Dưới sự dẫn đường của nam tử trung niên, hắn đi vào một gian phòng bài trí đơn giản. Hoắc Húc Dương vuốt ve bàn tay nhỏ bé mềm mại tựa như bông kia, trực giác nói cho hắn biết người nằm trên giường chính là Bạch Linh Chi đã mất tích hai ngày nay.
Không tồi, hơi thở mong manh nơi chóp mũi chứng thật nàng còn sống trên đời, lúc này mới bỏ xuống tảng đá lớn trong lòng.
"Ta không lừa ngươi đúng không? Mạng tiểu cô nương này thật đúng là cứng rắn, vất vả đợi nàng tỉnh lại, liền luôn miệng cầu xin ta phải tìm được ngươi, nếu không nàng chết cũng không nhắm mắt, ta thấy nàng si tình như vậy, không thể làm gì khác hơn là giúp nàng tìm người. Nhưng mấy ngày liên tục vẫn không tìm được, còn tưởng rằng ngươi đã rời khỏi chỗ này."
Hoắc Húc Dương vuốt nhẹ bàn tay nhỏ bé ở trong lòng bàn tay, "Cám ơn đại thúc đã cứu nàng."
"Không cần cám ơn ta quá sớm, ta chỉ là mang nàng về nhà mà thôi, độc của Huyền Âm chưởng ta cũng không giải được." Giọng nói tiếc nuối khiến cho Hoắc Húc Dương ghé mắt.
Hắn nhíu chặt lông mày, "Làm sao đại thúc biết nàng trúng độc Huyền Âm chưởng?"
"Hở, này. . . . . ." Lời nói không được lưu loát lắm. "Ta chỉ không cẩn thận nhìn thấy chưởng ấn trên ngực nàng. . . . . ."
Lời vừa ra khỏi miệng, sắc mặt Hoắc Húc Dương liền thay đổi.
"Đại thúc. . . . . . Xem qua thân thể của nàng?" Nghĩ đến đã từng có người đàn ông khác nhìn thấy qua thân thể yêu kiều xinh đẹp không tỳ vết của nàng, khiến cho hắn rất muốn giết người.
Nam tử trung niên bị sát khí của hắn dọa sợ tới mức lui về phía sau vài bước, "Người trẻ tuổi, ngươi không nên hiểu lầm, lúc ấy ta vội vả cứu người, hoàn toàn không có ý gì với nàng."
Kiềm chế bụng đầy tức giận, Hoắc Húc Dương lần nữa đưa ra chất vấn.
"Cho dù như thế, Huyền Âm chưởng ở trên giang hồ đã biến mất hai gần mươi năm, tại sao đại thúc lại đối với nó rõ ràng như thế? Đại thúc đến tột cùng là người nào?" Thân phận người này hết sức khả nghi.
"Ta. . . . . . Ta chỉ là một tiểu thương bán đồ ăn bình thường." Ông ta cười gượng nói.
Hoắc Húc Dương mày kiếm nhíu lại, gậy trúc hướng đối phương triển khai thế tấn công, muốn thử một chút võ công của ông ta.
"Người trẻ tuổi, ngươi đối xử với ân nhân như vậy sao?" Nam tử trung niên lớn tiếng kháng nghị.
Hắn không rãnh mà để ý, liên tục xuất ra kiếm chiêu, mỗi một chiêu không hề có kẽ hở, muốn khiến cho đối thủ không thể không ra tay đánh trả.
"Minh Nguyệt kiếm pháp?" Bộ kiếm pháp kia chính là kiếm pháp độc môn phái Tung Sơn.
Nam tử trung niên ngạc nhiên lẫn nghi ngờ trước tình huống thực tế đang diễn ra, không hề né tránh nữa, tay không tiếp chiêu.
Giao thủ qua ba chiêu, biểu tình trên mặt Hoắc Húc Dương cũng thay đổi.
"Phục Long cầm nã thủ!"
Đây là võ học cao nhất của phái Tung Sơn, một bộ gồm tổng cộng mười phần, phàm là người đảm nhiệm chức chưởng môn đều nhất định phải tu luyện.
Mắt thấy người cùng một nhà đánh nhau, Hoắc Húc Dương nhảy về phía sau một bước, chấm dứt cuộc tỷ thí này.
"Ngươi là đệ tử phái Tung Sơn?" Nam tử trung niên che dấu thất vọng giữa lông mày.
Hoắc Húc Dương ôm quyền một cái, không dám càn rỡ vô lễ. "Vãn bối Hoắc Húc Dương, sư phụ hiện giữ chức chưởng môn, không biết xưng hô tiền bối như thế nào?"
"Ta đã không có quan hệ cùng phái Tung Sơn lâu rồi." Hắn thản nhiên nói.
"Chẳng lẽ. . . . . ." Vầng sáng chợt lóe trong đầu Hoắc Húc Dương. "Chẳng lẽ tiền bối chính là Bạch sư thúc đã mất tích gần hai mươi năm?"
Hắn lạnh lùng vứt sang một bên, "Ngươi nhận lầm người."
"Vãn bối tuyệt đối sẽ không nhận lầm, Phục Long cầm nã thủ chỉ có người từng đảm nhiệm chức vụ chưởng môn phái Tung Sơn mới có thể tu luyện nó. Năm đó Bạch sư thúc lẽ ra đã tiếp nhận chức chưởng môn, nhưng cuối cùng bởi vì tình nghĩa không thể lưỡng toàn mà không biết đi về phía nào."
"Ta không biết cái gì Phục Long, cái gì phái Tung Sơn, ta chỉ biết hiện tại một cân Bạch Thái (cải trắng) bao nhiêu tiền."
"Như vậy Bạch sư thúc cũng không quan tâm đến sống chết của nữ nhi mình?" Hoắc Húc Dương trầm giọng hỏi.
"Người hãy nhìn cho rõ ràng cô nương nằm ở trên giường kia, nàng gọi là Bạch Linh Chi, là nữ nhi mà Ma Cơ sinh cho người, là cốt nhục của Bạch sư thúc người. Bây giờ nàng trúng độc Huyền Âm chưởng, người lại muốn giống như mười tám năm trước, vứt bỏ nàng không để ý sao?"
"Nàng. . . . . . Nàng là do Ma Cơ sinh . . . . . ." Thân hình Bạch Chính Cương lay động, không thể thừa nhận sự thật này.
Hoắc Húc Dương sinh lòng hồ nghi, "Chẳng lẽ Bạch sư thúc không biết mình còn có một nữ nhi?"
Hắn bưng lấy đầu, rống to thảm thiết, "Trời ơi! Nàng đã vì ta mà sinh nữ nhi. . . . . . Mà ta. . . . . . Ta rốt cuộc làm cái gì? Ta quả thực không phải là người!"
"Ông ta không phải cha ta!" Tiếng khóc nũng nịu trên giường vang lên.
Bạch Linh Chi ngồi trên giường trừng mắt nhìn người cha ruột đã nhẫn tâm vứt bỏ vợ con, trong lòng tràn đầy oán giận, cảm xúc cũng bị kích động lớn.
"Linh Chi, nàng rốt cục đã tỉnh." Hoắc Húc Dương tiến lên một bước xa, vuốt ve gương mặt lạnh như băng không chút máu của nàng, "Trước hết không được quá kích động, có chuyện gì mọi người nên giải thích tốt với nhau."
Hốc mắt Bạch Chính Cương đỏ lên nhìn nữ nhi mà mình chưa bao giờ biết đến sự tồn tại của nàng, trong lòng ngũ vị lẫn lộn. "Nương con. . . . . . Nàng vì sao không nói cho ta? Nếu nàng nói cho ta biết ──"
"Ông sẽ lựa chọn bà sao?" Bạch Linh Chi lạnh lùng chế giễu, "Nương ta đã sớm nhận ra ông là một nam nhân nhu nhược, tuyệt nhiên không dám làm trái với sư môn cưới bà làm vợ, thừa nhận ánh mắt của người khác, cho dù nói cho ông biết bà đã có thai, ông thật sẽ thay đổi tâm ý sao?" Không có khả năng!
Hắn lập tức ngập ngừng nói. "Ta. . . . . ."
Hoắc Húc Dương không muốn nhìn thấy cha con bọn họ vừa mới biết nhau liền giương cung bạt kiếm. "Linh Chi, dù nói thế nào đi chăng nữa ông ấy cũng là cha nàng, nàng không nên dùng giọng điệu như vậy nói chuyện."
"Huynh còn thay ông ta nói chuyện!" Tim phổi nàng đau đến triệt để đấm hắn, "Ta biết nam nhân phái Tung Sơn các ngươi đều là cá mè một lứa, chỉ có làm nữ nhân chúng ta thương tâm, các ngươi. . . . . . Ưm. . . . . ."
"Linh Chi ──" Hắn ôm lấy thân thể mềm mại đột nhiên ngã xuống của nàng.
*****
Hoắc Húc Dương đem cháo trắng nấu xong đã được thổi nguội, đưa đến trước cái miệng nhỏ nhắn quật cường, "Đừng nổi nóng, không ăn chút gì thân thể làm sao chịu được."
Lần nữa trở về từ Quỷ Môn quan Bạch Linh Chi cong cong môi, "Ta mới không cần ăn đồ của ông ta, cũng không cần đợi ở chỗ này nữa. Hoắc đại ca, huynh mau dẫn ta đi, ta không muốn nhìn thấy ông ta."
Hắn than nhẹ một tiếng, "Bạch sư thúc vì cứu nàng, liên tục mấy ngày không ăn không uống dùng nội lực bảo vệ tâm mạch nàng, ông ấy đang bắt đầu chuộc lỗi của mình, chẳng lẽ nàng còn không chịu tha thứ cho ông ấy?"
Bạch Linh Chi hừ lạnh nói: "Ông ta để cho nương ta bị nhiều ủy khuất như vậy, ta sẽ không đơn giản tha thứ đâu. Huống hồ ta vừa rồi không có cầu xin ông ta cứu ta, là chính bản thân ông ta tự làm khổ mình."
"Linh Chi!" Sắc mặt Hoắc Húc Dương nghiêm nghị, vẻ mặt kiên quyết quát.
Nàng ai oán liếc hắn liếc một cái, “Huynh hung dữ với ta? Ta biết huynh nhất định là đứng về phía ông ta, mặc kệ cảm nhận của ta, vậy huynh quan tâm ta làm gì nữa, huynh đi đi.”
"Nàng thật sự muốn ta đi?" Hắn giận thật.
Liếc mắt thấy vẻ mặt hắn tức giận, Bạch Linh Chi ôm cổ hắn, thiếu chút nữa đụng ngã chén cháo trong tay hắn. "Huynh đừng mơ tưởng bỏ lại ta, trở về song túc song phi với sư muội huynh."
Hoắc Húc Dương tạm thời đặt chén cháo lên bàn trước, "Ta luôn luôn đối xử với sư muội giống như người thân, nàng ăn dấm chua không đúng rồi. Còn có, ở chung mấy ngày nay, ta nhìn ra được. Mấy năm nay Bạch sư thúc trong lòng nhất định rất day dứt. Vậy nên hãy cho ông ấy thêm một cơ hội bù đắp, đối với nàng và mẹ nàng đều tốt."
Nàng bĩu môi, "Chỉ cần nương ta chịu tha thứ cho ông ta, ta đây liền không có lời nào để nói." Dù sao người bị thương tổn là mẫu thân của nàng.
"Ân oán đời trước, quả thật nên để bọn họ tự giải quyết với nhau, bất quá nàng không cần một mực bài xích người, làm cho tất cả mọi người không được dễ chịu." Hắn nói một cách công bằng.
Bạch Linh Chi giận dữ mắng, "Huynh thật là một người tốt, đồng tình quá mức tràn ra."
"Ta chỉ là tận lực bảo trì thế trung lập, nói vài lời công bằng mà thôi."
Nàng dùng ngón tay khẽ chạm vào mặt hắn, nói sang chuyện khác, "Mắt của huynh có khỏe không? Đã có thể nhìn rõ chưa?"
"Nếu như nhìn quá lâu, vẫn sẽ cảm thấy hơi mệt, chẳng qua ước chừng cũng không tệ." Hoắc Húc Dương mỉm cười cúi xuống nhìn gương mặt xinh đẹp tuyệt mỹ kia, tiếng lòng khẽ động.
"Bất quá, có thể để cho ta nhìn rõ mặt của nàng, ta đã rất cảm tạ sự che chở của lão thiên gia rồi."
Cái gì lão thiên gia phù hộ? Trong lòng Bạch Linh Chi phát sinh bất mãn lẫn kháng nghị, nếu không phải nàng kiên quyết bắt hắn uống thuốc giải, thì mắt của hắn căn bản cũng sẽ không tốt như bây giờ.
"Nhưng ta một chút cũng không cao hứng." Nàng oán giận nói.
Vẻ mặt Hoắc Húc Dương nghi hoặc, "Vì sao? Mắt ta bình phục, nàng không thay ta cao hứng sao?"
"Ta đương nhiên thay huynh cao hứng." Bạch Linh Chi lẩm bẩm, "Nhưng, người ta vốn hi vọng cho huynh nhìn thấy là một dáng vẻ xinh đẹp, chứ không phải như bây giờ sắc mặt khó coi như vậy, giống như một người quái dị (xấu xí), huynh chắc chắn sẽ rất thất vọng."
Hắn khẽ cười một tiếng, "Mặc kệ nàng có dáng vẻ gì, trong lòng ta vẫn là đẹp nhất, tốt nhất."
Mắt hạnh Bạch Linh Chi phúc chốc trợn tròn, "Ý của huynh là ta không đẹp rồi?"
"Ách. . . . . . Ta đương nhiên không phải ý này." Hoắc Húc Dương hơi bị nghèo từ ngữ. "Nàng còn đẹp hơn so với trong tưởng tượng của ta, thậm chí còn giỏi hơn gấp nhiều lần so với nữ tử ta từng thấy. . . . . ."
Nàng cười một tiếng, "Làm ơn! Huynh đã thấy qua rất nhiều nữ nhân, bất quá, ta vẫn thich nghe."
"Nàng nha!" Hắn thực sẽ bị nàng hù chết.
"Hoắc đại ca, huynh theo ta trở về Ly Hồn cốc được không?"
"Làm sao vậy? Có vấn đề gì sao?" Bạch Linh Chi suy nghĩ vẻ mặt hắn muốn nói rồi lại thôi, hỏi.
Hắn không muốn trốn tránh nghi ngờ trong đôi mắt đẹp của nàng, "Linh Chi, ta trước hết phải trở về Hiệp Khách trang một chuyến mới được, cho nên. . . . . ." Mới nói đến một nửa, Bạch Linh Chi liền thở phì phò cắt đứt lời của hắn.
"Huynh không cần nói gì thêm nữa, dù sao sống chết của ta vẫn không quan trọng hơn sư phụ của huynh, huynh cứ đi đi, ta sẽ tự trở về một mình." Thì ra đến cuối cùng, nàng vẫn thua.
"Linh Chi, nàng trước hết nghe ta nói xong đã. . . . . ."
Bạch Linh Chi không nghe theo giãy dụa ở trong ngực hắn, "Ta không muốn nghe! Buông ta ra!"
"Nàng không thể luôn tùy hứng như vậy." Hoắc Húc Dương siết chặt thân thể yếu đuối trong lòng, "Vì sao nàng không thể thông cảm cho ta hơn một chút? Năm đó cha mẹ ta mất, nếu không có sư phụ, có lẽ trên đời này sớm đã không có sự tồn tại của ta, ta và sư phụ ngoài quan hệ thầy trò, còn có tình phụ tử, nàng không thể yêu cầu ta mặc kệ người."