úi đầu xuống, cổ họng tắc nghẽn, "Ta biết sau khi huynh trở về, thì sẽ không tới tìm ta nữa. Chính là sư phụ huynh, còn có các sư huynh đệ khác đều sẽ ngăn cản huynh. Cuối cùng huynh sẽ bị bọn họ làm cho lung lay, quyết định cưới nữ nhân cùng phái Tung Sơn xứng vai xứng vế làm vợ, rất nhanh sẽ quên ta. . . . . ."
Hoắc Húc Dương dịu dàng chế trụ gáy của nàng, cho nàng một cái hôn sâu triền miên.
"Ta muốn nàng, mặc dù có lúc nàng thật sự rất đáng giận, luôn làm cho ta tức đến nghiến răng nghiến lợi, hận không thể đánh nàng một trận. Nhưng, ta vẫn không đành lòng."
Nàng bày ra vẻ mặt vô tội hỏi, "Nghiêm trọng như vậy sao?"
"Đương nhiên, cho tới bây giờ ta chưa từng gặp qua nữ nhân nào to gan bốc đồng như nàng vậy, cũng may không bị nàng dọa chạy mất." Mùi vị được ôm nhuyễn ngọc hương nhu trong lòng quả thật không tệ. Tuy nhiên nó cũng tương đối giày vò, thỉnh thoảng khiêu chiến ý chí của hắn.
"Nếu nàng lo lắng, có thể theo ta trở về. Chẳng qua, ta sợ thân thể nàng chịu không nổi."
Bạch Linh Chi cũng đang có ý định này, cười nói: "Vì để đoạt được huynh, ta quyết định không trở về Ly Hôn Cốc."
*****
Mới ra khỏi cửa phòng, chỉ thấy Bạch Chính Cương đưa lưng về phía hắn, già nua mà cô độc, trên vai phảng phất như đang chịu đựng một sức nặng thật lớn, muốn nghĩ cách bỏ chúng nó xuống. Tuy nhìn như đã có tuổi, bất quá người vẫn còn rất tráng kiện, nhưng lại giống như một lão nhân gần đất xa trời.
Hoắc Húc Dương gọi, "Bạch sư thúc."
Thân hình chấn động, Bạch Chính Cương xoay người lại đối mặt hắn, "Nó, nó có khỏe không?" Đối với nữ nhi ruột thịt, hắn cảm thấy rất hổ thẹn, trong lòng tự trách mình đáng chết một vạn lần.
"Tạm thời không có việc gì, mới vừa ngủ lại."
Bạch Chính Cương đi thong thả đến bên cạnh bàn ngồi xuống, trầm ngâm hồi lâu, mới mở miệng hỏi: "Ngươi yêu nó sao?"
Hắn nghiêm túc hỏi: "Yêu đến có thể bất chấp kẻ nào ngăn cản?"
"Ý Bạch sư thúc là sư phụ?"
"Đại sư huynh. . . . . . Ta nói sư phụ ngươi luôn luôn là người rất cố chấp, chỉ cần huynh ấy cho rằng không tốt, thì cho dù là ai cũng không cách nào thay đổi ý nghĩ của huynh ấy." Bạch Chính Cương cười khổ nói.
Hoắc Húc Dương ngồi xuống đối diện hắn, hỏi ra nghi vấn của mình. "Bởi vì Ma Cơ là người của Ngũ Độc giáo, cho nên sư phụ mới kiên quyết phản đối hôn sự của các người?"
"Không chỉ như thế, hai mươi năm trước giáo chủ Ngũ Độc giáo là một đại ma đầu làm cho các môn phái giang hồ phải kiêng kị, vì xưng bá võ lâm, thậm chí dùng thuốc độc giết hết những người mà hắn cho là địch nhân, đương nhiên trong đó có phái Tung Sơn, sư tổ ngươi do trúng ám toán của hắn mà chết. Cho nên, mọi người đối với Ngũ Độc giáo có thể nói là hận thấu xương, không nghĩ tới thù sư phụ còn chưa báo, ta hết lần này tới lần khác lại yêu nữ nhi của kẻ thù, đoạn tình cảm này tự nhiên mọi người không thể tiếp nhận. . . . . .
"Lúc ấy ta vốn muốn tiếp nhận chức chưởng môn, nhưng một khi trở thành chưởng môn phái Tung Sơn, nhất định phải vứt bỏ Ma Cơ. Hơn nữa còn phải thống lĩnh môn hạ đệ tử diệt trừ Ngũ Độc giáo. Vì vậy ta mới do dự, cố gắng nhường lai chức chưởng môn cho đại sư huynh. Bởi vì dưới tình huống hiện tại, hắn thích hợp hơn so với ta, cũng bởi vậy mà đại sư huynh và các đệ tử khác không tha thứ cho ta, cộng thêm Ma Cơ nhiều lần ép ta rời khỏi sư môn, xa chạy cao bay với nàng, ta bị kẹt ở giữa, vô cùng đau khổ, cho nên ta lựa chọn chạy trốn. . . . . .
"Ha ha, ta đúng là một nam nhân yếu đuối vô năng mà." Tiếng cười Bạch Chính Cương chứa đựng chua sót cùng tự giễu. "Bây giờ ngươi nhất định cũng rất khinh thường ta có đúng hay không?"
Hắn hít sâu một hơi, lời nói thành khẩn khuyên nhủ: "Bạch sư thúc, con có thể hiểu tâm tình của người, nếu sự tình đã phát sinh, thì không cách nào quay lại được, bất quá bây giờ quan trọng nhất là tìm biện pháp cứu vãn, không cần phải trốn tránh nữa."
"Bất kể như thế nào, chung quy làm sẽ tốt hơn so với không làm." Hắn nói.
"Ngươi kiên cường hơn so với ta năm đó." Bạch Chính Cương rất tán thưởng ý chí kiên định của hắn. "Giao Linh Chi cho ngươi, ta thực yên tâm, nhưng sợ rằng sư phụ ngươi bên kia không được tốt lắm."
Mày kiếm Hoắc Húc Dương khép lại, "Trong lòng con cũng hiểu được. Chẳng qua, ải này sớm hay muộn vẫn phải đối mặt, hiện tại con chỉ lo lắng độc trên người Linh Chi, số lần nàng phát tác càng gia tăng, mỗi một lần đều nghiêm trọng hơn so với lần trước, con sợ lần phát tác sau, ngay cả con cũng không giúp được nàng."
Hắn gật đầu, "Ta nghĩ Ma Cơ cũng rất sốt ruột, chuyện giải dược cứ giao cho nàng, về phần trước mắt việc chúng ta có thể làm, chính là dựa vào nội lực áp chế độc tính."
Bạch Chính Cương nhìn hắn, "Ta rót toàn bộ nội lực của ta vào trong cơ thể ngươi, như vậy ngươi có thể bảo vệ nó dọc đường."
"Không! Bạch sư thúc, người không thể làm vậy."
"Đây là điều duy nhất ta có thể giúp đỡ nó." Tròng mắt hắn bi thương. Hoắc Húc Dương kiên quyết lắc đầu, "Nếu Bạch sư thúc cho vãn bối toàn bộ nội lực, vậy người. . . . . ."
"Ta sẽ mất hết võ công đúng hay không?" Bạch Chính Cương cười thê lương, "So với chuyện mẹ con các nàng mấy năm nay chịu khổ, cho dù ta mất đi võ công thì có là gì."
"Nhưng. . . . . ."
Hắn ha ha cười, "Đại nam nhân không nên lề mề, ta đã giao nữ nhi cho tngươi, nếu ngươi không chăm sóc nó tốt, ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi, đến đây đi! Không cần suy nghĩ thêm."
Hoắc Húc Dương biết nói không lại hắn, khuôn mặt tuấn tú vẻ ra một nụ cười thản nhiên. "Đúng vậy, Bạch sư thúc."
*****
Nghe Hoắc Húc Dương tự thuật xong, cái miệng nhỏ nhắn Bạch Linh Chi chỉ mím lại không nói lời nào.
". . . . . . Năm đó Bạch sư thúc cũng không biết có sự tồn tại của nàng, bằng không kết cục nói không chừng sẽ khác trước, không phải ta thay người nói chuyện, mà là ta có thể thể nhận thấy mâu thuẫn trong lòng người, dưới tình huống lúc đó, bất luận là ai cũng rất khó lựa chọn, ta chỉ hi vọng nàng có thể dùng ánh mắt khoan dung đối đãi người."
Nàng khó chịu liếc xéo hắn, "Ông ta đem công lực suốt đời truyền lại cho huynh, cho nên huynh mới che chở ông ta như vậy?"
Nghe vậy, khuôn mặt tuấn tú Hoắc Húc Dương trầm xuống, "Linh Chi, việc này nàng nên nói cho công bằng, ta không phải là loại người giống như nàng nói, nàng biết rõ mà."
"Ta đương nhiên biết huynh không phải, không nên tức giận nha!" Bạch Linh Chi biết hắn trời sanh tính ngay thẳng, không chịu được người khác oan uổng hắn, rất sợ chọc hắn giận thật sự, vội vàng yêu kiều kéo kéo ống tay áo hắn, "Thật ra thì ta không phải là thật sự hận ông ta, chỉ là ta thay nương bất bình mà thôi, nếu ông ta đã nhận lỗi, mà nương ta cũng chịu tha thứ cho ông ta, thì ta đây tự nhiên sẽ không so đo với ông ta nữa."
Sắc mặt hắn hơi nguôi giận, "Bạch sư thúc đã đủ tự trách rồi, nàng đừng tiếp tục đả kích người."
Bạch Linh Chi giống như học trò ngoan biết nghe lời, "Dạ ~~" âm cuối còn cố ý kéo dài.
"Bây giờ còn kém không nhiều lắm." Hoắc Húc Dương nhịn không được cười nói.
Nàng nụng nịu nhào vào trong ngực hắn "Ai bảo người ta sợ huynh như vậy! Chỉ cần sắc mặt huynh hơi nghiêm nghị, người ta liền chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo."
"Phải không? Ta còn tưởng rằng là ta bị nàng nuốt chửng chứ." Hắn vén vén môi cười nói.
"Huynh có thể tự nhiên ăn ta nha!" Bạch Linh Chi hướng hắn chớp đôi mắt đẹp, mập mờ cười.
Một mảnh đỏ rực thoáng chốc xông lên gương mặt Hoắc Húc Dương. "Không được làm loạn!"
"Hì hì." Nàng ha ha cười, "Vốn cho là mãi mãi sẽ không có biện pháp khiến cho huynh yêu thích ta, mỗi lần nhìn thấy ánh mắt chán ghét của huynh, lòng ta rất khổ sở."
"Chuyện huynh nói chính là lần đầu tiên chúng ta hôn nhẹ sao?"
Hắn liếc nàng một cái, "Nàng còn dám nói."
Bạch Linh Chi ở trong lòng hắn cười đến ngoặc nghẻo.
"Nhưng mà ta thật là nhớ... Nhớ đến chuyện được hôn nhẹ huynh! Ai kêu huynh không tốt, luôn cự tuyệt ta, ta chỉ sử dụng một chiêu tiểu nhân từng bước ép huynh đi vào khuôn khổ thôi! Lần đó thật sự rất đáng tiếc! Thiếu chút nữa là có thể thực hiện được rồi."
Một ngón tay ngọc khiêu khích ở trước ngực hắn, chọc cho tâm trí Hoắc Húc Dương ngứa ngáy khó nhịn.
"Ta đã nói với huynh! Khi lần đầu tiên ta nhìn thấy nam nhân bên trong Xuân cung đồ, cái vật gì đó rất kỳ quái ở giữa hai chân của bọn hắn, ta lập tức chạy tới hỏi nương ta, nhưng nương ta chỉ nói chờ sau khi ta tìm được một nam nhân vừa ý, là có thể tận mắt nhìn thấy nó, người ta thật vất vả đợi huynh xuất hiện, dĩ nhiên muốn nhanh chóng biết đáp án, bất đắc dĩ huynh liều chết không chịu, ta thực sợ huynh sẽ cắn lưỡi tự sát, cho nên không cách nào khác là bỏ qua." Khẩu khí kia giống như rất tiếc nuối.
Hoắc Húc Dương bị nước miếng của mình sặc chết. "Khụ khụ. . . . . . Nàng. . . . . ."
"Huynh để cho ta xem một chút có được không?" Nàng đưa ra một yêu cầu trí mạng.
Khuôn mặt tuấn tú đỏ lên, "Không được!"
"Keo kiệt!" Bạch Linh Chi liếc xéo vẻ mặt quẫn bách của hắn, "Cùng lắm thì ta cũng cho ngươi xem, như thế sẽ công bằng cho hai bên." Cuối cùng còn có thể nói cái gì đây!
"Nàng, nàng. . . . . ." Toàn thân hắn mang theo lửa nóng đứng lên, nếu tiếp tục cái đề tài này thật sự quá nguy hiểm. "Đợi đến ngày chúng ta động phòng hoa chúc, nàng tự nhiên nhìn thấy."
"A ~~ không thể là hiện tại sao?" Vẻ mặt Bạch Linh Chi uể oải.
"Không thể!" Không đợi nàng bày tỏ ý kiến, Hoắc Húc Dương đã nói sang chuyện khác. "Được rồi, nói chuyện chính sự quan trọng hơn, nếu thân thể nàng cho phép, ta tính ngày mai sẽ quay về Hiệp Khách trang."
Nàng mềm mại đáng yêu co rúc ở bên cạnh hắn, "Ta không có ý kiến."
"Nhìn thấy sư phụ ta, không cho phép nàng mở miệng, hết thảy để ta trình bày với người." Hắn dần dần tìm hiểu được cá tính của nàng, không thể không đưa ra ba điều quy ước với nàng.
"Ta. . . . . ."
Đường nét gương mặt Hoắc Húc Dương căng thẳng, "Đáp ứng ta."
"Được thôi!" Bạch Linh Chi trả lời không tình nguyện.
Hừ! Ai sợ ai, không tin lần này Sở Vân Cao còn có bản lĩnh chia rẽ bọn họ.
*****
Bước ra khỏi cửa phòng nhỏ, biết rõ phụ thân đang đứng ở phía sau đưa tiễn bọn họ rời đi, nét mặt Bạch Linh Chi vẫn không chịu thay đổi với ông ấy, đi hai bước, Hoắc Húc Dương quay đầu lại.
"Bạch sư thúc, chúng ta xin cáo từ."
Bạch Chính Cương vừa muốn nói nhưng khi nhìn thấy bóng lưng kiêu căng của nữ nhi, trong mắt toát ra một chút thất vọng, bất quá biến mất rất nhanh. "Trên đường cẩn thận, nó. . . . . . Trông cậy vào ngươi rồi."
Trên mặt Bạch Linh Chi không khỏi xuất hiện vẻ không được tự nhiên, cho dù nói không hận ông, nhưng kêu nàng mở miệng gọi phụ thân, chính là không thể gọi được.