Trong nhà hàng trà, Thẩm Lệ Anh liếc Âu Duy Diệu một cái, vơ lấy di động của cô ta. Âu Duy Diệu bình tĩnh uống trà: “Vô dụng thôi.”
Thẩm Lệ Anh gọi thông số đầu tiên trong ghi chép cuộc gọi, đầu kia nhận máy liền nói: “Cô Âu?”
Thẩm Lệ Anh nói: “Thả người.”
Đầu bên kia chần chừ: “Bà là ai?”
“Tôi là dì của cô Âu.” Thẩm Lệ Anh nhìn về phía Âu Duy Diệu, nói, “Bây giờ tôi kêu anh thả người.”
“Bà cũng không phải là cô Âu, dựa vào gì chúng tôi phải nghe lời bà!”
“Cô ấy cho anh bao nhiêu tiền, tôi cho anh gấp đôi.”
Âu Duy Diệu cúi đầu cười một tiếng: “Dì Thẩm, trong tài khoản của bà còn tiền sao? Đừng viết chi phiếu khống.”
Âu Duy Diệu lấy lại di động của mình, “Bà đã không còn tiền rồi, nên nói là, tiền của bà bây giờ căn bản đều trong tay một người đàn ông tên Lưu Khôn. Tôi tính một chút, bà đến tập đoàn Âu Hải bốn năm, ban đầu chức vụ thấp, tiền lương đương nhiên thấp. Sau đó bám vào bố tôi, ông hỗ trợ bà, tiền lương của bà cũng tăng lên theo đó. Nhưng tiền có thể để dành, nhiều nhất cũng chỉ bảy, tám trăm ngàn, trong đây là tôi đã tính phần ngon bà nhân tiện kiếm được nhờ lợi dụng chức vụ. Mà bây giờ bà còn dư lại bao nhiêu?”
Thẩm Lệ Anh nói: “Phiền cháu còn tính sổ sách thay dì, cháu có biết cháu đang làm chuyện gì không?”
Âu Duy Diệu cụp mắt: “Khoảng ba năm trước, lúc tôi ở nước ngoài, bố tôi gọi điện thoại cho tôi, hỏi tôi có thể chấp nhận chuyện ông tái hôn không. Tuy tôi không muốn, nhưng ngoài miệng nói bằng lòng. Kì nghỉ năm đó tôi đặc biệt chạy về nước, gặp được bà, bà rất tốt, dịu dàng rộng rãi, cũng không dối trá. Thân thể bố tôi không tốt, quanh năm tôi không ở bên cạnh ông, có người chăm sóc ông cũng là chuyện tốt, cho nên trong đáy lòng tôi đã chấp nhận.”
Thẩm Lệ Anh không nói gì, Âu Duy Diệu tiếp tục: “Nhưng hai người cứ kéo dài, lại phát triển chậm như thế, rõ ràng những dịp quan trọng bố đều dẫn bà tham dự, rõ ràng ông rất tôn trọng quan hệ giữa hai người, chưa từng vượt quá khuôn phép, tại sao bà vẫn luôn không gật đầu, bước thêm một bước nữa? Tôi mãi nghĩ không thông, thì ra nguyên nhân ở đây. Bố Phương Dĩ tên Phương Chí Chiêu?” Cô ta nhìn Thẩm Lệ Anh, cười thành tiếng, “Thực sự rất khó tưởng tượng, bà vì trả thù lại có thể phẫu thuật thẩm mỹ, không ai nhận ra bà, bà còn đối xử với con gái ruột của mình như thế trước mặt tôi!”
Thẩm Lệ Anh đứng lên: “Trà uống xong rồi, cũng nên đi thôi, cháu có đi không?”
Âu Duy Diệu nói: “Tôi không hề gấp, chỉ chờ xem kịch hay. Đúng rồi, chuyện này tôi chưa nói cho bố biết, tôi không muốn ông đau lòng. Tôi cho bà hai lựa chọn, bà chủ động rời khỏi, vĩnh viễn đừng xuất hiện ở thành phố Nam Giang, lựa chọn kia, tôi tự tiễn bà rời khỏi, có lẽ bà sẽ cần phẫu thuật thẩm mỹ lần nữa.”
Thẩm Lệ Anh cười một tiếng, đột nhiên bấm di động một cái, qua mấy giây, di động của Âu Duy Diệu reo. Cô ta nhìn Thẩm Lệ Anh một cái, mới mở video nhận được. Video quay có chất lượng cực kém, nhưng nghe tiếng rõ ràng, bắt đầu từ lúc cô ta nói “Bà vì báo thù lại có thể phẫu thuật thẩm mỹ” cho đến cuối cùng cô ta uy hiếp Thẩm Lệ Anh.
Thẩm Lệ Anh cười nói: “Nhìn lại ghi chép tin nhắn của cô đi.”
Âu Duy Diệu nhìn bà một cái, mở tin nhắn ra, chỉ thấy một ghi chép tin nhắn mới nhất, lại là tin nhắn báo cảnh sát gửi cho 12110. Thẩm Lệ Anh nói: “Tôi lấy di động của cô, trước hết không phải tìm số, mà là gửi tin nhắn. Cô suy nghĩ kĩ ăn nói với cảnh sát thế nào đi. Diệu Diệu, rốt cuộc cô quá trẻ.”
Thẩm Lệ Anh bước nhanh ra ngoài, lập tức ngồi vào xe mình, chạy về hướng đường Bảo Hưng. Âu Duy Diệu lớn tiếng gọi bà hai lần, bà cũng không thèm để ý, ngược lại tăng tốc độ xe. Trong kính chiếu hậu, chiếc xe của Âu Duy Diệu đuổi sát theo bà.
Bà đạp hết ga, xông qua đèn đỏ chạy thẳng tới điểm đích. Đoạn đường phía trước không biết đã xảy ra chuyện gì, một chiếc xe thể thao màu đen ngã lật bên một chiếc xe tải màu xanh, người vây xem chật kín xung quanh, cảnh sát giao thông phân luồng giao thông ở một bên, xa xa còn có thể nghe thấy tiếng xe cấp cứu lái đi. Thẩm Lệ Anh lại đạp chân ga, ai ngờ đúng lúc này, xe của Âu Duy Diệu lại đổi đường vượt lên, song song gọi: “Dừng xe!”
Thẩm Lệ Anh mặc kệ, chiếc xe kia liền đâm tới, lướt qua thân xe bà, tiếng ma sát chói tai và tiếng va chạm mãnh liệt vang lên. Thẩm Lệ Anh kinh hãi.
Cảnh sát giao thông vốn đang xử lý ở hiện trường tai nạn bất chấp vụ án, lái xe tới chặn Âu Duy Diệu dừng lại, nhưng đáng tiếc Âu Duy Diệu bị cơn giận xông lên đầu, căn bản không chú ý. Âu Duy Diệu đụng bà một cái, quát lên: “Tôi kêu bà dừng xe!” Lại bẻ tay lái, đụng tới xe Thẩm Lệ Anh.
Lúc này cảnh sát giao thông ở phía sau kêu dừng lại, Thẩm Lệ Anh liếc kính chiếu hậu một cái, mắng thầm một tiếng, giảm tốc độ dừng lại một bên. Ngay lúc bà xoay tay lái, một sự va đập mãnh liệt lao tới từ bên cạnh.
Cảnh sát giao thông chỉ thấy chiếc xe bị đụng trực tiếp trượt nghiêng, một chiếc xe bán tải lái tới từ phía sau không kịp thắng, đụng thẳng nó, mà chiếc xe gây tai nạn vì quán tính, xông thẳng tới dải cách ly đối diện, lực xung kích quá lớn, xe bị dải chướng ngại vật làm ngã lật thân, ngay sau đó truyền tới tiếng vang lớn.
Số 338 đường Bảo Hưng, người đàn ông lùn cúp điện thoại, ra hiệu di động của Phương Dĩ, nói với đồng bọn: “Tắt cái đó đi.”
Đồng bọn nói: “Hai đứa bây đi ra ngoài xem thử, còn phải dẫn nó tới kho hàng.”
Phương Dĩ bị trói hai tay sau lưng, miệng bị dán băng, cô không giãy giụa, con ngươi luôn đảo lung tung. Bốn tên kia bắt cô xuống lầu, phía trước chính là cửa ra vào, mắt thấy hai tên trước đi phía trước mở đường, dưới cầu thang đột nhiên cócái chân chìa ra, quét ngang một cái, trực tiếp đá ngã hai người. Hai mắt Phương Dĩ sáng lên, thừa dịp người kéo cô chưa lấy lại tinh thần, lập tức xoay người, giơ chân lên, nhắm chuẩn đá mạnh ngay chỗ yếu của hắn. Người kia lập tức biến sắc, khom người che chỗ yếu của mình.
Tên còn lại giơ hai tay lên, đứng tại chỗ. Tên Lửa trước mặt, xoay hai chân, kẹp cổ hai tên ngã dưới đất, trên tay giơ một cây súng, quát lên: “Cảnh sát đây, không được nhúc nhích!”
Phương Dĩ ngẩn người, Tên Lửa nháy mắt với cô: “Phương Dĩ, tới đây!”
Phương Dĩ lập tức chạy tới, Tên Lửa dùng bàn tay trống giúp cô xé băng dán trên miệng, “xoạt” một tiếng, Phương Dĩ kêu đau: “A ——”
Tên Lửa cả kinh, vội vàng nói: “Xin lỗi, xin lỗi!” Bảo Phương Dĩ xoay người, lại cởi trói tay giúp cô.
Lúc tiếng còi xe cảnh sát gào thét tới, Phương Dĩ đang ngồi xổm dưới đất, đầu đầy mồ hôi lấy dây thừng trói một người đàn ông. Ba người khác, một người ngất xỉu, một người bị trói, một người bị Tên Lửa đạp dưới đất. Cảnh sát thấy súng trong tay anh, lập tức rút súng ra quát lên: “Không được nhúc nhích!”
Tên Lửa vội vàng thả chân đứng thẳng, giơ hai tay lên nói: “Người nhà, người nhà cả!”
Phương Dĩ nói liên tục: “Người nhà, người nhà cả!”
Cảnh sát chóng mặt: “Rốt cuộc là ai báo cảnh sát?”
Phương Dĩ và Tên Lửa ngồi trên xe cảnh sát, tuy vừa rồi biểu hiện anh dũng, nhưng bây giờ cô vẫn hơi chưa hoàn hồn. Tên Lửa bấm di động của mình, cười nói: “Vừa rồi ông chủ gọi điện thoại cho tôi, vì cứu cô nên không rảnh nhận, không biết chuyện gì nữa. Nếu anh ấy mắng tôi, cô gánh vác giúp tôi đó!”
Phương Dĩ liếc anh ta một cái, hỏi: “Anh là cảnh sát sao?”
Tên Lửa gọi số của Chu Tiêu, cợt nhả không trả lời ngay mặt, chỉ nói: “Nhanh nhanh, hôm nay là có thể kết thúc rồi.”
Ý của lời này hôm nay nghe hơi quen tai, Phương Dĩ nhìn về phía Tên Lửa. Tên Lửa vẫn chưa gọi được điện thoại của Chu Tiêu, nói: “Bên cạnh cô thực ra luôn có người bảo vệ, ông chủ bảo tôi trông coi cô.”
“Trông coi tôi?”
“Cô tưởng hôm cô tới dọn nhà, tôi tăng ca thật sao? Tôi luôn đi theo cô, quay về đây sớm hơn cô một bước!”
Phương Dĩ ngẩn người, Tên Lửa thở dài: “Tôi biết cô đang xích mích gì với ông chủ, nhưng chuyện xảy ra mấy tháng nay tôi thấy trong mắt, anh ấy là thật lòng tốt với cô. Cô muốn làm gì, anh ấy đều chỉ có thể gật đầu, muốn tôi luôn luôn bảo vệ cô. Phương Dĩ, lần trước là tôi lười biếng, không trông coi cô tốt, hại hai người… Lần này tôi cuối cùng đúng lúc rồi!”
Phương Dĩ nói: “Lần trước có quan hệ gì tới anh.”
Tên Lửa nhíu mày, cúp điện thoại: “Xảy ra chuyện gì vậy, mãi không có ai nhận?” Đang nói, đầu bên kia bỗng có người nhận, Tên Lửa vội vàng nói, “Ông chủ ——” Dừng một chút, anh ta im bặt, đợi nghe xong, anh ta không dám tin để di động xuống.
Phương Dĩ hỏi: “Sao vậy?”
Tên Lửa há miệng, nói: “Ông chủ xảy ra tai nạn xe, đang cấp cứu ở bệnh viện!”
Phương Dĩ hoảng hốt lo sợ chạy vội tới bệnh viện, khẩn trương tay run chân run. Cô níu y tá lại hỏi: “Chu Tiêu đâu?”
“Ai là Chu Tiêu? À, cô sang bên kia để người ta kiểm tra giúp cô thử.” Cửa lại có một chiếc xe cấp cứu dừng lại, nhân viên cấp cứu đẩy hai người vào, kêu: “Tai nạn xe!” Y tá không có thời gian giúp Phương Dĩ, vội vàng đi theo.
Phương Dĩ và Tên Lửa rốt cuộc tìm được phòng phẫu thuật. Phòng phẫu thuật sáng đèn, Đồng Lập Đông ngồi trên ghế bên tường. Đồng Lập Đông cầm một cái tablet trên tay, thấy Phương Dĩ, anh ta trả tablet lại cho nam sinh nhỏ bên cạnh. Phương Dĩ đi tới, đần độn hỏi: “Chu Tiêu ở bên trong?”
Đồng Lập Đông nói: “Đúng.”
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Tai nạn xe.”
Phương Dĩ hỏi: “Lúc anh ấy được đưa tới…”
“Tình trạng vết thương nghiêm trọng, mất máu quá nhiều, bây giờ đang cấp cứu.” Đồng Lập Đông nhíu mày, “Đừng sợ, ngồi xuống trước đi.”
Phương Dĩ lắc đầu, đi tới cửa phòng phẫu thuật, đứng chỗ đối diện bảng đèn, không chớp mắt nhìn cửa chằm chằm. Đồng Lập Đông đi tới, nói với cô: “Lát nữa tôi còn phải đi làm biên bản, lúc xảy ra tai nạn tôi vừa lúc cũng ở hiện trường.”
Phương Dĩ ngơ ngác hỏi: “Sao anh ở đó?”
“Tôi làm việc ở ngoài, đúng lúc thấy có xe đuổi theo xe Chu Tiêu, tôi liền đi theo, ai ngờ xảy ra chuyện, tôi chỉ có thể gọi 120. Xe đuổi theo xe Chu Tiêu chạy mất, không biết có thể bắt được không.”
Tên Lửa nhìn Đồng Lập Đông một cái, thấp giọng nói với Phương Dĩ: “Cô đừng lo lắng, ông chủ cát nhân thiên tướng, nhất định sẽ không có chuyện gì!”
Phương Dĩ không biết tại sao có thể như vậy. Trước đó cô còn gọi điện thoại với Chu Tiêu, Chu Tiêu bảo cô đừng đi, đợi ở đó. Cô nói cô muốn đến sân bay, bốn người đàn ông kia tới, cô lớn tiếng gọi tên Chu Tiêu. Phương Dĩ từ từ nghĩ tới, lúc đó Chu Tiêu đang lái xe, cô có thể nghe ra tiếng bên ngoài, cô muốn nhắc Chu Tiêu lái xe đừng gọi điện thoại, nhưng cô chưa kịp nói, cô đã sớm nói với anh lái xe đừng gọi điện thoại, tại sao anh không nghe!
Phương Dĩ lau nước mắt, siết quả ấm, đứng thẳng, khăng khăng không chịu ngồi. Đồng lập Đông xuống lầu mua chút đồ ăn mang lên, Phương Dĩ không muốn gì cả.
Phẫu thuật tiến hành rất lâu, cô đứng đến mức chân không còn cảm giác, tâm trạng ngược lại bình tĩnh từng chút một. Bây giờ cô đã hoàn toàn quên, thời gian đã qua hai giờ rưỡi, còn nửa tiếng, chuyến bay sẽ cất cánh.
Tưởng Dư Phi cầm thẻ lên máy bay, vừa gọi di động của Phương Dĩ, vừa nhìn ngoài sân bay. Di động mãi không gọi được, thời gian lên máy bay cuối cùng lại đã đến gần. Anh cúi đầu, trí nhớ đột nhiên