ng: "Xem ra hôm nay tâm trạng của nàng rất tốt, uống nhiều một chút, khôi phục thể lực thì mới có năng lực làm những thứ khác chứ."
Đột nhiên Long Y Hoàng cảm thấy toàn thân vô lực, hai mắt đảo nhanh —— nãy giờ nói nhiều như thế lại quay một vòng điểm ban đầu, lại tình cảm nữa chứ, lúc đầu hắn nói dài dòng như vậy cũng chỉ làm nền cho những lời này thôi.
Nhưng mà, nàng lại không đành lòng phá hỏng thành quả Phượng Trữ Lan tân tân khổ khổ đạt được, đành phải gật đầu: "Được rồi."
Phượng Trữ Lan vui mừng, khi đang chuẩn bị tiếp tục đút nàng ăn canh thì tiếng đập cửa đột nhiên vang lên, lực chú ý của Long Y Hoàng bị phân tán, Phượng Trữ Lan lại giả vờ như không nghe thấy: "Đừng để ý đến ả, trước tiên nàng uống hết đi, chuyện còn lại lát nữa giải quyết cũng không muộn."
"Để cho nàng đi vào đi, thời tiết bên ngoài rất lạnh, đừng để người ta bị đông lạnh." Long Y Hoàng nói.
Động tác của Phượng Trữ Lan cứng đờ, chỉ lạnh lùng phân phó một câu: "Cho ả vào."
Cửa mở ra, một nữ nhân khoác gió tuyết đi vào, sau đó cửa nhanh chóng được đóng lại.
Nàng ta bỏ áo choàng, dung mạo thanh lệ, đúng là Liễu Thiên Trừng không thể nghi ngờ.
"Có chuyện gì không?" Long Y Hoàng cười hỏi.
Liễu Thiên Trừng vỗ vỗ tuyết rơi trên người, ngẩng đầu, hai má bị đông lạnh mà ửng hồng: "Thầy tướng số nói, hơn một canh giờ nửa tuyết sẽ ngừng, phụ hoàng và mẫu hậu đã quyết định tiếp tục yến tiệc, mẫu hậu cho thiếp tới thông báo một tiếng..."
"Câm miệng!" Phượng Trữ Lan giận dữ, nhanh chóng cắt đứt lời Liễu Thiên Trừng, vì thế nàng ta sợ tới mức không dám nói nữa.
"Tiệc gì vậy?" Long Y Hoàng cười cười, nhìn Phượng Trữ Lan.
"Không có gì, người nàng không khỏe, không đi cũng không sao..." Phượng Trữ Lan đáp qua loa.
"Ta đoán được không? Có phải là đầy tháng của Kỳ Hàn?" Long Y Hoàng cười giống khóc.
Phượng Trữ Lan cả kinh: "Nàng cũng biết."
"Ta nhớ rõ lắm, ngày hôm nay, là đầy tháng của Kỳ Hàn... Phượng Trữ Lan, ta biết ngươi không muốn ta lại chịu thêm kích thích gì, nhưng ngày đầy tháng của Kỳ Hàn, ta làm sao có thể vắng mặt? Cho dù không thể nhìn thấy nó... Không thể ôm nó, tốt xấu gì, ta cũng muốn để toàn bộ mọi người biết, ta là mẹ đẻ của Kỳ Hàn." Long Y Hoàng cười cười, đôi mắt sáng trong đột nhiên u tối, lại cố gắng cười.
"Nàng chịu lạnh không được, chứ đừng nói chi đến thời tiết đầy tuyết thế này, chẳng may bệnh tình lại chuyển biến xấu thì làm sao?" Phượng Trữ Lan trách.
Long Y Hoàng nhìn nhìn hắn: "Chẳng lẽ bệnh tình của ta chuyển biến xấu, chàng cũng không muốn ta sao?"
Những lời này, lực sát thương đủ mạnh...
Phượng Trữ Lan sửng sốt một hồi, mới lại mở miệng, giọng điệu đã mềm mại như nước: "Không phải..."
"Vậy nha, dù sao ta cũng sẽ không vì bệnh nặng mà chết ở trên đường, ta cũng không lo lắng, chàng lại lo lắng vớ vẩn cái gì chứ," Long Y Hoàng dựa sát vào hắn, đặt cằm trên vai Phượng Trữ Lan, cách bức rèm che nhìn sang, thấy Liễu Thiên Trừng còn đang đứng ngơ ngác tại chỗ, cúi đầu, không biết suy nghĩ điều gì, Long Y Hoàng cười: "Ta sẽ chờ gió tuyết ngừng thổi sẽ đi, như vậy chàng yên tâm rồi chứ?"
"Vậy có thể miễn cưỡng cho phép..." Phượng Trữ Lan vuốt ve lưng nàng, nhẹ nhàng vỗ: "Được rồi, đừng làm loạn, đứng lên, trước tiên uống bát canh này đi, rồi uống thêm thuốc này, biết chưa?"
"Được rồi." Long Y Hoàng dời cằm, nhìn nhìn canh gà, nói: "Phượng Trữ Lan, chàng đút cho ta đi."
Phượng Trữ Lan giống như oán phụ nhìn nàng: "Có thứ nào không phải do ta đút nàng chứ." Dứt lời, cười khổ một phen, lại rất sủng nịch, sau đó lại bắt đầu quá trình đút nàng ăn vô cùng ám muội.
Liễu Thiên Trừng nhìn hai người đó cách mình không xa đang thân mật trước mặt mình, tâm tình có chút không thoải mái, nhưng cũng không có cách nào, đành phải nhẹ nhàng nói: "Thần thiếp đi ra ngoài trước."
Đợi một lúc lâu, cũng không có tiếng đáp lại, nàng ta mạnh mẽ ngẩng đầu, đôi mắt đột nhiên đỏ, giống như chịu rất nhiều ủy khuất, lảo đảo chạy ra cửa, dùng sức mở cửa ra, sau đó nhanh chóng chạy ra ngoài.
Điều mà Long Y Hoàng muốn chính là hiệu quả này, vừa nhìn thấy cửa mở ra, lập tức dừng ăn canh, nói: "Được rồi, ta no rồi, thật sự là không uống nổi nữa."
"Uống không nổi cũng phải uống." Ngữ khí Phượng Trữ Lan cứng rắn đầy kiên quyết, xem ra thật sự là hận không thể mở miệng nàng rộng ra lại cầm những loại thuốc đã nấu đổ hết vào miệng nàng, trực tiếp đi thẳng đến dạ dày.
"Ta thật sự rất no rồi..." Long Y Hoàng nhanh chóng làm dáng vẻ đáng thương, hy vọng dùng đôi mắt to thuần kiết vô tội mà mê hoặc Phượng Trữ Lan.
Phượng Trữ Lan không mắc mưu, vì thế được một tấc lại muốn tiến một thước, giọng điệu lại lạnh lùng cứng như đá: "Không uống không cho phép ra ngoài."
"Hừ hừ..." Long Y Hoàng than nhẹ vài tiếng, dùng tay kéo kéo y phục của hắn, nói: "Phượng Trữ Lan, ngươi căn bản là quan báo tư thù [*]..."
[*]quan báo tư thù: lợi dụng việc công để trả thù cá nhân
"Ta nào có quan báo tư thù, ta chỉ là luận sự."
"Ngươi rõ ràng..." Lời chưa nói hết, nghênh đón nàng là khí tức khiến Long Y Hoàng bỗng dưng trong phút chốc hít thở không thông.
Suy nghĩ trống rỗng, lúc này nàng mới phát hiện, xúc cảm dịu dàng ấm nhuận trên môi mình không phải giả, đầu óc ngẩn ra, một lúc sau mới kịp phản ứng —— mình bị cưỡng hôn! Cũng vẫn là thằng nhãi tiểu nhân Phượng Trữ Lan này!
"Ngươi làm gì!" Nàng đẩy người đang đè trên người ra, tạo ra khoảng cách giữa hai người.
Phù phù, không thể tưởng được mình bị bệnh lâu như vậy mà sức lực cũng còn mạnh.
"Lúc này cuối cùng cũng ăn được hàng thật giá thật." Phượng Trữ Lan nhìn nàng, cười đến vô cùng gian xảo, cắn cắn môi, dáng vẻ vẫn chưa thỏa mãn: "Tuy đều là vị thuốc đông y, nhưng vẫn rất thơm."
Long Y Hoàng giận, một bàn tay vung lên, trực tiếp đánh vào mặt Phượng Trữ Lan, mà Phượng Trữ Lan không hề né tránh, chỉ nhìn nàng, vẫn ôn nhu dịu dàng như nước.
Kết quả nàng thả nhẹ lực đạo, bàn tay không phải đánh vào, căn bản là dán vào! Nhẹ nhàng, cũng không có một chút tiếng động nào.
Long Y Hoàng hung hăng nghiến răng, cảm thấy tính cách mình thật đúng là tồi tệ, bất quá cảm thấy nghiện, dứt khoát nhéo nhéo mặt Phượng Trữ Lan, hung dữ nói: "Lại nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, ăn vụng đậu hũ của ta a..."
"Hôn một cái, cũng chẳng là gì." Phượng Trữ Lan cười rạng rỡ, nhưng trong mắt lại toát ra bi thương, bi thương rất đậm.
Long Y Hoàng cảm thấy giống như lòng nàng bị nhéo mạnh, nhanh chóng buông tay.
Nàng chính là ăn mềm không ăn cứng! Nhưng mà bao nhiêu năm qua, cũng không thay đổi được tính cách chết tiệt này! Hiện tại lại chịu thua!
"Ăn canh đi, ta không quấy rối nàng nữa." Nhìn Long Y Hoàng thật sự tức giận, Phượng Trữ Lan vội vàng nói.
Long Y Hoàng thở dài một hơi, nội tâm gào thét điểm yếu của mình lại bị thằng nhãi Phượng Trữ Lan nắm được, lần nào cũng hiệu nghiệm, làm nàng thảm hại vô cùng không còn mặt mũi nào nhìn người.
Vừa thấy thìa được đưa đến bên miệng, nàng chỉ máy móc mở miệng, cố gắng uống vào.
Thìa canh mới uống được một nửa, Phượng Trữ Lan tiếp tục phát huy tinh thần bất khuất không sợ hãi, chết cũng không từ bỏ, thình lình nói thêm một câu như sét giữa trời quang.
Hắn cười, vô cùng vừa lòng khi thấy Long Y Hoàng ngoan ngoãn nghe lời, nên tâm tình rất tốt, có lẽ nhất thời không kiềm nén được nên thốt ra, cũng có thể đã ấp ủ rất lâu rồi, hôm nay mới có dũng khí nói ra, thế nhưng, thôi nói chung hắn đã nói điều đó ra rồi: "Y Hoàng, Nghĩa Dương và mẫu hậu đều nói đúng, sau này chúng ta có lẽ không chỉ có một mình Kỳ Hàn, cho nên..."
Long Y Hoàng chết lặng, không có phản ứng gì, mãi cho đến khi Phượng Trữ Lan nói một câu thâm thúy trúng đích: "Cho nên, chúng ta lại sinh thêm một đứa nữa đi."
"Phụt —— "
Này, được lắm hay lắm, canh chưa kịp nuốt xuống đã bị phun ra, chẳng những dính vào chăn, ngay cả y phục của Phượng Trữ Lan cũng không tránh khỏi tai ương...