bị kéo lại hôm trời mưa ấy. Anh vội vã tan làm, về lấy canh người giúp việc nấu, lúc chạy đến lầu dưới khách sạn, lại đúng lúc thấy Chu Tiêu ôm Phương Dĩ lên lầu, hai người ướt sũng. Anh ngồi trong xe một tiếng, mới thấy Chu Tiêu đi xuống. Mưa lớn như vậy, Chu Tiêu từ từ đi vào trong mưa, đi tới bên cạnh xe anh, anh quay đầu, lại nhìn lầu trên một cái. Tưởng Dư Phi nhìn theo tầm mắt anh, căn phòng tầng mười sáu, không kéo rèm cửa, đèn sáng, Chu Tiêu đột nhiên lại chạy trở lại, một lát sau, Tưởng Dư Phi ngẩng đầu nhìn, rèm cửa kéo lại, còn Chu Tiêu cuối cùng xuống, ngồi vào trong xe mình.
Phương Dĩ muốn một mình tới dọn nhà, Phương Dĩ muốn đi lấy kệ hàng, đây chỉ là cái cớ của cô mà thôi. Chẳng qua cô chỉ muốn quay lại nơi đó, nhìn Chu Tiêu thêm một cái cũng được, trì hoãn thêm một thời gian cũng được, cho dù cô không hề thừa nhận.
Đã đến giờ lên máy bay, Tưởng Dư Phi cười một tiếng, bỗng thoải mái, xoay người, anh sẽ bước lên hành trình một mình.
Đèn phòng phẫu thuật cuối cùng tắt, Chu Tiêu được đẩy ra, đôi mắt nhắm chặt, hoàn toàn không có phản ứng.
Chu Tiêu vẫn nhắm mắt, bác sĩ nói: “Bệnh nhân mất máu quá nhiều, xương sườn gãy nhiều chỗ, phần đầu bị thương, tuy cấp cứu kịp thời, nhưng…”
Phương Dĩ nhắm mắt lại: “Đừng nói nhưng với tôi.”
Đồng Lập Đông vỗ vai cô: “Đừng như vậy, đưa Chu Tiêu về phòng bệnh trước đi.”
Chu Tiêu không tỉnh, luôn ngủ say, ngủ từ ban ngày đến đêm khuya, trên đầu trên người anh quấn rất nhiều vải gạc, động một cái cũng không thể động. Mắt Phương Dĩ đỏ, không ngừng xoa tay, che miệng mình, không thể tin được, hoàn toàn không thể tin được! Cô hi vọng có người nói cho cô biết đây chỉ là một trò đùa dai, một trò đùa, một trò nhỏ Chu Tiêu muốn đoạt cô về, mặc kệ là cái nào, cô biết cũng sẽ không giận, cô chỉ cần Chu Tiêu lập tức mở mắt vào giây tiếp theo. Nhưng người vết thương chồng chất nằm trên giường này, từ đầu đến cuối ngủ say không tỉnh.
Phương Dĩ nằm bên thành giường, nước mắt cũng sắp khóc khô. Cô không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể gắng sức cắn môi. Một lát sau cô kề vào mặt Chu Tiêu, kêu tên anh mấy tiếng. Chu Tiêu không có bất kì phản ứng gì, anh thực sự không hề cử động. Phương Dĩ luống cuống, sợ hãi, cô chưa từng có nỗi sợ hãi mãnh liệt như vậy. Cô đẩy Chu Tiêu: “Anh tỉnh lại đi, anh tỉnh lại đi!”
Anh không tỉnh lại, vậy cô nên làm gì đây? Phương Dĩ luống cuống tay chân, nước mắt rơi đầy mặt: “Chu Tiêu, anh đừng làm em sợ, anh tỉnh lại đi…”
Đồng Lập Đông vào phòng bệnh, nói: “Phương Dĩ, đừng khóc, đi ăn chút gì đi.”
Phương Dĩ lắc đầu, Đồng Lập Đông nói: “Lỡ như cô bị bệnh, không có ai chăm sóc Chu Tiêu.”
Phương Dĩ không nghe, Đồng Lập Đông đi rồi, Tên Lửa lại tới, mang theo chút đồ ăn cho Phương Dĩ. Phương Dĩ không muốn đụng vào thứ gì cả, cúi đầu, bắt đầu không nói một tiếng, ngồi thẳng tới khi trời sáng. Cô mê man, nhìn Chu Tiêu gọi tên anh, đến tận khi Tên Lửa cầm di động của Chu Tiêu, nói với cô: “Hôm qua lấy lại từ chỗ cảnh sát giao thông, buổi tối mẹ anh ấy có điện thoại cho anh ấy, tôi không nhận, lỡ như hôm nay gọi lại…”
Phương Dĩ cầm lấy di động, lau nước mắt, nói: “Anh ở đây, tôi ra ngoài rửa mặt rồi ăn chút gì đó.”
“Ờ, được!”
Phương Dĩ đến toilet rửa mặt, đi xuống lầu tìm thức ăn, đi tới đại sảnh bệnh viện, cô hoa mắt chóng mặt, có một người phụ nữ đỡ cô, hỏi: “Cô ơi, tôi dìu cô sang bên kia ngồi nhé?”
Phương Dĩ lắc đầu, bên cạnh chợt có hai y tá đi qua, nói: “Sao hôm qua nhiều tai nạn xe vậy, một người đàn ông có thể sẽ trở thành người thực vật, một người phụ nữ đã chết, người phụ nữ kia bị mảnh thủy tinh hủy gương mặt.”
“Thì thế, nghe nói còn xảy ra cùng một đoạn đường, thật khủng khiếp.”
Nước mắt Phương Dĩ lại chảy xuống, người phụ nữ dìu cô ân cần nói: “Cô ơi, cô không sao chứ?”
Phương Dĩ nói: “Tôi không sao, cảm ơn chị.”
Đồng Lập Đông vừa lúc vào bệnh viện, liếc mắt liền thấy Phương Dĩ, đi nhanh mấy bước hỏi: “Sao vậy?”
Phương Dĩ nói: “Không sao, hơi chóng mặt.”
Đồng Lập Đông cảm ơn người phụ nữ tốt bụng, dìu Phương Dĩ đến cái ghế bên cạnh ngồi xuống, lấy hai hộp nhựa ra nói: “Một chén cháo tổ yến, một chén hoành thánh thịt tôm, cô xem thử cô thích ăn cái nào. Cả đêm qua cô chưa ngủ, bệnh viện để tôi trông, cô về ngủ một giấc đi.”
Phương Dĩ húp một hớp cháo, lắc đầu nói: “Không cần.”
“Cô như vậy sẽ ngã quỵ đó.”
Phương Dĩ nói: “Sẽ không.”
Đồng Lập Đông quay đầu nhìn về phía cô, bây giờ cô yếu ớt đẩy một cái là có thể ngã, nhưng giọng cô kiên định như thế.
Phương Dĩ húp cháo xong, lại lên lầu, hôm sau cứ trôi qua như vậy. Mẹ Chu Tiêu cũng không gọi điện tới, Chu Tiêu vẫn chưa tỉnh.
Ngày thứ ba, Chu Tiêu không có dấu hiệu tỉnh lại, buổi trưa di động của anh reo, Phương Dĩ nhìn số, nhấn nút trả lời, nói: “A lô, dì ạ?”
Mẹ Chu ngẩn người, ngay sau đó vui vẻ nói: “Là Tiểu Phương à? Ôi chào cháu, chào cháu, đã ăn cơm chưa?”
Phương Dĩ vẫn chưa ăn: “Cháu ăn rồi ạ.”
“Ồ, ăn rồi à. Ăn với Chu Tiêu sao?”
Chu Tiêu cũng chưa ăn, “Vâng ạ.”
Mẹ Chu cười nói: “Bên dì vẫn còn sáng sớm, phải đi tập thể dục với ông bà ngoại của Tiêu Tiêu. Hôm kia dì gọi cho nó nó không nhận, hôm qua cũng không gọi lại cho dì. Tiểu Phương, Tiêu Tiêu có bên cạnh cháu không?”
“À, anh ấy ra ngoài làm việc rồi ạ, di động rơi trong nhà.”
“À, ra là vậy. Vậy chờ nó về, cháu bảo nó gọi một cú điện thoại cho dì nhé.” Mẹ Chu lại dè dặt hỏi, “Tiểu Phương, gần đây cháu thế nào?”
“Cháu rất tốt ạ.”
“Ôi, tốt, nếu Chu Tiêu bắt nạt cháu thì cháu cứ nói cho dì biết!”
“Vâng, cháu cảm ơn dì ạ.”
Cúp điện thoại, Phương Dĩ dùng sức lau nước mắt giàn giụa, nhìn Chu Tiêu trên giường nói: “Mau tỉnh một chút đi.”
Ngày thứ tư, Chu Tiêu không tỉnh.
Ngày thứ năm, Chu Tiêu không tỉnh, mẹ Chu gọi điện thoại tới, Phương Dĩ nói Chu Tiêu uống say.
Ngày thứ sáu, Chu Tiêu không tỉnh, mẹ Chu gọi điện thoại tới, nhẹ giọng hỏi: “Có phải Chu Tiêu đã xảy ra chuyện gì không?”
Phương Dĩ không lên tiếng, mẹ Chu nói: “Tiểu Phương, Chu Tiêu từng kể với cháu chuyện của bố nó phải không?”
Phương Dĩ mở miệng: “Có kể qua một chút ạ.”
“Mười một năm trước, bố nó bị tai nạn xe, buổi tối đi trên đường, bị xe đụng chết.”
Phương Dĩ ngẩn người, cô hoàn toàn không biết bố Chu Tiêu chết vì tai nạn xe. Mẹ Chu nói tiếp: “Khi đó, chính là thời điểm quan trọng Chu Tiêu thi đại học, dì định giấu nó, nhưng chuyện chính là trùng hợp như vậy. Năm người chứng kiến vụ tai nạn đó vừa khéo là bạn cùng trường của Chu Tiêu, thấp hơn Chu Tiêu một lớp. Sau đó tin tức cũng đưa tin, không giấu được. Sau khi nó biết, nói với dì, giấu nó hoàn toàn không phải tốt cho nó, đối phương là người nó yêu, nếu nó biết chuyện quá trễ, nó sẽ hận. Tâm trạng đó, cháu có thể hiểu không?”
Phương Dĩ ngơ ngác nhìn Chu Tiêu nằm trên giường, há miệng, không pht ra tiếng. Mẹ Chu nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Phương, cháu nói cho dì biết, Chu Tiêu đã xảy ra chuyện gì?”
Phương Dĩ nói: “Anh ấy xảy ra tai nạn xe ạ.”
Mẹ Chu trầm mặc chốc lát, xem như là bình tĩnh: “Bây giờ nó… thế nào rồi?”
“Anh ấy… không thể nói chuyện ạ.”
“Tổn thương cổ họng sao?”
“Dạ.”
Mẹ Chu nói: “Bây giờ dì đặt vé máy bay, hai ngày nữa dì sẽ tới.”
Trước khi cúp điện thoại, Phương Dĩ đột nhiên hỏi: “Dì ơi, bố của Chu Tiêu tên là gì ạ?” Năm người chứng kiến, mười một năm trước, thấp hơn Chu Tiêu một lớp, Triệu Bình, Thái Đào Kiệt, Denny, Vưu Tinh Tinh, An An.
Mẹ Chu khàn giọng: “À, bố nó tên Lý Kiến Hạo, nó… theo họ dì.”
Một ngày này, Phương Dĩ không tiếp tục canh ở bệnh viện. Cô quay về đường Bảo Hưng, công ty vẫn không mở cửa. Tên Lửa ở đây, nói: “Công ty luôn phải có người coi chừng.”
Phương Dĩ gật đầu, đi vào nhà Chu Tiêu. Cô lật tung một lần, cuối cùng không thu hoạch được gì cả. Tước khi rời khỏi cô đi vào sân xem, giúp Chu Tiêu che dụng cụ tập thể dục lại, dọn ghế mây vào trong nhà. Làm xong những chuyện này, cô lại đứng một lúc trong sân, từ từ đi tới chỗ chân tường, ngồi xổm xuống, gạt cỏ dại ra. Trong đống cỏ dại có ba điếu thuốc cháy khác nhau, chúng xếp có khoảng cách, đầu mẩu cắm trong đất, hẳn đã cắm hơn mấy ngày
Phương Dĩ không quay lại bệnh viện, cô đi dạo khắp nơi, đi lung tung không có mục đích rất lâu, lại ngồi xe buýt, dọc đường đi qua rạp chiếu phim, cửa hàng tổng hợp, tiệm cà phê, những chỗ này cô và Chu Tiêu đều đã tới.
Cô ngồi xe rất lâu, ngồi đến trạm cuối cùng, đã không nhận ra vùng lân cận. Tài xế nói: “Chuyển một xe nữa thì đến ngoại ô rất nhanh. Chỗ đó cuối tuần khá náo nhiệt, rất nhiều người sẽ đến câu cá.”
Phương Dĩ chuyển xe, không bao lâu quả nhiên tới chỗ cô đã từng câu cá với Chu Tiêu. Cảnh vật xung quanh vẫn đẹp và yên tĩnh như cũ, ông chủ Trần còn nhận ra cô, hỏi: “Cô gái là cháu à, sao ông chủ Chu không tới thế?”
Phương Dĩ mỉm cười, nói: “Cháu muốn câu cá ạ.”
Cô cầm cần câu đi tới hồ nước, bên bờ đã có ít người ngồi. Cô tìm một chỗ trống ngồi xuống, không bao lâu bị người khác vỗ vai, một người phụ nữ cười nói: “Trùng hợp thật, chúng ta đã gặp ở bệnh viện, hôm đó cô suýt ngất xỉu.”
“Là chị à, hôm đó thực sự cảm ơn chị.”
“Tôi đâu có làm gì, việc nên làm thôi. Cô tới câu cá sao? Tôi cũng thế, cùng câu nhé.”
“Được!”
Phương Dĩ câu cá đến tối mới về, đón một chiếc xe, đi thẳng tới bệnh viện, nằm trên sofa ngủ một đêm. Chu Tiêu vẫn chưa tỉnh, có người vào phòng bệnh, Phương Dĩ nhìn về phía người vừa đến, không nhịn được rơi nước mắt: “Chị… Luật sư Phương…”
Đại Phương ôm cô: “Sao lại xảy ra chuyện thế này, sao có thể thế này!”
Luật sư Phương vẻ mặt đau lòng: “Con về nghỉ cho bố, bên này để bố trông là được. Đại Phương, con dẫn nó về.”
Phương Dĩ cuối cùng ngủ yên ổn mấy tiếng, trong mơ trống rỗng, thức dậy tinh thần cô rất tốt, buổi tối đến bệnh viện trông như thường lệ. Hôm sau cô và luật sư Phương đến sân bay, liếc mắt là nhận ra mẹ Chu Tiêu, khí chất nho nhã dịu dàng, dáng người cao gầy.
Mẹ Chu kéo tay Phương Dĩ, nói với luật sư Phương: “Cảm ơn anh, luật sư Phương, xa thế còn chạy tới sân bay.”
“Nên làm thôi.”
Mẹ Chu lại quan sát Phương Dĩ, cười nói: “Cháu chính là Tiểu Phương à. Thật xinh đẹp, thật tốt, là một đứa bé ngoan!”
Phương Dĩ cười nói: “Dì ơi, đi thôi, bọn cháu đã gọi xe xong rồi.”
Mẹ Chu đến bệnh viện, thấy Chu Tiêu nằm trên giường bệnh, bệnh khác với Phương Dĩ nói. Tuy bà sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn ôm hi vọng rất lớn về đây, thấy Chu Tiêu nhắm chặt hai mắt, bà nhất thời không thể nào tiếp nhận được, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Ngất mười mấy phút, bà dần tỉnh lại, mở mắt liền thấy Phương Dĩ. Phương Dĩ nói: “Chu Tiêu luôn nói thân thể dì không tốt. Cháu biết ý của dì, đau dài không bằng đau ngắn, nhưng cháu không dám nói hết cho dì biết. Tuổi ông bà đã cao, nếu ở nhà dì xảy ra chuyện, lỡ như có sơ suất gì, cháu sợ Chu Tiêu tỉnh lại sẽ trách cháu.”
Mẹ Chu ngấn nước mắt, vỗ tay cô nói: “Đứa bé ngoan, dì biết, dì biết!”