n thấy sự hoài nghi của cô, Kỷ Duệ lén tặng cô một ánh mắt đầy đắc ý, cứ chờ mà xem, trò hay còn ở phía sau mà. Hôm nay cậu lo lắng bận rộn chạy đi chạy lại cả ngày, mới có thể dàn xếp sơ sơ được thế này.
Kỷ Hàn bước vào, phát hiện trong phòng có thêm mấy thứ đồ nhỏ nhặt —– trong cái gạt tàn thuốc có mẩu đầu lọc thuốc lá đã cháy rụi, cái bật lửa đặt ở một bên, trên bàn trà có vài quyển tạm chí đàn ông hay xem nằm chỏng chơ hỗn độn, trên lưng ghế sô pha không biết mọc ra từ đâu một chiếc áo khoác nam, càng kì lạ hơn chính là. . . . . . Ngoài ban công, tự dưng lại có hai chiếc quần siệp nam hứng gió bay phất phơ, hết sức đáng chú ý. . . . . . . Tóm lại, thoạt nhìn thì trông không có vẻ gì là cố ý, nhưng lại không có chỗ nào không phơi bày ra trước mắt người khác một điều: trong nhà có dấu tích đàn ông.
Khóe miệng Kỷ Hàn mạnh mẽ giật giật, đúng là con quỷ nhỏ này thành tinh rồi!
“Chẹp chẹp —– đồng chí Kỷ Hàn. . . . . . .” Hắc Tử đột nhiên chép miệng ra tiếng, lôi một vật dưới chỗ mình đặt mông ngồi ra phô trước mặt mọi người: “Thứ này không thể ném lung tung nha —–”
Lúc này Kỷ Hàn mới chỉ kịp phản ứng với mấy chiếc quần lót ngoài ban công, vừa lấy lại tinh thần đã thấy thứ trong tay Hắc Tử, chân cẳng mềm nhũn, suýt nữa thì ngã quỵ tại chỗ.
“F*CK!” Tên oắt kia, sao cả thứ này cũng mang ra: “Trả lại cho tôi —–” Kỷ Hàn kiên quyết giằng lại thứ đồ trong tay Hắc Tử kia, trực tiếp quẳng vào thùng rác bên cạnh.
“Durex cơ đấy, lại còn vị hoa quả, hoa văn xoắn ốc nữa chứ.” Hắc Tử chẳng mấy khi có được cơ hội đâm chọc người ta, nào còn để tâm tới ba cái chuyện nam nữ khác biệt: “Chị trông vậy mà không ngờ lại là người mãnh liệt thế.”
Kỷ Hàn đầu đầy vạch đen, cộng thêm hai luồng ánh mắt nóng rực đang áp sát trên lưng cô, theo góc độ kia mà phán đoán, chủ nhân của ánh mắt ấy không phải ai khác, chính là Hạ Vũ.
Có người còn cố tình tỏ ra mình chơi chưa thấy đã!
“Chú ơi, Durex là gì ạ?” Giọng nói ngây thơ kết hợp với chủ đề người lớn tạo nên một sự đối lập thấy rõ, tên oắt kia hiển nhiên cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ thú vị, bỏ thêm một câu: “Mẹ ơi, vị hoa quả đấy có ăn được không?”
“Hự —–”
Kỷ Hàn nghe thấy tiếng mình hít khí, con quỷ nhỏ này muốn chơi chết cô đây mà.
Hắc Tử vui vẻ giải đáp thắc mắc của thiên thần nhỏ, ra chiều thầy giáo giảng giải thánh hiền: “Cậu bé, để chú nói cho cháu biết. Durex là thứ bóng hơi bóp chết hàng triệu sinh mệnh bé nhỏ. . . . . .”
“Hắc Tử, ông lớn nhà cậu đừng có dạy hư con tôi!” Còn có một câu khác nữa: thằng oắt ấy sao còn phải đến lượt cậu dạy!
Kỷ Hàn đã xấu hổ lại càng xấu hổ. Nhiều năm trôi qua, lần đầu tiên cảm thấy xấu hổ như thế, toàn bộ đều do tên nhóc này ban tặng: “Tiểu Duệ, đi rót nước cho các chú đi.”
“Dạ!” Kỷ Duệ vâng lời đi vào bếp.
Kỷ Hàn thu dọn tạp chí bày trên bàn trà: “Mọi người cứ ngồi đây đã, tôi đi thay quần áo, rồi sẽ nấu cơm.”
Nhanh chóng quay về phòng ngủ thay bộ quần áo mặc ở nhà rồi đi ra, liền thấy Kỷ Duệ ngồi trên ghế sô pha, không biết đang nói chuyện gì với Hạ Vũ, vừa trông thấy cô, tầm mắt mọi người liền ầm ầm phóng về phía ấy.
Sao. . . . . . làm sao vậy? Ánh mắt kia là thế nào?
Kỷ Hàn bước tới, nhận cốc nước Hắc tử đưa cho, chẳng hiểu ưu thương trong mắt cậu ta là từ đâu mà có.
“Nén bi thương!” Hắc Tử vỗ vỗ vai cô, không hiểu sao lại cho một câu như vậy, rồi tiếp tục tập trung vào việc xem TV của mình, Kỷ Hàn nhìn nội dung đang phát trên TV, nhất thời lẳng lặng nhìn trời —– phim hoạt hình.
“Hắc Tử, cậu nói vậy là sao?” Nén bi thương gì chứ?
“Chúng tôi biết hết cả rồi.” Tiểu Bạch nói một câu như vậy.
Biết cái gì? Sao cô lại không biết nhỉ. Kỷ Hàn khó hiểu, quay sang nhìn Hạ Vũ, thấy anh nhíu mày.
Không cần nghĩ cũng biết, đầy sỏ gây ra chắc chắc là con quỷ nhỏ kia.
Kỷ Hàn nhìn cậu con trai đang yên lặng không nói, hy vọng nó có thể giải thích rõ ràng cho mình. Dưới ánh mắt của cô, Kỷ Duệ ngẩng đầu một góc 45 độ, phô ra bản mặt đau thương ngập tràn, nói một câu: “Mẹ ơi, hôm nay chúng ta về nhà, còn chưa thắp hương cho cha. . . . . .”
“Phụt —–”
Bao nhiêu nước Kỷ Hàn uống vào miệng, đều phọt ra như thế.