Kỷ Hàn rất lo lắng, nhưng lại không hiểu mình đang lo lắng cái gì, giống như có một sức mạnh nào đó đang hối thúc cô từ bên trong (Cái này, chúng ta đều có thể hiểu được… Đây chính là thần giao cách cảm).
“Kỷ tiểu thư!” Tiểu Dương vừa từ trong phòng trà nước bước ra thì nhìn thấy Kỷ Hàn, liền đi đến phía cô chào hỏi. Kỷ Hàn không đáp lại, nhưng dáng vẻ vội vàng hấp tấp của cô khiến cho Tiểu Dương không khỏi ráng hỏi thêm một câu: “Chị sao vậy… Có phải bạn nhỏ Kỷ Duệ đã xảy ra chuyện gì hay không…”
Kỷ Hàn sửng sốt, lập tức túm lấy hai vai cô: “Sao cô lại nghĩ vậy!” Chuyện của Duệ ca chỉ có bọn họ và một số đồng chí cảnh sát biết mà thôi.
“Ui da —— Kỷ tiểu thư, chị làm tôi đau quá.” Tiểu Dương bị thái độ của Kỷ Hàn dọa sợ: “Tôi… Tôi chỉ suy đoán thế thôi mà.”
“Vì sao cô lại nghĩ như vậy?” Kỷ Hàn bắt lấy lời cô ấy mà bắt bẻ: “Có phải cô đã phát hiện điều gì rồi không?” Cô đột nhiên liên tưởng đến lần trước, lúc cô y tá này đang nói về Trương Minh Đức thì nói đến một nửa lại bất chợt dừng lại, vẻ mặt lúc ấy khá kỳ lạ.
“Tôi…”
“Dương tiểu thư, nếu cô biết chuyện gì, xin cô hãy nói cho tôi biết! Con của tôi mất tích, đến giờ vẫn chưa tìm thấy, tôi xin cô…”
“Mất tích!” Tiểu Dương kinh ngạc la lên, lập tức lại nghĩ đến chuyện gì: “Không phải là…”
“Dương tiểu thư…” Kỷ Hàn bắt lấy cô: “Cô biết Duệ ca ở nơi nào đúng không?”
“Tôi… Tôi cũng không chắc…”
“Mau đưa tôi đến đó!” Kỷ Hàn nắm chặt lấy tay cô ta như đang bám chặt lấy một thân cây cứu mạng di động.
Tiểu Dương do dự, rồi vẫn gật đầu: “Tôi cũng không chắc lắm… Nhưng… Có thể là ở tòa nhà phía sau… Ách… Là khu nhà xác.”
Kỷ Hàn vừa nghe xong liền lôi cô ta chạy đi, trên đường đụng phải không ít người cô cũng chẳng thèm quan tâm, trong đầu chỉ có duy nhất một ý nghĩ phải chạy đến khu nhà kia. Lúc Hạ Vũ và Lý Trạch đi vào thì vừa kịp thấy bóng lưng của Kỷ Hàn đang kéo Tiểu Dương chạy ra phía sau bệnh viện, hai người không chút chần chừ chạy đuổi theo về phía ấy —— Lúc Kỷ Hàn đang trên đường tới bệnh viện đã nhắn tin cho Hạ Vũ báo mình đang đi đâu.
Kỷ Hàn và Tiểu Dương vừa chạy đến căn phòng cho bảo vệ thì Hạ Vũ và Lý Trạch cũng đã đuổi kịp. Bốn người nhìn vào người đang nằm trong căn phòng nhỏ, ngủ say như vậy thì cho dù có người đột nhập vào mang thi thể ra ông ta cũng không phát hiện được. Mặt Tiểu Dương có chút xấu hổ, gõ gõ lên cửa sổ phòng: “Ông nội…” hóa ra ông lão canh nhà xác này chính là ông nội của cô, nhưng dù cho cô có kêu to thế nào cũng không đánh thức được ông.
Kỷ Hàn không chờ được, xông thẳng vào bên trong, thấy vậy mấy người khác cũng vọt theo vào. Tòa nhà này không lớn lắm, nhưng cũng không hề nhỏ, muốn tìm hết cả bốn tầng lầu cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.
“Tách ra tìm đi, nhanh lên!” Diện tích mỗi tầng lầu không nhỏ, ba người cùng tụ vào một chỗ để tìm thì hiệu suất quả thật sẽ không cao.
Tiểu Dương nói cô đi một mình sẽ rất sợ nên muốn đi cùng với Kỷ Hàn, bốn người chia làm ba nhóm, nhanh chóng chia khu dò xét từng tầng một. Việc phân công chia nhóm như vậy hiệu quả thật sự rất cao, mọi người rất nhanh lục soát qua một lượt, nhưng không tìm thấy người. May mắn tòa nhà này cũng không được bài bố nhiều thứ, trong các phòng chỉ toàn các tủ tuyết, liếc mắt một cái đã thấy ngay, nhưng muốn dò xét từng cái tủ tuyết thì quả thật là một vấn đề khó khăn… Nửa đêm nửa hôm, một đống tủ tuyết bày ra, có một số tủ bên trong trống rỗng, nhưng có khi bên trong lại là một khuôn mặt người chết trắng bệch!
Kỷ Hàn không có thời gian suy nghĩ về khả năng có khó hay không… Cô tranh thủ thời gian đi xem xét từng cái một, mỗi khi nhìn xong một cái, bụng dạ căng như dây đàn nhất thời trùng xuống, sau đó lại căng chặt trở lại… Cứ lập đi lập lại như vậy cho đến khi kiểm tra xong tầng 2. Lúc cô đang muốn lên tầng 3 thì Lý Trạch bỗng nhiên chỉ tay ra sau lưng Kỷ Hàn, mặt hoảng hốt!
“Sao vậy?” Kỷ Hàn nhìn mà không hiểu phản ứng của anh là thế nào, chỉ có Hạ Vũ là phản ứng nhanh, vươn tay kéo cô lại. Lúc này, Kỷ Hàn mới phát hiện cô y tá vẫn đi theo sau cô từ nãy giờ trở nên không bình thường, đôi mắt vô hồn, trên mặt cười như không cười. Khi nhìn kỹ thêm một chút thì phát hiện hình như có một bóng đen đang nấp sau lưng cô ta. Bóng đen kia so với Tiểu Dương thì thấp hơn một chút, lại đứng vào phía ánh sáng đèn không chiếu tới, hơn nữa cô lại đang nóng vội tìm người, cho nên không phát hiện ra.
Bụng ba người đồng thời thắt lại. Gặp ma rồi! Đây không phải là nói đùa, mà thật sự nhìn thấy ma rồi! Câu cửa miệng bình thường mọi người đều lấy ra làm chuyện vui, nhưng mà… thời điểm thật sự nhìn thấy đã đánh sâu vào não bộ ba người khiến cả ba đều nhất thời hoảng thần.
Khi bóng đen kia thấy họ đã phát hiện ra sự tồn tại của cô thì dùng động tác cực nhanh thoát khỏi từ sau bóng lưng tiểu Dương, sau đó chạy vọt lên lầu.
Bóng đen vừa rời khỏi, Tiểu Dương lập tức xụi lơ cả người xuống. Lý Trạch vội vàng ôm lấy cô y tá, ba người cùng đuổi theo! Tốc độ của bóng đen kia rất nhanh, may mà nhóm Kỷ Hàn đã được rèn luyện qua nên không bị bỏ lại xa, hơn nữa cấu tạo của khu nhà xác cũng khá đơn giản, bọn họ nhìn qua cũng có thể đoán được bóng đen kia sẽ chạy đi đâu, nhưng vì trong tay Lý Trạch còn ôm theo cô y tá nên tốc độ bị chậm lại, phải cố hết sức mới chạy theo kịp.
Mấy người đuổi theo một đoạn, Hạ Vũ đột nhiên ngừng lại, nhìn vào căn phòng có ánh đèn hơi mờ ở trước mặt… Khu nhà xác này cấu tạo mỗi tầng đều giống nhau, nếu theo như hai tầng vừa rồi họ đã lục soát thì đây hẳn phải là một hành lang dài, cuối hành lang đáng lý ra không có căn phòng này!
Hai người liếc mắt nhìn nhau, rồi vẫn quyết định tiến lên, nhất là Kỷ Hàn… Bởi cô nhận ra cái bóng đen kia rất giống cô gái luôn xuất hiện trong giấc mơ của cô… cũng chính là: Lý Lệ Linh! Lúc này Lý Trạch cũng đã chạy đến, mặt thảm hại như hết cả hơi, khi thấy căn phòng đột nhiên xuất hiện kia thì sắc mặt ngay lập tức xanh mét.
Ba người đẩy cửa phòng ra, bố cục bên trong rất giống các phòng khác trong nhà xác… Một cái bàn giải phẫu đặt chính giữa căn phòng rộng rãi, trên bàn có một người đang nằm, nhìn là biết anh ta chắc vừa rời thế không lâu. Lúc này, một đôi nam nữ mặc quần áo bác sỹ và y tá đi đến, động tác nhanh chóng chuẩn xác mổ bụng thi thể ra, lấy một nội tạng từ bên trong ra, rồi lại nhanh chóng xử lý tốt thi thể, phối hợp rất ăn ý…
Cảnh tượng chớp một cái thay đổi, xuất hiện một khung cảnh bố cục hoàn toàn khác với nhà xác hiện tại. Trước mắt là một căn hộ được bố trí rất trang nhã, trong căn hộ có một cô gái trẻ xinh đẹp, Lý Lệ Linh, đứng trước mặt cô chính là Trương Minh Đức. Lý Lệ Linh đang lôi kéo Trương Minh Đức, không cho hắn rời đi.
“Minh Đức, anh đã nói sẽ không rời bỏ em.”
“Buông tay ra!” Gương mặt Trương Minh Đức lúc này không còn vẻ nhã nhặn thường ngày, không nể nang gì đá Lý Lệ Linh ngã xuống đất. Lý Lệ Linh vẫn cố chấp ôm lấy chân hắn, không cho hắn rời đi, còn lớn giọng uy hiếp:
“Minh Đức… Nếu anh dám đi, em sẽ nói cho tất cả mọi người biết quan hệ của chúng ta, hơn nữa, em đã mang thai con của anh, anh rất thích trẻ con mà đúng không? Chúng ta sắp sửa có một đứa con chung…”
Nghe cô nói thế, thân thể Trương Minh Đức rõ ràng run lên, thần sắc biến đổi liên tục, giãy dụa đấu tranh một lúc rồi cuối cùng cũng mềm lòng, xoay người lại, nâng cô gái kia lên, mặt có vẻ vui mừng: “Thật… Thật vậy sao, em nói em…”
Lý Lệ Linh thấy hắn chuyển biến đương nhiên vui mừng không thôi, vuốt bụng của mình, nói: “Chúng ta đã có cục cưng, anh sắp sửa làm cha rồi!”
…
Tình huống vừa thấy giật gân kích thích đến cực điểm, nam chính cặn bã ra vẻ đạo mạo, Tiểu Tam thâm tình thật lòng, cuối cùng còn có một đứa con thêm vào cho đủ bộ, hoàn toàn phù hợp với các yêu cầu chính cho một bộ phim mì ăn liền, khiến mọi người đứng xem á khẩu không thể phát biểu được gì.
Tiếp theo lại là một khúc quanh của vở kịch, Trương Minh Đức đỡ Lý Lệ Linh vào phòng nghỉ ngơi, sau đó đi ra rót cho cô ly nước, bỏ thêm vài thứ vào đó, chờ Lý Lệ Linh ngủ say, hắn lấy từ hòm thuốc trong phòng ra một ống tiêm, rút một ít thuốc nước từ một lọ thuốc lúc nào cũng mang theo bên người, rồi tiêm cho Lý Lệ Linh…
Bọn họ nhìn thấy Lý Lệ Linh được đưa vào bệnh viện, hít thở rất khó khăn, người phụ trách mổ chính là Trương Minh Đức! Hắn lạnh lùng nhìn vào người đang nằm trên bàn mổ: “Đây là do cô ép tôi.”
Lý Lệ Linh hoảng sợ, muốn giãy dụa đứng lên, nhưng toàn thân mệt mỏi rũ rượi khiến cho cô không thể cử động, chỉ có thể trơ mắt nhìn người đàn ông cầm dao phẫu thuật, chậm rãi mổ bụng cô, sau đó lấy từ trong bụng cô ra một bào thai còn chưa thành hình, nhanh chóng ném vào thùng rác băng gạc dưới bàn mổ, lúc này một số y tá hỗ trợ mang dụng cụ đi tới…
Mặt Trương Minh Đức còn ra vẻ nghiêm túc tiến hành rửa ruột cho cô, khiến cho người ta không cảm thấy có điều gì bất thường… Sau đó, đường nhịp tim trên máy vốn đang nhảy nhịp bình thường biến thành một đường thẳng tắp. Mắt Lý Lệ Linh ánh lên vẻ hận thù cùng không cam lòng, cuối cùng từ từ mất tiêu cự, cuối cùng mất đi ánh sáng, vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào mặt của Trương Minh Đức…
Nhóm y tá đều đã rời đi, chỉ còn lại mỗi mình Trương Minh Đức trong phòng phẫu thuật, nhìn cô gái nằm trên bàn mổ mà lẳng lặng nở nụ cười lạnh. Đến lúc hắn kéo tấm khăn trắng chuẩn bị đắp lên, bỗng nhiên, cô gái trên bàn mổ đột ngột mở mắt, khiến Trương Minh Đức sợ tới mức lùi phắt về sau một bước lớn.
Lý Lệ Linh từ từ ngồi dậy trên bàn mổ, vết khâu trên bụng bị rách toạc ra, một dòng máu loãng không ngừng ào ạt chảy ra từ trong bụng, nhuộm đỏ cả sàn nhà. Cô móc một miếng thịt từ trong bụng ra, đi tới trước mặt Trương Minh Đức… Trương Minh Đức đã hoảng sợ đến không còn tí sức lực nào, cả người xụi lơ trên đất, hắn muốn tránh ra nhưng tứ chi đều vô lực, chỉ có thể cố gắng bò trên mặt đất, miệng không ngừng la cứu mạng cứu mạng.
Lý Lệ Linh đưa tay kéo tuột hắn đến trên bàn phẫu thuật, lúc hắn há lớn họng la cứu mạng thì nhét khối thịt trong tay vào miệng hắn. Miếng thịt kia giống như có sự sống, vừa lọt vào miệng hắn liền nhanh chóng tự chui xuống bụng hắn. Sau đó, bọn họ có thể thấy rõ ràng bụng của Trương Minh Đức nhanh chóng trướng lên bằng một tốc độ mà mắt thường có thể thấy được, làm cho chiếc áo blue trắng nhuốm máu của hắn nhô lên rất cao, như đang muốn nổ tung…
“Cục cưng…” Lý Lệ Linh dán mặt lên bụng hắn, nhỏ giọng kêu, trên khuôn mặt vặn vẹo hiện lên nét dịu dàng của một người mẹ: “Cục cưng…”
Trương Minh Đức khủng hoảng tới cực điểm, cơn đau trong bụng cùng sự tỉnh táo nhận biết mọi việc đã làm cho thần kinh của hắn bị kích thích đến phát cuồng. Hắn chụp lấy con dao giải phẫu đang đặt một bên, tự đâm xuống bụng mình, sau đó rạch bụng ra. Máu tươi từ trong bụng hắn lập tức phun ra thành vòi, nhưng dường như hắn đã mất đi cảm giác, hoặc có thể nói là bị kích thích đến phát điên, không ngừng đâm vào bụng mình, đem toàn bộ vùng bụng bị cắt đến nát bươm, sau đó thò tay chộp lấy vật gì đó trong bụng quăng ra ngoài, hết lần này đến lần khác…
Mãi cho đến khi hắn không còn sức mà nâng tay lên nữa, c