Tôi kể cho bác sĩ Thường nghe chuyện tối qua tôi và Lan Lan gặp ma. Bác sĩ Thường nghe xong im lặng hồi lâu không lên tiếng, chúng tôi trầm ngâm mất đến mấy phút, không khí trong phòng dường như đông cứng lại.
Sau đó, ông ấy trịnh trọng dặn dò tôi sau này chớ có ra ngoài, nhất là vào buổi tối. Ngay cả đi dạo trong khuôn viên của bệnh viện cũng phải đặc biệt cẩn thận.
Bác sĩ Thường năm lần bảy lượt nhắc nhở tôi phải chăm sóc Lan Lan thật cẩn thận, bởi vì cái hồn ma ấy có thể xuất hiện bên cạnh Lan Lan bất cứ lúc nào. Nó rất có thể sẽ biến thành hình dạng của con người, vì vậy con người khó mà biết được bộ dạng thật sự của nó. Ông ấy dặn tôi phải đề phòng những khuôn mặt lạ lẫm xuất hiện bên cạnh mình, luôn luôn ở trong trạng thái đề phòng ma quỷ.
Bác sĩ Thường nói với tôi rằng, hồn ma rất sợ ánh sáng và con người không thể nào nhìn thấy. Chỉ cần con người nâng cao cảnh giác, không cho ma quỷ có cơ hội xâm nhập thì chúng cũng chẳng làm gì được chúng ta. Ông ấy còn nói với tôi, các hồn ma chuyên sử dụng các mánh khóe và rất giỏi tạo ra các ảo ảnh để đánh lừa con người, chỉ cần chúng ta giữ được đầu óc tỉnh táo, có khả năng phán đoán chính xác với các sự việc xảy ra xung quanh, không bị những ảo ảnh kia đánh lừa thì sẽ không mắc lừa chúng. Mặc dù ma quỷ trong mắt con người vô cùng bí hiểm nhưng thực ra chúng cũng không đáng sợ như tưởng tượng của chúng ta.
Nghe những lời bác sĩ Thường nói, tôi đã cảm thấy bớt căng thẳng hơn, nỗi khiếp đảm trong lòng cũng vơi đi ít nhiều. Tuy nhiên, cứ nghĩ đến chuyện Lan Lan có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào tôi lại không thể yên tâm được.
Trước khi đi ra khỏi văn phòng của bác sĩ Thường, ông ấy đã nói cho tôi biết một chuyện. Ông ấy nói ông ấy đã hoàn thành công tác tư tưởng cho bố mẹ tôi, anh trai tôi cũng không cần phải lo lắng nữa, chỉ cần dốc sức chăm sóc Lan Lan, bảo vệ Lan Lan thì bệnh tình của cô ấy sẽ nhanh chóng hồi phục.
Suốt thời gian Lan Lan nằm viện đều do một mình thằng em chồng là tôi chăm sóc. Tôi không biết trong lòng anh tôi nghĩ cái gì. Tôi với Lan Lan ngày ngày ở bên nhau, cùng ăn cùng ở, anh cả tôi lại chẳng phải không biết, vốn dĩ anh đã có hiểu nhầm tôi với Lan Lan, thế mà giờ anh lại chẳng hỏi han gì, thậm chí còn để yên cho tôi với Lan Lan ở bên nhau, rõ ràng là rất bất bình thường. Chắc chắn anh cả đã nghĩ rằng tôi có ý xấu, theo lí mà nói anh thì anh nên sốt ruột giục giã đưa Lan Lan về nhà mới phải, thế mà giờ chẳng thấy động tĩnh gì, chắc là bác sĩ Thường đã thuyết phục được anh cả tôi rồi, thế nên tôi rất muốn biết ông ấy đã thuyết phục anh tôi như thế nào? Tôi hỏi bác sĩ Thường đã thuyết phục anh tôi như thế nào, ông chỉ cười đầy bí ẩn đáp: -Cậu chỉ cần làm những việc theo lời tôi dặn, còn những chuyện khác sau này cậu sẽ hiểu!
Ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ Thường, tôi sải bước về phòng bệnh của Lan Lan, chỉ sợ mình bỏ đi lâu quá lại có chuyện xảy ra với cô ấy. Đối với tôi, sự an toàn của Lan Lan quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Vừa bước vào cửa đã thấy Lan Lan đang nói chuyện với một cô y tá xinh đẹp. Thấy vậy tôi cũng yên tâm hơn một chút. Lan Lan nhìn thấy tôi về liền hỏi tôi đã đi đâu, tôi nói dối là đi vệ sinh.
Thấy tôi về, cô y tá liền cáo từ. Tôi và Lan Lan tiễn cô ấy ra tận cửa. Lúc về phòng tôi phát hiện ra cái ghế đã biến mất đêm qua giờ đã “quay về” rồi.
- Ai mang cái ghế này về đây thế?- tôi hỏi Lan Lan.
- Là cô y tá mới mang từ phòng bệnh bên cạnh về đấy. Tối qua lúc chúng ta ngủ cô ấy đã mang nó đi, nói là vì chúng ta đang ngủ nên không nỡ đánh thức.
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên cảm thấy bản thân mình có chút hoang tưởng. Đêm qua, phát hiện ra cái ghế đã mất tích, tôi cứ tưởng rằng là cái bóng đen kì lạ ấy đã lôi nó đi, hóa ra là cô y tá nhân lúc chúng tôi ngủ say đã mượn mang đi. Xem ra tôi đúng là thần hồn nát thần tính rồi!
Tôi không kể cho Lan Lan nghe cuộc nói chuyện giữa tôi và bác sĩ Thường, càng không nói cho cô ấy biết chuyện xảy ra đêm qua. Có những chuyện nên giấu cô ấy thì tốt hơn, tránh để Lan Lan lại sợ hãi mà phát bệnh.
Sau khi ăn tối xong, Lan Lan lại muốn hai chúng tôi ra ngoài đi dạo, tôi nhớ lại lời dặn của bác sĩ Thường, liền nói là mình không được khỏe, không muốn ra ngoài. Thấy vậy Lan Lan cũng đành thôi.
Tôi ngồi trong phòng nói chuyện với Lan Lan, kể một số chuyện thú vị tôi đã từng trải qua khi còn đi học. Thế nhưng được một lúc Lan Lan lại đổi chủ đề.
- Anh An, tối qua anh nói bố dượng anh bị ma ám chết, rốt cuộc là có chuyện gì thế?
Tôi không muốn kể cho Lan Lan nghe chuyện này liền cười lấp liếm:-Thực ra cũng chẳng có gì đâu, đều là do mẹ anh tưởng tượng ra đấy mà. Bố dượng anh bị bệnh mà chết đấy chứ! Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (77F1.XTGEM.COM)
- Không đúng, ánh mắt của anh nói cho em biết anh đang nói dối!- Lan Lan bĩu môi, bất mãn đáp.
Tôi cười bối rối:
- Lan Lan, chúng ta đừng nói đến chuyện này có được không?
Lan Lan nửa như tức giận nửa như làm nũng:
- Không được, em muốn biết mà!
Tôi cảm thấy rất khó xử, vừa không muốn làm Lan Lan sợ hãi, vừa không muốn để cô ấy thất vọng.
- Anh mà còn không nói em sẽ mặc kệ anh đấy!- Lan Lan vừa nói vừa tức tối kéo chăn lên trùm kín đầu.
Chẳng biết tại sao trong lòng tôi rõ ràng không muốn nói nhưng miệng tôi lại trả lời Lan Lan: -Thôi được rồi, anh sẽ kể cho em nghe…..
Thế là tôi liền kể qua loa cho Lan Lan nghe chuyện bố dượng tôi gặp ma lúc nửa đêm như thế nào, về nhà mắc phải căn bệnh lạ ra sao, cuối cùng thắt cổ tự vẫn trong nhà như thế nào….
Lan Lan nghe xong liền bất an hỏi:
- Con ma đó có thù với bố dượng của anh à?
- Đâu có, bố dượng anh là một người tốt bụng, chưa đắc tội với bất kì ai bao giờ.
- Vậy sao con ma đó lại ám chết bố anh?
- Cái này thì anh không biết!
Lan Lan nghĩ một hồi rồi hỏi tiếp: -Nếu như một người bị một người khác hại chết hóa thành ma thì cô ấy phải đi tìm kẻ đã hại chết mình để báo thù chứ?
Tôi không biết tại sao Lan Lan lại đột nhiên hỏi câu hỏi này nên đáp luôn không do dự: -Chắc là sẽ như vậy, nếu không sao người ta lại nói ác giả ác báo chứ?
-Vậy trên đời này có biết bao nhiêu người bị hại chết, vậy sao những kẻ hại người vẫn không bị ác báo?
Tôi nhanh miệng đáp luôn: -Không phải là không có báo ứng mà là chưa đến lúc đó thôi!
Lan Lan nằm yên trên giường không nói gì, nhưng tôi lại nhìn thấy người cô run run dưới lớp chăn.Tôi nghĩ chắc là Lan Lan đã sợ chết khiếp rồi…………
Tối nay tôi và Lan Lan đi ngủ từ rất sớm, có lẽ là do cả đêm qua không chợp mắt nên tôi cảm thấy rất buồn ngủ, nằm lên giường là tôi ngủ luôn.
Mơ màng đến nửa đêm thì bên ngoài đột nhiên nổi gió lớn, tiếng gió rít qua lá cây làm tôi giật mình tỉnh giấc. Tôi mở to mắt nhìn, cửa phòng mở toang, giường của Lan Lan trống không.
Tôi ngồi phắt dậy như một phản xạ có điều kiện, thầm nhủ có khi Lan Lan đi vệ sinh rồi.
Đi ra cửa, tôi thò đầu nhìn ra ngoài, hành lang tĩnh mịch chẳng một bóng người. Lúc này, các bệnh nhân ở đây đều đã đi nghỉ, phòng bệnh nào cũng đã đóng kín cửa, cả khu bệnh viện đã chìm vào sự im lặng chết chóc.
Bình thường nếu muốn đi vệ sinh Lan Lan đều gọi tôi đi cùng với cô ấy. Đêm nay tôi ngủ say như chết, có lẽ Lan Lan không nỡ đánh thức tôi dậy nên mới đi một mình. Tôi lo lắng nên đi thẳng đến trước cửa nhà vệ sinh. Gọi với vào trong mấy tiếng mà chẳng thấy có tiếng đáp lại, tôi lại đứng ở cửa nhà vệ sinh chờ mấy phút liền mà vẫn không thấy Lan Lan ra.
Tôi bắt đầu hốt hoảng không biết có phải đã có chuyện gì xảy ra với Lan Lan hay không. Tôi rất muốn đi vào trong xem Lan Lan có ở trong đó không nhưng tôi là đàn ông, làm sao dám đi vào nhà vệ sinh nữ?
Đang trong lúc hốt hoảng không biết phải làm thế nào thì đột nhiên tôi nghe thấy có tiếng bước chân nhè nhẹ ở hành lang. Vội vàng ngoảnh đầu lại, bỗng nhiên nhìn thấy một cái bóng lắc lư ở đầu hành lang rồi chớp mắt đã biến mất. Dưới ánh đèn lờ mờ ở hành lang tôi chẳng thể nhìn rõ, nhưng cái bóng ấy rõ ràng là một người phụ nữ. Tôi vội vàng đuổi theo, lúc đi đến đầu hành lang thì cái bóng ấy đã ra đến tận cổng bệnh viện rồi.
Tôi cất tiếng gọi Lan Lan mấy lần nhưng cái bóng trước mặt vẫn không chịu dừng lại, dường như cái bóng ấy còn đang vẫy vẫy tay với tôi.
Tôi đẩy nhanh bước chân, lúc chỉ còn cách cái bóng ấy khoảng hơn mười mét thì đột nhiên cô ấy lại quay người đi tiếp.
Dưới ánh đèn nhờ nhờ của bệnh viện, tôi nhận ra cái bóng trước mặt chính là một cô gái, mặc dù không thể xác định được có đúng là Lan Lan hay không nhưng cái bóng ấy nhìn rất giống Lan Lan.
Tôi vừa đuổi theo vừa gọi tên Lan Lan, thỉnh thoảng cô ấy có ngoảnh lại nhìn về phía sau nhưng luôn giữ một khoảng cách nhất định với tôi. Tôi muốn đuổi theo cô ấy nhưng cái bóng trước mặt đi rất nhanh, tôi có đuổi thế nào cũng không đuổi kịp. Một lúc sau, tôi nhìn thấy cô ấy đi ra khỏi cổng bệnh viện, men theo con đường đi ra huyện.
Tôi cứ chạy đuổi theo cái bóng ấy, mười mấy phút sau đã đuổi đến tận cuối đường, cái bóng của Lan Lan trước mặt đã rẽ vào một con đường nhỏ rồi nhanh chóng biến mất trong màn đêm……….
Cái bóng nhìn giông giống như Lan Lan đã dụ tôi từ trong bệnh viện đi ra tận ngoài huyện rồi nhanh chóng lẩn mình vào trong bóng đêm. Tôi hơi do dự, đưa mắt nhìn vào màn đêm đen sì trước mặt, lắng tai nghe tiếng gió rít. Tôi quyết định không đuổi theo nữa.
Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, bên tai loáng thoáng tiếng dặn dò của bác sĩ Thường, trong lòng có chút hoài nghi. Sau khi làm một phép suy đoán đơn giản, tôi đoán cái bóng mà mình đã đuổi theo không phải là Lan Lan.
Sau chuyện xảy ra tối hôm qua trên con đường dẫn ra ngoài huyện, tôi biết Lan Lan là một cô gái rất nhát gan, cô luôn nghĩ rằng mình đang bị ma quỷ đeo bám, lại vô cùng khiếp sợ màn đêm, thế thì làm sao cô có thể một mình chạy ra ngoài vào lúc nửa đêm nửa hôm thế này được?
Nếu như Lan Lan sợ sau khi ra viện sẽ phải về nhà và tiếp tục chịu sự giày vò, ngược đãi của anh cả tôi nên đã nhân lúc tôi ngủ say để bỏ chạy, thế thì sao cô ấy phải cố tình dụ tôi đuổi theo?
Lan Lan không đùa với tôi đâu, càng không bao giờ giỡn chơi với tôi vào lúc nửa đêm canh ba thế này. Một cô gái mắc bệnh sợ bóng đêm thì làm sao dám chơi trò trốn tìm với tôi ở một đêm không trăng không sao như thế này được?
Thế thì cái bóng đen kì dị kia cố ý dụ tôi ra đây làm gì? Trong đầu tôi lập tức hiện ra cái bóng đen ma quái xuất hiện tối hôm qua.
Mục tiêu của con ma ấy rõ ràng là Lan Lan, mà tôi lại là hòn đá chắn đường nó ra tay với Lan Lan…phải chăng nó muốn dụ tôi ra khỏi bệnh viện là để trừ khử tôi rồi sau đó ra tay với Lan Lan? Nghĩ đến đây, toàn thân tôi toát mồ hôi lạnh.
Thế nhưng tại sao không nhìn thấy Lan Lan ở trong phòng? Cô ấy đi đâu được nhỉ? Rất có thể nửa đêm cô ấy dậy đi vệ sinh nhưng chợt phát hiện ra bóng ma ấy nên đã trốn vào chỗ nào đó rồi. Trong lúc bóng ma ấy đang tìm Lan Lan khắp nơi thì đột nhiên tôi xuất hiện, thế nên nó đã cố tình dụ tôi ra ngoài này. Nếu như vậy thật thì cái bóng ma ấy vẫn chưa thể ra tay, nói cách khác Lan Lan vẫn đang trốn ở một góc nào đó trong bệnh viện.
Tôi lập tức xoay người chạy như bay về phía bệnh viện. Nhưng không hiểu sao tôi luôn cảm thấy có một cái gì đó đang theo sát mình như hình với