“Ngoài bạo lực ra, ngươi còn làm được gì không?” Hàn Lăng nghiêng người.
“Đúng vậy, trẫm cái gì cũng không làm được, cho nên ngươi cũng không thèm, đúng không?”
“Ngươi… không nói lý, ta mặc kệ ngươi!” Hàn Lăng căm tức nhìn hắn, nằm xuống giường. Nàng chưa bao giờ biết rằng nam nhân này lại vô lễ và bạo lực như thế.
Sau khi tức giận dần dần biến mất, Hàn Lăng mở mắt ra, phát hiện nơi cửa sổ đã trống rỗng, không còn bóng dáng Vi Phong.
Nàng hồ nghi ngồi dậy, nếu không phải cằm còn truyền lại đau đớn, nàng còn tưởng mình thật mới nằm mơ.
Mới vừa rồi, thấy hắn bình yên vô sự địa xuất hiện ở trước mặt mình, nội tâm nàng vô cùng mừng rỡ cùng kích động. Tuy nhiên, nàng còn chưa kịp phản ứng, hắn đã khó hiểu, hồ ngôn loạn ngữ, làm tan biến hết những nhiệt tình cùng hưng phấn trong nàng.
“Thúc thúc…” trong màn đêm yên tĩnh truyền ra tiếng Vi Lạc nói mê.
Hàn Lăng hoàn hồn, vuốt ve trán Vi Lạc, không khỏi thầm than thở.
Thật không ngờ cặp phụ tử này lại tương thông mãnh liệt kỳ diệu như thế, bình thường Vi Lạc vừa đặt mình là ngủ thẳng tới sáng, vừa rồi lại đột nhiên tỉnh dậy. Ngày mai sau khi rời giường, liệu hắn có thực sự coi đó là một giấc mộng?
“Thúc thúc, chơi bóng với ta!” Vi Lạc lại bảo một câu.
Hàn Lăng lơ đãng cười, chính bản thân nàng cũng không thể ngủ lại, đơn giản là có quá nhiều việc hỗn loạn trong đầu óc nàng, khiến nàng không thể an tĩnh…
Ngoài cửa sổ, đêm tối đang từ từ biến mất, thay vào đó là ánh sáng hừng đông.
Hàn Lăng đang mơ màng thì cảm giác bên tai không ngừng truyền đến tiếng kêu, nàng than một tiếng, không tình nguyện mở mắt ra. Hóa ra là tiếng Vi Lạc.
“Lạc lạc, sao không ngủ đi.” Hàn Lăng hỏi.
“Mụ mụ, thúc thúc đâu?”
“Thúc thúc? Thúc thúc nào?”
“Phong thúc thúc a, ta tối hôm qua rõ ràng nhìn thấy hắn.” Vi Lạc đáp.
Nghe đến đó, đầu óc Hàn Lăng nhanh chóng thanh tĩnh, ánh mắt phức tạp nhìn chăm chú vào Vi Lạc, “Sao… làm sao như vậy được, thúc thúc hiện tại đang ở quốc gia của hắn, ngươi nhất định là nhìn lầm rồi.”
“Không có, tuyệt đối không nhìn lầm! Thúc thúc còn ôm ta, ôm ta rất chặt nữa.” Lạc Lạc hét lớn.
“Vậy… vậy chắc là ngươi nằm mơ rồi! Ngươi quá nhớ đến thúc thúc, đến nỗi trong mộng cũng nhìn thấy hắn. Ban ngày mà nghĩ đến nhiều thì ban đêm sẽ nằm mơ.”
Lạc Lạc trầm mặc xuống, cúi đầu, trên mặt vẫn đầy vẻ nghiêm túc cùng trầm trọng.
Hắn nhớ kỹ, tối hôm qua mụ mụ còn nói với hắn, rằng hắn phải nhắm mắt lại mới có thể thấy thúc thúc, chẳng lẽ thật sự chỉ là một giấc mộng? Nhưng mà cảm giác đó…
“Lạc Lạc, mụ mụ phải chuẩn bị vào triều , ngươi nếu mệt có thể ngủ một lúc nữa, không mệt thì rời giường, ăn sáng với mụ mụ.” Hàn Lăng vừa nói vừa xuống giường.
“Mụ mụ ngài đi công việc đi, ta muốn ngủ thêm một lát.” Vi Lạc buồn bã nằm xuống, hắn muốn tiếp tục tiến vào mộng đẹp, tiếp tục gặp Vi Phong trong mộng.
Hàn Lăng suy nghĩ, nhìn hắn một chút rồi mới đến trước bàn trang điểm.
“Hạ triều rồi sao?” Lý Ánh Cúc ngồi nhìn Hàn Lăng đi tới.
“Ân!” Hàn Lăng cũng thản nhiên cười một tiếng, ngồi xuống cái ghế bên cạnh.
“Ngươi hôm nay sắc mặt rất kém, có phải là gặp việc gì khó giải quyết không?” Lý Ánh Cúc nhìn ra vẻ khác thường nơi Hàn Lăng.
Hàn Lăng thoáng do dự, chậm rãi nói: “Vi Phong đã trở về.”
“Thật sao?” Lý Ánh Cúc lập tức ngồi thẳng thân thể, “Hắn trở về bao lâu rồi? Hắn tới tìm ngươi? Hắn có nói cho ngươi gì không?”
“Hắn…” Hàn Lăng trầm ngâm một hồi, đem chuyện tối ngày hôm qua nói cho Lý Ánh Cúc.
Lý Ánh Cúc nghe xong thì trầm mặc, ước chừng sau một phút mới nói, “Phong nhi từ nhỏ đã gặp nhiều may mắn, sau khi đăng cơ lại càng thuận lợi, muốn gió được gió, thiên hô vạn ứng, đột nhiên trong phút chốc biến thành như vậy, khó trách hắn nhất thời không nghĩ thông. Ngươi đừng để ý, cũng ngàn vạn lần đừng để lời của hắn ở trong lòng.”
Thấy Hàn Lăng không nói gì, Lý Ánh Cúc tiếp tục, “Hắn như vậy là vì quá sợ mất ngươi. Ngươi cũng đừng chấp hắn, ngươi chỉ cần biết tất cả những gì hắn làm đều bởi vì yêu.” Lý Ánh Cúc đứng dậy, đi tới bên người Hàn Lăng, vỗ nhẹ lên vai nàng vài cái an ủi, “Phong nhi hôm nay ở đâu?”
“Ta cũng không rõ lắm, tối hôm qua hắn lặng lẽ xuất hiện, lại lặng lẽ rời đi.”
“Vì tránh né Trương Văn Trùng, hành tung của hắn nhất định phải rất bí mật, chỉ có thể chờ hắn tới tìm ngươi.” Lý Ánh Cúc chuyển mắt, “Được rồi, ngươi tạm thời đừng nói với hắn thân phận của ta.”
Hàn Lăng ngẩng đầu, “Ngài giờ không mang mặt nạ, chỉ cần hắn thấy mặt ngài, nhất định sẽ nghi ngờ.” Dù sao, Lý Ánh Cúc và Lý Ánh Hà cũng rất giống nhau.
“Ta sẽ dùng khăn che mặt.” Lý Ánh Cúc nhìn nàng trấn an.
“Vậy… Vậy được rồi!”
Phát hiện ra Hàn Lăng vẫn chưa yên lòng, Lý Ánh Cúc tiếp tục khuyên nàng, “Đừng nghĩ quá nhiều, quốc sự hôm nay cũng không vội, sau khi dùng bữa có muốn đi phê tấu chương hay không?”
“Lòng ta đang rối như tơ vò, cơ bản không còn tâm trí đâu để bàn quốc sự.”
“Hay là đi ra ngoài cùng ta một chút cho khuây khỏa, nói không chừng sẽ tạm thời quên đi phiền não.” Lý Ánh Cúc vừa nói vừa đi về phía tẩm phòng, lúc đi ra trên mặt đã phủ một chiếc khăn sa mỏng.
“Bà bà, ngài…” Hàn Lăng kinh ngạc vì tốc độ của nàng.
Lý Ánh Cúc cười, “Cái khăn này đã chuẩn bị từ trước rồi. Đi thôi!” Nói xong, nàng kéo Hàn Lăng cùng đi ra ngoài.
Tâm tình phiền muộn của Hàn Lăng cuối cùng cũng được giải tỏa, sau khi ăn trưa, nàng liền tranh thủ xử lý một ít quốc sự, tới khi bước ra ngoài thì trời đã tối.
Nằm trên mặt cỏ, nàng ngắm nhìn bầu trời, đăm đắm suy nghĩ.
“Thời gian qua có vẻ rất thoải mái đi!” Một đạo tiếng nói trầm thấp truyền lại, một vị khách đột nhiên xông vào lãnh địa yên lặng của nàng.
Thấy người đang tới, Hàn Lăng kinh ngạc trợn mắt.
“Sao? Không hoan nghênh ta sao? Đã lâu không gặp, có nên cho ta một cái ôm nồng nhiệt không nhỉ?” Lý Dật Thanh cười, một nụ cười mị hoặc nhân tâm.
“Sao ngươi lại tới đây?” Hàn Lăng đứng lên.
“Ngươi bảo ta tới nha.”
“Ta bảo là ngươi tới?”
“Ngươi đã nói, có lúc nào rãnh rỗi thì phải đi vào gặp nàng.”
Gặp nàng… Gặp nàng! Hàn Lăng bừng tỉnh đại ngộ, mặt hân hoan, “Ngươi tới gặp bà bà sao?”
“Bà bà?” Lần này, đến phiên Lý Dật Thanh khốn hoặc.
“Ách, ngươi đừng thắc mắc nhiều như vậy, ngươi mau trả lời ta, ngươi đi gặp nương ngươi chưa?”
“Chưa!”
“Ta đây mang ngươi đi gặp nàng, còn nữa, hãy ở lại dùng bữa tối.” Nói xong, Hàn Lăng ý bảo hắn đi theo, hưng phấn bước đi.
Lại là một đêm lạnh, Hàn Lăng tắm rửa xong liền trở lại tẩm phòng. Đang lúc chuẩn bị đi nằm thì kinh ngạc thấy Vi Phong xuất hiện trước giường.
“Ngươi… Ngươi vào bằng cách nào?” Hàn Lăng kinh ngạc nhìn hắn.
“Nam nhân hôm nay là ai? Ngươi và hắn có quan hệ gì? Còn nữa, sao ngươi lại gọi người đàn bà kia là bà bà?” mặt Vi Phong âm u, đầy ghen tức.
“Nàng… Hắn…” Hàn Lăng lắp bắp, đang suy nghĩ xem nên trả lời như thế nào.
“Đầu tiên là Phiền Thần Bác, sau lại là tên tiểu tử thối này, ngươi tới cùng còn có bao nhiêu nam nhân bí mật nữa?” Vi Phong mặt mũi hầm hầm, hai tay nắm chặt, cực lực kiềm chế, không để bản thân làm nàng bị thương.
“Ngươi có ý gì? Muốn khởi binh hỏi tội ta sao? Ngươi là ai chứ, ngươi dựa vào cái gì?” Hàn Lăng cũng nổi giận.
Thấy hắn xuất hiện, nàng vốn muốn hỏi cặn kẽ xem hắn ở đâu, cuộc sống gần đây thế nào, có kế hoạch gì không, vân vân. Nhưng mấy vấn đề này đều đã bị tức giận đẩy đi hết rồi! Đồng thời, nàng còn rất nghi hoặc, tại sao việc gì của mình hắn cũng nắm rõ như lòng bàn tay.
“Đi ra ngoài!” Hàn Lăng hét lên giận dữ, tay chỉ ra cửa. Ý thức được vì lớn tiếng mà chút nữa thì đánh thức Vi Lạc, nàng hơi nén lại, “Ta không muốn gặp lại ngươi nữa.”
Lần này, Vi Phong không lên tiếng, cất bước, đi tới trên giường, nằm xuống bên cạnh Hàn Lăng.
Hàn Lăng vừa thẹn vừa giận, “Uy, ngươi làm gì vậy? Đi ra, ai cho ngươi lên giường ta nằm?”
Đáng tiếc, cho dù nàng có kêu la, đánh đấm thế nào, Vi Phong cũng không phản ứng, hai mắt vẫn nhắm chặt, thân hình cao lớn vẫn không hề nhúc nhích.
Hàn Lăng nghiến răng, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn, mãi đến khi tiếng hít thở của hắn trở nên đều đặn, Hàn Lăng mới bình tĩnh lại, nàng từ từ đánh giá hắn.
Mái tóc đen nhánh trước đây hiện đã hơi trở nên khô cứng ảm đạm.
Khuôn mặt đã có chút đen đi, tựa hồ là do phơi nắng nhiều, mặt gầy hơn, ngũ quan khắc sâu, dưới cằm râu mọc lởm chởm, hiển nhiên đã lâu không được cạo sạch sẽ.
Bộ quần áo này không biết đã mặc bao lâu rồi, tựa hồ đã bốc mùi, thân hình cũng gầy đi nhiều.
Hắn, tựa hồ đã chịu không ít đau khổ.
Nhìn nhìn, ngón tay nàng vô thức sờ lên mặt hắn, những tức giận trong lòng sớm đã biến mất không thấy bóng dáng, trong đôi mắt thu thủy từ từ nảy lên một tia yêu thương.
Nàng cứ như vậy nhìn hắn, không biết qua bao lâu, mãi tới khi cơn buồn ngủ kéo tới mới đắp chăn lên cho hắn, bản thân cũng nằm vào phía trong, để Vi Lạc nằm giữa, dần dần tiến vào mộng đẹp.
Sáng hôm sau tỉnh lại, trên giường chỉ có nàng và Vi Lạc, Vi Phong đã không thấy bóng dáng.
Ngồi tựa vào đầu giường, nàng cảm thấy vô cùng nặng nề, phiền muộn và bối rối, cảm giác tâm tình rất không vui, còn tại sao lại như vậy thì chính nàng cũng không biết.
Đột nhiên, cửa phòng mở ra. Nàng nhìn ra cửa, lúc nhìn thấy nhân ảnh đã lâu không gặp kia, tức thời chấn trụ.