tòa nhà này, nhưng thật ra… những nơi như thế này thì còn cần giám sát gì nữa, bên trong toàn là người chết, bình thường có rất ít người qua lại nơi này. Công việc giám sát của ông cụ ở đây cũng rất thoải mái, chẳng qua chỉ là cái danh mà thôi, ai muốn vào trong thì sẽ tự giác qua chỗ ông để đăng ký tên. Bởi công việc khá nhàn hạ nên ông lão thường xuyên ngủ gà ngủ gật…
Hôm nay, ông lão ăn cơm no xong thì ngồi trong phòng nhỏ dành cho bảo vệ đặt trước khu nhà, bật điều hòa nghe đài, uống một ngụm trà được bác sĩ Trương đưa cho vài ngày trước, chỉ chốc lát sau đã cảm thấy mệt mỏi rã rời, sau đó ngủ luôn trên ghế, hoàn toàn không biết đến việc có một người lợi dụng lúc ông đang ngủ quên trời quên đất mà tiến vào trong khu nhà xác.
Người đó chính là Trương Minh Đức.
Câu nói ‘nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất’ hoàn toàn không hề sai.
Hôm đó, sau khi bắt Kỷ Duệ đi, hắn liền lái ô tô vào bệnh viện từ cửa sau, thừa dịp lúc ông bảo vệ kia ngủ say thì đem thằng bé giấu vào trong nhà xác.
Nơi này tuyệt đối là nơi giấu người tốt nhất, có nhiều tầng lầu và nhiều tủ tuyết đựng xác như vậy, giấu người vào trong đó thì ai mà phát hiện được?
Hắn đi lên lầu 3, kéo một tủ tuyết tầng 3 sát góc tường ra, ngó vào bên trong nhìn đứa bé tứ chi bị trói chặt đang nằm mê man kia rồi cười cười lẩm bẩm: “Hôm nay không thể cho mày uống thuốc xổ nữa, ngày mai sẽ phải làm phẫu thuật rồi.” Hắn gật gật đầu: “Con mẹ cảnh sát của mày chắc sẽ không ngờ mày đang nằm trong nhà xác đâu nhỉ?”
Trong lúc hắn đang lảm nhảm, Kỷ Duệ trằn trọc tỉnh lại, vừa vặn nghe được câu nói cuối cùng của hắn: “Trời nóng như vậy, nằm ở đây sẽ rất mát mẻ, mày có muốn thử không?” Cậu mở miệng hỏi hắn.
Nhiệt độ trong tủ tuyết có thể điều chỉnh được, cho nên, nhiệt độ của ngăn tủ mà Kỷ Duệ đang nằm đương nhiên sẽ không lạnh như các tủ đang đựng người chết, mà là nhiệt độ thích hợp để một người bình thường có thể chịu được.
“Thằng nhóc kia, mày thật sự không sợ à?” Trương Minh Đức có chút hứng thú với lá gan của tên nhóc này.
“Sợ —— sợ chết đi chứ ——” Kỷ Duệ cụp mắt, vẻ mặt làm cho người ta không thể phân biệt được cậu đang nói thật hay giả vờ: “Chắc là việc buôn bán nội tạng người lợi nhuận không nhỏ nhỉ, nhất là đối với một bác sỹ như mày, đây gọi là kinh doanh mà không cần vốn nha, chỉ có lợi nhuận thôi.”
Trương Minh Đức sợ run: “Quỷ con, mày thật thông minh!” Thế mà lại có thể biết được điều này: “Sao mày phát hiện ra được vậy?” Dù sao ngày mai cũng sẽ không còn nhìn thấy nó nữa, Trương Minh Đức cũng chẳng ngại ngần gì mà không tâm sự nhiều hơn với thằng bé này.
“Ngoại trừ điều này, tao thật sự không nghĩ ra mày bắt tao về đây làm gì? Nhất định không có khả năng là muốn tao nhận mày làm cha nuôi rồi.” Kỷ Duệ nhún vai: “Hôm đó mày chú ý đến kết quả sức khỏe của tao như vậy, chắc là muốn xác nhận tình huống cơ thể của tao chứ gì, haizz —— coi như tao xui xẻo, tự nhiên chăm sóc bản thân tốt như vậy, kết quả lại dâng mình vào tay mày.”
“Ha ha ha ——” Trương Minh Đức bị lời nói của cậu chọc cười: “Rất thú vị, mày thật sự là một tên nhóc thú vị, nếu không phải thời gian quá cấp bách, tao thật sự rất muốn ở cùng với mày thêm vài ngày nữa.”
Kỷ Duệ hỉnh mũi xem thường: “Thôi đi… Nói xem, ông giết nhiều người như vậy, không sợ oan hồn đến đòi mạng sao?”
Trương Minh Đức đẩy nhẹ gọng kính trên mũi, nở nụ cười vô tình: “Trên đời này thật sự có ma sao?”
“Đó là tất nhiên rồi.” Kỷ Duệ lẳng lặng nhìn hắn: “Chị gái xinh đẹp tên Lý Lệ Linh kia tuyệt đối sẽ không bao giờ quên ông đâu!”
Mặt Trương Minh Đức trở nên cứng đờ: “Thằng quỷ thối tha, bớt hù ma nhát quỷ đi. Sau ngày mai, tao sẽ tìm một chỗ để ném cái xác mày… Ồ, hẳn nên sắp xếp để mẹ mày là người tìm được thi thể của mày mới được.” Hắn cười cười: “Áp lực của cảnh sát quá lớn, tâm lý bất ổn mà tự tay giết chết con mình, tin tức như vậy hẳn sẽ có không ít người hứng thú đấy nhỉ.”
Đáng tiếc tứ chi đều bị buộc chặt, bằng không Kỷ Duệ nhất định sẽ giơ ngón tay giữa lên trước mặt hắn ta mà cười cợt hắn quá ngây thơ, con mẹ nó, bộ thật sự nghĩ rằng trên thế giới này chỉ mỗi hắn ta là người thông minh thôi sao?
Lại bịt miệng của Kỷ Duệ lại, rồi lại xem xét thật kỹ lưỡng mọi thứ xung quanh, sau đó Trương Minh Đức mới nhanh chóng rời khỏi nhà xác.
Kỷ Duệ trừng mắt nhìn một bóng tối đen ngòm trong không gian chật hẹp, nghĩ bụng, nếu không nhanh chóng nghĩ ra biện pháp để thoát ra khỏi chỗ này thì thật sự sẽ bị tên biến thái kia giải phẫu sống luôn ấy chứ. Vậy Kỷ Tiểu Hàn sẽ phải người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh rồi! Tứ chi cậu bị trói chặt, tủ tuyết này lại to, hơn nữa tên họ Trương kia còn tương đối hao tâm tổn trí mà lót chăn bông bốn phía xung quanh ngăn tủ, làm cho cậu dù có lăn qua lăn lại thế nào cũng không phát ra tiếng động…
*
Theo dõi cả một ngày nhưng vẫn không thể phát hiện Trương Minh Đức có điều gì khác thường!
Điều này làm cho các đồng chí trong Cục Cảnh sát có cảm giác thất bại, thậm chí có những cảnh sát trẻ đã có tâm lý buông lỏng trong đầu, tự hỏi có phải bọn họ đã đi sai hướng rồi không, có lẽ Trương Minh Đức thật sự là một người tốt… Thậm chí có một số người trong lòng đã bắt đầu thầm nghĩ Kỷ Hàn mới chính kẻ tình nghi lớn nhất, nhưng lại đụng phải vấn đề là không có chứng cứ chính xác, ví dụ như động cơ giết người là gì, vân vân…
Một ngày trôi qua, khi màn đêm buông xuống, Lý Trạch để cho các nhân viên cảnh sát về trước, tự mình đứng ra thay ca, tiếp tục phụ trách giám thị Trương Minh Đức. Suốt ngày nay, cả nhóm cũng không hề nhàn rỗi, vừa tiếp tục điều tra vụ án của Vương Nhã Phân, rồi lại bắt mối liên quan đến vụ án của Lý Lệ Linh trước kia…
Căn cứ vào lời kể của người nhà Vương Nhã Phân, Vương Nhã Phân hôm đó chỉ có ca làm vào buổi sáng, giữa trưa hôm đó cô có gọi điện thoại về, nói có thể sẽ về trễ vì có chút việc muốn đi ra ngoài, nghe giọng điệu của cô thì hình như cô đang rất vui vẻ… Hơn nữa, khi đó cô còn nói với người nhà rằng có lẽ mình sẽ đổi công tác…
Một trong những kẻ có thể đưa ra cho Vương Nhã Phân một miếng mồi nhử thơm như vậy, chính là Trương Minh Đức. Nhưng mà… hắn lại có đủ chứng cứ vắng mặt, đây quả thật là một vấn đề vô cùng khó.
Chỗ ở của Trương Minh Đức là trong một tiểu khu tại trung tâm thành phố, giá tiền phải nói là đắt đỏ đến kinh người, các hệ thống bảo vệ ghi hình hiển nhiên cũng được bố trí rất chu toàn, khách muốn vào đều phải qua kiểm tra, phòng bảo vệ có đường truyền camera nối liền với gia chủ, chỉ khi gia chủ cho phép mới được cho khách vào. Chỗ Hạ Vũ đứng quan sát là một tòa nhà đang thi công, vừa vặn đối diện với căn hộ của Trương Minh Đức bên kia.
Hạ Vũ nhìn đồng hồ, hơn bảy giờ tối. Sau khi Trương Minh Đức về nhà thì không ra ngoài nữa, nhìn qua cửa sổ sát đất thì có thể thấy hai vợ chồng Trương Minh Đức sau khi cùng ăn cơm liền cùng ngồi trong phòng khách xem TV… Mãi cho đến mười giờ, không biết Trương Minh Đức nói với vợ gì đó khiến vợ hắn đánh yêu lên tay hắn một cái, sau đó đứng lên kéo rèm cửa lại, chặn hết các tầm mắt có khả năng nhìn vào từ bên ngoài!
Anh mơ hồ cảm thấy có chuyện gì đó sắp xảy ra, liền gọi điện thoại cho Lý Trạch, muốn anh ta đi ra canh giữ cửa chính. Còn chính mình thì leo lên đỉnh tòa nhà đang đứng, ném một dây móc sang tòa nhà đối diện, sau đó giống như nghệ sĩ xiếc bám sợi dây vượt qua khoảng không giữa hai tòa nhà sang tòa nhà của Trương Minh Đức.
Lý Trạch ngơ ngác nhìn quá trình “Nhảy lầu” của anh mà cảm thấy lòng bàn chân run lên bần bật… Hạ đại boss này đúng là không phải người thường! Anh đương nhiên không biết rằng chuyện như vậy đối với Hạ Vũ mà nói cũng giống như ăn cơm bữa vậy. Hạ Vũ không tiếng động từ tầng cao nhất tuột xuống ban công nhà Trương Minh Đức rồi lắng tai nghe động tĩnh bên trong. Tiếng rên rỉ từ phòng khách truyền ra làm cho người ta vừa nghe liền hiểu được chuyện gì đang xảy ra bên trong…
Ngay lúc này, một cơn gió lớn thổi tới, nhẹ nhàng làm tung một góc rèm cửa sổ lên, khiến cho Hạ Vũ nhìn thấy rõ ràng tình hình bên trong: trong phòng khách, trên chiếc ghế sopha to kia chỉ có một người phụ nữ không mặc quần áo lăn lộn rên rỉ, nhưng lại không thấy Trương Minh Đức…
Mặt Hạ Vũ tối xuống, xông thẳng vào, người phụ nữ trên ghế sopha đang hoàn toàn chìm đắm trong trạng thái ảo giác của mình, miệng vẫn không ngừng hét to Minh Đức Minh Đức, khuôn mặt ửng hồng màu tình dục, bàn tay không ngừng tự sờ loạn lên người mình. Một hình ảnh sống động đầy màu sắc như vậy nhưng Hạ Vũ cũng không thèm liếc mắt đến một cái, nhanh chóng lục soát toàn bộ căn hộ, phát hiện Trương Minh Đức đã biến mất.
“Lý Trạch, Trương Minh Đức ra ngoài rồi!” Anh lập tức gọi điện thoại cho Lý Trạch, bản thân cũng đã nhanh chóng xông ra ngoài.
“Tôi vừa định gọi cho anh, đội trưởng Hàn đánh bất tỉnh một đồng chí cảnh sát sau đó chạy ra ngoài rồi!” Lý Trạch đem tin tức vừa nhận được nói cho anh biết.
*
“Làm phiền anh quá!” Trương Minh Đức xuống xe, cười nói cảm ơn với người trong xe: “Nếu không có anh, tôi lại phải mắc công ra ngoài bắt xe.”
“Ha ha… hàng xóm cả mà, đương nhiên phải giúp nhau rồi, có điều anh Trương thật là tham công tiếc việc nhỉ, đã trễ thế này mà còn đi làm.”
“Bác sỹ là nghề phải sẵn sàng 24/24 mà!” Trương Minh Đức nói đầy bất đắc dĩ: “Tôi đi trước có việc, tạm biệt!”
Nhìn chiếc xe kia đã đi xa, Trương Minh Đức liền chuyển hướng, đi tới cửa sau bệnh viện!
Cửa sau bệnh viện thường ít người qua lại, chìa khóa cổng sau do ông cụ Dương quản lý nhà xác giữ, Trương Minh Đức đã trộm đánh một chiếc dự bị từ lâu nên từ cửa sau tiến vào cũng không có gì khó khăn, nhìn vào trong căn phòng nhỏ, ông cụ Dương quả nhiên đã ngủ. Ông cụ này thích uống miếng trà sau bữa ăn, cho nên Trương Minh Đức tặng cho ông không ít trà, tuy nhiên trong lá trà đều đã được ướp thêm một số thứ đủ để cho ông cụ ngủ rất say.
Hắn không chút trở ngại đi lên lầu. Nhà xác vào ban đêm người bình thường chỉ nghĩ thôi cũng đã cảm thấy khiếp sợ chứ đừng nói đến chuyện đi lại trong đó, mà Trương Minh Đức này thật sự có thể nói là một kẻ tài cao mà gan cũng lớn, một mình đi vào bên trong. Trong không gian im ắng này chỉ có tiếng bước chân của hắn, nhưng hắn chẳng hề cảm thấy sợ hãi chút nào, vừa đi lên tầng 3 vừa đeo găng tay giải phẫu…
*
Sau khi đánh ngất người cảnh sát trẻ đang canh mình, Kỷ Hàn mở còng tay, lột đồ cậu cảnh sát mặc vào người mình, sau đó trà trộn vào đám cảnh sát mà thoát ra khỏi Cục Cảnh sát. Mặc cảnh phục đúng là rất dễ làm việc, vẫy đại một chiếc xe ngoài đường cũng có thể nhận được sự giúp đỡ của những người tốt bụng…
“Cô cảnh sát, cô muốn đi đâu?”
“Bệnh viện thành phố!”
“Được!”
Kỷ Hàn không thể nói rõ vì sao hôm nay mình luôn cảm thấy hoảng hốt một cách khó hiểu, hoảng đến mức cô không có cách nào tiếp tục nán lại trong cục cảnh sát lâu hơn được nữa…
Vừa đến cửa bệnh viện, cô lập tức lao xuống xe, chẳng để ý đến việc nói lời cảm ơn với người tốt bụng nhiệt tình kia mà đã xông thẳng vào bệnh viện. Đầu tiên là hỏi y tá ở bàn phục vụ xem Trương Minh Đức tối nay có từng đến