Lúc Kỷ Hàn về tới sân bay, hành khách trên máy bay hoặc đã được nhân viên công lực hướng dẫn, hoặc hoảng loạn tự rời khỏi máy bay. Những chuyện vừa xảy ra nơi đây đủ để bọn họ ngủ mơ gặp ác mộng vài ngày chứ chẳng chơi, Kỷ Hàn nghĩ, vừa nhìn vài cỗ thi thể bị nhân viên y tế dùng vải trắng đậy lên trên, trong tim thầm lặng gửi điếu văn chúc phúc cho những người chết.
Hắc Tử và Trầm Sùng đã dẫn độ Pa Hua Davi rời đi trước. Xem ra bọn họ cũng không muốn cho phía chính quyền Myanmar biết có một nhân vật tầm cỡ như thế tồn tại, mà cũng có thể là không muốn cho phía Myanmar biết là họ đã bắt sống được Pa Hua Davi. Cô được lệnh báo cáo chi tiết cho Hạ Vũ, nói theo lời Trầm Sùng là để cho cô đi về làm lá chắn đánh lạc hướng, bởi nếu ba người bọn họ đều đột nhiên biến mất không tăm hơi thì đương nhiên sẽ đưa đến không ít ngờ vực.
Cô đứng nhìn một vòng bốn phía. Muốn tìm Hạ Vũ cũng không phải là việc gì khó. Cô luôn luôn có thể nhìn thấy anh trước tiên trong đám người, đây là ‘năng lực’ mà nhiều năm trước cô đã luyện được.
Kỷ Hàn nheo mắt lại, nhìn thấy ở cách hơn trăm mét có bóng dáng của người đàn ông cô đang muốn tìm và… một cô gái yểu điệu đang đứng cạnh anh.
“Nếu tôi là phụ nữ, tôi cũng sẽ chết mê chết mệt người đàn ông đã có hành động anh hùng cứu mỹ nhân kia.” Không biết từ khi nào Tiểu Bạch đã xuất hiện sau lưng cô, phán một câu đầy ý tứ hàm xúc như vậy, sẵn đó cũng dùng khóe mắt để đánh giá phản ứng phát sinh trên mặt Kỷ Hàn.
Kỷ Hàn nhếch miệng, duỗi cánh tay ra khoác lên vai hắn theo kiểu đồng bọn thông đồng làm chuyện xấu, vẻ mặt hoàn toàn là một bà tám nhiều chuyện: “Cái gì anh hùng cứu mỹ nhân? Kể tôi nghe chút coi, vừa nãy phát sinh chuyện gì trên máy bay?”
Hả? Phản ứng này… không được khoa học nha!
Tiểu Bạch chằm chằm quan sát cô, muốn tìm cho ra từ trên mặt cô bất cứ dấu vết nhỏ nhoi nào của việc cố gắng mạnh mẽ chống đỡ đau khổ, nhưng nhìn cả buổi cũng chỉ thấy một vẻ mặt tò mò nhiều chuyện. Chẳng lẽ sếp chỉ bị nóng đầu một mình, tương tư đơn phương?
Bốn chữ ‘Tương tư đơn phương’ xuất hiện trong đầu, đã vậy còn liên hệ với hai chữ ‘Hạ Vũ’ thành một câu đơn “Hạ Vũ tương tư đơn phương”, như thế cũng đủ làm cho Tiểu Bạch lập tức run rẩy toàn thân. Má nó, đáng sợ quá.
Kỷ Hàn hoang mang nhìn Tiểu Bạch trước đó một giây còn vô cùng bình thường, thế mà giây tiếp theo lại đột nhiên run bần bật như một ‘con thỏ’ (Tiểu Bạch) đang bị đàn rận tấn công khắp người: “Cậu sao vậy? Nghe nói khu vực Đông Nam Á này có rất nhiều mấy thứ kỳ kỳ quái quái gì đó, đừng nói là cậu bị… lây nhiễm cái gì không sạch sẽ đó nhé.” Nói xong, cô vội vàng thối lui về sau vài bước, nhìn hắn bằng một vẻ mặt đầy đề phòng.
“Láo toét —— cô mới là người gặp phải ba cái thứ không sạch sẽ gì đó.” Tiểu Bạch quăng cho cô một ánh mắt xem thường, nghiêng người qua, dùng vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô, hỏi: “Chẳng lẽ cô không để ý sao?” Hắn dùng miệng chỉ chỉ.
“Để ý?” Kỷ Hàn nhìn thoáng qua hướng mà hắn vừa chỉ. Bên đó, hai tay cô gái đã bò lên cánh tay Hạ Vũ: “Để ý cái gì?” Buồn cười! Cô có tư cách gì mà để ý? Cô đã thuộc lòng bài học này từ lâu rồi —— Cô ngẩng đầu lên, thấy Tiểu Bạch vẫn đang mãnh liệt quan sát cô chằm chằm không nháy mắt, liền nhủ thầm trong bụng, thằng oắt con này muốn moi ra manh mối gì đấy à? Cô làm cho nụ cười cửa miệng càng rực rỡ hơn, cố ý bẻ cong ám chỉ trong câu nói của hắn: “Chẳng lẽ ý cậu là…” Nói một nửa liền dừng lại, sau đó dùng vẻ mặt cảm thông mà vỗ vỗ bờ vai hắn: “Không sao đâu, tôi sẽ không nói cho người khác.”
“Cái gì?”
“Cố lên! Yêu một người không hề sai…”
“Gì?”
“Đồng tính càng không liên quan gì.”
“Tôi…”
“Đàn ông cũng có thể yêu thương một anh hùng hoàn mỹ mà.” Cô cầm tay hắn lên, lắc lắc tỏ vẻ cô ủng hộ hắn: “Thích một người đàn ông cũng không có gì đáng xấu hổ, nhất là thích một người đàn ông xuất sắc như Hạ Vũ…”
“Tôi… tôi… fuck, tôi thích nam nhân?” Cuối cùng Tiểu Bạch mới hiểu được là mình đang bị hiểu lầm thành cái gì, phản ứng bằng cách rống to câu này ra mà quên là giờ phút này quanh mình còn có rất nhiều người.
Một câu rống lớn này làm toàn bộ ánh mắt mọi người đều đồng loạt bay xoèn xoẹt lại đây, trong đó có không ít người nghe hiểu được tiếng Trung. Biểu hiện trong mắt họ lúc này lẫn lộn đủ mọi loại cảm xúc, cảm thông có, kinh ngạc có, khinh bỉ cũng có nốt… Đương nhiên, với hắn mà nói, mấy thứ này cũng không phải là điểm chính, mà điểm chính là… Trong đám ánh mắt kia, có một ánh mắt ghê gớm đến nỗi da đầu của hắn phải run lên. Lúc này hắn mới chú ý tới việc tay mình và tay Kỷ Hàn đang nắm cùng một chỗ!
Lúc nào thì phát sinh?
Tiểu Bạch kinh hồn tán đảm nhìn chằm chằm vào cặp tay kia. Mẹ kiếp! Tay này nhất định không phải của hắn, nhất định không phải của hắn, tuyệt đối không thể là của hắn. Bằng không sao hắn lại không biết?
“Buông… Buông tay!” Muốn chết à! ‘Hãy trân ái sinh mạng, cách xa Kỷ Hàn ra’, lời răn đó đâu rồi? Đường Đông Bạch, mày là thằng ngu a a a a!
“Không buông!” Kỷ Hàn nghìn lần kiên định nhìn hắn, đã không buông tay mà còn nắm thật chặt : “Tiểu Bạch à, cậu thật dũng cảm.” ‘Dũng cảm’ đến khiến cho cô phải nín cười đến mắc nghẹn. Dám ngay trước mặt bàn dân thiên hạ mà hét to câu này… Thần kinh tên oắt này thật sự là có vấn đề nha: “Yêu cần đến dũng khí! Không sao đâu, tôi sẽ không khinh thường cậu, cậu nhìn vào mắt tôi đi…”
“Nhìn cái đầu cô á, cô mau buông tay ra ——” Tiên sư nó! Sức lực của cô gái này lớn quá.
“Đừng trốn tránh! Yêu thương đàn ông cũng có phải là chuyện gì đáng xấu hổ đâu, chẳng phải đã có rất nhiều quốc gia cho phép hôn nhân đồng tính đó sao?” Kỷ Hàn đột nhiên buông tay hắn ra. Tiểu Bạch vừa định chuồn đi thì hai tay cô đã nhanh chóng đặt bộp lên vai hắn, túm chặt lấy hắn, còn nói một cách chân thành: “Còn nữa… Tôi rất thích xem tiểu thuyết đam mỹ.”
“…” Hắn không còn gì để nói, khóe mắt đã bắt được bóng dáng của người nào đó đang thoăn thoắt đi về hướng này. Trời muốn diệt ta chăng? Họ Kỷ này là nữ yêu quái a a a a!
“Dáng dấp này của cậu, phỏng theo miêu tả trong sách chính là kiểu thụ kiêu ngạo!” Còn Hạ Vũ ấy à, chính là một công Đế vương.
“Thụ cái đầu cô!” Tuy nói hắn là đàn ông chân chính, nhưng trong thời đại bùng nổ internet thế này, công/thụ cái gì hắn không muốn biết cũng phải biết: “Cô mới là thụ, cả nhà cô, toàn tiểu khu cô, toàn hội đồng nhà cô đều là thụ.” Hắn muốn khóc quá đi à!
“Cái gọi là —— ‘tình cảm nam nữ’ chẳng qua chỉ vì muốn nối dõi tông đường, tình cảm nam nam mới là tình yêu thật sự trên nhân gian!” Kỷ Hàn vỗ mạnh lên vai hắn: “Thanh niên không nên khóc, đứng dậy và tiến lên!”
Hắn không chỉ muốn khóc, mà còn muốn chết quách đi cho xong: “Đầu Nhi… Ha ha a…” Bình tĩnh, lên tiếng chào người đàn ông đã đi đến bên cạnh.
Hạ Vũ cau mày, lúc anh đi tới thì vừa kịp nghe thấy câu nghị luận cuối cùng của Kỷ Hàn về đồng tính luyến ái và yêu thương khác phái, cộng thêm cái câu ‘Thanh niên không nên khóc, đứng dậy và tiến lên’ kia.
“Hạ cảnh quan tới rồi à!” Kỷ Hàn cười tủm tỉm quay sang chào anh một câu, thấy nếp nhăn vì nhíu mày của anh sâu đến độ có thể kẹp chết một con ruồi thì lập tức bất tri bất giác xích lại gần Tiểu Bạch, cánh tay vốn đang đặt trên vai hắn liền thuận thế vòng lại thành một vòng tròn ôm lấy Tiểu Bạch: “Hạ cảnh quan chắc còn bận nhiều việc lắm, Tiểu Bạch, chúng ta đi trước đi!” Câu nói này hiển nhiên là để chỉ mỹ nữ điềm đạm đáng yêu đang bám sát sườn Hạ Vũ kia.
Ông Trời ơi! Tôi có tội, tôi nghiệp chướng nặng nề. Hãy lập tức kêu Thiên Lôi giáng sét xuống thẳng đầu tôi đi! Tiểu Bạch kêu rên trong lòng, ngay sau đó đã bị Kỷ Hàn cứng rắn kéo xoay người. Hắn bắn ánh mắt cầu cứu nhìn Hạ Vũ, cố gắng nhắn nhủ ý nghĩ trong đầu chính mình: Đầu Nhi, nhìn tôi đi nhìn tôi đi, tôi bị bắt buộc đó nhe… Chính nữ yêu quái họ Kỷ đang bức tôi đó nhe…
“Không cho anh đi, em muốn anh đưa em về nhà.” Khi Hạ Vũ muốn cất bước đuổi theo hai người, mỹ nữ đứng cạnh bên vội vàng túm lấy tay anh.
Hạ Vũ dừng lại, nhìn xuống vật thể không rõ đang đậu trên cánh tay mình, lạnh lùng thốt: “Buông ra.”
“Không! Em muốn anh đưa em về nhà mà. Vừa nãy nếu không có anh, em nhất định đã chết rồi. Về cùng với em, em sẽ nói ba em chiêu đãi anh nồng hậu.”
Hạ Vũ giật tay cô gái ra bằng một động tác cường ngạnh, mặt lạnh lẽo nghiêm nghị nói: “Tôi cứu lầm người.”
*****
Nguy hiểm?
“Anh. . . . . . Anh có ý gì?” Từ nhỏ đến lớn, những người đàn ông vây xung quanh cô, nào có ai không cố gắng lấy lòng cô. Cha cô là thành viên nội các Myanmar, một thân phận vàng ngọc như vậy, khiến bao nhiêu đàn ông mơ tưởng muốn kết giao cậy nhờ.
Mà người đàn ông Trung Quốc trước mắt này. . . . . .lại lọt vào mắt cô.
Cô đã gặp qua rất nhiều đàn ông, cũng kết giao nhiều người, trong số đó có đủ loại đàn ông Trung Quốc, nhưng chưa từng có người nào như anh ta. Nhìn thân hình to lớn được lớp quần áo bao phủ, cùng gương mặt tuấn tú lạnh lùng kia của anh, Hách Lệ càng cảm thấy tâm can ngứa ngáy khó chịu.
Hạ Vũ càng thêm nhíu mày, khó hiểu nhìn cô gái bấu dính bên người, cái cô này ngu ngốc à? Hay bị ngớ ngẩn thế? Anh đã nói trắng ra như vậy rồi còn nghe không hiểu? Quan hệ giữa anh và Kỷ Hàn không nên có kiểu chướng ngại này. Quay đầu nhìn, mắt thấy Kỷ Hàn với Tiểu Bạch đã rẽ vào chỗ ngoặt, biến mất khỏi tầm mắt của mình. Hạ Vũ giản ý tất cả những lời muốn nói, tựu chung thành một chữ đơn giản hùng hồn, thông tục dễ hiểu:
“Cút!”
Sau đó, nhân lúc cô trợn mắt há hốc mồm nhìn, vội rảo bước đuổi theo Kỷ Hàn với Tiểu Bạch, tới chỗ rẽ, thấy hai người đang đứng đó giằng co qua lại —– thực ra tình huống cụ thể là Tiểu Bạch muốn tháo bỏ gông cùm xiềng xích là Kỷ Hàn đây, mà Kỷ Hàn không cho, Tiểu Bạch lại không dám mạnh tay quá, sợ làm cô bị thương, cậu cũng chẳng có nhiều mạng đến thế mà để cho Hạ Vũ xử lý đâu.
“Đường Đông Bạch”
Ngay cả họ tên cũng kêu hết ra, sếp à, anh đừng làm em sợ, anh cứ gọi em Tiểu Bạch là được rồi!
“Có. . . . . .” Nghe thấy tiếng nói sau lưng, Tiểu Bạch cố gắng đứng nguyên tại chỗ, không để Kỷ Hàn kéo mình đi: “Sếp, em đi giải quyết hậu quả cho tốt, mấy người nói chuyện với nhau nhé.” Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, ánh mắt anh ấy nhìn người nhọn hoắt như vậy, lúc này không lo trốn đi thì còn đợi đến bao giờ. Một tay bắt lấy cánh tay đang quàng qua cổ mình của Kỷ Hàn giật ra, biến mất khỏi hiện trường như làn khói.
Kỷ Hàn bị bỏ lại đó thầm nguyền rủa trong lòng, mắng cậu là đồ không có nghĩa khí, để cô phải một mình ứng phó hắc diện thần.
“Ách. . . . . .” Anh nói gì đi được không, đừng có đứng đó không nhúc nhích nhìn chằm chằm tôi như vậy. Kỷ Hàn nóng lòng, bị anh nhìn chằm chằm có chút rợn người, cảm thấy cả người rất không thoải mái.
Một lúc lâu sau, Hạ Vũ mới nói một câu: “Sao lại là em.”
Mội câu nói không đầu không cuối như vậy, khiến Kỷ Hàn u mê rối loạn.
Nói cái gì mà “Sao lại là em?” Đây là nói về mỗi việc này sao? Hay là ý nói tất cả những việc khác nữa, anh ta cũng không muốn gặp c