hơi giảm, buổi tối Phương Dĩ đặc biệt mua thêm một phần đồ ngọt về. Mẹ Chu ăn mấy miếng, thực sự không có khẩu vị ăn tiếp. Bà nhìn Chu Tiêu trên giường bệnh, nói: “Trước đây nó chịu khổ rất nhiều, lúc nhỏ bị bạn bắt nạt, lớn lên tuy tốt, nhưng nó vẫn hơi tự ti, dì biết tất cả. Sau khi nó tốt nghiệp đại học không bao lâu liền mất tất cả, không chịu lấy một xu của dì, dì cũng biết, vì những thứ này là bố nó để lại cho dì, mà những thứ để lại cho dì, dì không có tư cách lấy, vì những thứ này nên thuộc về bà Lý.”
Phương Dĩ nghĩ, cô đã đoán được một số chuyện, ví dụ như Chu Tiêu theo họ mẹ, ví dụ như Chu Tiêu nói bố anh một năm chỉ về ở một, hai tháng.
Mẹ Chu nhìn Phương Dĩ, mỉm cười: “Dì sống không vẻ vang, cũng hại con của mình, bản thân trồng quả đắng bản thân nếm, dì tạo nghiệt, tại sao phải báo ứng lên người nó?”
Phương Dĩ nói: “Dì, không phải như vậy…”
Mẹ Chu lắc đầu: “Chỉ cần Chu Tiêu không sao, dì giảm thọ mười năm, hai mươi năm cũng không thành vấn đề. Cho dù ngày mai ông trời muốn lấy mạng của dì cũng không thành vấn đề, chỉ cần Chu Tiêu không sao!”
Phương Dĩ chưa từng thấy người mẹ sẵn lòng lấy mạng mình nối tiếp mạng con như mẹ Chu, cô ngẩn ra một lúc. Mẹ Chu vào phòng bệnh trông Chu Tiêu. Luật sư Phương dọn hộp thức ăn nhanh giúp cô, ngồi xuống bên cạnh cô, nói: “Nếu con và Đại Phương có chuyện gì, bố cũng sẵn lòng lấy mạng đổi, có điều lời này có phải không may lắm không?”
Phương Dĩ rơi nước mắt: “Sao không may, nhưng hai ngày nay cháu khóc nhiều quá rồi, cháu sợ khóc hư mắt, sau này chú nói ít lời buồn nôn thế đi!”
Luật sư Phương không vui nói: “Con mãi mãi chỉ biết phá hoại bầu không khí!” Nói xong lau nước mắt cho cô, lại khẽ thở dài một hơi.
Ngày thứ mười lăm Chu Tiêu ngủ say, Phương Dĩ đã đem hành lý chuyển phát nhanh trả về lại chuyển phát nhanh tới, dọn về lầu hai lần nữa. Cô tìm Đồng Lập Đông đến giúp. Đồng Lập Đông chuyển từng món lên lầu giúp cô. Phương Dĩ rót một ly nước cho anh ta, dành thời gian thu dọn đồ. Đồng Lập Đông nói: “Gần đây bận việc, mấy ngày chưa tới bệnh viện rồi. Mẹ Chu Tiêu chăm sóc được không?”
“Được chứ, dì Chu đã mời một hộ lý.”
“Luật sư Phương và chị cô vẫn chưa về sao?”
“Ừ, luật sư Phương nhân tiện tới đây xử lý một số công việc.”
Đồng Lập Đông nhìn Phương Dĩ, hỏi: “Sau này cô… có dự tính gì không?”
Phương Dĩ vắt khăn, vừa lau bàn vừa nói: “Không biết. Bên cảnh sát có điều tra được chiếc xe đuổi theo Chu Tiêu không?”
“Tra được rồi, nhưng chỉ điều tra được người thôi, ngoài ra không có manh mối.”
“Họ không nói tại sao đuổi theo Chu Tiêu à?”
Đồng Lập Đông lắc đầu, Phương Dĩ nói: “Chu Tiêu đã nói với tôi, anh ấy là nội ứng, anh ấy đang giúp anh làm việc.”
Đồng Lập Đông rất bình tĩnh: “À, đúng thế.”
“Nhưng bây giờ biến thành thế này, không có ai quản sao?”
Đồng Lập Đông cụp mắt nói: “Cậu ấy không phải cảnh sát, không có cách nào cả.”
Phương Dĩ ủ rũ, Đồng Lập Đông rút lấy khăn trong tay cô, nói: “Nào, hôm nay có thời gian, nhân tiện lau phòng khách giúp cô!”
Sau khi Đồng Lập Đông rời khỏi nhà Phương Dĩ, đi thẳng tới một phòng trà, Tưởng Quốc Dân đã sớm chờ trong phòng bao, nói: “Tới rồi à?”
“Ngài Tưởng.”
Tưởng Quốc Dân uống một hớp trà: “Anh em tốt của cậu lại muốn lấy đi đồ quan trọng như vậy, nói cậu ta không phải là cảnh sát, tôi đều không tin.”
Đồng Lập Đông rót cho mình một ly trà, nói: “Hơn mười ngày nay, không có bất kì người lạ nào tới bệnh viện, không có ai từng tiếp xúc với người bên cạnh cậu ta.”
“Ý của cậu là, cậu ta không phải cảnh sát? Vậy cậu ta muốn cái thẻ nhớ đó làm gì?”
Đồng Lập Đông nói: “Có rất nhiều khả năng, có lẽ có người muốn mua, có lẽ cậu ta muốn lấy lòng ai đó, có lẽ cậu ta muốn dùng để uy hiếp ông. Trừ khi cậu ta tỉnh lại chính miệng nói cho chúng ta biết, nếu không chúng ta mãi mãi không có cách nào biết.”
Tưởng Quốc Dân cười một tiếng, nói: “May mà tôi đã sớm sắp đặt người của mình ở golf Thịnh Đình, mới có thể sớm bảo cậu làm việc, đuổi Chu Tiêu đến lật xe. Bây giờ, Uông Lâm không có bất kì uy hiếp gì, cái tên cáo già Âu Hải Bình này, bệnh gout khiến ông ta què một chân, con gái bị hủy hoại gương mặt đưa vào bệnh viện tư. Ôi, tôi xem ông ta còn có thể nở mày nở mặt tới khi nào!”
Đồng Lập Đông cười nói: “Tiếp theo là thời gian nở mày nở mặt của ngài Tưởng.”
Tưởng Quốc Dân chợt hừ lạnh một tiếng: “Tôi còn chưa hỏi chuyện Thẩm Lệ Anh, cậu thực sự không biết bà ta chính là Thẩm Lệ Hoa sao? Bỏ đi, biết hay không đã không còn vấn đề, bây giờ không có ai có thể tạo thành uy hiếp với tôi nữa. Tấm thẻ nhớ đó nằm trong tay tôi, Âu Hải Bình trái lại nghĩ tốt, nếu tài liệu trong thẻ nhớ đó bị vạch trần, chúng ta chỉ có thể ôm nhau chết cùng. Ôi, muốn chết thì ông ta chết, tôi không tháp tùng! Về phần Phương Dĩ kia, nếu lần trước đẩy cô ta xuống biển không thành ——”
Đồng Lập Đông để ly trà xuống, ngước mắt nhìn về phía Tưởng Quốc Dân. Tưởng Quốc Dân nói: “—— vậy thì bỏ đi. Cho dù cái gì nó cũng biết thì cũng không làm được bất cứ việc gì.”
Đồng Lập Đông liền thở phào.
Đồng Lập Đông rời khỏi phòng trà, chạy thẳng về nhà. Lúc chờ đèn đỏ, anh ta lục ngăn kéo xe, vốn định tìm một tấm danh thiếp, ai ngờ lại chạm phải một cái hộp. Anh ta lấy ra, cái hộp màu đỏ thẫm, là một hộp quà, để hơn nửa năm trong ngăn kéo xe anh ta. Anh ta nghĩ một chút, quay đầu xe, lái về hướng đường Bảo Hưng. Phương Dĩ mở cửa cho anh ta, đeo tạp dề, tay cầm xẻng nấu ăn, trợn mắt nói: “Sao anh lại tới nữa?”
Đây là giọng điệu gì, tràn đầy ghét bỏ, lợi dụng xong liền bỏ rơi ngược lại cũng phù hợp tính cách Phương Dĩ. Đồng Lập Đông cười nói: “Tiện đường tới xem cô còn cần giúp gì không. Đích thân xuống bếp à?”
“Nấu canh, lát nữa mang tới cho Chu Tiêu.”
“Cô còn biết nấu canh?”
“Học từ Chu Tiêu.”
Đồng Lập Đông múc một muỗng canh, nếm một miếng, Phương Dĩ mong chờ: “Thế nào?”
Đồng Lập Đông gật đầu: “Vẫn chưa bỏ muối?”
Phương Dĩ vỗ trán một cái, lập tức thêm hai muỗng muối. Đồng Lập Đông nhìn cô bận rộn quanh bếp, đột nhiên mở miệng: “Nếu Chu Tiêu không tỉnh lại thì thế nào?”
Động tác của Phương Dĩ hơi dừng lại, nói: “Sẽ không.”
Đồng Lập Đông chống lên bàn bếp, nâng con ngươi, nhấp môi một cái, quay đầu nhìn về phía Phương Dĩ, nói: “Hơn hai tuần, một tia hi vọng cũng không có, cậu ấy không tỉnh lại, đừng lừa mình dối người nữa.”
Phương Dĩ ném muỗng canh, nói: “Tại sao anh phải nói như vậy?”
Đồng Lập Đông nói: “Để cho cô thấy rõ thực tế, cô mới hai mươi ba tuổi, đừng làm lỡ chính mình.”
Phương Dĩ không dám tin: “Chu Tiêu là anh em của anh!”
“Cho nên tôi mới phải khuyên cô, bằng không cậu ấy thấy cũng không đành lòng.”
Phương Dĩ cúi đầu, lại cầm muỗng canh lên, Đồng Lập Đông nhếch môi.
Lúc Đại Phương biết Phương Dĩ qua lại với Đồng Lập Đông đã là mười ngày sau. Chu Tiêu hôn mê hai mươi lăm ngày, không có bất kì dấu hiệu tỉnh lại nào. Thời gian Phương Dĩ đến ngày càng ít, ngược lại cô ấy hẹn Phương Dĩ ăn cơm ở nhà hàng, mỗi lần đều là Đồng Lập Đông lái xe đưa cô tới.
Đại Phương hỏi Phương Dĩ: “Em với Đồng Lập Đông đó là quan hệ thế nào vậy?”
“Chị đừng nghĩ vớ vẩn, trừ bạn bè ra thì không có quan hệ gì cả!”
“Chị cũng có thể nhìn ra hai người không chỉ là quan hệ bạn bè đơn giản như vậy.”
“Đó là chị không trong sáng!”
Đại Phương nhíu mày: “Em đừng cợt nhả với chị. Chẳng lẽ em bỏ Chu Tiêu nhanh như vậy?”
Phương Dĩ nói nghiêm túc: “Không thể nào!”
Ban ngày Phương Dĩ giảm bớt thời gian tới bệnh viện, buổi tối cô sẽ đi thay người, để mẹ Chu và hộ lý về nghỉ. Cô đã tìm kiếm rất nhiều cách đánh thức người thực vật, đã thử từng cái một, đọc diễn cảm, hát, kể chuyện giữa họ, thậm chí cô còn mang một chai giấm tới, mỗi ngày nhỏ một giọt lên lưỡi Chu Tiêu, hi vọng kích thích vị giác của anh có thể khiến anh tỉnh lại.
Lúc trời sáng, hộ lý tới thay cô về, Phương Dĩ xuống lầu, Đồng Lập Đông đã mua bữa sáng chờ ở đó. Cô không có khẩu vị gì, nhưng vẫn ép mình ăn, ăn vài miếng hỏi Đồng Lập Đông: “Nhà anh có mạng không?”
Đồng Lập Đông nói: “Đương nhiên là có.”
“Lần trước lúc tôi dọn đi đã cắt mạng, tiền mạng nhà Chu Tiêu cũng đến kì hạn, tôi có thể nhờ mạng nhà anh mấy ngày không?” Lại gãi đầu, “Tình hình kinh tế của tôi căng, tạm thời không gắn nổi băng thông rộng.”
Đồng Lập Đông cười, nhịn xuống kích động muốn vò đầu cô, nói: “Cực kì hoan nghênh!”
Phương Dĩ trải qua cuộc sống nhờ mạng quang minh chính đại, mỗi ngày ôm laptop của cô chạy tới nhà Đồng Lập Đông. Đồng Lập Đông ở tiểu khu cũ, nhà chỉ có sáu tầng, anh ta ở tầng năm, đẩy cửa sổ ra, trên tường đều là dây thường xuân xanh biếc. Đã đến giữa hè, cô đã tới thành phố Nam Giang một năm, một năm này nhiều vẻ nhiều màu, còn đặc sắc hơn hai mươi năm trước của cô.
Đồng Lập Đông cắt một dĩa trái cây nhìn cô, lại hỏi: “Cơm tối muốn ăn gì?”
Phương Dĩ suy nghĩ một chút, còn chưa nghĩ ra, Đồng Lập Đông đột nhiên nhận được điện thoại, trong Cục có việc, gọi anh ta về gấp. Phương Dĩ nhét năm, sáu miếng kiwi vào miệng mình, giọng không rõ nói: “Vậy tôi cũng đi đây.”
Laptop của cô còn mở, đang tải phim, Đồng Lập Đông cười ngăn cô lại: “Được rồi, nhà tôi không có thứ gì đáng giá. Cô ở đây đi, trông nhà giúp tôi!”
Phương Dĩ nói: “Đủ anh em!”
Đồng Lập Đông cười một tiếng, đi khỏi.
Hôm sau, Phương Dĩ mang theo giấm siêu chua mới khai quật tới bệnh viện, dùng ống nhỏ giọt hút một giọt giấm, nói: “Em đã tìm khắp các ngóc ngách nhà anh ta, hoàn toàn không tìm được thẻ nhớ gì cả. Ngẫm lại cũng phải, thực sự có món đồ quan trọng như vậy, làm sao anh ta yên tâm để em ở một mình ở đó, anh nói thẻ nhớ có thể ở đâu?”
Hơn mười ngày trước, ở hồ cá vùng ngoại ô, Phương Dĩ vô tình gặp được người phụ nữ ở bệnh viện kia, Lâm Vũ. Lâm Vũ câu cá, nói với cô: “Khoảng hai năm trước, chúng tôi phát hiện Đồng Lập Đông là cảnh sát biến chất.”
Phương Dĩ giật mình, không khỏi quay đầu nhìn hai bên, động tác buồn cười, Lâm Vũ không nhịn cười được, “Tôi đang nói chuyện với cô đấy, Phương Dĩ.”
Phương Dĩ lấy lại tinh thần: “Cô là…”
Lâm Vũ không trả lời, tự nói tiếp: “Chúng tôi luôn điều tra Tưởng Quốc Dân, dựa vào Tưởng Quốc Dân, điều tra được Đồng Lập Đông là cảnh sát biến chất, còn Đồng Lập Đông đó, vô tình hay cố ý qua lại với Chu Tiêu. Chúng tôi bắt đầu nghi ngờ Chu Tiêu, thế là sắp xếp một nội ứng trong công ty Chu Tiêu, không ngờ bị Chu Tiêu đoán được. Qua mấy lần nói chuyện thẳng thắn, chúng tôi biết một số chuyện trong gia đình Chu Tiêu, bố anh ấy, và người chúng tôi muốn điều tra, có quan hệ rất quan trọng.”
Phương Dĩ nghiêm túc nghe, không nói xen vào. Lâm Vũ nói tiếp: “Đồng Lập Đông tiếp cận Chu Tiêu, rõ ràng đang tìm kiếm ‘nhân tài’ cho Tưởng Quốc Dân. Chu Tiêu đồng ý giúp, thế là anh ấy dùng thời gian hơn nửa năm, sau khi qua hai lần thử thách của Tưởng Quốc Dân mới có thể thông qua Đồng Lập Đông, chính thức gặp mặt Tưởng Quốc Dân. Mà cùng với sự xâm nhập điều tra, chúng tôi phát hiện chuyện vốn không đơn giản như tưởng tư