t có thiện cảm đối với tôi, tôi cảm thấy cô ấy cũng đã đem lòng yêu tôi. Có lẽ đây cũng chính là lí do mà Lan Lan không bỏ chạy. Đúng vậy, Lan Lan đã đem lòng yêu tôi. Nếu không sao cô ấy lại tin tưởng tôi như vậy? Nếu không sao cô ấy lại nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng như vậy, lại còn làm nũng tôi y hệt một đứa trẻ nữa chứ? Chúng tôi ở chung trong một phòng, chúng tôi đã thân mật như vậy, đến mức đôi bên đều có thể cảm nhận được hơi thở của nhau. Cái cảm giác này chỉ có ở những người đang yêu.
Tuy nhiên, hiện thực tàn khốc như vậy đó, rõ ràng là hai người yêu nhau nhưng không thể nói ra, càng không thể ở bên nhau. Cho dù ngày ngày vẫn có thể nhìn thấy nhau nhưng cũng chỉ biết giương mắt nhìn đối phương chịu sự giày vò mà không biết phải làm thế nào, để mặc cho người thương của mình chết dần chết mòn trong sự giày vò. Tôi chỉ có thể nói, Lan Lan….là một điều bất ngờ nhất trong cuộc đời của tôi.
Mãi đến giữa trưa tôi với Lan Lan mới về đến nhà. Về đến nhà cũng chẳng thấy anh cả đâu. Bệnh của bố tôi vẫn chưa khỏi, thế nên ông vẫn phải nằm trên giường, đôi mắt khép chặt như đã ngủ say rồi. Mẹ mặt mày ủ dột, nhìn thấy chúng tôi về liền cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. Mẹ kéo tay Lan Lan, thân mật hỏi han: -Con gái, đã khỏi bệnh của con?
Lan Lan lặng lẽ gật đầu, mi mắt ươn ướt. Trải qua chuyện sinh tử lần này, cô ấy đã tỏ vẻ rất cảm kích mẹ tôi. -An Nhi, anh cả con không có nhà, con đưa chị dâu về phòng nghỉ ngơi rồi qua đây mẹ có chuyện muốn nói!- mẹ vừa dặn tôi vừa xua xua tay bảo tôi đi.
Nhìn vẻ mặt u ám của mẹ tôi biết mẹ chắc chắn có chuyện gì đó quan trọng muốn nói với tôi, chỉ có điều trước mặt Lan Lan mẹ không tiện nói ra. Tôi chẳng hỏi thêm gì mà dẫn Lan Lan vào phòng anh cả luôn. Lan Lan im lặng đi theo sau tôi. Không biết tại sao lúc này trong lòng tôi cảm thấy vô cùng khó chịu. Tôi biết Lan Lan cũng chẳng dễ chịu gì cho cam.
Mở cánh cửa phòng ra, không khí bên trong âm u đến khó chịu, tất cả mọi thứ vẫn y nguyên như trước khi đi. Tôi với tay bật điện và điều hòa trong phòng rồi quay người đi ra ngoài cửa. Lan Lan vội vàng giơ tay ra chặn tôi lại.
-Anh An, sao mà vội thế, ngồi một lát rồi hãy đi không được à?
Tôi ngây người không biết trả lời cô ấy ra sao. Nghe giọng nói có phần oán trách của Lan Lan, tôi thật sự không dám ngoảnh đầu lại nhìn cô. Kể từ khi bước vào cửa nhà, tôi đã không dám nhìn thẳng vào mắt cô rồi. Thực ra trong lòng tôi rất mâu thuẫn, rất buồn phiền. Lúc ở bệnh viện chúng tôi thân mật đến thế, cởi mở đến thế, thế nhưng về đến nhà Lan Lan đã trở lại là chị dâu của tôi, giữa em chồng và chị dâu cần phải có một khoảng cách nhất định.
-Sao thế? Về đến nhà một cái là chẳng dám nói chuyện với em à? Em còn mong anh có thể bảo vệ cho em cơ đấy!- giọng nói của Lan Lan như nghẹn lại, tôi biết cô ấy đang có ý trách móc.
Tôi vội vàng giải thích: -Không, không phải đâu, em cũng nghe thấy rồi đấy, mẹ có chuyện muốn nói với anh, lâu rồi không ở nhà, biết đâu lại xảy ra chuyện gì rồi!- mặc dù trong lòng rất muốn ở bên Lan Lan lâu thật lâu nhưng lí trí bảo tôi rằng đó là điều không thể.
-Vậy thì sau này anh có dám đến căn phòng này nữa không? Lúc em gặp nguy hiểm anh có còn bảo vệ cho em nữa không? Anh đã từng hứa sẽ bảo vệ em mà!- Lan Lan nói mà như khóc, rõ ràng lúc này đây cô ấy đang cảm thấy vô cùng hụt hẫng.
-Anh….-tôi thật sự không biết phải trả lời cô ấy ra sao, bởi vì tôi hiểu rõ thứ mà cô ấy cần tôi không thể nào làm được. Tôi là em chồng của Lan Lan, lúc anh cả ở nhà tôi đâu dám bước chân vào căn phòng này. Mà cho dù anh ấy có không ở nhà thì tôi cũng đâu thể tùy tiện chạy vào đây được? Hơn nữa mối đe dọa lớn nhất của Lan Lan chính là anh cả tôi, là chồng của cô, cho dù anh cả tôi có đối xử với cô ra sao thì đó cũng là chuyện riêng của hai vợ chồng họ, tôi làm sao mà quản lí được? Mà cũng đâu có đến lượt tôi quản lí? Nếu là như vậy, lời hứa bảo vệ Lan Lan chẳng qua chỉ là một câu nói sáo rỗng.
Tôi giống hệt như một con rối đặt ở trong phòng, đi cũng không được mà ở cũng chẳng xong. Đang khó xử chẳng biết làm thế nào thì hai cánh tay của Lan Lan đã ôm siết lấy người tôi.
- Anh An, đừng bỏ rơi em! Em sợ, em sợ lắm…em không thể không có anh!- Lan Lan áp mặt vào lưng tôi, giọng nói như van lơn. Tôi có thể cảm nhận được sự run rẩy và nỗi sợ hãi của cô ấy…. Lan Lan bé nhỏ và đáng thương.
- Anh đâu có bỏ rơi em!- tôi an ủi Lan Lan, mặc dù lúc nói ra câu này tôi cảm thấy trái tim mình như bị kim châm phải.
- Anh An, em ghét anh trai anh lắm, người em yêu là anh cơ, anh đừng bỏ rơi em nhé! Có được không anh?- cuối cùng thì Lan Lan cũng nói ra những điều mà tôi đã mong ngóng được nghe từ lâu lắm rồi, thế nhưng khi chính miệng Lan Lan nói ra những câu này, tôi lại cảm thấy trái tim mình bị bóp nghẹt.
Lời tỏ tình của Lan Lan đã chứng minh cảm giác của tôi là thật. Cô ấy đã nói rõ ràng rằng cô ấy yêu tôi, thế nhưng trong lòng tôi lại rối như tò vò, không biết nên vui hay nên buồn, có lẽ nhiều hơn cả vẫn là sự khó xử và áy náy. Trước khi Lan Lan nói ra điều này, tôi khao khát biết bao nhiêu được nghe chính miệng cô ấy nói yêu tôi, giờ cô ấy nói ra thật rồi tôi mới ý thức được hàm ý của câu nói ấy nặng nề biết nhường nào. Lan Lan yêu tôi, tôi có thể yêu cô ấy được không? Một cô gái yếu đuối và mong manh như Lan Lan luôn cần một bàn tay che chở, nhưng tôi có thể bảo vệ cho cô được không?
Toàn thân tôi cứng đờ trong vòng tay ôm siết của Lan Lan. Thấy tôi không có phản ứng gì, động tác của Lan Lan tiếp theo càng thêm cuồng nhiệt.
Lan Lan đứng ra trước mặt tôi, tấm thân mềm mại của cô áp sát vào người tôi, hai cánh tay vòng qua ôm chặt lấy cổ tôi, những ngón chân khẽ kiễng lên, đè chặt đôi môi mềm mại lên môi tôi…..một nụ hôn cuồng nhiệt và đắm say làm cho tôi ngây ngất, bên tai phảng phất tiếng thở cùng với tiếng rên rỉ của cô. Trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi ***g ngực, tôi đưa tay ra bế thốc Lan Lan đi về phía giường……
- An Nhi, Kim An ơi….bố con gọi con đấy! - tiếng mẹ gọi tôi vang lên ở bên ngoài cửa. Nghe thấy tiếng mẹ gọi, tôi bàng hoàng như nghe thấy tiếng sấm nổ bên tai.
Trong lúc hoang mang, tôi đã đẩy Lan Lan ngã xuống giường, còn mình thì hoảng hốt lao ra khỏi cửa như một tên trộm, suýt chút nữa còn đâm sầm vào mẹ.
Thấy vẻ mặt hoảng hốt của tôi, mẹ chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ rồi chẳng hỏi han gì. Mẹ chỉ bảo tôi lên nhà lớn gặp bố. Mẹ bảo bố có chuyện muốn nói với tôi. Lúc tôi và mẹ rời khỏi gian nhà phía tây, tôi nghe loáng thoáng có tiếng khóc lóc của Lan Lan vọng ra….
Vào trong nhà lớn, tôi nhìn thấy bố đang ngồi dựa lưng vào thành giường, bố gầy rạc đi, những nếp nhăn trên khuôn mặt càng sâu hơn.
Tay bố kẹp chặt một điếu thuốc lá chưa châm lửa, đôi mắt trũng sâu nhìn tôi ra ý bảo tôi ngồi xuống.
- An Nhi, trong thời gian con ở bệnh viện chăm sóc chị dâu, nó có nói với con rằng nó không muốn ở lại nhà ta không? - bố hỏi tôi được một câu thì ho khù khụ một tràng dài.
Tôi lắc lắc đầu, mặc dù tôi biết Lan Lan không tình nguyện lấy anh cả, thậm chí căm ghét anh cả nhưng chưa bao giờ cô ấy nói với tôi rằng muốn rời khỏi nhà tôi.
- Vậy nó có ý định chạy trốn không? - bố tôi hỏi tiếp.
- Không ạ, ở bệnh viện chị ấy có rất nhiều cơ hội bỏ trốn nhưng chị ấy không trốn - tôi thành thật đáp.
Mặt bố tôi chẳng chút biểu cảm, ông gật đầu, trầm ngâm hồi lâu mới lên tiếng:
- Nếu như có một ngày nào đó nó không muốn ở lại nhà ta thì con hãy để cho nó đi! - nói rôi bố xua xua tay bảo tôi ra ngoài.
Tôi vốn tưởng bố sẽ nói chuyện anh cả với tôi, thật không ngờ ông lại nói những chuyện này. Xem ra bố có thể nhận ra là Lan Lan không chịu sống chung với anh cả.
Ra khỏi nhà lớn, tôi thấy mẹ đang đứng ở gian phòng phía đông nơi tôi ở. Vừa đi vào phòng mẹ tôi đã khóa trái cửa lại.
- An Nhi, con vẫn chưa biết trong thời gian con với chị dâu không có nhà, anh con đã xảy ra chuyện rồi!
Mặc dù trước khi nghe mẹ nói ra câu này tôi đã đoán ra là anh cả đã xảy ra chuyện gì đó rồi. Nhưng nghe mẹ kể hết chuyện rồi mà tôi vẫn còn thảng thốt. V�� p�O� sẽ bớt đau bụng thôi.
Nào ngờ ngồi cả buổi mà bụng càng lúc càng đau, đau tới mức trán tôi lấm tấm mồ hôi, hai chân mềm nhũn, toàn thân chẳng còn chút sức lực, không thể đứng dậy nổi nữa.
Đúng lúc ấy thì tôi nghe thấy tiếng la hét thất thanh của Lan Lan
Tiếng hét ấy lúc trầm lúc bổng, thế nhưng nghe thật chói tai trong cái tiết trời mùa thu ẩm ướt này. Tiếng hét ấy như ai oán, như van xin, đầy bi thảm….khiến cho người khác phải rợn người. Tôi có thể đoán ra được là anh cả lại đang “giày vò” Lan Lan. Thế nhưng, tối nay Lan Lan bị ốm mà, sao anh cả chẳng có chút nhân tính nào thế, tại sao lại đối xử như vậy với phụ nữ?
Tiếng khóc gào của Lan Lan vang lên hết trận này đến trận khác, tôi thực sự không chịu nổi nữa liền bất chấp cơn đau dữ dội ở bụng, đưa hai tay lên bịt chặt lấy lỗ tai. Cho dù là vậy thì tiếng khóc than ấy vẫn ám ảnh, vẫn phảng phất xung quanh tôi.
Không biết ngồi trong nhà vệ sinh mất bao lâu bụng tôi mời dần dần đỡ đau. Tôi liền khó nhọc đứng dậy. Do ngồi quá lâu nên bụng tôi đã trống rỗng, hai chân tê dại, toàn thân mệt lử, bóng đêm như lắc lư trước mặt tôi. Tôi lảo đảo bước đi như một thằng say rượu.
Khó khăn lắm mới ra khỏi nhà vệ sinh được, tôi liêu xiêu đi ra giữa sân, tiếng gào khóc của Lan Lan càng rõ rệt. Nghe thấy tiếng kêu của cô, tim tôi càng rối loạn, chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng về lại phòng, chui vào chăn rồi bịt chặt tai lại. Có thể như vậy sẽ dễ chịu hơn một chút!
Sợ bị anh cả phát hiện ra mình đang ở trong sân sẽ hiểu nhầm, tôi liền rón chân đi thật khẽ, lén lút như kẻ trộm, thậm chí còn không dám thở mạnh, càng không dám ngoảnh đầu lại nhìn, đi thật nhanh về phòng mình. Về đến phòng tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa bước chân vào phòng, đang định quay lại đóng cửa thì tiếng gào khóc của Lan Lan ở phòng đối diện bỗng nhiên ngừng bặt. Ngay sau đó, cánh cửa phòng anh mở toang ra, anh cả tôi cởi trần từ bên trong lao ra, thờ hồng hộc vì tức giận:
Nghe thấy tiếng quát của anh cả, tôi liền run lên cầm cập, tưởng rằng lúc nãy đi vệ sinh về đã bất cẩn để anh phát hiện ra. Nhớ lại chuyện xảy ra lúc chiều, nếu như để anh phát hiện ra mình giờ vẫn còn chưa ngủ thì chắc chắn anh sẽ cho rằng tôi chính là kẻ nhìn trộm. Nếu như vậy chắc chắn hiểu nhầm giữa hai anh em tôi càng thêm nghiêm trọng, nói không chừng còn gây ra chuyện lớn ấy chứ.
Nghĩ đến đây, tôi liền lập tức đóng cửa phòng lại, nhẹ nhàng khóa trái cửa, trong lòng mừng thầm vì phòng mình không bật đèn, nếu không anh cả nhất định sẽ tưởng rằng mình nhìn trộm hai người, lúc ấy có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch hết tội.