“Thế sao? Niềm vui của chị hư ảo như thế, trong chớp mắt là biến mất ngay.”
“Ai chẳng thế, đời người chính là dải lụa dài đau khổ điểm xuyết vài hạt châu hạnh phúc.” Cô bị anh làm mất cả hứng khiêu vũ, nói xong câu này liền trở về chỗ ngồi. Một lúc sau Thẩm Nhân Kiệt cũng về theo, Tạ Huyền vẫn đang cùng một cô em mới quen nhảy nhót quên trời đất.
Thẩm Đình rót một ly rượu, hỏi: “Cậu uống không, Tổng giám đốc Thẩm.” Cô nhấn từng chữ “Tổng giám đốc Thẩm”, có cảm giác như khi xem kinh kịch, nhân vật chính hát đến cao trào thì có tiếng chiêng trống đệm liên hồi vậy.
Thẩm Nhân Kiệt cụng với cô ba ly, cô đều một hơi uống cạn, Thẩm Nhân Kiệt nói: “Tửu lượng tốt quá! Thảo nào!”
“Thảo nào cái gì?” Thẩm Đình không biết anh đã nghĩ đến đâu rồi.
“Có thể đến ở nơi cao cấp như vậy cũng là có nguyên nhân nhất định.”
“Chẳng lẽ người nghèo thì không được ở đó sao?” Cô không hiểu nổi tại sao anh ta luôn muốn nhắc đến chuyên cô có người bao.
“Ai cũng biết là người bình thường không đủ tiền ở nơi đó.”
“Vậy sao? Được thôi, là cậu nói nhé, tôi đi hỏi cho cậu xem.” Cô vừa tức giận vừa hiếu thắng, nửa tỉnh nửa say cầm điện thoại gọi 114: “A lô, chào cô, xin hỏi có phải người sống ở khu Vân Đỉnh Đường đều là người giàu không?”
Cô ấn phím thoại rảnh tay, nhân viên tổng đài 114 bị câu nói cắc cớ này làm ngớ người, qua một hồi mới miễn cưỡng trả lời rằng thông tin này không đăng ký nên họ cũng không rõ, cô điện thoại viên tội nghiệp, nửa đêm nửa hôm tăng ca còn phải nhận một cuộc gọi biến thái. Thẩm Đình cúp máy, than với Thẩm Nhân Kiệt: “Tổng giám đốc Thẩm, bọn họ không phải là 114, biết mọi chuyện sao? Quả nhiên toàn là bốc phét, bởi vậy mới tí tuổi đầu thì đừng ra vẻ biết tuốt, coi chừng bị sét đánh đấy.”
Cô chưa nói hết lời thì Tạ Huyền mồ hôi nhễ nhại trở về, thấy nơi đây lại đang một trận khẩu chiến thì vô cùng ngao ngán: “Hai người họ Thẩm các người nhất định không chịu hòa giải sao? Không nói chuyện tử tế được à? Việc gì phải chọn lúc này để công kích lẫn nhau chứ!” Thẩm Đình không nói, Thẩm Nhân Kiệt nhún vai tỏ vẻ vô tội: “Tôi chỉ hỏi chuyện giúp cậu thôi.”
Có Tạ Huyền ở đó, không khí quả nhiên tốt hơn nhiều, ba người chơi tiếp đến gần mười hai giờ, Thẩm Nhân Kiệt nói: “Mai còn nhiều việc quan trọng cần làm.” Họ tìm hai người lái xe thay, Thẩm Đình không thể không đi cùng xe với anh ta. Tài xế lái thay Thẩm Nhân Kiệt khoảng ba tư, ba lăm tuổi, khuôn mặt sầu khổ như cả bầu trời đã sụp xuống đè lên đầu anh ta vậy, đương nhiên Thẩm Đình không lấy gì làm lạ, trong cuộc sống nơi nào chẳng có những người đang vật lộn trong bùn lầy. Thẩm Đình không muốn nói chuyện với Thẩm Nhân Kiệt nhưng cũng chịu không nổi không khí im lặng sượng sùng ấy, nên bèn bắt chuyện với tài xế. Nói vài câu thấy giọng anh ta không phải người bản địa, cô bèn hỏi: “Ông anh, anh là người đâu thế?”
“Tôi là người Hà Nam, đến đây được bảy, tám năm rồi.” Anh tài xế uể oải trả lời.
“Trễ như vậy rồi anh còn ra ngoài lái thay sao? Bà xã không nói gì à?”
“Biết sao được, vì cái ăn nên đành chịu thôi. À này, mà anh nhà cô cũng không nói gì sao? Ồ, anh này chắc là anh nhà cô rồi.” Anh tài xế này cũng kể khổ như nhiều tài xế khác.
Thẩm Đình vội phủ nhận, hốt hoảng thanh minh: “Đương nhiên là không phải, tôi đâu có phúc phần đó. Bởi vậy mấy năm nay cha mẹ tôi cứ giăng thiên la địa võng, lôi hết họ hàng của hàng xóm, họ hàng của họ hàng đồng nghiệp, anh trai của học sinh, cháu trai của đồng nghiệp, vân vân đến mai mối cho tôi, chỉ thiếu điều sắm chiếc xe tù áp giải tôi đến lễ đường bán luôn ấy chứ.”
Thẩm Nhân Kiệt nói xen vào: “Thế sau này cô làm sao còn lăn lộn trong giới được nữa. Quay qua quay lại đều thấy toàn chồng hụt của mình thôi.”
Anh tài xế là người thiếu khiếu hài hước, nghe đến kết hôn thì bất giác thở dài, giọng nói càng âm trầm ảo não: “Hừ, kết hôn còn khổ hơn, không kết hôn vẫn hay hơn đấy. Em gái à, cô nên cẩn thận, xem tôi này, cả ngày đầu tắt mặt tối đến đứa con gái cũng nuôi không nổi, nào học phí, nào tiền sữa, tiền khám bệnh,… thật sự nuôi không nổi, thế giới này, mẹ nó, không phải đất cho người sống nữa rồi. Tôi không hiểu nổi, những người chung quanh tôi ai nấy đều sống mà thở chẳng ra hơi, nhưng trên báo chí chúng tôi hoàn toàn không tồn tại… đúng là người vô hình.” Anh tài xế ngoái đầu nhìn Thẩm Đình, một khuôn mặt Trung Quốc bình thường nhất mang một biểu cảm bình thường nhất, cười khổ. Cuộc sống của họ là một chữ “khổ” điển hình.
Trên radio vang lên tiếng hát ảo não: “Tôi trằn trọc mỗi đêm khuya thanh vắng, phải chăng chỉ có ngày mai của tôi không tươi sáng hơn, tương lai sẽ ra sao, rốt cuộc có ai biết được…”
Thẩm Đình đã ngà ngà say, đấm vào ghế nói: “Ý nói bà đây cũng là người vô hình chứ gì! Này anh, con anh mấy tuổi rồi, muộn thế này còn ở ngoài, con để một mình bà xã trông à?”
“Con tôi…” anh tài xế nói không nên lời, vẻ mặt càng tệ hơn.
Ngoài trời gió se sắt, cuốn đám lá bay thổi xuống lòng đường, xa lộ nửa đêm yên ắng như nghĩa trang, Thẩm Nhân Kiệt ngấm ngầm cảnh giác.
“Hả, con anh sao rồi?” Thẩm Đình thắc mắc.
Anh tài xế đột nhiên nấc lên một tiếng, Thẩm Đình hoảng hốt hỏi: “Anh sao vậy? Anh sao vậy?”
Bác tài không còn kiềm chế được cảm xúc, lái xe đến bên đường, òa khóc: “Vợ tôi hôm nay để lại mẩu giấy nhắn rồi bỏ đi theo người khác rồi, tôi không nuôi nổi cô ấy. Cô ấy theo tôi mười năm, chúng tôi mới có một đứa con trai, lúc đầy tháng tôi vui biết bao nhiêu, vậy mà cô ấy cứ thế đi mất! Bây giờ con tôi ở nhà một mình. Tôi lo lắm nhưng không còn cách nào khác… tôi không có tiền, ban ngày tôi lái taxi, ban đêm làm lái thuê, mệt thở không ra hơi nhưng vẫn không có tiền. Cô ấy muốn cuộc sống tốt hơn, tôi có thể trách cô ấy sao? Cô ấy thất vọng đối với tôi, tôi cũng thất vọng với chính mình… khó khăn mới dành dụm được ít tiền mua cổ phiếu thì đều bị thua trắng cả, cô ấy chê tôi không biết quản lý tiền bạc, tôi tìm không thấy cô ấy, tôi sống ba mươi mấy năm trên đời đều là uổng phí, tôi chán ghét tất cả, nhưng con gái tôi còn chưa tròn một tuổi, muốn chết cũng chết không xong.”
Nghèo giống như một cái bệnh, lâu ngày sẽ làm cho người ta phiền muộn. Thẩm Đình là người rất dễ động lòng, nên nước mắt cũng rưng rưng: “Anh à, anh nghĩ thoáng một chút, lo nghĩ quá chỉ hại đến thân mình thôi, mọi việc sẽ tốt lên mà. Tôi có người bạn làm phẫu thuật xong mắc nợ đến hai trăm ngàn tệ, làm cả đời cũng chưa chắc trả hết. Nhưng cô ấy lúc nào cũng nói với tôi rằng, đã không chết được thì phải sống cho đàng hoàng. Còn sống được là tốt rồi, những việc khác cũng sẽ tốt lên thôi. Thật đấy, sẽ tốt lên thôi.” Thẩm Đình vừa vỗ vai an ủi anh vừa thay anh nước mắt ngắn dài.
Đêm tối trăng cao, khuya thăm thẳm. Người tài xế ngày thường chẳng có nơi giải tỏa nỗi lòng, tâm trạng đã căng thẳng đến cực độ, mỗi lần gọi điện thoại về quê nhà cách mấy ngàn dặm, người cùng chí đoản, muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng chỉ dám nói mình ở đây vẫn ổn. Ấy vậy mà giữa khoảnh khắc dễ khiến người ta mềm yếu của đêm khuya, anh tìm được người bạn tri kỷ vài cây số, lắng nghe anh thổ lộ về cuộc đời dưới đáy xã hội của mình.
Thẩm Nhân Kiệt nhìn hai người diễn màn kịch mùi mẫn vốn đã bị thời đại này đào thải từ lâu, lẳng lặng lấy tiền để vào túi chiếc áo khoác anh tài xế đang máng trên ghế xe. Sau đó anh lạnh lùng nói: “Này anh, rơi nước mắt vì một người phụ nữ phù phiếm là điều không xứng đáng nhất. Anh có lái xe nữa không đây? Nếu không thì để tôi tìm người khác.”
Thẩm Đình quay đầu nhìn anh bằng ánh mắt đầy phẫn nộ và khinh khi.
Đến chung cư, Thẩm Nhân Kiệt nói với anh tài xế: “Nhớ lấy áo khoác anh để trong xe tôi ra đấy.”
Thẩm Đình cho rằng anh chê bai anh tài xế, cô đứng xiêu vẹo, nói với anh ta: “Con người anh ta là vậy đấy, kệ anh ta, rất vui được quen biết anh.”
Cô say đến độ anh không thể không dìu cô lên, cô cầm chìa khóa nhưng không tra được vào ổ. Thẩm Nhân Kiệt mặt tối sầm, không nói không rằng mở cửa giúp cô. Cô nghiêng đầu nhìn anh, ngón tay trỏ gõ nhịp lên trán anh nói: “Cậu thật là máu lạnh, cậu em à, cậu là đồ công tử bột, cậu quen sống vinh hoa phú quý nên kiêu căng hợm hĩnh không hiểu nỗi khổ của dân gian, nhưng cậu nhóc à, làm người thật không nên như vậy.” Cô đóng sầm cửa lại.
Thẩm Nhân Kiệt không đôi co với phụ nữ say rượu, lặng lẽ đứng trước cửa nhà cô như đang suy nghĩ điều gì. Một lúc lâu sau mới trở về nhà.
Nhờ phúc của rượu, cô ngủ một giấc rất ngon, hôm sau mới vào văn phòng thì phát hiện mọi người nhìn cô bằng ánh mắt kỳ dị, cô khó chịu hỏi: “Sao thế hả?” Mọi người lắc đầu vờ như không có chuyện gì rồi lại tiếp tục nhìn cô.
Một lúc sau, Thẩm Nhân Kiệt mới bước vào còn nhận được một cơn mưa ánh nhìn còn dạt dào tươi mát hơn ban nãy, Thẩm Đình càng chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào. Thẩm Nhân Kiệt nhìn mọi người một lượt: “Các vị muốn gì vậy? Nửa tiếng nữa họp.”
Anh Khoe ép cả hai bàn tay lên ngực, nhìn Thẩm Đình rất lâm ly: “Oh God! Chị Thẩm Đình, sweet làm sao, sáng tạo làm sao.”
Thẩm Đình chẳng hiểu gì, tặng lại anh ta một câu: “Are you crazy? Thần kinh bị rung rinh à?”
Anh Khoe cười “he he” rồi chạy đi mất. Thẩm Đình thấy Hố Đen cũng mang vẻ mặt hí hửng hiếm thấy, trước đây cậu ta luôn chất chứa âu lo, lo sao chổi đâm phải địa cầu, lo địa cầu bị hố đen nuốt mất, lo chuyển động của mặt trời sẽ khiến trái đất lâm nạn diệt vong. Thẩm Đình đến chỗ Hố Đen hỏi: “Rốt cuộc có chuyện gì thế?”
Hố Đen vui vẻ nói: “Một chuyện rất tốt, tốt vô cùng chị Thẩm Đình à.”
“Khoa học gia sau mấy năm nghiên cứu mô hình toán học, cuối cùng đã phát minh ra cách thức để sống sót khi một người bị một bầy thây ma di động tấn công, con người có cách để sống còn, chị Thẩm Đình, chúng ta được cứu rồi.”
Thẩm Đình thiếu điều sắp trào bọt mép ra như nhân vật trong hoạt hình Nhật Bản, cô nhìn anh với ánh mắt u ám: “Nhưng cậu thì hết cứu nổi rồi.”
Trong buổi họp, mọi người báo cáo về kế hoạch của mình. Nghe xong báo cáo Thẩm Nhân Kiệt nói: “Tốt, chúng ta cứ tiến hành như vậy, còn về phim tương tác thì hôm nay tôi và nhà văn Thẩm sẽ thảo luận xong kịch bản, sau đó báo với mọi người.
Ai nấy đều tỏ nét mặt đây – biết – cả – rồi – nhé, Nữ Thần Ưu Sầu vẻ như đã quá quen với sự trớ trêu của thế thái nhân tình, buông một tiếng ảo não: “Haizz, đương nhiên là vậy rồi.”
Thẩm Nhân Kiệt nhìn cả đám quái nhân này với ánh mắt kỳ dị: “Được rồi, cuộc họp kết thúc.”
Thẩm Đình chỉ còn cách đi hỏi người kém giữ miệng nhất là Vua Nhiều Chuyện, mọi bí mật đến chỗ cô đều không còn là bí mật nữa, cô vỗ vai Thẩm Đình một cách rất điệu đàng, nói: “Chị Thẩm Đình, chị đừng giả vờ nữa.”
“Giả vờ cái gì? Chị đây rốt cuộc giả vờ cái gì chứ?” Thẩm Đình thật sự mất kiên nhẫn với đám người thần kinh này.
Vua Nhiều Chuyện ngớ ra một lúc: “Chị không biết thật à? Thế em cho chị xem cái này.” Cô mở máy tính lên. Thẩm Đình không đoán ra rốt cuộc cô ta định cho mình xem cái gì.
Cô mở một đoạn video đang đứng top trên Youku, mang tên “Đôi tình nh