ược công to, công ty quyết định mời mọi người đập phá một phen, nhưng do hoạt động này khá đột xuất, nên tôi nghĩ chúng ta sẽ đi cắm trại, cho gần gũi với thiên nhiên.”
Vua Nhiều Chuyện thích ngắm sao, Hố Đen thích người ngoài hành tinh, Nữ Thần Ưu Sầu thích bóng hoa đáy nước… mọi người rốt cuộc không cần phải ngắm thiên nhiên trên hình nền máy tính nữa nên đều nhất loạt hoan nghênh ý tưởng này. Chỉ có Thẩm Đình là thực tế nhất: “Cho tôi xin, giữa hè nóng nực chạy ra chốn cỏ dã bụi bờ để nuôi muỗi à, tôi chưa chết, không cần ra đấy vứt xác đâu.”
Anh Khoe nói: “Chị Thẩm Đình, chị ‘out’ quá đi, trại hè tại sao lại có chữ hè, tại vì nó được tổ chức vào mùa hè đấy.”
Vua Nhiều Chuyện cũng nhanh nhảu: “Chị Thẩm Đình, chị Thẩm Đình, lớn tuổi rồi càng phải đi khuây khỏa chứ.” Thẩm Đình nổi giận: “Bà đây còn muốn đánh cô cho khuây khỏa hơn kìa, tôi lớn tuổi đến mức nào hả?” Đến giai đoạn này rồi, làm việc gì người ta cũng liên tưởng đến tuổi tác, cứ như hễ nhắc tới AIDS là người ta nghĩ ngay đến quan hệ bừa bãi vậy.
Hố Đen mồm vụng miệng dại an ủi Thẩm Đình: “Chị Thẩm Đình, chị đừng giận, lớn tuổi rồi tức giận không tốt.”
Thẩm Đình tức nghẹn. Vừa lúc ấy Thẩm Nhân Kiệt ra khỏi văn phòng, bỗng nhiên có nhã hứng tham dự vào câu chuyện của họ: “Nhà văn quèn, có chuyện gì vui nói ra cho mọi người vui chung với.”
“Tôi đang vui vô cùng, cậu chết đi.”
Rốt cuộc họ cũng đi đến một nơi nổi tiếng là non xanh nước biếc, khi Hố Đen chuẩn bị dựng lều, Nữ Thần Ưu Sầu đứng cạnh bên bi quan nói: “Đừng đóng gần núi như vậy, coi chừng bị lở đất đấy.” Cũng có lý.
Hố Đen chuyển đến một chỗ khác, Nữ Thần Ưu Sầu lại bi quan nói: “Đừng cắm gần sông như vậy, lát nữa triều lên tràn cả vào lều.” Cũng có lý.
“Đừng dựng lều dưới cây to, coi chừng trời mưa sẽ bị sét đánh.”
“Đừng…”
Hố Đen nhịn không nổi nữa bèn nói: “Con xin bà đấy, dễ tính chút đi.”
Làm người thành phố quen rồi thỉnh thoảng giả bộ làm dân quê kể cũng hay. Người nhặt củi người nhóm lửa, người siêu phàm thoát tục thì âu sầu làm thơ, mọi người chạy tới chạy lui tạo nên một cảnh tượng thật náo nhiệt. Đợi lửa cháy đượm, họ ngồi xếp thành một vòng tròn, vừa nướng thức ăn vừa nói chuyện. Anh Khoe bày trò yêu cầu mỗi người đứng lên biểu diễn một tiết mục, Vua Nhiều Chuyện nêu cao tinh thần xung phong, biểu diễn cho mọi người xem một đoạn catwalk bốc lửa. Sau đó Nữ Thần Ưu Sầu im lặng nãy giờ chợt cất giọng lâm ly: “Tôi bị ngọn núi sừng sững và con sông hiền hòa này làm rung động đến tận tâm can, thiên nhiên đã hòa cùng tôi làm một thể, cho nên tôi rất muốn ngâm tặng cho mọi người một bài thơ do tôi tự sáng tác.” Nữ Thần Ưu Sầu không biết ngoài ngâm thơ ra cô còn có tài năng nào khác không, cô có thể khiến nhiệt tình của mọi người tụt xuống đến điểm đóng băng, quả là phương thuốc hạ nhiệt chống nắng rất công hiệu.
Cô mặc nguyên bộ đồ trắng, cô bước qua đống lửa, bước qua đám cỏ, bước qua bụi gai đi đến trước mặt mọi người, bắt đầu cất giọng ngâm dạt dào cảm xúc:
“Tôi đã chết
Tôi không còn giới tính
Tôi biến thành một bộ xương
Máu tươi bị mặt trời thiêu đốt cạn khô
Thịt, thịt của tôi bị ai từng dao từng dao xẻo mất.”
Mọi người nghĩ bụng chúng tôi còn giác ngộ hơn cô, chúng tôi biết ai là hung thủ đang cầm dao xẻo từng miếng thịt của chúng tôi. Cô dừng lại, mọi người thở phào, trong lòng nghĩ may sao lần này thơ khá là ngắn. Hóa ra chỉ là Nữ Thần Ưu Sầu đau thương quá độ nên mới dừng lại nức nở một chút, mới được nửa đầu bài thơ. Ha ha ha, cô tiếp tục hành hạ mọi người.
“Trong bệnh viện tôi bị lõa lồ mổ xẻ
Tôi lặng lẽ thực cũng có điều muốn nói
Chiếc xương cá này mắc cổ tôi
Đã ba mươi năm
Ai đó
Giúp tôi
Lấy nó
Ra”.
Tạ Huyền cười ha ha: “Hay, hay, bây giờ chúng tôi cũng bị hóc xương cá rồi.” Nữ Thần Ưu Sầu hướng ánh mắt mông lung ướt đẫm về phía Thẩm Nhân Kiệt, đợi mọi người vỗ tay, đáng tiếc lúc này im lặng có sức mạnh hơn âm thanh, cô nghĩ mọi người nhất định là đang trầm tư, bèn nói: “Cám ơn mọi người, tôi còn có một bài thơ…”
Thẩm Đình vội vã cướp lời: “Thơ ca phải để ngấm từ từ, không nên đọc quá nhiều.” Nữ Thần Ưu Sầu thấy phải, cho nên rưng rưng như đội vòng nguyệt quế “Sappho” của Trung Quốc, lê bước về chỗ ngồi. Thơ ca từng là niềm tự hào của nhân dân Trung Hoa, đến nay chỉ còn lại minh “Lê Hoa thê” là xuất chúng.
Vua Nhiều Chuyện hưng phấn nói: “Chị Thẩm Đình, chẳng phải chị biết nhảy hula-hula sao? Nhảy cho mọi người xem một đoạn đi.” Mọi người cũng hào hứng hùa theo.
Thẩm Đình kinh ngạc nói: “Không thể nào, làm sao cô biết được?”
Anh Khoe đắc ý nói: “Tổ bảo trì ngày nào cũng xem đoạn phim chị nhảy trong thang máy, chúng tôi cũng xem cả rồi, verry good.” Anh giơ ngón cái lên với Thẩm Đình, mọi người đều hướng ánh mắt biết-cả-rồi-nhé về phía cô.
Thẩm Đình chỉ còn biết hỏi trời: “Trời ơi, nhân viên kinh doanh thiếu đạo đức nghề nghiệp, kẻ nhận hối lộ thiếu đạo đức nghề nghiệp, giờ ngay cả nhân viên bảo trì cũng không có đạo đức nghề nghiệp nốt, cái thế giới này bị làm sao rồi?”
Mọi người vẫn tiếp tục kêu réo, không thể chĩa mũi tên vào Thẩm Nhân Kiệt, họ đành hướng nó sang Thẩm Đình: “Chị Thẩm Đình, chị đừng mắc cỡ mà!”
Ánh lửa bập bùng, Thẩm Đình dữ dằn nói: “Đừng nói mắc cỡ nữa, không có tôi cho mấy người mắc nạn cả bây giờ.”
Mọi người phá lên cười ngặt nghẽo.
Qủa nhiên Thẩm Đình nói không sai, đến đêm muỗi từ đâu bay ra như trấu, hơn nữa cứ như nhận ra đặc trưng của mỗi người, càng đập càng hăng bám riết không tha. Trong lều vừa nhỏ vừa nóng như lò lửa, vốn dĩ chẳng ai ngủ nổi. Mọi người chỉ còn cách ra ngoài hóng gió. Thẩm Nhân Kiệt và Tạ Huyền ngồi ở một nơi cách khá xa đám nhân viên, Tạ Huyền hỏi: “Danh sách cắt giảm nhân sự tôi đưa cậu, cậu có ý kiến gì không?”
Thẩm Nhân Kiệt trầm ngâm một lát, anh lo lắng về phản ứng của Thẩm Đình: “Tôi có ý kiến khác về một số người, để tôi suy nghĩ thêm đã.” Vừa hay anh Khoe về lều lấy đồ đi ra, chẳng may nghe thấy hai người nói chuyện: vậy là công ty vẫn muốn sa thải nhân viên, họ sắp sa thải nhân viên, oh my god! Máu trong toàn thân anh Khoe dồn hết lên não, anh hớt hải chạy về nơi mọi người đang tụ tập.
“Người Miêu muốn sa thải nhân viên, bên nhân sự đã liệt kê danh sách ra rồi.” Anh ta ném quả bom hạng nặng vào giữa mọi người.
Cả đám chưa phản ứng kịp, một lúc sau mới nhao nhao lên, vừa hoảng hốt vừa phẫn nộ, ánh lửa bập bùng soi lên khuôn mặt từng người, Thẩm Đình hoang mang hỏi: “Không thể nào, cậu làm sao biết được?”
“Chị Thẩm Đình, chị không định nói với chúng tôi là chị không biết đấy chứ?” Có người giận đến cực điểm, lên tiếng mỉa mai.
“Chính tai tôi vừa nghe thấy, còn giả được sao? Chị Thẩm Đình, chị xem chúng tôi ở đây có bao nhiêu người vì nghe chị khuyên mà ở lại, nửa tháng vừa qua chúng tôi làm việc như thế nào? Bây giờ định qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ sao?” Anh Khoe giận đến nỗi biến trở lại thành người Trung Quốc thuần túy, hơn nữa còn dẫn lời cổ nhân, không thèm chêm tiếng Anh nữa.
Thẩm Đình ấp úng: “Tôi biết mọi người… nhưng mà, tôi thật không nghĩ đến…”
Một người trong đám nói: “Chị không phải là trợ lý của anh ta sao, ngày ngày ở cạnh nhau, chị mà không biết sao, có ma nó tin.”
Thẩm Đình nhìn về phía mọi người, cơ hồ mỗi người đều ném ánh mắt phẫn nộ hoặc nghi ngờ về phía cô. Đây đều là những đồng nghiệp cũ đã cộng tác với cô hai ba năm, gần như mỗi người đều đã từng được cô giúp đỡ, lúc ấy họ thân thiết gọi cô là: “Chị Thẩm Đình.” Bây giờ họ cũng gọi cô như thế, nhưng đáng tiếc đã thành ra nghiến răng nghiến lợi mà gọi. Tình bạn và niềm tin xây dựng suốt bao lâu vẫn không chịu nổi một cú đánh, nếu như người ta nói tình bạn là máu là thịt, thì lợi ích chính là khung xương chống đỡ. Bây giờ họ nhìn cô như nhìn quân Anh xâm lược Scotland. Cô chưa bao giờ bị cô lập và hiểu lầm như vậy, chỉ cảm thấy trái tim như bị muôn đao dày xéo.
Chỉ một mình Vua Nhiều Chuyện đứng đó khe khẽ nói: “Tôi nghĩ chắc là chị Thẩm Đình không biết thật.” Thế nhưng lời của cô thoắt chốc đã như bọt biển bị cơn sóng dữ nuốt chửng.
“Chị Thẩm Đình, chị chắc chắc an toàn rồi, chỉ có đám hay làm không hay bợ đỡ như chúng tôi mới có chuyện thôi. Cho nên đáng ra phải làm được chức gì đó, còn phải học nhảu hula-hula để mua vui cho ông chủ.”
Những người khác cũng hùa theo mỉa mai mát mẻ: “Công ty cũng hay thật, rõ ràng là có đám ma, sao lại còn mời mọi người đến đây làm gì, muốn làm thành đám ma vui vẻ sao?”
Thẩm Đình không kềm chế được cảm xúc, chạy về hướng Tạ Huyền và Thẩm Nhân Kiệt, chỉ vào mặt họ: “Các người muốn sa thải nhân viên sao?”
Tạ Huyền kinh ngạc ngước mắt nhìn cô, còn cô thì trừng trừng nhìn Thẩm Nhân Kiệt, cứ như nếu anh nói dối thì mắt cô sẽ phóng ra phi tiêu khiến anh mất mạng tại chỗ.
Thẩm Nhân Kiệt không biết có phải do dự hay không, im lặng một lát rồi đánh trống lảng: “Tôi thấy chị rất tốt.”
Thẩm Đình truy đến cùng: “Các người muốn sa thải nhân viên?”
Tạ Huyền cười xoa dịu không khí: “Công ty cần phát triển…”
“Đừng cười, giờ tôi nhìn thấy nụ cười giả nhân giả nghĩa của cậu là buồn nôn rồi.” Nụ cười của Tạ Huyền đột nhiên khựng lại, như bỗng nhiên bị cảnh cửa kẹp trúng.
Thẩm Nhân Kiệt điềm tĩnh gật đầu: “Không phải tôi, mà là chúng ta cần cắt giảm nhân sự.”
“Hai người các người, quả thực là vô cùng vô sỉ, muốn sa thải thì sa thải bà đây trước đi.” Thẩm Đình giận đến nỗi nước mắt chực rơi, môi run run như cánh quạt đã ngắt điện nhưng vẫn chưa dừng lại, không tài nào nói chuyện tiếp được nữa. Cô cảm thấy nói thêm với họ dù chỉ một câu cũng làm bẩn miệng mình. Một mình cô cắm đầu chạy về phía không người.
Cô không hiểu tại sao mình luôn luôn lâm vào tình cảnh này. Bởi vì cô luôn quá ngu ngốc chăng, làm việc với anh ta nửa tiếng thì đã coi anh ta là bạn, bị anh ta đâm một dao cũng đáng đời? Bởi vì tạp chí thực sự chỉ là một công việc, không cần cô phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng như vậy, chắc gì đã có ai cảm kích cô? Bởi vì mỗi nhân viên đều là bản thân họ, cô sao có thể vọng tưởng đem thành tâm thành ý của mình để đổi lấy sự toàn tâm toàn ý của họ?
Đầu cô như muốn nổ tung, giữa đêm khuya vắng lặng, một mình cô bước như điên giữa chốn cỏ dại hoang vu. Đi được một hồi cô mới thấy chân mình rất đau, cúi đầu nhìn xuống thì thấy máu đã nhuộm đỏ một chiếc giày, nhất định ban nãy cô đã đạp nhằm mảnh vỡ nào đó, nhưng nỗi đau trong tim đã lấp đi sự đau đớn thể xác, nên cô không nhận ra chân mình đã bị thương. Một khi đã nhận ra thì cái đau thấu tim gan cứ ngoạm lấy cô như miệng cối xay thịt, cô tập tễnh leo lên một tảng đá, cởi giày ra, nhưng không thể cởi bỏ sự cay đắng tràn ngập trong lòng.
Một giờ trôi qua, trời bắt đầu trở lạnh, mọi người lục tục trở về lều, nhưng không thấy Thẩm Đình trở về. Tạ Huyền và Thẩm Nhân Kiệt bắt đầu hoang mang, Tạ Huyền đứng phắt dậy: “Hỏng rồi, chúng ta phải đi tìm cô ấy.”
Hai người chia nhau đi tìm. Sự phẫn nộ vì bị phản bội vẫn còn đó, nhưng cũng có vài nhân viên vẫn gia nhập đội ngũ tìm ki