâm, An Tuyết Thần kéo hành lý xuống lầu, đi tới chỗ Tiểu Niệm Ngự, nói: "Bảo bối à, mama phải quay về nhà hát, con ở lại ngoan nha."
Tiểu Niệm Ngự nhìn cô, tâm tình dường như không tốt lắm, nhưng lúc này cũng chỉ nhếch miệng cười một cái, nói: "Dạ, mama, mama đi đi, con nhất định sẽ ngoan ngoãn." An Tuyết Thần sửng sốt, không nghĩ đến cậu sẽ nói như vậy, bây giờ là tình huống gì ? Hoàn toàn không thể ngờ, cô nhìn Phàm Ngự, anh cười một tiếng: "Em đi đi, anh sẽ chăm sóc con thật tốt, em không cần lo lắng."
An Tuyết Thần kinh ngạc, nhưng cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể nhắm mắt đi ra ngoài. Nhưng lúc này cô lại không nhìn thấy nụ cười gian tà của hai cha con kia ở đằng sau. Cô kéo hành lý đi ra ngoài, mới vừa ra tới cửa đã nhìn thấy mấy chiếc xe, cô đi hiên ngang như một người đàn ông, cô biết, có vẻ như đó là người môi giới, mấy cô gái phía sau kia là sao ? Quan hệ giữa cô và anh, cả công ty đều biết, cho nên người đàn ông kia nhìn thấy cô cũng chủ động bắt chuyện. "Ồ, Tuyết Thần à, cô định đi đâu à ?"
"À … ừ … đúng vậy, có chút việc. Có điều, mấy cô gái phía sau anh là sao?"
"Cô nói mấy cô này hả, là Phàm tổng bảo tôi chọn rồi đưa tới, nói là cần cho cuộc sống." Anh ta nói. An Tuyết Thần nghe xong thì cô cảm thấy sống mũi cay cay, nhìn mấy cô gái trẻ tuổi xinh đẹp kia. Cuộc sống cần tới ? Là tự anh ta cần thì có. Tốt ! Tôi đây mới rời đi, anh liền gọi một đám phụ nữ về nhà.
"Trời ơi, Tuyết Thần, tôi không nói cùng cô nữa, mấy em, vào cùng anh nào, nếu Phàm tổng hài lòng, các em sẽ thăng tiến rất nhanh đấy." Người môi giới vừa đi vừa lớn tiếng nói. An Tuyết Thần nắm tay nắm hành lý thật chặt. Phàm Ngự … được, anh đã như vậy, vậy tôi cũng không còn gì để nói, con tôi nhất định phải đưa đi. Suy nghĩ một lát, cô vứt vali hành lý sang một bên, sải bước vào biệt thự, cô cũng không muốn con trai mình nhìn thấy cái không nên nhìn.
Cô vừa bước vào biệt thự đã nhìn thấy Phàm Ngự ngồi trên ghế salon, giống như là đang chọn Phi tử. Nhìn thấy cảnh này, cô cười ra tiếng, tất cả mọi người đều nhìn cô. Lúc này, cô mới phát hiện mình thất thố, sau đó lúng túng cười cười rồi mở miệng nói: "Các cô bao nhiêu tuổi."
Họ thành thật trả lời: "20"
Cô gật đầu một cái, sau đó mở miệng: "À, cứ tiếp tục chọn Phi đi, tôi không quấy rầy nữa." Sau đó cô ôm con trai đi lên lầu, Tiểu Niệm Ngự sửng sốt, Phàm Ngự lại càng sửng sốt hơn.
Cô ôm cậu bé đi vào phòng, nhìn cậu, nói: "Bảo bối, đi cùng mama có được không ?"
Cậu nhìn cô, bĩu môi: "Mama, nhưng con muốn ở cùng với baba, con cũng muốn thấy hai người kết hôn, con muốn có một gia đình đầy đủ, con cũng chưa có ông bà." Cô nhìn con trai, trong lòng cũng rất khó chịu, dĩ nhiên cô biết ý định của cậu - rất mong có một gia đình hạnh phúc.
"Nhưng mà bảo bối à, bây giờ mama và baba con có chút vấn đề, tạm thời không thể kết hôn được." Cô vừa nhìn cậu vừa nói. Cậu nói: "Mama, người không phát hiện baba có điểm khác lạ sao? Với bản tính sở hữu của baba mà đối với mama như vậy, ông ấy là Phàm Ngự đó, con thấy hình như baba đang cố tình khích mama, muốn cho mama ghen, muốn mama nói ra cảm xúc trong lòng."
An Tuyết Thần nghe con giải thích, từ khi nào mà mình lại phản ứng chậm như vậy. Dường như cô hiểu ra vấn đề, sau đó khóe miệng mỉm cười. "Bảo bối, vậy con có muốn giúp mama không?"
Tiểu Niệm Ngự nhìn cô, cảm giác có chuyện không hay. "Dạ, con nhất định sẽ giúp mama."
Cô xoa đầu cậu, sau đó cười một tiếng, tựa tiếu phi tiếu. Cô kéo cậu đi xuống lầu, sau đó chạy thẳng đến ghế salon, ôm cậu ngồi trên ghế. Phàm Ngự nhìn Tiểu Niệm Ngự, cậu chỉ có thể đưa ra ánh mắt: Con không biết gì cả =)).
An Tuyết Thần nhìn mấy cô gái kia, sau đó nhìn Phàm Ngự, nói: "Anh chọn xong chưa ? Nếu không chọn được thì em có thể góp ý." Anh không ngờ cô sẽ ra chiêu này. Cô lạnh lùng liếc anh một cái, nói: "Cô bên phải đi, về dọn đồ rồi buổi tối tới đây. Vú Trương, dọn một phòng trống."
Phàm Ngự nhíu mày nhìn cô, ngược lại, cô rất vui là đằng khác. Gương mặt tuấn tú của anh tối sầm, sau đó nói: "Đưa đi cho ta."
Người môi giới nhìn sắc mặt Phàm Ngự, vội vàng đưa người đi. An Tuyết Thần nhìn người đã đi, sau đó nhìn anh, anh nhìn cô. Anh mở miệng: "Rốt cuộc em muốn như thế nào ?"
Cô khoanh tay trước ngực, hỏi ngược lại: "Là em hỏi anh rốt cuộc anh muốn như thế nào ?"
Phàm Ngự nhìn cô, nói: "Cút !!! Không muốn kết hôn thì cút cho tôi !!!" Cả cô cùng Tiểu Niệm Ngự cũng không ngờ anh lại đột nhiên làm như vậy.