Cô nghĩ thầm trong lòng như vậy, nhưng không thể tự lừa gạt chính mình, bởi vì ý nghĩ ấy, khiến tâm trạng gợn chút nhức nhối, cổ họng cũng hơi chút nghẹn ngào.
“Đúng vậy, sao lại là anh?” Cô cũng muốn hỏi như thế. Đã nhiều năm qua đi, mỗi ngày cô lại dần vùi lấp những hồi ức về anh, mắt thấy mọi việc đã sắp thành, anh lại xuất hiện, xua những hồi ức mà cô vùi sâu cất kĩ kia ùa về.
May thay, cô đã buông bỏ được chút ít, may thay, đã chẳng còn đau đớn nữa. Chỉ là vẫn còn chút. . . . . . . cho cô một khoảng thời gian ngắn thôi, là sẽ khỏi hẳn.
Kỷ Hàn hít sâu một hơi, nuốt trôi cục nghẹn nơi cổ họng, vỗ vỗ mặt mình, kéo kéo da mặt, tự ép bản thân lộ ra một nụ cười vừa có chút lưu mạnh vừa xen chút bất cần đúng chất họ Kỉ.
Đây mới là bộ dáng Kỷ Hàn nên có lúc này, chẳng chịu kém cạnh một li, bằng không sẽ khiến Duệ ca chê cười mất.
Nghĩ đến con trai, trái tim Kỷ Hàn lại ấm áp, nụ cười khóe miệng thêm một vẻ nhu tình, lọt cả vào tầm mắt vẫn một mực nhìn cô của Hạ Vũ.
Cô đang nghĩ gì vậy?
Cười như thế. . . . . .đang nghĩ tới người đàn ông kia sao?
Con ngươi đen của Hạ Vũ lạnh buốt, sau khi gặp lại nhau, Kỷ Hàn một lần nữa khơi dậy trong anh những hồi tưởng về cô. Từng lời nói, cử chỉ của cô đã không còn là cô gái ngoan ngoãn e lệ dễ xấu hổ trong trí nhớ nữa, thay đổi ấy làm anh có phần không biết phải làm sao.
Cô đã chẳng còn như trước, chỉ đơn giản lấy anh làm trung tâm. Thế giới của cô lúc này, anh hoàn toàn không hiểu biết gì cả, ôn nhu nơi khóe miệng kia, nhu tình nơi đáy mắt kia, đã không còn là vì anh, tất cả đều vì người đàn ông đó.
Cảm giác này, thật chẳng ra sao.
Anh vuốt mặt, áp chế cái cảm giác làm người ta khó chịu này xuống. Anh lấy điện thoại cầm tay ra, bấm số: “Tôi đây!”
“Nhiệm vụ hoàn thành.” Đây là câu khẳng định.
“Ừ.” Hạ Vũ liếc mắt nhìn người đứng cách đó không xa: “Có thể giúp tôi một việc gấp được không?”
“Hả —–” sao lạ vậy, người trong điện thoại kia vừa nghe Hạ Vũ nói vậy, tinh thần liền tỉnh táo: “Đúng là hiếm thấy, cũng có chuyện Hạ Vũ cậu không giải quyết được sao? Nói đi, chuyện gì vậy?”
“Kỷ Hàn. . . . . . Có thể loại cô ấy ra khỏi danh sách lần này được không.” Anh không phải người không phân biệt được việc công việc tư, nhưng lần này. . . . . .
“Hạ Vũ à, chuyện khác thì tôi còn giúp cậu được, chứ chuyện này thì. . . . . .” Người trong điện thoại hơi chất vất: “Tôi thật sự bó tay.”
“Vì sao?” Chuyện dạnh sách nọ kia, không phải đều do anh ta xử lý sao?
“Nếu cậu bảo người khác, thì tôi còn lo liệu ổn thỏa được, dùng hết thể diện dốc sức vì cậu.” Cũng chỉ là tiện tay giúp ít chuyện vặt thôi. Anh ta châm điếu thuốc, rít một hơi: “Nhưng riêng Kỷ Hàn thì, không được.”
“Vì sao?” Anh nhất định phải biết được đáp án.
“Hạ Vũ, đừng xen vào, làm tốt phận sự của cậu là được rồi. Nếu cậu lo cho cô ấy, thì nghĩ cách gì gia tăng năng lực của cô ấy đi.” Người nọ dứt lời, liền cúp máy. Hạ Vũ không chịu bỏ qua gọi lại mấy lần, đều bị ngắt máy, cuối cùng đối phương trực tiếp tắt điện thoại.
“Cái rắm!” Hạ Vũ tức giận trừng mắt nhìn di động, hận không thể nhìn xuyên thủng nó luôn.
Những nhiệm vụ tổ đặc nhiệm thi hành thông thường đều mang những bí mật nguy hiểm hoặc không thể tiết lộ ra ngoài, không dễ gì để người không phải thành viên trong tổ tham gia hành động, bởi vì tính hiểm nguy và cơ mật rất cao, hơn nữa, thành viên không thuộc tổ, e là trong lúc hành động phối hợp không được ăn ý.
Trường hợp lần này của Kỷ Hàn, là một việc ngoài ý muốn.
Nhưng ba chữ ngoài ý muốn này, vốn không nên xuất hiện trong S.M.T.
Lúc ấy ở cục cảnh sát, khi cấp trên đột nhiên lệnh cho Kỷ Hàn tham gia hành động, anh đã cảm thấy có điều ẩn khuất. . . . . . Thẳng cho đến khi giải quyết tốt vụ không tặc trên máy bay xong, một phong bưu kiện được chuyển tới hỏm thư của mình, là danh sách thành viên S.M.T. Trên danh sách những thành viên mới gia nhập, tên Kỷ Hàn ở ngay đó.
“Con mẹ nó!” Tức thế!
Di động rung lên, có tin nhắn mới. Hạ Vũ mở tin ra, nhìn xuống:
“Để cô ấy gia nhập S.M.T. Là cách tốt nhất để bảo vệ cô ấy.”
Bảo vệ?
Một từ này làm trái tim Hạ Vũ như vị treo lơ lửng.
Cô gặp phải hiểm nguy gì?
Anh muốn hỏi cho rõ ràng, những đối phương cũng chỉ nó đến đó là hết, không thể nói gì thêm nữa.
Đang mải nghĩ ngợi, bỗng hai gã đàn ông mặc tuyền một màu đen đi tới trước mặt anh, trong sự lễ phép lộ ra một vẻ bức ép nói: “Tiên sinh nhà cũng tôi muốn mời ngài qua một chuyến.”