bóng.Tôi không dám ngoảnh đầu lại nhìn, nỗi khiếp đảm trong lòng khiến cho tôi chạy càng nhanh hơn, mặc dù lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi mà tôi chẳng hề hay biết.
Ma sợ ánh sáng, nhưng ánh đèn chao đảo trong cơn gió đêm càng trở nên ma mị. Tôi cố gắng chạy thật nhanh đến chỗ có ánh sáng. Con đường tĩnh mịch đầy chết chóc, tôi cảm thấy mình như rơi vào một thế giới âm dương trong truyền thuyết. Tôi chạy như điên suốt cả quãng đường dài, mặc dù thở không ra hơi nhưng tôi không dám dừng lại dù chỉ một giây, tôi biết cái bóng ma khủng khiếp kia không cho tôi có cơ hội được nghỉ ngơi.
Cuối cùng thì cũng nhìn thấy cổng bệnh viện. Tôi mừng thầm vì bản thân mình đã không mắc lừa quỷ dữ. Mà cũng may tôi không phải dạng chậm chạp, cuối cùng cũng coi như đã thoát khỏi móng vuốt của ma quỷ rồi.
Tôi lao thẳng vào trong bệnh viện, chạy như bay về phòng bệnh của Lan Lan. Vừa vào đến phòng tôi đã nhìn thấy Lan Lan đang ngồi đờ đẫn trên giường bệnh.
Nhìn thấy bộ dạng thảm hại của tôi, Lan Lan lập tức nhảy xuống khỏi giường, rụt rè hỏi: -Anh An, anh đi đâu mà lâu thế? Anh có biết em lo cho anh thế nào không? Một mình em ở đây sợ lắm anh biết không?
Tôi quệt mồ hôi ở trên trán, cúi gập lưng xuống thở dốc một hồi rồi với tay đóng chặt cửa lại, kiệt sức ngồi phịch xuống giường.
- Lan…Lan Lan…anh đang định hỏi em đây, nửa đêm nửa hôm em đi đâu thế hả? Làm anh chạy đôn chạy đáo khắp nơi tìm em!
Lan Lan tỏ vẻ ngại ngùng, rụt rè nói:
Anh An, em nằm trên giường không ngủ được liền đến phòng y tá trực ban nói chuyện với mấy cô y tá. Lúc quay về đã không nhìn thấy anh đâu nữa rồi!
- Sao em không nói với anh một tiếng, anh còn tưởng em đã xảy ra chuyện gì rồi!
- Em…em…thấy anh ngủ say quá nên không nỡ đánh thức anh dậy!
Nghe Lan Lan nói vậy tôi lại thấy trái tim mình ấm áp, không đành lòng trách mắng cô thêm nữa. Tôi đứng dậy kéo cô về giường nằm, lo lắng nói: -Không sao thì tốt, không sao thì tốt rồi! Không còn sớm nữa, chúng ta mau đi ngủ đi!
Lan Lan tóm chặt lấy tay tôi không chịu buông ra, ánh mắt trìu mến: -Cám ơn anh đã lo lắng cho em! Anh là một người tốt hiếm có mà em gặp được ở trên đời này, anh đối xử với em tốt quá!
Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt Lan Lan, bởi vì tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của cô cũng biết nói chuyện, đó chính là lời tỏ tỉnh từ sâu thẳm tâm hồn của một người con gái, mặc dù không nghe thấy tiếng nhưng tôi có thể hiểu được ý nghĩ đó……..
Cuối cùng thì Lan Lan cũng chìm vào giấc ngủ, còn tôi thì chẳng buồn ngủ chút nào. Tôi nằm lặng trên giường lắng tai nghe nhưng lời nói mơ của Lan Lan, biết rằng Lan Lan vẫn bị những cơn ác mộng đeo bám, trong lòng lại cảm thấy cô ấy thật đáng thương. Đã quen với việc Lan Lan thường xuyên nói mơ nên tôi không đánh thức cô ấy dậy nữa. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về cô gái có xuất thân chẳng rõ ràng này.
Lan Lan tại sao lại phải giấu giếm quá khứ của mình? Tại sao cô lại bị người ta lừa bán cho anh cả tôi? Anh cả đối xử với cô như vậy sao cô không bỏ trốn? Lan Lan sợ hãi màn đêm, ban đầu tôi còn tưởng là bởi vì anh cả tôi, giờ mới biết không hoàn toàn như vậy. Đã mấy lần cô dò hỏi tôi về chuyện ma quỷ, còn nói là mình đã bị ma bám theo. Sự thực hai ngày nay đã chứng minh những gì cô ấy nói, tất cả những chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Càng nghĩ càng thấy rắc rối, càng nghĩ càng không thể hiểu nỗi. Giác quan thứ sáu bảo tôi rằng bệnh của Lan Lan không chỉ đơn thuần là do anh trai tôi gây ra, đúng như những gì mà bác sĩ Thường đã nói, bệnh của cô ấy có liên quan đến xuất thuân và những chuyện mà cô ấy đã trải qua.
Nhưng một cô gái trong sáng và bất hạnh như thế này tại sao lại có những bí mật không thể nói cho người khác biết được chứ? Bản thân Lan Lan không chịu nói ra, vậy thì làm sao tôi có thể nghĩ ra được đây?
Không nghĩ đến chuyện của Lan Lan là lại nghĩ đến chuyện cái bóng đen đã dụ tôi ra ngoài bệnh viện. Cái bóng ấy nhìn có vẻ là phụ nữ nhưng bản thân tôi đâu có quen biết ai ở cái huyện này, rốt cuộc nó có phải là hồn ma trong tưởng tượng của mình không? Nếu như là như thế thật thì cái bóng ma ấy chắc chắn chính là cái bóng đêm qua biến thành. Chẳng phải ma quỷ rất giỏi biến hình để mê hoặc con người hay sao?
Điều khiến tôi lo nhất vẫn là cái bóng ma ấy có phải đã theo mình vào bệnh viện rồi hay không, nói không chừng nó đang ẩn nấp ở đâu đó quanh đây. Càng nghĩ tôi càng không dám nhắm mắt ngủ, cứ mở mắt trừng trừng y hệt như đêm hôm qua cho đến tận khi trời hửng sáng.
Sáng hôm sau, trên hành lang có tiếng bước chân rầm rập, tiếp theo đó là tiếng gõ của của bác sĩ Thường và mấy cô y tá đi theo.
- Chàng trai, đêm qua cậu có nhìn thấy một bệnh nhân nữ đi qua không?- bác sĩ Thường vừa vào cửa đã hoảng hốt hỏi.
- Bệnh nhân nữ nào?- tôi ngồi dậy khỏi giường, Lan Lan cũng bị đánh thức bởi tiếng ồn.
- Có phải là một cô gái xấp xỉ tuổi cháu không?- Lan Lan nói bằng giọng ngái ngủ.
- Đúng thế, nói như vậy có nghĩa là cô đã nhìn thấy cô ấy?- bác sĩ Thường mừng rỡ hỏi.
- Lúc cháu đi ra phòng trực ban có nhìn thấy một cô gái ngồi trên ghế hành lang, cháu còn tưởng là người nhà bệnh nhân cơ!
- Cô ấy là một trong những bệnh nhân đang được điều trị tâm thần ở bệnh viện chúng tôi.Cô ấy không những bị rối loạn thần kinh mà còn mắc bệnh mộng du. Đêm qua cô ấy chạy ra khỏi phòng bệnh mà đến giờ chưa thấy quay lại!- một cô y tá đứng bên cạnh bác sĩ Thường giải thích.
Nghe cuộc đối thoại của họ tôi mới chợt hiểu ra, tối ra “con ma” đã dụ tôi ra khỏi bệnh viện chính là cô bệnh nhân này.
Tôi kể sơ qua câu chuyện đêm qua cho bác sĩ Thường nghe, ông lập tức dẫn người ra ngoài bệnh viện tìm, quả nhiên tìm thấy cô gái mắc bệnh tâm thần ấy đang nằm ngủ ngon lành dưới một gốc cây bên lề đường. Nghe nói lúc bác sĩ Thường tìm thấy, cô ta vẫn còn đang say giấc nồng.
Trải qua chuyện này cùng với chuyện mất cái ghế trong phòng bệnh của Lan Lan tôi đột nhiên cảm thấy bản thân mình thật nực cười. Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu có phải vì mấy hôm nay toàn nói đến chuyện ma quỷ nên đã khiến cho đầu óc của tôi trở nên hâm hâm hay không.
Tôi thậm chí còn cảm thấy mình đã bị “lây nhiễm” từ Lan Lan, khiến cho tâm lí của mình đang âm thầm có sự thay đổi. Lan Lan là một bệnh nhân, là một bệnh nhân gặp trở ngại về mặt tâm lí. Nguyên nhân chính gây bệnh cho cô chính là những kích thích và những nỗi kinh hoàng trong lòng. Khi tâm trạng bị căng thẳng, Lan Lan rất dễ rơi vào trạng thái hoang tưởng.Lẽ nào bản thân mình cũng bị mắc chứng hoang tưởng rồi hay sao? Cái bóng đen mà tối hôm trước tôi nhìn thấy hoàn toàn không có thực, đó chẳng qua chỉ là ảo giác mà thôi.
Những chuyện kì quái liên tục xảy ra xung quanh khiến cho tôi trở nên hồ đồ, tôi cảm thấy bản thân ngày càng thiếu tự tin, cái cảm giác này bắt đầu xuất hiện ngay từ khi Lan Lan vào nhập viện.
Tôi càng nghĩ càng cảm thấy cái bệnh viện này ngập tràn những điểm kì quái: cái ông viện trưởng bí ẩn đã chính miệng nói với tôi rằng trên đời này có ma, ông ấy không những nói cho tôi biết bí mật của anh cả mà còn biết rõ chuyện bố dượng tôi bị ma dọa chết như thế nào. Mà những chuyện này đều có một mối liên quan nhất định với bệnh viện này. Dường như bác sĩ Thường còn biết rất nhiều chuyện mà tôi không biết, thế nhưng ông ấy lại không chịu nói ra.
Mà ngay cả Lan Lan, người đang ngày càng thân thiết với tôi cũng trở nên bí ẩn. Bề ngoài thì có vẻ tôi càng ngày càng hiểu rõ Lan Lan, nhưng thực chất tôi càng nhìn càng không hiểu gì về cô ấy. Nếu như cô ấy đã căm hận anh cả tôi như vậy tại sao cô ấy không bỏ trốn?
Điều càng khiến tôi băn khoăn đó là, mẹ tôi luôn lo lắng Lan Lan sẽ bỏ trốn thế mà dạo này chẳng thấy bà đến đây. Mà anh cả kể từ ngày Lan Lan nhập viện cũng không thấy hối thúc cho Lan Lan ra viện. Tôi đoán là bác sĩ Thường đã làm gì đó rồi, nhưng lại không biết ông ấy có cách gì để thuyết phục bố mẹ và anh cả tôi, giúp cho Lan Lan không gặp phải bất cứ phiền phức gì từ gia đình tôi, có thể an tâm dưỡng bệnh.
Bác sĩ Thường nói thẳng kế hoạch chăm sóc cho Lan Lan ngoài yêu cầu tôi phải luôn ở bên chăm sóc cho còn phải nghĩ cách để cho Lan Lan được ở lại bệnh viện lâu dài. Thế nhưng Lan Lan không thể ở bệnh viện cả đời được. Dù gì cuối cùng Lan Lan vẫn phải về nhà, sau khi về nhà cô ấy có bị anh cả tôi giày vò nữa hay không chẳng ai dám khẳng định.
Chuẩn bị bước vào mùa đông đến nơi rồi, thấm thoát mà Lan Lan đã vào viện được hai tháng. Bệnh tình của Lan Lan càng có chuyển biến tốt thì trong lòng tôi lại càng cảm thấy bất an. Bởi vì càng như vậy thì ngày Lan Lan phải ra viện cũng chẳng còn xa xôi nữa, mà tôi thì lo sau khi về nhà Lan Lan sẽ lại xảy ra chuyện.
Tuy nhiên, điều khiến cho tôi không thể tưởng tượng nổi đó là Lan Lan đột nhiên chủ động đề nghị ra viện, lí do là vì cô ấy cảm thấy ở bệnh viện có ma, hơn nữa con ma ấy đã ám cô ấy rồi.
Quyết định của Lan Lan hoàn toàn trái với dự liệu của bác sĩ Thường, nghe thấy cái tin này, ông trầm ngâm hồi lâu rồi thở dài: -Chàng trai, sau khi Lan Lan về nhà tất cả phải nhờ vào cậu hết, có chuyện gì cứ đến tìm tôi, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức!
Tôi nói vài lời cảm ơn với bác sĩ Thường nhưng dường như có vẻ ông không mấy để tâm, luôn miệng lẩm bẩm: -Tại sao lại thế nhỉ?
Tôi biết bác sĩ Thường đang nói đến Lan Lan, có thể quyết định đường đột của Lan Lan đã làm đảo lộn kế hoạch điều trị của ông. Mặc dù bác sĩ Thường có vẻ hơi nuối tiếc nhưng cuối cùng ông vẫn đành phải gật đầu. Hôm Lan Lan ra khỏi viện, trong nhà chẳng có ai đến đón chúng tôi. Tôi đi tìm một chiếc xe kéo ở trong huyện chở cả hai chúng tôi về thôn Kim Gia.
Trên đường đi, Lan Lan nhíu mày chẳng nói nửa lời. Tôi có nói chuyện với Lan Lan cô ấy cũng chẳng buồn đáp lại. Có thể thấy tâm trạng của cô đang rất mâu thuẫn. Mặc dù chuyện xuất viện là do chính Lan Lan đề xuất nhưng rõ ràng Lan Lan đang cảm thấy vô cùng căng thẳng. Tôi biết cô ấy đang lo sau khi về nhà sẽ gặp lại anh cả tôi. Thực ra tôi cũng chẳng nhẹ nhõm hơn Lan Lan chút nào. Trong lòng tôi như bị một tảng đá đè lên, không biết sau khi Lan Lan về anh cả tôi sẽ đối xử với cô ấy thế nào, dường như tôi còn căng thẳng hơn cả bản thân Lan Lan. Ở bên cô ấy suốt một thời gian dài như vậy, chúng tôi chưa từng xa cách, thân thiết tựa một đôi tình nhân. Tôi hi vọng biết bao cô ấy có thể ở mãi trong bệnh viện và tôi có thể chăm sóc cho Lan Lan, che chở cho Lan Lan suốt cả cuộc đời.
Thế nhưng về đến nhà tôi chắc chắn không thể thoải mái ở bên cạnh Lan Lan được nữa, cô ấy sẽ bị anh cả tôi nhốt trong căn phòng đẹp đẽ và sang trọng ấy. Cho dù Lan Lan có chấp nhậ hay không thì cô vẫn phải chờ đợi anh cả tôi trở về để hầu hạ. Cô là người phụ nữ của anh cả, anh có có thể yêu chiều cô, cũng có thể giày vò cô. Còn tôi lại chẳng thể mang đến cho cô một chút yêu thương, cũng không thể dang tay che chở cho cô như trước.
Cứ nghĩ đến tiếng kêu thất thanh của Lan Lan từ trong phòng của anh cả vọng ra vào mỗi đêm là tôi lại thấy ruột gan như thắt lại, đau đớn như có ai đó quất roi mây vào người. Lúc này tôi càng thấm thía cái cảm giác tan nát trái tim.
Tôi biết tình cảm mà tôi dành cho Lan Lan đã vượt quá giới hạn tình cảm giữa em chồng với chị dâu, tôi yêu cô ấy, yêu chị dâu của mình, thứ tình cảm tội lỗi này đã khiến cho tôi rơi vào vực sâu của sự đau khổ mà không sao thoát ra được.