m. Thẩm Nhân Kiệt dáo dác tìm khắp nơi, nhưng vẫn không khỏi hoảng sợ. Anh gọi điện cho Tạ Huyền, phía Tạ Huyền cũng chưa thấy dấu vết gì.
Cô ấy không chạy vào rừng đấy chứ? Cô ấy thiếu kiến thức căn bản vậy sao? Thẩm Nhân Kiệt thấy như ngồi trên đống lửa, có một thứ cảm giác sợ hãi rất xa xưa đã lại trở về trong trái tim anh. Rừng rậm lúc nửa đêm, cành dày nhánh rợp, thăm thẳm âm u, đến ánh trăng cũng không lọt qua được.
Anh đang định đi vào rừng thì nhìn thấy cô ngồi dưới ánh trăng ở phía ngoài rừng. Cô ngồi trên tảng đá, tay ôm lấy hai chân, ngước đầu nhìn bầu trời sao rộng lớn, cơn gió đêm hè len lỏi từ cánh rừng sâu, cảm giác như thổi đến từ cánh rừng mưa nhiệt đới ở cách xa ngàn dặm, se sắt mà nồng nàn. Thẩm Nhân Kiệt thở phào, nhảy lên ngồi bên cạnh cô: “Nhìn ngắm bầu trời sao, sẽ thấy mình vô cùng nhỏ bé.”
Thẩm Đình chẳng buồn nhìn anh, con người ích kỷ, cuồng vọng, vô tình, độc ác. Thẩm Nhân Kiệt tự nói tự nghe: “Chị nói xem, làm một ngôi sao tốt biết bao, chị nhìn chúng kìa, giữa ngôi sao này với ngôi sao kia luôn có một khoảng cách thích hợp, xa cách mà lịch thiệp, không yêu thương nhau cũng không tổn hại lẫn nhau.”
Thẩm Đình liếc mắt nhìn anh, không muốn nói với anh một câu nào.
Thẩm Nhân Kiệt tiếp tục độc thoại: “Làm người thì không như vậy, phải cạnh tranh, phải sinh tồn, cho nên phải chảy máu và nước mắt, cho nên lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn tâm lý bị người ta ám hại, bị người ta hy sinh, lúc nào cũng phải chuẩn bị để cho dù có vấp ngã đi chăng nữa cùng còn có sức gượng dậy, không đúng sao?”
Cô đã cùng người đàn ông này phấn đấu nửa tháng trời, nếu như không có sự thực đẫm máu vừa rồi, cô thật đã nghĩ rằng hai người là bạn tốt. Dưới bầu trời đêm sáng trăng sao, Thẩm Đình miên man suy nghĩ, rồi bỗng nhiên cười lên vỡ lẽ. Đến tận thời khắc ghét anh trở lại, cô mới hiểu được người đàn ông này, anh ta không phải không có tình yêu, cũng không phải không biết yêu, anh ta chỉ sợ hãi yêu, căm ghét yêu mà thôi.
Thẩm Nhân Kiệt nhìn cô đầy nghi hoặc.
“Có lẽ chính vì thế mà mỗi ngôi sao có đẹp đến thế nào đi nữa, cũng chỉ có thể phát ra thứ ánh sáng xanh xao lạnh lẽo, bởi vì chúng cô đơn đến nỗi chẳng biết mình thuộc về đâu, cậu nói phải không? Tổng giám đốc Thẩm?” Thẩm Đình nói xong nhìn anh đăm đăm, cô có thể cảm thấy Thẩm Nhân Kiệt hơi rúng động, rồi lặng lẽ trả lời: “Thế này thì sao chứ?”
Thẩm Đình lắc đầu: “Chẳng sao cả, tôi chỉ thấy mệt mỏi cho cậu, cũng mệt mỏi cho bản thân tôi. Dòng nước thời gian có thể bào mòn thành đồng núi đá, kỳ thực mỗi người chúng ta đều không biết bơi, cố hết sức ngoi ngóp lên chỉ vì muốn kéo dài khoảnh khắc ở bên trên, để khỏi bị chìm vào bóng đêm vĩnh hằng mà thôi. Tổng giám đốc Thẩm, khi đối mặt với sự bất công trong cuộc sống, tôi rơi nước mắt, còn cậu thì rỉ máu, có phải không?” Cô ngoái đầu mở to mắt nhìn anh.
Thẩm Nhân Kiệt nói giọng lạnh băng: “Chị nói nhảm gì thế, chị thì biết gì chứ?”
“Nói một câu thật lòng, chị đây không còn muốn biết bất cứ điều gì về cậu nữa.” Thẩm Đình hững hờ nói, cô cảm thấy cả tinh thần và thể xác của mình đều kiệt quệ ra rời.
Một lúc sau, Thẩm Nhân Kiệt trách cô: “Chị sao chẳng có chút tự chủ nào, còn muốn đám em út đó lo lắng cho chị hay sao?”
“Không liên quan đến cậu.”
Lát sau, Thẩm Nhân Kiệt xuống nước: “Về thôi.” Anh nói giọng dịu dàng.
“Tôi không muốn đi với cậu, cậu không hiểu sao? IQ của cậu lắm mà?”
“Được!” Thẩm Nhân Kiệt nhảy khỏi tảng đá định bỏ đi, bình thường anh luôn là người từ chối người khác. Phát hiện chiếc giày trên tảng đá phảng phất như nhuốm đỏ dưới ánh trăng, trời tối quá nhìn không rõ, anh leo lên cầm lấy chân cô, nhưng cô đá ra, Thẩm Nhân Kiệt lại nổi xung: “Chị dữ dằn quá đấy, thảo nào chẳng ai thèm rước.” Nhất định chân cô đã giẫm phải mảnh vỡ gì rồi, đỏ tươi một mảng, vậy mà chẳng chịu xử lý vết thương, xem ra nó nhiễm trùng cũng mặc: “Chị tính cưa chân luôn đấy à? Chị chê tội danh gái già chưa đủ gánh nặng cho xã hội hay sao?”
“Cậu cút đi, cút đi.”
Thẩm Nhân Kiệt một tay kéo cô xuống, sau đó đỡ lấy cô, không để bàn chân bị thương của cô chạm đất: “Đi thôi, tôi dìu chị.” Anh amwcj kệ cô đồng ý hay không, cứ dìu cô đi về phía trước.
Thẩm Đình nhảy lên muốn đẩy anh ra, nhưng bất cẩn để chân kia chạm đất, đau thừa sống thiếu chết, mắng một tiếng: “Khốn kiếp.” Hà tất phải làm ta khổ địch mừng. Thẩm Đình nghĩ thông rồi, quyết định không giày vò bản thân nữa mà để anh dìu đi.
Thẩm Đình không nói, Thẩm Nhân Kiệt cũng im lặng. Đi được một đoạn, Thẩm Nhân Kiệt mới lạnh lùng nói: “Dìu chị đi thế này chậm quá, để tôi cõng chi về.” Tuy lạnh lùng nhưng vẫn là giọng thương lượng, đối với anh mà nói cũng xem là đã xuống nước lắm rồi.
Thẩm Đình phản đối: “Cậu thấy chưa đủ phiền sao? Chị đây với cậu một trong hai sạch, đừng làm rối lên nữa.”
Thẩm Nhân Kiệt chế nhạo cô: “Video trên Youku đã đứng top, đến điệu hula-hula cũng nhảy rồi, còn ai tin nữa hả, bà chị?”
Thẩm Đình đang định phản bác anh để tỏ rõ cô “đời ô trọc mình ta trong sạch”, nhưng anh đã xốc cô lên. Kỳ thực anh khá gầy, cảm giác gân guốc rất rõ rệt, Thẩm Đình bắt đầu lẩm bẩm: “Tội nghiệp, da bọc xương, có phải ngày nào cậu cũng bị lương tâm cắn rứt không hả, bởi vậy làm người không nên xấu xa quá, cuối cùng chỉ chính mình chịu giày vò thôi.”
Thẩm Nhân Kiệt đáp lời: “Làm người không nên quá tốt, làm một vài việc tốt thì là sẵn sàng giúp người, làm quá nhiều thì sẽ biến thành ham chuyện bao đồng, cuối cùng tự liên lụy mình không lấy nổi chồng.” Lúc nói câu này, anh cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi thương cảm khó gọi tên, thương cô không bao giờ biết chọn thời cơ lùi bước, không bao giờ biết thỏa hiệp… Tuy rằng miệng cô luôn ra vẻ lõi đời, nhưng sự thực đã chứng minh cuộc đời cô chỉ toàn những tai nạn. Cô giống như bẩm sinh đã có một chữ “dũng” treo trước ngực, tuy mình đầy thương tích nhưng vẫn không biết sợ hãi là gì.
“Này, đồ đàn ông thối, nói chuyện cũng không nhường tôi một chút được sao, cứ nhất thiết phải câu đốp câu chát vậy à? Tôi có hay dở thế nào đi nữa thì cũng là phụ nữ chứ.” Cô cốc mạnh lên đầu anh một cái.
“Vậy mới thấy chị quần hồng chẳng kém tu mi chứ?” Cô thật không chút thương tình, cốc đầu anh đau thấu trời, nhưng Thẩm Nhân Kiệt vẫn không quên khích bác cô.
Cô mặc kệ anh, dù gì hai người chắc chẳng bao lâu nữa cũng hết duyên nợ. Người ta vốn là như vậy, đám bạn nỗi khố ngày ngày đi học cùng nhau hồi tiểu học bây giờ chẳng biết sống chết nơi nào, huống hồ chỉ là một người bình thường đến mức chỉ là đồng nghiệp trong nửa tháng. Cô ngước lên nhìn bầu trời, những vì sao giăng đầy trời đều là nước mắt của ai đó biến thành, có phải chăng mỗi ngôi sao đều là sự đắng cay của một người trên cõi đời, ánh sao ấy nhất định là ánh mắt của kẻ tiếc thương đang rưng rưng nhìn xuống mặt đất.
Cô biết anh có quá khứ riêng, có nỗi khổ riêng, nhưng cô không thể tha thứ, cho dù chắc chắn anh không cần sự tha thứ của cô, cô khe khẽ nói: “Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu, hy vọng ngày mai chúng ta không phải gặp nhau nữa.”
Anh khựng lại một lát, sau đó hỏi: “Vậy chị muốn thế nào?”
“Ngày mai tôi muốn nghỉ phép, tôi bệnh rồi, trại hè là do các người tổ chức, tôi được coi là bị thương do công việc, các người nhất định phải bồi thường.” Cô dõng dạc nói.
Thẩm Nhân Kiệt rịn ra những giọt mồ hôi lấp lánh, sau đó anh thở phào. Không biết vì mệt, vì sợ, hay vì bị người phụ nữ lạ lùng này làm rung động: “Nhớ lấy hóa đơn đấy.”
“Tôi nhớ mà, cậu yên tâm.”
Khi sắp về đến nơi cắm trại, cô vừa dọa nạt, vừa dụ dỗ, vừa van xin anh thả cô xuống, tình cảnh của cô đã bi đát thế này, không cần đi chuốc thêm một lễ rửa tội bằng mắt nữa. Anh nói: “Chị muốn dỡ củi giết la đấy phóng.” Nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đặt cô xuống.
“Tôi chưa từng thấy con la nào độc địa như vậy.” Cô đứng một chân loạng choạng không vững, anh vội đỡ lấy cô.
Đi đến nơi cắm trại, những người vốn còn chút lo lắng cho Thẩm Đình, nay thấy cô trở về cùng Thẩm Nhân Kiệt thì khì mũi khinh bỉ rồi ai về lều nấy.
Thẩm Đình đang định rẽ về lều của mình thì Tạ Huyền cũng vừa về đến, thấy cô bị thương, anh bèn hỏi: “Ối, chị bị sao vậy?”
Thẩm Đình liếc anh một cái sắc như dao: “Tôi không muốn nói chuyện với loại lòng lang dạ sói như cậu.”
Tạ Huyền vẫn không mảy may tức giận, anh nói với vẻ quan tâm: “Chân chị thế này sẽ bị viêm đấy.”
“Chết được là hay nhất.”
“Chỗ tôi có thuốc, bây giờ tốt nhất là chị cùng tôi qua đó sơ cứu vết thương.” Tạ Huyền nói.
Thẩm Nhân Kiệt quay sang nhìn cô: “Không chừng chị ta muốn giành một suất dự Paralympic.”
Thẩm Đình chỉ muốn xông tới nhổ phăng nanh độc của anh. Cô chưa kịp hành động thì anh đã chạy về phía cô. Tuy nhiên anh không bạo lực như vậy, mà chỉ khẽ khàng dìu cô, hạ giọng nói: “Đi thôi.”
Anh dìu cô vào trong lều của Tạ Huyền, Tạ Huyền đem hộp thuốc dự phòng ra, lấy thuốc sát trùng rửa vết thương cho cô: “Có thể sẽ hơi đau đấy.”
Thẩm Đình còn chưa kịp nghĩ thì một cơn đau như lửa nung ập tới, cô cắn chặt môi, mồ hôi trên trán rịn ra lấm tấm.
Thẩm Nhân Kiệt đứng một bên cau mày nói: “Nếu đau thì phải cho người ta biết chứ.”
Thẩm Đình chẳng buồn nhìn anh: “Xì, có thứ đau nào mà tôi chưa trải qua, chút cỏn con…” cơn đau nhói lên tận óc, cứ như Tạ Huyền cố ý mạnh tay lấy tăm bông vẹt vết thương của cô ra vậy, cô phát mạnh lên lưng anh, gào lên: “Cậu muốn giết chết tôi hả.”
Tạ Huyền liền nói: “Xin lỗi, tôi không hề cố ý.” Sau đó hai người đàn ông không cầm lòng nổi cười phá lên.
“Hai kẻ các người sẽ xuống địa ngục.” Thẩm Đình đưa ra phán quyết cuối cùng cho họ.
Trại hè tưng bừng náo nhiệt bỗng trở thành trại tiễn biệt với mỗi người một nỗi niềm riêng, mọi người tạm biệt nhau không lấy gì làm vui vẻ. Thẩm Đình mang vẻ mặt tối sầm, để Thẩm Nhân Kiệt đưa đến bệnh viện băng bó, sau đó lại hầm hầm để anh đưa về chung cư, tự mở cửa xong ném ánh mắt sang nhìn anh: “Cậu không định vào đấy chứ?”
Thấy anh không lên tiếng, cô lại nói: “Cậu bỗng nhiên lại biến thành ông chủ tốt à, xem ra cậu muốn vào chăm sóc tôi. Cậu diễn xuất tốt quá, đáng lẽ cậu nên đi làm gián điệp hay đặc vụ gì đấy, nếu không thật uổng phí tài năng.”
“Chị muốn nói gì thì nói thẳng, đừng có mát mẻ như thế.” Thẩm Nhân Kiệt ngắt lời cô.
“Tôi nào dám nói gì!” Cô lấy điện thoại gọi cho Cao Hiểu Vi: “Cao tiểu thư, chị cô bị tai nạn lao động, cô mau đến mà chăm sóc chị cô.”
Sau khi hai người phụ nữ “chí ch chí chóe” trên điện thoại xong, Thẩm Đình cúp máy: “Cậu xem, bây giờ tôi không cần cậu nữa, cậu đi được rồi.”
Thẩm Nhân Kiệt lẳng lặng nhìn cô hồi lâu: “Chị luôn đem cả cảm xúc trong công việc vào tình cảm cá nhân sao?”
“Đừng nói bừa, tối với cậu chẳng có chút tình cảm cá nhân nào hết, để người khác nghe thấy không hay đâu.”
“Thật sao?”
“Thật.”
“Được, vậy tôi đi trước.” Thẩm Nhân Kiệt nói xong quay lưng đi thẳng.
Thẩm Đình giương đôi mắt trách móc, trừng trừng nhìn bóng anh đi khỏi, sau đó mới tập tễnh nhảy lò cò vào trong nhà. Xuốn