Hôm nay Chu Tiêu vô cùng mệt mỏi, sau khi về đến nhà không muốn làm chuyện gì cả. Trong phòng khách không bật đèn, ống đèn hồ cá lộ ra ánh sáng dịu. Anh ngây ngẩn một lúc, mới đi tới tủ lạnh lấy thức ăn cá, ném vài con cá tạp nhỏ vào trước. Cá sấu mõm dài rõ ràng đói lắm rồi, ngậm lấy một hơi. Cho cá ăn xong, anh đi ra sân, hai chiếc ghế mây trong góc sân đã bám bụi, dụng cụ tập thể dục từng dầm mưa, ướt sũng. Anh nhìn ban công lầu trên một cái, trống rỗng, tối đen, từng góc một hoàn toàn không có sức sống. Ngôi nhà này lại quay về trước tháng Tám năm ngoái, trời vừa tối, bốn bề vắng lặng, không có Phương Dĩ líu ríu chạy ngược xuôi, nơi đây yên lặng đến mức khiến người khác sợ hãi.
Anh lên giường nằm thật sớm, gửi một tin nhắn cho Phương Dĩ, hỏi cô có cần đến bệnh viện khám không, Phương Dĩ không trả lời. Có điện thoại đến, anh nhận máy, mẹ ở đầu bên kia nói: “Vẫn chưa ngủ à? Mẹ vừa ăn cơm tối xong.”
Chu Tiêu cười nói: “Hôm nay ăn sớm ạ.”
“Ông ngoại con kêu đói, bảo mẹ ăn cơm sớm một chút. Tiểu Phương nghỉ ngơi rồi sao?”
Chu Tiêu cười nói: “Dạ.”
“Bà ngoại con hỏi khi nào con quyết định, bà muốn bồng cháu lắm rồi.”
Trái tim Chu Tiêu co rút, nói: “Con cũng muốn.”
“Mẹ nghe giọng con mấy ngày nay khác lắm, có phải cãi nhau với Tiểu Phương rồi không? Con gái là phải dỗ đấy!”
Chu Tiêu hỏi: “Mẹ, lúc mẹ mang thai con, bao lâu mới biết mình có thai?”
“Sao hỏi tới chuyện này? Để mẹ nhớ thử, có lẽ là hai tháng.”
“Mẹ có từng xảy thai không?”
“Này, mấy câu con hỏi đều là câu hỏi gì thế, cái gì mà từng xảy thai, nếu mẹ từng xảy thai thì con đã sớm mất rồi. Lúc đó thực ra mẹ từng nghĩ tới chuyện phá thai, dù sao mẹ với bố con…” Dừng một chút, bà dừng lại, “Đợi chút, có phải Tiểu Phương có thai rồi không? Mất rồi?”
Mắt Chu Tiêu đau, không lên tiếng.
Hôm sau, bên ngoài vẫn ướt sũng, lá cây cỏ xanh đều đẫm sương, nước đọng trên đường đã khô, chỗ trũng vẫn còn một chút nước đọng. Chu Tiêu hẹn người đánh golf, địa điểm ở câu lạc bộ golf Thịnh Đình. Câu lạc bộ này có danh tiếng vang dội ở thành phố này, lão tổng tên Uông Lâm, tuổi ngoài năm mươi, dân bản địa thành phố Nam Giang, lập nghiệp dựa vào ngành giải trí, trải qua việc tương tự Âu Hải Bình. Chu Tiêu nhớ Phương Dĩ từng nhắc tới một chuyện cô bị người khác hãm hại, trước đây cô phác thảo phương án hoạt động, trong đó có một mục là danh sách khách quý, lãnh đạo cân nhắc liên tục, bảo Phương Dĩ gạch bỏ Uông Lâm, vì Âu Hải Bình không hợp với ông ta. Lúc đó tên “Uông Lâm” đã bị gạch bỏ lại xuất hiện trong danh sách khách quý, Thẩm Lệ Anh chất vấn Phương Dĩ ngay tại chỗ, sau khi về người quản lý của Phương Dĩ nổi trận lôi đình.
Còn trong hoạt động thương nghiệp ở thành phố ven biển lần trước, Uông Lâm nhận lời mời tham gia, Âu Hải Bình không hợp với ông ta là chuyện công khai từ lâu, hai người gặp mặt không hề giao lưu. Nhưng sau khi Chu Tiêu kêu người khác chú ý Âu Hải Bình và ba vị lão tổng, đầu kia truyền đến tin tức, buổi gặp mặt kết thúc, Âu Hải Bình và Uông Lâm đã gặp nhau trên đường núi.
Cao Đại Thiếu vung gậy golf, quái gở nói: “Sao muốn chạy đến đây đánh golf vậy? Nghe nói cậu với Âu Duy Diệu có chút quan hệ tế nhị, nói không chừng ngày nào đó sẽ gọi Âu Hải Bình một tiếng bố vợ. Cậu không biết người nhà họ Âu với nhà họ Uông chính là kẻ thù không đội trời chung à?”
Chu Tiêu nói: “Tôi là tới đánh golf với cậu, không phải quan hệ của nhà cậu với nhà họ Uông rất tốt sao? Đánh golf thì tập trung đánh golf đi, tài đánh bóng của cậu kém chính là do cậu chần chừ!”
“Tôi nói này, tài đánh bóng của tôi kém? Cậu tưởng là trước đây đánh bóng rổ tôi luôn thua cậu? Tới đây, hôm nay chúng ta so tài một trận!” Nói xong, Cao Đại Thiếu chợt cười rộ lên về phía sau Chu Tiêu, “Chú Uông, chú ở đây ạ?”
Chu Tiêu quay đầu lại, chỉ thấy Uông Lâm ưỡn bụng bia, dáng người ục ịch, mặt mũi hồng hào cười: “Sao tới mà không nói chú một tiếng, bố cháu đâu?”
“Bố cháu chỉ biết công việc, kéo ông ấy không nổi!”
Uông Lâm nhìn về phía Chu Tiêu, cười nói: “Vị này nhất định là Giám đốc Chu, Chu Tiêu!”
Chu Tiêu đưa tay bắt tay với ông ta, mỉm cười: “Giám đốc Uông, vinh hạnh gặp mặt.”
Lúc Chu Tiêu ăn cơm cùng Uông Lâm xong đã chín giờ tối, anh lái xe, đặc biệt đi vòng đường xa qua khách sạn Phương Dĩ vào ở. Bên ngoài khách sạn người đến người đi, anh chạy thẳng qua, đã lái cách xa một khoảng, đèn xanh chuyển sang đỏ, xe dừng lại, anh gõ tay lái. Sau khi đèn xanh chuyển, anh lái một quãng, lại rẽ sang một hướng, vòng lại con đường lúc tới, dừng ở chỗ đậu xe đối diện khách sạn. Đậu xe ở đây cũng không biết có thể làm những gì, Chu Tiêu vô cùng buồn chán nghịch gói thuốc lá, rút một điếu, lại bỏ vào. Hành hạ từng điếu thuốc một lần, anh mới ngẩng đầu nhìn khách sạn một cái, nheo mắt, đếm không rõ tầng Phương Dĩ ở. Ngay lần cuối cùng gần đếm rõ, chuông điện thoại di động cắt đứt mạch suy nghĩ của anh, anh không vui nhìn thoáng qua số trên màn hình, không nhận. Di động vang lên kéo dài rất lâu mới tự động cúp máy. Một lát sau, anh mới lái xe rời khỏi.
Trong nháy mắt một cánh cửa sổ ở tầng mười sáu khách sạn đẩy ra, chiếc xe đối diện con đường vừa vặn lái đi. Gió mát ùa vào mặt, Phương Dĩ dựa bên cửa sổ nhìn cảnh đêm. Di động của cô đã tắt máy, trước khi tắt máy cô đã gọi điện thoại với Đại Phương, lúc xác nhận về nhà, Đại Phương nhạy bén ở phương diện giác quan thứ sáu, hỏi có phải cô với Chu Tiêu xảy ra vấn đề tình cảm không. Phương Dĩ không muốn nói nhiều, nói qua loa mấy câu liền chuyển chủ đề.
“Bên ngoài ồn ào, toàn là xe.” Tưởng Dư Phi đi vào.
Phương Dĩ xoay người cười nói: “Hóng gió một lát, đợi lát nữa rồi đóng cửa sổ.”
“Hôm quanh tăng ca trễ, về đã khuya rồi, mấy ngày nay vì phải giao lại công việc nên hơi bận, tuần sau là anh có thể đi rồi.”
Phương Dĩ kinh ngạc: “Nhanh vậy sao?”
Tưởng Dư Phi gật đầu: “Vận may tốt, lần này có người thay lên đúng lúc. Có phải bên em không có chuyện gì không?”
Phương Dĩ nói: “Còn một số hành lý chưa lấy.”
“Anh đi lấy giúp em?”
Phương Dĩ suy nghĩ một chút, lắc đầu một cái: “Không cần đâu. Anh phải đi làm cũng không có thời gian, mấy ngày nữa em tự đi lấy.”
Đầu bên kia Âu Duy Diệu để điện thoại di động xuống, nhìn chằm chằm số của Chu Tiêu, muốn gọi tiếp, ngón tay vừa định nhấn, đột nhiên thấy có một người đàn ông lén la lén lút vòng quanh xe cô ta nhìn. Cô ta nhíu mày đi tới, người đàn ông đó dừng bước, tò mò quan sát cô ta. Âu Duy Diệu không nói câu nào mở cửa xe, người đàn ông kia rốt cuộc mở miệng: “Đây là xe của Âu Hải Bình?”
Âu Duy Diệu nhướng mày: “Ông là ai?”
“Tôi tìm Âu Hải Bình.”
Hai ngày nay xe của Âu Duy Diệu đưa đi sửa, hôm nay lái một chiếc để không trong nhà đi làm, kiểu xe giống như chiếc của bố, còn chiếm dụng chỗ đậu xe riêng của bố, khó trách người khác sẽ nhận lầm. Âu Duy Diệu rất bình tĩnh nói: “Âu Hải Bình là bố tôi, xin hỏi ông là…”
Đối phương nói: “Cô là cô Âu? Xin chào cô Âu, tôi tên là Lưu Khôn!”
Cách một ngày, Phương Dĩ đi tới đường Bảo Hưng, không cố ý chọn thời gian, đi tới đó lại thấy cửa chính công ty đóng chặt, lúc này mới nhớ hôm nay là thứ Bảy. Cô đi lên lầu, đi mấy bước, đột nhiên nghe thấy tiếng khóa cửa xoay, bước chân không khỏi dừng lại, ngay sau đó lại bước lên một bước, tiếp theo cửa chính mở, có người đi ra, gọi: “Phương Dĩ?”
Phương Dĩ dừng lại, xoay người nói: “Tên Lửa, hôm nay thứ Bảy mà anh vẫn tăng ca sao?”
“Không sai, hôm nay thứ Bảy, tôi lại còn phải tới làm việc, lát nữa nhất định phải kêu ông chủ tăng lương cho tôi!” Tên Lửa chạy hai, ba bước lên bậc thang, hỏi: “Sao cô tới đây, đây là muốn dọn về sao?”
Phương Dĩ cười híp mắt giơ hai tay lên: “Anh nhìn thấy gì?”
Tên Lửa khó hiểu: “Tay mà, thế nào?”
“Đúng vậy, anh chỉ nhìn thấy tay tôi, tôi dọn về cái gì?”
Tên Lửa nói: “Người về là được, phải cầm lấy đồ sao!”
“Lúc đồng nghiệp của tôi thu dọn đồ giúp tôi anh cũng thấy được, anh còn lấy hình xăm dọa cô ấy, mấy hành lý đó không phải đồ à!”
Phương Dĩ xoay người lên lầu, Tên Lửa hỏi sau lưng cô: “Ông chủ biết không, cô có nói với ông chủ cô đã về không?”
“Tôi với ông chủ của anh đã chia tay rồi, tại sao về phải nói cho anh ta biết?”
“Tôi đã biết phụ nữ là tuyệt tình nhất mà, sao cô làm được, ôi ——”
Tên Lửa che mũi, cửa chính đụng làm mũi anh ta đau. Phương Dĩ cách cánh cửa nhà mình nói: “Ôi gì mà ôi, đừng tổn thương cửa chính, đến lúc cô Mã kiểm tra nếu phát hiện cửa chính bị hư hại, tôi sẽ bảo bà ấy tìm anh!”
Tên Lửa nói bằng giọng căm hận: “Coi như cô lợi hại!”
Hành lý của Phương Dĩ quá nhiều, chăn gối và hành lý lớn chỉ có thể gửi chuyển phát nhanh. Cô còn muốn gỡ kệ hàng trong phòng khách, lúc ngồi xổm ở đó nghiên cứu kệ hàng, có cuộc gọi tới, cô nhất thời trợt tay, lại lập tức nối được, âm lượng di động lớn, cô nghe thấy Chu Tiêu hỏi: “Em phải đi rồi?”
Phương Dĩ ngẩn người, mới để di động bên tai: “À, đúng.”
“Đang thu dọn hành lý?”
“Đúng vậy.”
“Thu dọn xong rồi?”
Phương Dĩ nói: “Tên Lửa mách lẻo cho anh mới mấy phút, tôi đâu có nhanh như vậy.”
Chu Tiêu bớt căng thẳng: “Em chờ ở đó, anh chạy về ngay lập tức.”
“Không cần đâu, thực ra tôi không có mấy thứ, mấy phút nữa đi ngay.”
“Khoan hãy đi, em chờ anh một chút.”
“Tôi không muốn chờ.”
Chu Tiêu ngẩn ra, một lúc mới nói: “Hôm nào bay?”
“Thứ Tư tuần sau.”
“Tại sao thứ Tư, quá sớm, quá vội.”
“Hôm đó vé máy bay rẻ hơn một chút.”
Chu Tiêu trầm mặc, một lát sau nói: “Dự báo thời tiết hôm đó không tốt, chi bằng đổi lại, chậm thêm hai ngày nữa?”
Phương Dĩ nói: “Thời tiết thành phố Nam Giang không tốt, thời tiết bên kia rất tốt.”
Đầu bên kia điện thoại có chút tạp âm trên đường, Chu Tiêu chắc đang lái xe. Anh không nói gì, ngược lại nhấn còi xe, nghe rất nôn nóng. Phương Dĩ nói: “Lái xe đừng gọi điện thoại.”
Chu Tiêu nói ngay: “Được.” Nhưng xe chạy như thường.
Phương Dĩ nhìn quanh phòng một cái, nói: “Tôi thực sự phải đi rồi, nhân viên chuyển phát nhanh chắc sắp đến, tôi phải xuống lầu chờ, mấy phút nữa là có thể đi.”
Chu Tiêu nói: “Khoảng mười lăm phút nữa anh về đến nhà.” Phương Dĩ không lên tiếng trả lời, Chu Tiêu đạp mạnh chân ga, lại đột nhiên thu lại, dừng xe ở ven đường, thấp giọng nói, “Ra ngoài đừng đi chỗ ít người, cố gắng hết sức kết bạn, buổi tối đừng ra ngoài làm bậy, nếu đói muốn ăn khuya, nhịn một chút, đừng giống như trước đây hơn nửa đêm ra ngoài chỉ để mua chút đồ ăn. Đừng vội tìm việc làm, anh biết trong sổ tiết kiệm của em còn bao nhiêu tiền, đủ cho em xài một khoảng thời gian, bồi dưỡng thân thể cho tốt trước.” Dừng một chút, anh lại nói, “Chờ anh, nhanh thôi.”
Phương Dĩ giơ điện thoại di động, nhìn mảnh ánh nắng vàng đổ xuống phòng ngủ, nghĩ thầm, sao trở nên thương cảm thế này. Ở đây rõ ràng đầy ắp tiếng cười nói, ở đây cô dùng bẫy chuột kẹp chân Chu Tiêu, ở đây cô đổ tinh dầu vào sữa tắm của Chu Tiêu, cũng ở đây, cô bày rõ quà vặt và đồ dùng hàng ngày trên kệ hàng này, chọc Chu Tiêu tức bốc khói. Cũng ở đây, Chu Tiêu hôn cô lần đầu tiên, hôn cô lần thứ hai,