“Thái, Thái tử phi…” Thanh âm của hắn đã rất suy yếu, thậm chí hơi khàn khàn, khiến Long Y Hoàng nhất thời quên đi yết hầu đang đau đớn của bản thân.
" Ngươi tại sao thành ra như thế ! " Chóng mặt vừa rồi đã tan thành mây khói, hai mắt Long Y Hoàng lúc này chỉ có một người là Khuynh Nhan.
" Ta…Hắn muốn ta vào cung, lợi dụng tình cảm của Thái tử làm hoàng thất nội chiến rối loạn, sau đó hắn ngồi làm ngư ông đắc lợi…Ta không đáp ứng, hắn…hắn liền… " Khuynh Nhan đè thấp giọng trả lời, hình như đã không còn hơi sức để nói chuyện nữa.
“Ngươi không sao chứ!” Long Y Hoàng ân cần hỏi.
“Ta thật khờ… Lại có thể đi nhờ vả hắn…phá hủy tâm huyết mười mấy năm của Thái tử…bây giờ lại đổi lấy kết quả như vậy. " Trong giọng nói khàn khàn của Khuynh Nhan là hối hân cùng căm giận, hầu như sắp khóc.
Long Y Hoàng an ủi: " Đừng để tâm đến hắn, tên đó nhất định là kẻ biến thái. "
" Không… đều là ta …gieo gió gặt bão… "
“Ngươi trước tiên đừng nói chuyện! Ngươi còn sống là tốt rồi, ta có cách để ra ngoài! Ngươi lấy chiếc nhẫn ở ngón áp út bên tay trái của ta ra! Nhanh lên một chút ! " Long Y Hoàng thấy toàn thân hắn máu chảy không ngừng, trong lòng bối rối, nhưng không quên mình có thể có cơ hội chạy thoát.
Khuynh Nhan ở bên cạnh nàng, dễ dàng lấy được chiếc nhẫn hỏi : " Là cái này sao.. ? "
“Đúng, ngươi mau mở cái nút trên cùng …đúng là như thế ! Cẩn thận không nên đụng vào ngân châm ! Trên đó là hủ độc ! Nếu ngươi bị thương sẽ mất mạng! " Long Y Hoàng gấp đến độ làm cho sợi xích khẽ động, tiếng vang “Bang, bang”: “Nhanh lên, dùng ngân châm đó châm vào sợi xích để nó bị ăn mòn.
Khuynh Nhan làm theo, đúng là không khó để Long Y Hoàng quan sát, hắn luôn cố gắng dù nửa người đang bất động, tựa hồ nếu cử động sẽ nguy hiểm.
Một bên sợi xích cũng đã bị ăn mòn, Long Y Hoàng nhanh chóng lấy lại chiếc nhẫn, nhanh chóng làm ăn mòn sợi xích ở hai chân và bên tay kia : " Đừng nói nhảm! Bây giờ ta sẽ mang ngươi đi ! "
“Ta không thể đi… Một mình ngươi đi đi." Khuynh Nhan cười khổ hất tay Long Y Hoàng, nói : " Ngươi không thấy sao ?Hai chân ta đã bị phế . " " Không sao, ta có thể cõng ngươi đi, nếu ngươi còn ở đây chắc chắn sẽ mất mạng ! " Nói xong, Long Y Hoàng đem hắn cõng lên lưng, nhưng Khuynh Nhan giãy dụa, làm nàng tốn công vô ích.
" Ta… Không thể gặp lại hắn, Thái tử phi, người hãy đi đi .. Bây giờ ta và hắn, nếu gặp nhau… nhất định như kẻ thù, ta và hắn….cũng không thể quay lại khoảng thời gian trước nữa rồi. " Khuynh Nhan nói " hắn ", là chỉ Phượng Trữ Lan, Long Y Hoàng biết.
“Nhưng, ngươi ở đây thật sự sẽ chết! Bây giờ, ở đây không có ai canh giữ, chúng ta cần phải ra ngoài mới có thể chữa thương cho ngươi! " Long Y Hoàng quýnh lên, xém nữa là nắm áo Khuynh Nhan lôi đi.
«Ta … Dù không chết, ta cũng không thể gặp lại hắn… Nếu ta chết đi… sẽ không trở thành gánh nặng hay nhược điểm của hắn nữa… Hơn nữa, mối thù diệt môn năm đó… Cũng sẽ không trói buộc ta. " Trong lòng bàn tay nàng, vẫn còn cầm chiếc nhẫn mà ngân châm chứa kịch độc cũng chưa thu hồi.
Khuynh Nhan không cho nàng lấy lại, nắm càng chặt hơn… Ngân châm cắm vào lòng bàn tay hắn, độc tố nhìn không thấy đã nhanh như sét lan tràn toàn thân hắn.
" Không được! Nếu ngươi chết! Phượng Trữ Lan sẽ điên mất ! " Long Y Hoàng thấy thế, cắt tay mình lấy máu, nhưng Khuynh Nhan nhanh hơn một bước, ngăn chặn động tác của nàng… Dùng toàn bộ khí lực bản thân, lấy ngọc bội trong người… là Phượng Loan Ngọc, Phượng Trữ Lan đã đưa cho hắn !
“Xin… Xin người chuyển cho Thái tử… " Giọng Khuynh Nhan ngày càng yếu, nhét miếng ngọc bội vào trong tay Long Y Hoàng, nắm chặt cổ tay nàng, gằn từng tiếng, dường như đã dồn hết sức lực cuối cùng nói mấy câu này : " Nếu có kiếp sau…. Khuynh Nhan nguyện làm thân nữ nhi…Cùng quân, cùng quân một đời tiêu dao. "
Đóa hoa héo rũ rơi xuống, thân thể Khuynh Nhan cũng ngã xuống trong lòng Long Y Hoàng, độc tố đã lan rộng ra…không thuốc nào cứu được.
Miệng hắn hơi giương lên, dường như hắn đã gặp người mình yêu thương nhất, đã yên tâm ra đi.
Độc đó có thể làm chết người bao nhiêu, Long Y Hoàng biết.
Chợt lòng nàng hoàn toàn lạnh lẽo.
Khuynh Nhan chết, Phượng Trữ Lan sẽ điên mất.
Nhưng … Không muốn trở thành gánh nặng và nhược điểm! Thì đây là phương thức giải quyết tốt nhất ! Long Y Hoàng từ từ đặt thi thể Khuynh Nhan xuống, trong lòng khó chịu không rõ, muốn khóc, nhưng không có nước mắt, nàng nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, nhanh chóng làm khóa trên cửa sắt bị ăn mòn, nhìn lướt qua bốn phía, không có người, nàng lại bắt đầu làm ăn mòn khóa cửa lớn, nhanh chóng bỏ chạy.
Trở về… trở về…
Quái lạ, suốt dọc đường, mặc dù là rừng cây hoang vu, nhưng không có một người nào phòng thủ, thậm chí ngay cả tử sĩ cũng không có!
Không đúng ! Không đúng nha !
Nếu như bắt giam người quan trọng, người nọ sao không phái thủ hạ trông chừng?
Long Y Hoàng dừng bước lại, trong tay nắm chặt Phượng Loan Ngọc, một ý nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu nàng… trừ khi…tân minh chủ cố ý thả nàng!
Đây là một âm mưu !
Long Y Hoàng đứng tại chỗ, tiến thoái lưỡng nan, đi cũng không xong, quay lại cũng không được.
Trong lúc nàng đột nhiên nghĩ quay lại ám thất, đã không còn kịp nữa, một đội kỵ mã đang chạy về phía nàng, vui mừng nói : " Đã tìm thấy Thái tử phi ! "
" Tin tức của tên kia cũng không giả ! Thái tử phi ở đây ! "
Nàng sững sờ, lập tức nhận ra đó là Ngự lâm quân của hoàng cung.
Hơn nữa, không chỉ có Ngự lâm quân mà Phượng Trữ Lan cũng tới !
Phượng Trữ Lan xuống ngựa trước mặt Long Y Hoàng, không chú ý sắc mặt Long Y Hoàng tái nhợt trong nháy mắt, hỏi : " Ngươi không sao chứ. "
Long Y Hoàng lắc đầu, vô thức giấu hai tay sau lưng, cố gắng che giấu miếng ngọc bội đó, nhưng mắt Phượng Trữ Lan không phải tầm thường, hắn không nói gì kéo cổ tay Long Y Hoàng đến trước mặt, mở ra : " Cái gì vậy, sao lại bí mật che giấu như thế ? "
Thấy phía sau phượng loan ngọc dính máu, lập tức hắn đờ cả người, ngẩn người tại chỗ.
Đột nhiên Long Y Hoàng hiểu rõ âm mưu của kẻ đó, mở miệng muốn cứu vãn tình hình: “Chờ một chút, Phượng Trữ Lan …”
“Thái tử Thái tử, phía trước cách đó không xa cũng có một gian ám thất! Tin tức của tên kia không sai ! " Một tên Ngự lâm quân nhanh chóng đến chỗ Long Y Hoàng vừa thoát ra.
Phượng Trữ Lan không quan tâm, cướp lấy miếng ngọc bội, lập tức lên ngựa, hướng ám thất chạy tới.
Long Y Hoàng đau đớn nhăn mày, không để ý toàn thân bị máu làm nhiễm bẩn, nàng đẩy một tên Ngự lâm quân ngay lập tức, cũng đi theo hướng Phượng Trữ Lan .
Chờ nàng đến cửa thạch thất, đã thấy vẻ mặt Phượng Trữ Lan cứng đờ ôm thi thể Khuynh Nhan, đi thong thả từng bước một. dường như toàn bộ thế giới đã không còn tồn tại nữa, sụp đổ thành đống hoang tàn.
Rất tốt, bây giờ mọi thứ đều tiến triển giống như âm mưu của kẻ đó….Long Y Hoàng cười khổ, nhớ đến trước đó không lâu Khuynh Nhan nói lời di ngôn, nàng đi đến bên người Phượng Trữ Lan, nói: " Hắn trước khi chết… Để ta chuyển đến ngươi một câu nói, nếu có kiếp sau, Khuynh Nhan nguyện làm thân nữ nhi, cùng quân… Một đời tiêu dao»
Vành mắt Phượng Trữ Lan dần biến hồng, hắn nhìn về phía Long Y Hoàng : " Là ngươi giết hắn…Long Y Hoàng, ngươi lại có thể giết hắn ! "
Nội lực cùng sự tức giận đồng loạt bộc phát, đất đai xung quanh Long Y Hoàng đột nhiên nổ tung, khói bụi bay xa mấy trượng, dường như muốn chôn lấp nàng.