Ban đêm, buổi biểu diễn sắp bắt đầu, nếu lúc này hai người gặp nhau thì sẽ như thế nào?
Phàm Ngự cùng Lạc Trạch và mấy người nữa ngồi chung một phòng trên lầu hai. Căn phòng này chỉ có thể nhìn từ trong ra, bên ngoài không thể thấy được tình hình bên trong. Đây là nét đặc biệt nhất, đừng nghĩ nhà hát này cũ kỹ, tuy viện trưởng là trụ cột nhưng nó không tầm thường chút nào a.
Viện trưởng bước ra, đứng ở giữa khán đài. "Cảm ơn các vị, các vị quan viên cấp cao, các vị thương gia đã đến dự buổi lễ kỷ niệm này. Tiếp theo xin mời các vị quan khách thưởng thức tiết mục mở màn của cô giáo An Tuyết Thần."
Phàm Ngự ngay lập nhíu chặt lông mày, chờ đợi bóng dáng người nào đó trên khán đài kia. Lạc Trạch thấy nét mặt của Phàm Ngự, khóe miệng hơi nhếch lên. Mở ra buổi kỷ niệm tròn một trăm năm này không phải chơi mà là có mục đích của nó.
Quả nhiên, bộ váy đuôi cá màu tím rực rỡ kia xuất hiện, cô bước đi một cách tao nhã, ung dung; trên đầu là chiếc mũ được đội lệch một bên; lộ ra khuôn mặt hòa nhã, dịu dàng; mái tóc dài xõa tung che đi phần lưng trần. Mùi nước hoa Bách hợp, vòng cổ kim cương càng làm cô trở nên chín chắn.
An Tuyết Thần tao nhã bước đi đến bên cạnh chiếc đàn Piano, sau đó cúi đầu chào khán giả; ngồi lên ghế, sau đó ngón tay linh hoạt lướt trên những phím đàn. Bản nhạc truyền vào tai người nghe, đi sâu vào lòng người, chất chứa một nỗi thương tâm, bản nhạc này cũng chính là An Tuyết Thần sáng tác.
Lạc Trạch nhìn An Tuyết Thần tựa như thiên sứ đang biểu diễn, mở miệng hỏi. "Các vị, cô gái này là?"
Đám người trong phòng nghĩ Lạc Trạch có hứng thú với cô gái này, liền nói không ngớt lời. "Cô gái này tên là An Tuyết Thần, là cô giáo ở rạp hát này, chỉ dạy có mười học sinh, cho dù là con cái của ông chủ lớn nào, nhờ cô ấy chỉ dạy, cô ấy nhất định từ chối. Cô ấy có tình cảm rất tốt với viện trưởng, nghe nói được viện trưởng nhận làm cháu gái. Có biết bao nhiêu người theo đuổi cô ấy, nhưng cậu biết cô ấy nói như thế nào không? Cô ấy nói cô ấy chỉ thích phụ nữ, một câu cự tuyệt tất cả đàn ông theo đuổi cô ấy."
Lạc Trạch nhìn Phàm Ngự, thản nhiên nói: "Thật đúng là tính cách của cô ấy!"
Phàm Ngự nắm chặt ly rượu, nhìn thấy rõ ràng mu bàn tay đang nổi gân xanh. Đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm cô gái dưới khán đài. Năm năm, cô trở nên chín chắn hơn, mỗi một động tác đều khiến anh tan nát cõi lòng. Phàm Ngự quan sát. Là tự em chuốc lấy, đừng trách anh.
Làm sao Lạc Trạch không phát hiện được ý nghĩ của Phàm Ngự, tiếp tục hỏi: "Cô ấy còn có gì đặc biệt nữa không?"
"À, có. Cô ấy còn có một đứa con trai bốn tuổi."
"Đúng vậy, chưa kết hôn mà có con."
Quả nhiên, sự lạnh lẽo trong mắt Phàm Ngự phân tán. Bốn tuổi, đó không phải là khoảng thời gian cô đi tới giờ sao? Phàm Ngự nhanh chóng nhíu chặt lônng mày, nhìn chằm chằm vào bóng dáng đang được hàn ngàn người chú ý.
"Lạc Trạch, giúp mình hẹn cô ấy."
Lạc Trạch cười nhạt. "Được."
Dưới lầu, An Tuyết Thần cảm giác có một đôi mắt nóng rực đang nhìn mình chằm chằm, nhưng lại không tìm thấy, đảo mắt một vòng cũng không tìm được nơi nào. Cô còn tưởng mình sinh ra ảo giác. Nhưng một màn đặc sắc đang chờ cô ở phía sau.
Bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay dồn dập dưới khán đài, An Tuyết Thần cúi người chào, cầm lấy mic. "Hoan nghênh các vị trong lúc bận trăm công nghìn việc, tới tham gia lễ kỷ niệm này, mong các vị xem vui vẻ." Nói xong liền xoay người rời đi, thản nhiên bước xuống khán đài.
Phàm Ngự nhìn bóng dáng kia biến mất, liếc mắt Lạc Trạch một cái. Lạc Trạch nhún vai, mở miệng: "Vẫn là đến khách sạn nói đi, nơi này không thích hợp cho lắm, mình sẽ giải thích."
Phàm Ngự tỏ vẻ chấp nhận, anh gặp cô chỉ muốn xác nhận một việc, Phàm Ngự tự nói với chính mình.
----------------------------------
"Tuyết Thần, con biểu diễn rất tốt, đi, ta đưa con đi gặp vài người." Viện trưởng nói xong liền kéo cô ra ngoài, cô còn chưa kịp thay quần áo.
"Gia gia, gia gia, viện trưởng, á" Thật là có mười con trâu cũng không kéo nổi, đành phải nhận lệnh đi theo.
Trong phòng khách----------
An Tuyết Thần cứ như vậy mà bị ông kéo tới đây. Đẩy cửa phòng ra, viện trưởng bắt đầu cười ha hả, An Tuyết Thần bịt tai lại, động tác nhỏ này cũng thu hút sự chú ý của mọi người.
"Ha ha, đến đây giới thiệu một chút, cô giáo của chúng ta, người tiếp quản rạp hát tương lai." Lời nói của viện trưởng khiến cho tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn An Tuyết Thần, ngạc nhiên nhất vẫn là bản thân cô. Đang diễn ra cái gì vậy?
An Tuyết Thần kinh ngạc nhìn vị gia gia hài hước này, nhưng ngoảnh mặt lại đột nhiên cảm thấy nghẹt thở; nhìn thấy người đàn ông cô hằng nhung nhớ kia liền có ý muốn tránh né. Sao lại anh ấy ở đây? Anh nhìn chăm chăm vào cô, đôi mắt sắc bén kia như xuyên qua trái tim cô. Cô muốn mở cửa chạy trốn như đôi chân lại không nghe theo sự sai khiến của chính mình.
"Tuyết Thần, tới đây với gia gia." Viện trưởng đẩy An Tuyết Thần, kéo An Tuyết Thần đang suy tư lại gần, sắc mặt cô nháy cái trắng bệch, bị viện trưởng đặt lên ghế ngồi. Cô cúi đầu, cho dù không ngẩng lên cô cũng có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực làm cho người ta hít thở không thông kia.
"Ha ha, viện trưởng, vẫn khỏe mạnh như thế, vị này là cô cháu gái mà mọi người vẫn nhắc đến của ngài? Tác phẩm mở màn vừa rồi của cô ấy thật là hay." Vài người bắt đầu nói.
Viện trưởng tự hào nhìn An Tuyết Thần, sau đó rót một ly rượu đưa cho cô. "Tuyết Thần, đến kính các vị này một ly đi."
An Tuyết Thần không dám ngẩng đầu cũng không có động tác gì. Viện trưởng nhìn thấy sự khác thường của cô, lay lay cô. "Tuyết Thần, không khỏe sao?" Viện trưởng nhỏ giọng, cũng chú ý tới sự run rẩy nhè nhẹ của cô, trán cũng rịn mồ hôi, sắc mặt trắng bệch.
An Tuyết Thần nhìn viện trưởng một cái, không thể để gia gia mất mặt cho nên cô nhận lấy ly rượu. "Tuyết Thần xin kính các vị." Ngay cả cô cũng không nhận thấy bàn tay cầm ly rượu đang run rẩy kịch liệt. Ánh mắt đặt vào Phàm Ngự, hô hấp như bị cái gì chặn lại, không thể thở được.
Phàm Ngự nhìn phản ứng của cô, khẽ động khóe miệng, rất hưởng thụ phản ứng này của cô. An Tuyết Thần, đừng nghĩ anh sẽ bỏ qua cho em.
Viện trưởng cầm lấy ly rượu trong tay An Tuyết Thần sau đó hạ đôi tay đang run rẩy của cô xuống. Ông cảm nhận thấy thái độ thất thố này của cô, liếc một vòng xung quanh, lúc này mới tìm được nguyên nhân, nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm vào An Tuyết Thần cùng Phàm Ngự.
"Chắc hẳn đây là Phàm tổng, Phàm thiếu." Viện trưởng nói.
An Tuyết Thần muốn run cũng không được, không thể ở lại đây nữa, cô không thể thở nổi. Cô cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh, ánh mắt này là ánh mắt đang thưởng thức con cá trên thớt đang chờ bị giết. Cô chịu không nổi, đột nhiên đứng dậy. "Gia gia,con không khỏe lắm, con về trước." Nói xong liền chạy đi giống như chạy nạn.
Phàm Ngự nhìn bóng lưng cô đang bỏ chạy, khóe miệng hơi cong lên, sợ sao? nâng ly rượu, "Viện trưởng, tôi, Phàm Ngự, xin kính ngài một ly." Sau đó ngửa đầu cạn hết ly rượu.
Viện trưởng như nghĩ đến cái gì đó, nhìn Phàm Ngự, trong lòng không khỏi khen ngợi: Một người đàn ông tốt, quả nhiên có khí phách, toàn thân như tạo ra khoảng cách không thể tới gần. Chính là ý trời, ý trời. Nha đầu kia không sao chứ, sau đó lấy điện thoại ra.
"Vu Điền, Tuyết Thần không khỏe lắm, con đi xem sao đi." Sau đó liền cúp điện thoại. Lạc Trạch ngồi một bên quan sát, vuốt mũi, nhìn viện trưởng: có thể thấy viện trưởng này biết hết mọi chuyện.
----------------------------
An Tuyết Thần chạy ra khỏi nơi làm cho người ta hít thở không thông kia, đi trên đường, nước mắt trong nháy mắt trào ra, nắm chặt tay, năm năm nhớ nhung, cô rõ ràng có thể cảm giác được sự xa lạ của anh, khiến trái tim cô đau nhói. Đúng vậy, anh ấy chắc là rất hận mình, sao trời lại còn muốn đùa cợt cô? Năm năm xa cách giờ gặp lại, hô hấp thực khó khăn.
An Tuyết Thần nắm chặt tay, chạy một cách vô hồn trên đường, vừa mới nhìn thấy khuôn mặt mình ngày nhớ đêm mơ, nhưng là ánh nhìn kia làm cho cô tan nát cõi lòng, xa lạ đến vậy. Lần này không hề bất ngờ, phụ nữ bên anh ấy nhiều như vậy, trong lòng anh ấy mình sớm không còn vị trí gì nữa rồi. Nhưng tại sao nghĩ đến đây trong lòng lại cảm thấy khó chịu như vậy?
"Tuyết Thần, cậu sao vậy, nhanh lên, mình dìu cậu vào." Vu Điền nhận được điện thoại của viện trưởng ra đón cô, nhưng vừa mới tời liền nhìn thấy An Tuyết Thần suy sụp, nước mắt ràn rụa.
"Tiểu Điền, mình vừa gặp anh ấy, mình vừa gặp anh ấy." Cô khóc càng dữ hơn.
Phàm Điền nhìn An Tuyết Thần, nhíu mày. "Cậu gặp ai? Chẳng lẽ cha tiểu Ngự.?"
An Tuyết Thần bổ nhào vào lòng Phàm Điền, khóc ròng. ( Cái cô Phàm Điền này sau là bạn gái của Lãnh Liệt nga :]] )
"Chúng ta đi, nói từ từ thôi, nào!" Phàm Điền đỡ An Tuyết Thần vào nhà. Đằng sau rạp hát là nơi bọn họ ở, điều kiện rất tốt.
Phàm Điền rót một ly nước đưa cho An Tuyết Thần, An Tuyết Thần cầm lấy ly nước mà tay vẫn còn run run. Phàm Điền nhìn An Tuyết Thần, trong lòng lo lắng. Khi mới đến đây, Phàm Điền thường giúp đỡ phụ nữ có thai. Sau đó nghe câu chuyện đau khổ của cô ấy liền xác định sẽ giữ cô ở lại.
Phàm Điền trấn an An Tuyết Thần, "Theo lời cậu nói, thật là trùng hợp. Nói không chừng, ngày mai anh ta đi rồi, chẳng lẽ cậu còn yêu anh ta."
An Tuyết Thần không nói lời nào, ngẩn tò te nhìn chăm chăm vào ly nước. Phàm Điền nhìn An Tuyết Thần, cảm thán nói: "Thật sự là ý trời trêu người a."
------------------
"Ngự, đây là tài liệu cậu cần, xem xong đừng kích động." Lạc Trạch đem túi hồ sơ ném lên bàn Phàm Ngự.
Phàm Ngự chỉ mặc duy nhất áo choàng tắm, sau đó nhìn chằm chằm vào bộ hồ sơ, cầm lên xem.
"An Niệm Ngự, bốn tuổi rưỡi, nhóm máu O, có cùng DNA với Phàm Ngự, có quan hệ cha con."
Phàm Ngự nhìn tài liệu, ánh mắt hơi lóe lên, có chút khó hiểu, nhìn ảnh của An Niệm Ngự. Kỳ thực, không cần nhìn báo cáo kết quả DNA cũng biết bọn họ là cha con, rất giống nhau. Quả thực là từ một khuôn đúc ra.
Lạc Trạch rót một ly rượu, thản nhiên nói: "Mình đã điều tra, năm đó cô ấy tới rạp hát này cũng đã mang thai. Rất nhiều người khuyên cô ấy phá nó đi nhưng cô ấy vẫn nhất quyết không chịu."
Sau đó, Lạc Trạch lấy một cái đĩa CD, bỏ vào máy tính. Màn hình hiện lên, Lâm Mộng Tuyết cùng Mục Anh Lan cùng ngồi lên xe. Còn có đoạn clip ở bệnh viện, không biết Mục Anh Lan đưa tài liệu gì cho An Tuyết Thần, nhưng rõ ràng có thể nhìn thấy sắc mặt không tốt của An Tuyết Thần. Sau khi An Tuyết Thần rời đi, Lâm Mộng Tuyết bước ra, hai người cùng nhau rời đi.
Phàm Ngự nhìn chằm chằm vào màn hình. "Bệnh viện?"
"Ừ, hừ. Đúng rồi, Ngự, cậu xem đi." Nói xong Lạc Trạch đưa phần hồ sơ còn lại đưa cho Phàm Ngự, là bản phân tích DNA.
Phàm Ngự nhìn mấy dòng chữ kia, hai tay siết chặt. Đôi mắt trở nên u ám. Bà ta (mama Phàm Ngự) thế mà lại không coi mình ra gì mà chơi cái trò này.
Lạc Trạch cũng phát hiện sự biến đổi chậm rãi của Phàm Ngự, ổn định tâm tình cậu ta. "Điều quan trọng bây giờ không phải cái này, có thể thấy An Tuyết Thần vì hiểu lầm hai người l