Ghen Tức Cuồng Phi ( Ngược Phong ) Hoa cỏ xanh ngắt, ánh mặt trời tỏa ra sáng rỡ.
Hàn Lăng trong trang phục nhẹ nhàng, tay cầm một chiếc gậy gôn, thản nhiên đi trên mặt cỏ.
Theo sát bên nàng là Phiền Thần Bác, cũng trong trang phục nhẹ nhàng, trong tay là một chiếc gậy gôn tương tự như của Hàn Lăng.
Sau khi bàn bạc với Lý Ánh Cúc, Hàn Lăng quyết định tạm thời áp dụng chiến thuật “đến đâu hay đến đó” để đối phó với Phiền Thần Bác.
Mấy ngày nay, nàng không chỉ cùng Phiền Thần Bác thi bắn tên, cưỡi ngựa, mà còn đưa ra cả trò tương tự như chơi gôn ở hiện đại.
“Kỳ Lân hoàng đế có biết trò chơi này xuất hiện từ đâu không?” Nhìn mặt cỏ, Hàn Lăng khẽ nhếch khóe miệng, “Lúc đầu, những người chăn dê nhân lúc nhàn rỗi không có việc gì, đã dùng cây gậy dùng đuổi dê để đánh đá, thi xem ai đánh xa hơn, ai đánh trúng. Sau khi mọi người biết thì nhao nhao bắt chước, dần dần, trò này không chỉ có những người chăn dê chơi mà rất nhiều những người bình thường khác cũng ham thích trò này. Vì thế, sau này nó trở thành môn thể thao vừa có tác dụng rèn luyện thân thể, vừa có tác dụng hun đúc tình cảm, gọi là gôn.”
“Gôn?” Phiền Thần Bác khó hiểu nhíu mày.
“Đó là đại biểu cho cuộc sống tốt đẹp.” Hàn Lăng nói xong, giơ gậy lên, hơi nghiêng đầu, nhắm vào lỗ nhỏ phía xa, “phanh” một tiếng, quả bóng màu trắng bay chuẩn xác vào trong lỗ.
“Đánh hay, đánh hay!” Phiền Thần Bác cao giọng khen ngợi, vừa vỗ tay vừa nhìn Hàn Lăng. Nữ tử đặc biệt thông tuệ trước mắt này thực sự làm hắn mê muội rồi.
Hàn Lăng cũng cười lại. Không thể không nói, khuôn mặt anh tuấn suất khí của Phiền Thần Bác dưới ánh mặt trời càng trở nên dị thường mê người, nhưng nàng lại cho rằng vẫn không bì kịp người nào đó.
Phát giác ánh mắt của hắn càng ngày càng nóng, Hàn Lăng một bên biệt ngó lơ, một bên nói, “Kỳ Lân hoàng đế có muốn thử một chút không?”
“Được!” Phiền Thần Bác giơ lên gậy golf, học theo tư thế vừa rồi của Hàn Lăng, đánh một gậy. Đáng tiếc, vì đánh quá mạnh nên quả bóng lướt đi quá lỗ tận mười thước.
Sau đó, hắn lại thử một lần, nhưng lại đánh quá yếu, quả bóng chưa kịp bay đến miệng lỗ thì đã ngừng lại.
“Vừa mới bắt đầu học đều bị như vậy, chỉ cần thêm mấy lần là được.” Hàn Lăng cố gắng lộ ra vẻ thân thiết hữu hảo.
Phiền Thần Bác nghe xong, liền đánh tiếp vài lần nữa, vẫn không có một lần thành công!
Hắn ảo não nhìn bốn phía, lúc tầm mắt đi tới trên người Hàn Lăng, con ngươi đen bỗng dưng nhoáng lên, nhẹ giọng nói: “Không biết nữ vương bệ hạ có nguyện ý dạy bổn hoàng hay không?”
“Dạy ngươi?” Hàn Lăng chấn động, thấy ánh mắt chờ đợi như tạm thời sẽ không bỏ qua của hắn, nàng hơi hơi nhất gật đầu, đi tới bên cạnh hắn.
“Tay trái như vậy, tay phải như vậy, sau đó liên kết chung một chỗ, hai chân tách ra rộng bằng vai, hai cánh tay cùng các đốt ngón tay tựa lực vào thân thể, ngẩng đầu, nhắm vào bóng…” Hàn Lăng nghiêm túc nói, đột nhiên, nàng phát giác tên Phiền Thần Bác này đã thừa cơ ăn đậu hũ của nàng.
“Nữ vương bệ hạ cũng là một người thầy vĩ đại!” tiếng nói trầm thấp từ bạc môi Phiền Thần Bác bay ra, hắn ngửa đầu, thuận thế chuyển mặt, hơi thở ấm áp vừa lúc hất tới trên mặt Hàn Lăng.
Ý thức được hắn càng ngày càng gần sát bản thân, Hàn Lăng thất kinh, ngả người ra sau.
“Nếu xa hơn chút nữa có thể ngã xuống đất đó.” Tiếng nói đã trở thành đùa cợt, khóe môi lộ ra một nụ cười quỷ dị, Phiền Thần Bác tiếp tục tà mị nhìn nàng.
“Mụ mụ, mụ mụ…” đúng lúc đó, một tiếng gọi vang lên giải cứu Hàn Lăng khỏi thế quẫn bách. Vi Lạc chạy tới, theo sau là Cốc Thu.
“Thúc thúc hư, sao ngài lại đứng gần mẹ ta như vậy!” Vi Lạc mân mê cái miệng nhỏ nhắn, dùng sức đẩy Phiền Thần Bác một cái.
Phiền Thần Bác bất ngờ không kịp phòng, lảo đảo vài bước. Khi hắn đứng vững, lúc nhìn rõ hài tử trước mắt, con ngươi đen không khỏi bắn ra một tia tức giận, “Là ngươi!”
“Kỳ Lân hoàng đế, ngươi biết khuyển tử?” Hàn Lăng đưa gậy golf cho Cốc Thu, ôm lấy Vi Lạc.
“Khuyển tử?” Phiền Thần Bác tức giận chưa tiêu, đã bị kinh ngạc dồn tới, tên tiểu tử này không phải là nhi tử của hoàng đế Dụ Trác hoàng triều Vi Phong sao? Sao lại biến thành con trai của nàng? Xem ra, hắn còn có rất nhiều chuyện cần phải điều tra!
Vi Lạc cũng nhận ra Phiền Thần Bác, đôi mắt to không hề sợ hãi nhìn lại Phiền Thần Bác, trong mắt còn có một tia khiêu khích.
Cảm nhận được sự khác thường của Phiền Thần Bác, Hàn Lăng nghi hoặc, “Kỳ Lân hoàng đế, ngươi không sao chứ?”
“Không có việc gì, bổn hoàng không có việc gì!” Phiền Thần Bác phục hồi tinh thần, “Tiểu hoàng tử rất tuấn tú, rất khả ái!”
“Thúc thúc là thật tâm nói sao?” Nghe ra vẻ miễn cưỡng trong giọng Phiền Thần Bác, Vi Lạc hỏi, còn không quên mỉm cười ngọt ngào.
Ngăn chận tức giận, Phiền Thần Bác cũng trán ra một nụ cười thân thiết, “Đương nhiên!”
“Mẹ của ta mẹ là đệ nhất mỹ nhân trong thiên hạ, phụ thân là đệ nhất thiên hạ dễ nhìn, tự nhiên sẽ sinh ra ta đây – kết tinh tình yêu thiên hạ vô địch.” Vi Lạc khanh khách cười.
Nhìn hắn, mặt Hàn Lăng dâng lên vẻ sủng nịnh yêu thương.
“Mụ mụ, ta muốn học gôn, ta muốn học gôn.” Vi Lạc lớn tiếng la hét, từ Hàn Lăng trên người nhảy xuống, lấy chiếc gậy golf trong tay Cốc Thu, đi tới chỗ đặt bóng.
Hôm qua, Vi Lạc thấy Hàn Lăng cầm mấy quả bóng trắng cùng cây gậy golf, nhất thời tò mò hỏi Hàn Lăng, Hàn Lăng liền kiên nhẫn, tỉ mỉ giải thích cho hắn nghe.
Bởi vậy, hắn cảm thấy rất hứng thú đối với trò chơi【 gôn 】 này, đồng thời cũng biết Hàn Lăng hôm nay chơi bóng ở đây, nên mới bảo Cốc Thu dẫn hắn lại đây.
“Được, mụ mụ dạy ngươi!” Khó có được cơ hội tránh né Phiền Thần Bác, Hàn Lăng cầu còn không được. Vì vậy đi tới bên người Vi Lạc, nghiêm túc dạy hắn.
Tiểu hài tử học tập là nhanh nhất, hơn nữa Hàn Lăng lại thực tâm chỉ dạy, Vi Lạc rất nhanh nắm được các kỹ thuật cơ bản, kỹ cầu, các cách đánh, mặc dù không quá xuất sắc nhưng hiệu quả rõ ràng là cao hơn Phiền Thần Bác.
Phiền Thần Bác đứng một bên có chút tức giận, nhìn cảnh trước mắt, nụ cười trên mặt Vi Lạc càng làm hắn cảm thấy tức mắt.
Tựa hồ cảm thấy được địch ý của Phiền Thần Bác, Vi Lạc nhìn về phía hắn, đôi mắt mở to ngây thơ, “Thúc thúc, hay là chúng ta tỷ thí một trận đi?”
Sắc mặt âm trầm của Phiền Thần Bác càng thêm đen, hắn cho rằng yêu cầu của Vi Lạc đã làm hắn mất mặt. Hắn đường đường là vua một nước, sao lại tỷ thí với một tiểu hài đồng miệng còn hôi sữa!
“Khó mới có được thành ý của Lạc Lạc, sao Kỳ Lân quốc vương không thử một chút?” Cốc Thu vốn không có hảo cảm với Phiền Thần Bác, cũng kích thêm vào.
Nhìn Vi Lạc, lại nhìn Cốc Thu, ánh mắt Phiền Thần Bác cuối cùng rơi lên người Hàn Lăng, phát hiện tựa hồ nàng cũng đang chờ mong hắn đồng ý, rốt cục hắn cầm lấy gậy golf, đi tới bên cạnh Vi Lạc.
Hàn Lăng làm trọng tài, Cốc Thu là khán giả, Phiền Thần Bác và Vi Lạc là hai tuyển thủ, một trận đấu hừng hực khí thế được triển khai.
Phiền Thần Bác đi bóng trước, hắn vẫn vụng về như cũ, bóng cũng không biết bay đi đâu mất.
Đến phiên Vi Lạc, hắn nhớ lại những phương pháp và kỹ xảo Hàn Lăng vừa mới dạy, huơ gậy vừa phải, bóng bay đi, dừng lại ngay trước miệng lỗ nửa thước.
Những lượt sau đó đều là Vi Lạc đưa bóng tới gần lỗ hơn, nhìn chung thì trận đấu này Vi Lạc đã thắng!
“Oa, ta thắng, ta thắng, thúc thúc thật sự là dốt, là đệ nhất thiên hạ ngốc! Ha ha ha!” Vi Lạc giơ gậy golf lên cao, một bên hoan hô một bên hấp tấp chạy.
“Lạc Lạc, chớ có vô lễ.” Ý thức được Phiền Thần Bác có vẻ không vui, Hàn Lăng nén sự sung sướng xuống, nhẹ giọng quát một câu, tiện đà cười cười, nói xin lỗi với Phiền Thần Bác: “Đứa nhỏ này từ nhỏ đã bị ta làm hư rồi, hy vọng Kỳ Lân hoàng đế đừng để ý.”
“Không đâu, đây mới đúng là tính cách của trẻ con!” giọng điệu Phiền Thần Bác cực kỳ bình tĩnh, nhưng ngầm bên trong đã sớm động nộ.
Sau đó, Vi Lạc luôn cố ý xen vào, làm cho Phiền Thần Bác không thể ăn thêm đậu hũ nào nữa, cuối cùng làm hắn mất hứng rời đi.
Hàn Lăng cũng mang theo Vi Lạc và Cốc Thu, cùng nhau hồi tẩm cung.
Trong mơ, Hàn Lăng chợt thấy có một vòng tay ôm lấy bản thân, còn có một thứ gì đó không ngừng du động trên mặt.
Nàng thoạt tỉnh, lúc nhìn thấy người trước mắt thì giơ tay lên dụi mắt, lập tức kinh ngạc đến ngây người.
“Tại sao!” Vi Phong chìn chăm chú nàng, trong miệng không ngừng truyền ra một câu giống nhau, “Tại sao, tại sao…”
“Ngươi… Ngươi đã trở về?” Rốt cục, Hàn Lăng cũng hỏi một câu, thanh âm khàn khàn, kích động khó nén.
“Tại sao muốn cùng hắn?” Vi Phong tiếp tục hỏi.
“Hắn? Ai?” trong mắt Hàn Lăng lộ vẻ khốn hoặc cùng mờ mịt.
“Phiền Thần Bác!”
Hắn ngày hôm trước đã đến xinh tươi quốc, một mực âm thầm chú ý nàng, đã gặp nàng cùng Phiền Thần Bác cưỡi ngựa bắn tên, ra cung du ngoạn, đặc biệt hôm nay, nàng dĩ nhiên cùng tựa vào tên kia thân mật như vậy.
“Ta…” Hàn Lăng phân vân một chút, quyết định chưa vội nói cho hắn chân tướng.
“Sao? Không trả lời được? Trẫm rời đi bao lâu thì ngươi đã không thể chờ đợi được mà đáp ứng kẻ khác? Có phải hiện giờ cảm giác được trẫm rất nghèo túng, rất vô dụng, vì vậy vội vàng tìm tới Phiền Thần Bác?” Sự đố kỵ làm Vi Phong không để ý lời nói, phẫn hận làm cho Vi Phong mất đi lý trí, hắn hung hăng nắm chặt cằm Hàn Lăng.
Hắn vũ nhục nàng, không biết tốt xấu mà vũ nhục nàng. Hành động dã man thô bạo của hắn làm Hàn Lăng thẹn quá hóa giận, không khỏi giãy dụa, “Buông ra!”
Vi Phong không những không buông, ngược lại nắm càng chặt hơn.
Càng ngày càng đau, Hàn Lăng mặt đỏ bừng, phát ra tiếng kêu đau đớn.
Lúc này, Vi Lạc đột nhiên tỉnh lại, phát hiện ra Vi Phong, hắn lập tức vui mừng mà hét lên, “Thúc thúc, ngài đã trở về!”
Rốt cục Vi Phong cũng buông tay ra, con mắt vốn lạnh lẽo âm trầm lúc quay sang Vi Lạc bỗng thêm vào mấy phần nhu hòa.
Vi Lạc bò dậy, nhảy vào lòng Vi Phong.
Vi Phong ôm lấy hắn. Ôm thân hình nhỏ nhắn này, tâm tình hắn kích động chưa từng thấy, hắn hiện tại có thể nói cái gì cũng không có, chỉ còn lại bảo bối tri kỷ này thôi.
Bọn họ ôm nhau chưa được bao lâu thì Hàn Lăng đã kéo lại Vi Lạc, đặt vào tận trong cùng, “Lạc Lạc, muộn rồi, nhanh đi ngủ đi.”
“Không, khó lắm thúc thúc mới trở về, đêm nay ta không muốn ngủ.” Vi Lạc lắc đầu, lại chuẩn bị ngồi dậy.
Hàn Lăng đè hắn xuống, “Ngoan, ngươi chỉ đang nằm mơ thôi.”
“Nằm mơ? Nhưng mà…”
“Đúng, mau nhắm mắt lại, ngươi mới có thể thấy hắn!” Hàn Lăng vừa nói vừa đỡ hắn nằm xuống.
Vi Lạc một lần nữa nhắm mắt lại, nhưng lại mở ra rất nhanh, “Mụ mụ, sau khi ta nhắm mắt lại, căn bản không nhìn thấy thúc thúc.”
“Muốn thấy thì không được mở mắt ra, phải nằm im, nếu không sẽ không thấy được!”
“Vậy sao!” Vi Lạc cúi đầu đáp, thật sự nghe theo.
Mãi đến khi Vi Lạc truyền ra tiếng thở vững vàng, Hàn Lăng mới quay sang Vi Phong, nộ xích, “Đi ra ngoài!”
“Vì sao phải lừa Lạc Lạc? Vì sao phải ngăn cản phụ tử chúng ta gặp mặt?” Vi Phong vẫn tức giận không giảm.
“Hắn không phải con của ngươi!” Hàn Lăng cũng trợn mắt nhìn hắn, ph