Cung biến Edit: Âu Dương Nhược Thần Mấy ngày kế tiếp, hàng ngày Long Y Hoàng đều kéo Phượng Trữ Lan vào cung, vô cùng lo lắng hỏi thăm sức khỏe hoàng hậu, hỏi điều này điều nọ, cuối cùng sau khi nghe thái y nói hoàng hậu không có chuyển biến tốt lộ ra vẻ thất vọng.
Hoàng đế cũng thường xuyên ở bên cạnh hoàng hậu, nghe nói ngay cả hậu cung cũng rất ít đi, Long Y Hoàng tỉ mỉ quan sát sắc mặt ông ta, phát hiện hốc hác rất nhiều, tóc cũng bạc thêm, không biết do mệt hay bởi do nhiễm độc tố, thời gian trôi qua, Long Y Hoàng dễ dàng nhận thấy ông ta rất dễ mệt mỏi, thần sắc cũng không còn như xưa.
Nếu cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì hoàng đế cũng khô kiệt mà chết
Sau khi dùng ngọ thiện trong cung, Long Y Hoàng cảm thấy hơi buồn bực, vừa may hoàng đế đi xử lý quốc sự, liền kéo Phượng Trữ Lan đi dạo trong ngự hoa viên.
Nàng rất nhớ Kỳ Hàn, dù biết giao Kỳ Hàn cho đại ca rất an toàn, nhưng vẫn rất nhớ nó.
Thế nhưng Long Y Hoàng càng hiểu rõ hơn so với bất kỳ ai, nếu không lập tức diệt trừ tất cả chướng ngại trước mắt thì Kỳ Hàn sẽ không có ngày nào được sống yên ổn.
Nếu không cho phép nàng và Phượng Trữ Lan được sống thanh nhàn vậy thì không bằng đứng ở trên cao, quan sát chúng sinh, nắm quyền sinh sát trong tay.
Tuy sẽ tịch mịch nhưng ít nhất không cần phải lo lắng đề phòng sống qua ngày.
Đi qua một biệt viện hoang vắng, Phượng Trữ Lan lại dừng bước, nhìn vào trong, đôi mắt hiện lên tình cảm xúc động khó lường như mây khói.
Đó là biệt viện rất rộng, cũng rất lạnh lẽo rất thê lương, bên trong có vài mái lầu, trong viện còn để không ít binh khí và người gỗ.
"Vào xem?" Long Y Hoàng nhìn dáng vẻ của hắn, nhẹ nhàng cười.
Phượng Trữ Lan cúi đầu nhìn nàng, sửng sốt một hồi, gật đầu: "Được."
Sân rất sạch sẽ, vừa nhìn là biết thường xuyên có người đến quét dọn, nhưng không có người ở, mang lại cảm giác rất hoang vu hiu quạnh.
Long Y Hoàng vừa bước vào sân, một trận gió lạnh thổi tới, nàng lạnh run, ngẩng đầu quan sát bốn phía, xung quanh biệt viện là đại thụ bao bọc, thân cây che cả bầu trời khoảng sân, dù trời nắng gắt như đổ lửa nhưng vẫn mang lại cảm giác lạnh thấu xương.
Người gỗ đặt ở giữa sân từ rất lâu, chất gỗ cũng sậm màu, dưới chân phủ đầy rêu xanh, trên người gỗ dấu vết lớn nhỏ rất sâu, có đủ loại vũ khí, kiếm, đao, côn, kích...
Long Y Hoàng không học võ, nhưng từ nhỏ đã thấy phụ thân dạy hai vị ca ca sử dụng đủ loại vũ khí, những vết tích này nàng nhìn rất quen.
Phượng Trữ Lan đi tới trước người gỗ, nhịn không được vươn tay sờ sờ những vết tích kia, lần đầu tiên Long Y Hoàng thấy ánh mắt hắn rất thâm thúy rất đa cảm, như đã chìm trong nỗi bi thương vô hạn.
"Đây là chỗ nào?" Nàng cười hỏi.
"Là nơi ta đã ở hơn mười năm,” giọng Phượng Trữ Lan rất nhỏ: “Sau khi làm lễ nhược quán, ta mới hoàn toàn thoát khỏi đây… Sau đó không lâu, nàng đã gả đến đây.”
"Ở nơi này," Long Y Hoàng dạo một vòng, ngạc nhiên: “Hơn mười năm?”
Long Y Hoàng đương nhiên không thể tưởng tượng được, từ nhỏ nàng đã sống trong một gia đình hòa thuận hạnh phúc, cha thương mẹ yêu, thúc thúc quan tâm, ca ca cưng chìu, hoàn toàn không thể tưởng tượng được mùi vị sống ở nơi này mười năm ra sao.
Nàng chỉ ở Bình Tâm điện có hai tháng đã phá kỷ lục rồi, nhưng hiện giờ nhìn lại, biệt viện này so với nhà ma Bình Tâm điện kia cũng không tốt hơn chút nào.
"Từ khi mẫu hậu lên làm hoàng hậu, đẩy ta lên vị trí Thái tử, luận lý thành chương, ta cũng bị mang đến nơi này, cả ngày tập võ đọc sách, cũng chỉ có thể chơi với những thứ này,” Phượng Trữ Lan nhìn vết tích trên người gỗ rất chăm chú: “Thực ra người gỗ ở đây thường xuyên được thay đổi, những dấu tích này là khi ta biết được nàng phải gả cho ta mới tăng thêm, bây giờ, cũng đã lâu thế này.”
"Kỳ Hàn cũng đã lớn, nói nhiều cũng vô ích,” Long Y Hoàng bước lên kéo tay hắn: “Chúng ta đi chỗ khác đi, đừng ở lại đây, lạnh lắm.”
"Chúng ta vào trong xem đi, Y Hoàng, muốn nhìn nơi ta đã từng ở không?” Phượng Trữ Lan không phản bác, chỉ nhẹ nhàng hỏi.
Long Y Hoàng không muốn đồng ý, nàng hiểu bây giờ nàng lắc đầu Phượng Trữ Lan cũng không ép nàng —— nhưng như thế, chẳng phải mình sẽ mất đi cơ hội hiểu hắn? Hắn của khi đó… Rốt cuộc đã trải qua những gì…
Long Y Hoàng sợ run một hồi, thong thả gật gật đầu.
Phượng Trữ Lan cười, đi vào cung điện trước mặt, đẩy cửa.
Cửa không khóa, hắn chỉ chạm nhẹ một cái là đã mở ra, trong cung điện tối đen như mực.
Long Y Hoàng nhanh chóng đi đến, cũng không dám bước qua bậc cửa, đứng bên cạnh Phượng Trữ Lan nhìn vào, không nhìn rõ bài trí bên trong cung điện
Bên trong gần như không có vật trang trí nào, chỉ có một cái bình phong ngăn cách trong ngoài, phía ngoài đặt rất nhiều giá sách, sách trên giá nhiều đến nỗi Long Y Hoàng vừa nhìn đã thấy choáng váng, còn bên trong? Hẳn cũng không khá hơn chút nào, nhiều nhất cũng chỉ là một cái giường và tủ quần áo thôi…
"Giờ không có ai, muốn vào xem không?” Phượng Trữ Lan cười thản nhiên, Long Y Hoàng lại cảm thấy tay hắn đang đặt trên khung cửa đang run run.
"Trữ Lan, sao vậy?" Nàng hơi lo lắng kéo cánh tay hắn, khẽ đặt lên mu bàn tay, phát hiện tay hắn rất lạnh.
"Sau khi mẫu hậu đưa ta đến đây, cũng không quản ta nữa… Quanh năm suốt tháng, bà ấy đến thăm ta rất ít, có một lần ta và sư phụ tỷ thí, sư phụ lỡ tay làm ta bị thương… Lần đó ta đã nghĩ mình sẽ chết, trong lúc mơ màng nghe thấy thái y bảo cung nữ mời mẫu hậu đến, ta nhẫn nại nén đau mà chờ, nhưng khi cung nữ quay lại nói … Mẫu hậu đang xử lý chuyện quan trọng, không có thời gian đến đây…” Phượng Trữ Lan thì thào, ánh mắt trống rỗng nhìn bên trong cung điện tối tăm.
Như vực thẳm hố sâu.
Long Y Hoàng từ sau lưng ôm lấy Phượng Trữ Lan, giọng hơi run: “Trữ Lan, đều đã qua rồi… Đều là quá khứ, sau này sẽ không có ai bỏ mặc chàng, Trữ Lan, chàng có ta mà.”
"Ừm, đúng vậy, cho nên giờ ta không sợ nữa, Y Hoàng, ta biết nàng ở đây… Cho nên giờ ta không lo lắng nữa.” Phượng Trữ Lan cười cười, nhẹ nhàng gỡ tay Long Y Hoàng đang ôm lấy mình, xoay lại ôm nàng: “Y Hoàng, trên đời này cũng không còn ai nhớ đến ta, nàng cũng sẽ không bỏ lại ta đúng không?”
Long Y Hoàng nhanh chóng lắc đầu: "Không."
"Ừm, ở đây chỉ xem là được rồi, ở lâu quá dễ sinh bệnh, chúng ta đi thôi.” Phượng Trữ Lan vuốt tóc nàng, tay đặt ở eo nàng.
Long Y Hoàng dịch người, cùng Phượng Trữ Lan ra khỏi biệt viện khiến người ta sầu não này, Phượng Trữ Lan cười nói: “Y Hoàng, nàng ở bên cạnh ta, ta thật sự cảm thấy rất an tâm.”
Long Y Hoàng nhìn con đường phía trước, đang muốn mở miệng thì bị một đội ngũ trên đường bên trái thu hút tầm mắt, nàng nhìn sang, chẳng mấy chốc đội ngũ đã đứng trước mặt nàng và Phượng Trữ Lan, dẫn đầu các cung nữ bất quá chỉ là một vị mỹ nữa khoảng hai mươi tuổi, ăn vận đơn giản, tao nhã phóng khoáng, trang sức cũng tao nhã, không xa xỉ, càng tôn lên vẻ đẹp tĩnh lặng của nàng ta.
Là một cô gái biết ăn diện.
Nàng kia đứng trước mặt Long Y Hoàng và Phượng Trữ Lan, khẽ gật đầu: “Thái tử, Thái tử phi.”
"Ngươi là..." Long Y Hoàng dừng một chút, trong lòng nổi lên nghi ngờ, Phượng Trữ Lan thấy nàng không biết, không nhanh không chậm lên tiếng: “Vị này chính là Tĩnh quý phi mới vào cung không lâu, Y Hoàng chắc chưa từng thấy đi.”
"Hóa ra là quý phi nương nương, Y Hoàng có lễ.” Long Y Hoàng nhanh chóng khôi phục tươi cười, hơi khuỵu gối, làm lễ ra mắt đơn giản, sống lưng vẫn thẳng tắp.
"Thái tử phi không cần đa lễ, ở đây thật hoang vu, không biết vì sao Thái tử và Thái tử phi lại đến đây?” Tĩnh quý phi cười cười, giọng nói yên bình như suối chảy, nghe như bình thường nhưng càng nghe càng có mùi hứng thú.
"Y Hoàng chẳng qua đang rảnh rỗi không có gì làm nên cùng Thái tử đi dạo xung quanh, vô tình đi đến đây… Không biết quý phi nương nương vì sao lại đến đây?” Long Y Hoàng mỉm cười nói.
"Không có gì, ta cũng vậy đi dạo tùy ý, vì ở đây rất thanh tĩnh lại mát mẻ nên thường tới đây,” Tĩnh quý phi nhịn nhàng cúi đầu, lại từ từ ngẩng lên, động tác tao nhã không gì sánh bằng: “Tĩnh Nhã các ở gần đây, Thái tử và Thái tử phi nếu không chê có bằng lòng đến tệ xá một chuyến?”
Thấy người ta dịu dàng lại còn lễ độ như thế, cũng không tiện từ chối, Long Y Hoàng nhìn Phượng Trữ Lan, Phượng Trữ Lan dùng ánh mắt tỏ ý tùy nàng, nàng đành phải cười nói: “Vậy rất tốt… Làm phiền Tĩnh quý phi nương nương dẫn đường.”
Tĩnh quý phi gật gật đầu, nhẹ nhàng xoay người, lại đi dọc theo con đường mòn lúc nãy, Long Y Hoàng nắm chặt tay Phượng Trữ Lan, đi bên cạnh hắn.
Phượng Trữ Lan thì thầm: "Y Hoàng, nàng cũng biết sau khi nàng đáp ứng cô ta, sẽ xảy ra chuyện gì sao?"
Long Y Hoàng gật gật đầu: "Cơ bản thì đoán được, hy vọng không quá khó xử lý."
"Nàng sẽ đáp ứng sao?"
"Không biết, bất quá... Có lẽ đi." Long Y Hoàng dừng một chút lại cười, giọng điệu trước sau không giống, Phượng Trữ Lan nghe vào sửng sốt lại sửng sốt.
Viện Tĩnh quý phi ở cách biệt viện Phượng Trữ Lan dẫn Long Y Hoàng vào rất xa rất xa, hại nàng đi theo Tĩnh quý phi rất lâu sau mới đến nơi, chân cũng rã rời, vừa nhìn thấy Tĩnh Nhã các, nói gì nàng cũng không tin Tĩnh quý phi vì thời tiết oi bức mới không sợ vất vả đường xa chạy tới nơi hẻo lánh đó hóng gió.
Chỉ sợ là ôm cây đợi thỏ.
Vào nơi ở của Tĩnh quý phi, trước tiên Tĩnh quý phi thu xếp mời Phượng Trữ Lan vào phòng bên trong đại sảnh nghỉ ngơi, sau đó nói gì mà chuyện con gái người khác không thể nghe nên viện cớ kéo Long Y Hoàng vào khuê phòng mình, khiến Phượng Trữ Lan cô độc một mình.
Khuê phòng của Tĩnh quý phi rất tao nhã, đa số đều là hoa cảnh, nhngw khi cô ta vừa mở rương châu báu ra, Long Y Hoàng hít một hơi lạnh.
Không phải Long Y Hoàng thiếu châu báu, cũng không phải chưa từng thấy châu báu, mà chính là ở chỗ của Tĩnh quý phi, châu báu cô ta có không nhiều nhưng quý, ngoài quý ra, vừa nhìn biết ngay là châu báu thượng hạng, giá trị liên thành.
Hơn nữa, chỉ sợ đều là trấn quốc chi bảo của hoàng thất.
Tĩnh quý phi thu xếp đống châu báu, sau đó nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Long Y Hoàng, cười nhã nhặn: “Thái tử phi thích không?”
Long Y Hoàng nhanh chóng hoàn hồn nói: “Không, Y Hoàng không dám… Nhưng mà, Tĩnh quý phi sao lại có nhiều châu báu quý giá thế này?”
"Thực không dám dấu giếm, tổ phụ ta đã từng là Nguyên soái khai quốc, trước đây cùng Thái tổ hoàng đế đánh đông dẹp tây, chinh phục rất nhiều quốc gia, chiến công nhiều vô kể, Thái tổ hoàng đế ban thưởng cho tổ phụ không ít chiến lợi phẩm, tổ phụ vẫn luôn lưu giữa, giờ đây ta gả vào thâm cung, người nhà nghe nói những châu báu này có linh khí nên để ta mang theo.” Tĩnh quý phi nói xong, cầm một cái hộp, mở ra, nhất thời bên trong hộp tỏa ra ánh sáng chói mắt.
Long Y Hoàng vội quay đầu đi, chờ thích ứng được với ánh sáng rực rỡ đó mới quay lại… Trong hộp, rõ ràng là một viên dạ minh châu màu tím lớn bằng nắm tay!
Tĩnh quý phi đóng nắp lại, đặt vào tay Long Y Hoàng: “Nếu Thái tử phi thích, cầm lấy đi, coi như là quà ra mắt.”
"Này..." Long Y Hoàng đặt xuống, lúng túng nói: "Quà ra mắt này cũng quá quý